Chương 4: Kẻ Phá Đám Giấc Ngủ
Sau khi người xuyên không kia bị hệ thỗng cưỡng ép biến mất tới một một nơi khác một cách kỳ lạ, nghĩa địa hoang vu lại một lần nữa rơi vào trạng thái tĩnh mịch. Trong lúc tôi đang chìm sâu vào giấc ngủ bên cạnh ngôi mộ đá, đám người mặc âu phục đen của Đường gia đứng canh chừng xung quanh đều rơi vào trầm tư. Sắc mặt kẻ nào kẻ nấy đều hiện rõ vẻ sợ hãi xen lẫn ngạc nhiên tột độ. Bọn họ vừa kinh hãi trước bãi chiến trường đẫm máu hơn năm mươi xác chết, lại vừa không dám tin vào mắt mình khi thấy tôi dửng dưng nằm ngủ ngon lành. Nhưng vì lệnh của tiểu thư, bọn họ vẫn cố gắng chôn chân đứng đó, thấp thỏm chờ viện binh của gia tộc tới xem xét cục diện.
Tôi ngủ thêm được một lát, những tưởng sẽ có một giấc mộng bình yên sau hai kiếp người mệt mỏi. Thế nhưng, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, ông trời dường như hạ quyết tâm không để cho kẻ nhác thây này được yên ổn.
Từ phía lối vào nghĩa địa, một luồng áp lực dị năng mạnh mẽ đột ngột tràn tới, làm những cành hoa anh đào rụng xuống rào rào. Viện binh của Đường gia rốt cuộc đã đến! Dẫn đầu là một vị trưởng lão quyền cao chức trọng của gia tộc, theo sau là hàng chục cao thủ dị năng trang bị vũ khí tận răng. Ngay khi nhìn thấy bãi xác chết nằm la liệt và một chàng trai tóc dị năng đang nằm ngủ bất cần đời, ánh mắt vị trưởng lão Đường gia bỗng chốc trầm xuống, sặc mùi thăm dò và kiêng dè. Do bọn họ hoàn toàn không biết tôi là ai, vị trưởng lão liền muốn ra uy để ép tôi mở miệng:
"Kẻ kia, mau tỉnh dậy khai báo! Ngươi là ai mà dám ngang nhiên xuất hiện tại địa bàn của Đường gia chúng ta?"
Một tiếng quát mang theo kình lực dị năng hệ phong cực mạnh dội thẳng vào màng nhĩ của tôi. Chưa dừng lại ở đó, vị trưởng lão kia dứt khoát rút thanh bảo kiếm hộ thân ra, vung tay phóng một đường kiếm khí sắc lẹm, bọc theo dị năng gió bão nhắm thẳng vào cuống họng của tôi mà lao đến với tốc độ xé gió.
Cảm nhận được luồng hàn khí bất thường cắt qua không trung làm phiền giấc mộng, sự kiên nhẫn của tôi rốt cuộc cũng chạm tới giới hạn. Ngủ cũng không yên! Tôi nhíu chặt mày, vẫn giữ nguyên tư thế nằm ngửa dửng dưng, dứt khoát giơ bàn tay lên. Tôi chỉ dùng đúng hai ngón tay, nhẹ nhàng kẹp chặt lấy lưỡi kiếm đang lao điên cuồng kia ngay trước khi nó chạm vào da thịt mình.
"Rắc!"
Một tiếng động giòn giã vang lên giữa màn đêm. Thanh bảo kiếm được rèn bằng hợp kim quý hiếm, vốn được cường hóa bằng dị năng phong bão của một vị trưởng lão, dưới hai ngón tay hờ hững của tôi bỗng chốc gãy nát thành từng mảnh vụn, rơi lả tả xuống bạt cỏ.
Chứng kiến cảnh tượng quái dị ấy, vị trưởng lão Đường gia chợt biến sắc, khuôn mặt già nua hoàn toàn vặn vẹo vì kinh hãi. Ông ta run rẩy lùi lại một bước, trong lòng dấy lên một trận sóng thần: Thanh kiếm này của mình là vũ khí cấp cao, vậy mà không ngờ tới hắn lại chỉ dùng hai ngón tay hờ hững, dứt khoát kẹp một cái đã nát vụn!
Lần này, biết là không ngủ tiếp được nữa, tôi đành phải bất lực đứng bật dậy. Mái tóc dài mang màu sắc dị năng tự nhiên xõa tung trong gió đêm, rủ xuống che lấp đi nửa khuôn mặt thanh tú đầy vẻ ngái ngủ. Thế nhưng, trái ngược với sát khí bẻ gãy kiếm ban nãy, tôi liền trưng ra một bộ mặt vô cùng ngơ ngác, ánh mắt giả bộ ngây thơ ngập trạng vẻ hoang mang nhìn vị trưởng lão, khẽ cất giọng lười biếng:
"Ơ.. Địa bàn của ông sao? Ôi, cho tôi xin lỗi nhé, tôi thật sự không biết đây là địa bàn của Đường gia các ông đâu. Phép lịch sự tối thiểu tôi biết mà, tôi chỉ là một người qua đường vô tình mệt quá nên ghé vào đây ngủ nhờ một chút thôi. Ông đừng giận, cũng đừng chĩa kiếm vào cổ tôi thế kia bất lịch sự lắm, tôi nhát gan lắm, nhìn thấy vũ khí là tay chân cứ tự động run lên bóp nát mất.."
Tôi vừa nói vừa làm bộ mặt hối lỗi vô cùng chân thành nhìn ông ta. Bảo kiếm quý giá của người ta bị hai ngón tay của tôi bóp nát vụn như bánh quy, vậy mà tôi còn mở miệng bảo mình "nhát gan" nên "tay chân tự động run lên bóp nát" tôi nói mà tôi còn không dám tin nữa mà.
Tôi cũng hơi ba chấm câm nín nhìn xuống đống vụn kiếm dưới đất, rồi lại ngẩng lên nhìn bộ dạng tức đến mức nghẹn họng, mặt mũi đỏ gay như gan gà của vị trưởng lão trước mặt. Rõ ràng là thời đại công nghệ hiện đại, nhà cao tầng mọc lên như nấm, vậy mà đám người này cứ hở ra là lại thích chơi đao chơi kiếm, dắt díu nhau ra nghĩa địa làm loạn, phá hỏng giấc ngủ của một kẻ chỉ muốn buông bỏ tất cả như tôi thật tình.
Hàng chục cao thủ Đường gia đứng phía sau lúc này cũng sững sờ, mắt tròn mắt dẹt, câm nín không thốt nên lời trước màn "diễn kịch" giả bộ ngây thơ quá mức trơ trẽn của chàng trai trước mặt. Vị trưởng lão Đường gia nuốt nước bọt một cái ực, bàn tay cầm chuôi kiếm gãy run lên bần bật, vừa tức điên người vì bị một kẻ vô danh vả mặt, lại vừa kiêng dè không dám thô lỗ ra tay tiếp vì biết mình hoàn toàn không phải là đối thủ của người này.
Sau một hồi cố gắng nén ngụm máu bầm đang chực trào lên vì tức giận, vị trưởng lão hít một hơi thật sâu, gượng gạo nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc. Ông ta vứt chiếc chuôi kiếm gãy sang một bên, thái độ đột ngột quay ngoắt một trăm tám mươi độ, giọng nói dịu giọng đi trông thấy:
"Khụ.. Hóa ra là công tử đang nghỉ ngơi. Là Đường gia chúng ta có mắt như mù, mạo phạm đến công tử. Chỉ là.. Nghĩa địa này vừa xảy ra một vụ thảm sát kinh hoàng, hơn năm mươi người chết không rõ lý do. Không biết vị công tử đây trong lúc ngủ.. Có vô tình nhìn thấy kẻ thủ ác là ai không?"
Tôi chớp chớp mắt, đưa bàn tay dính đầy máu lên gãi gãi đầu, khuôn mặt vẫn giữ nguyên bộ dạng ngơ ngác như một chú nai tơ ngơ ngác:
"Kẻ thủ ác á? Tôi không có biết đâu ông ơi. Tôi đã bảo là tôi nhát gan lắm mà, lúc nãy nghe tiếng đánh giết, còn sợ đến mức nhắm tịt mắt, lăn ra ngủ bất tỉnh ủa lộn lăn ra bất tỉnh một mạch tới giờ luôn. Tôi còn đang định mắng cái người chém chém giết giết đây này một trận đây vì tội phá đám giấc ngủ đây này. Xung quanh có xác chết hả ông? Eo ôi, đáng sợ thế, hèn chi tôi cứ ngửi thấy mùi gì tanh tanh!"
Nói rồi, tôi còn giả vờ rùng mình một cái, làm bộ dạng sợ hãi co rúm người lại. Đám cao thủ Đường gia phía sau nghe xong suýt chút nữa thì ngã ngửa. Bọn họ nhìn bàn tay gầy guộc đầy máu của tôi, nhìn con dao găm dính máu bị tôi đá văng ban nãy, rồi lại nghe tôi mở miệng thốt ra hai chữ "đáng sợ", trong lòng chỉ muốn gầm thét lên: Ngươi mới là kẻ đáng sợ nhất ở cái nghĩa địa này đấy! Diễn kịch cũng vừa vừa phải phải thôi chứ!
Vị trưởng lão Đường gia khóe mắt giật giật liên hồi, ông ta biết thừa chàng trai trước mặt đang trợn mắt nói dối, nhưng chứng kiến dị năng tự phục hồi kinh dị và sức mạnh bẻ gãy bảo kiếm lúc nãy, ông ta tuyệt đối không dám vạch trần. Ngược lại, một ý nghĩ lôi kéo thiên tài chợt lóe lên trong đầu vị cáo già này. Nếu Đường gia có thể rước vị đại năng bí ẩn này về làm khách khanh, thế lực của gia tộc chắc chắn sẽ đè bẹp tất cả các gia tộc khác trong thành phố.
Vị trưởng lão khom lưng, chắp tay làm một lễ vô cùng cung kính, giọng đầy vẻ lấy lòng:
"Vị công tử đây nếu đã mệt mỏi và cần một nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi, vậy thì nghĩa địa hoang vu, đầy mùi tanh tưởi này thật không xứng với ngài. Nếu ngài không chê, Đường gia chúng ta có những biệt phủ xa hoa, yên tĩnh và đầy đủ tiện nghi bậc nhất thành phố. Chúng ta nguyện ý mời ngài về phủ làm thượng khách, cam đoan sẽ không một ai dám phát ra tiếng động làm phiền giấc ngủ của ngài. Không biết ý ngài thế nào?
" Tôi nghe thấy hai từ "yên tĩnh" và "ngủ không ai làm phiền", hàng lông mày khẽ nhướn lên, trong lòng bắt đầu lung lay. Xem ra cái đám Đường gia này cũng biết điều đấy chứ. Nghĩa địa này dù sao cũng đẫm máu quá, áo tôi thì rách rưới, mùi tanh sực lên mũi đúng là hơi khó ngủ thật. Về một nơi xa hoa, có giường êm nệm ấm để ngủ nướng cả ngày, mặc kệ đống hỗn độn ngoài kia xem ra cũng là một ý kiến không tồi.
Tôi thu lại vẻ ngơ ngác, lười biếng ngáp dài một cái, thản nhiên gật đầu: "Được thôi, dẫn đường đi. Nhưng nói trước, phòng của tôi phải tuyệt đối yên tĩnh. Ai mà dám làm ồn lúc tôi đang ngủ, tôi giống như thanh kiếm lúc nãy đấy.
" Lời nói thốt ra nhẹ tênh như lông hồng, nhưng áp lực tỏa ra lại khiến cả đám người Đường gia lạnh toát sống lưng. Vị trưởng lão mừng rỡ như bắt được vàng, vội vàng nghiêng người dẹp đường, cung kính mời vị "Diêm Vương lười biếng" là tôi bước lên chiếc siêu xe hạng sang đang chờ sẵn ở bìa rừng.