"Tại sao.. Tại sao cậu lại làm như vậy?"
Dạ Phách nắm lấy tay cô gái trước mặt mình, ánh mắt như muốn tan vỡ thành từng mảnh, anh run run giọng nói chất vấn cô gái kia.
Người con gái ấy đứng trong bóng tối, bóng tối che khuất cả khuôn mặt cô. Cô im lặng một lúc nhưng khi cất tiếng nói lại không thể che giấu đi niềm vui hân hoan: "Dạ Phách, tôi thật sự làm được rồi, chúng ta có thể quay trở về đúng không? Cả cậu và tôi, còn có cả Ngạn, Lục Kình, có cả cô ấy nữa, mọi người nữa.. Đúng không?"
Dạ Phách không sao đáp lại được, anh dường như trốn tránh ánh nhìn của cô. Không cần nhìn cũng biết nụ cười ấy không phải là vui vẻ hào hứng mà là một nụ cười méo xệ buồn khổ, đau khổ đến mức phải cầu xin người khác hãy nói với cô rằng điều cô mong đợi là đúng, là có thể.
Nhưng, cô ấy sai rồi!
Dạ Phách lại hỏi: "Cậu có biết thứ đó nguy hiểm thế nào không?"
Cô trả lời, giọng điệu không còn vui vẻ, chỉ có sự bất đắc dĩ: "Sẽ chết, nhưng tôi đã nói rồi mà, tự làm tự chịu."
Dứt lời, cô gái gạt tay Dạ Phách ra khỏi cánh tay mình, cô quay người rời đi về hướng bóng tối, để lại phía sau là chàng trai đã bị điểm huyệt đứng bất động chỉ biết gào tên cô một cách tuyệt vọng.
Không có ai đáp lại, chẳng còn tiếng chân trần đang đi trên mặt đất, không còn hơi thở của người sống. Cô đã biến mất như chưa từng xuất hiện trên thế gian. Rồi cứ thế bóng tối bao trùm tầm nhìn của anh. Dạ Phách không biết đã qua bao lâu, mọi thứ xung quanh trôi qua đi như thế nào, nhưng khi mở mắt ra một lần nữa anh đã trở thành Lê Thụy Du - con trai thứ hai của chi thứ trong dòng họ Lê, một trong bốn gia tộc lớn mạnh của Xích An Cổ Quốc. Và mọi thứ như được sắp đặt sẵn để anh trở thành cậu ấy.
Lê Thụy Du là con thứ hai, trên có một người anh trai là Lê Anh Đức, dưới có hai đứa em gái, Lê Ánh Vũ (Tuyết) và Lê Điệp Uy (Hinh).
Khi biết bản thân đã sống lại với cơ thể hoàn toàn khác này là lúc mọi chuyện đã không còn cứu vãn được nữa, Lê Thụy Du có chút không thích ứng được cũng như khó có thể chấp nhận rằng cậu đã bị người nhà của mình nghi ngờ và đuổi cùng giết tận.
Mười bảy năm sống trong thân phận Lê Thụy Du, cậu được tiếp nhận kiến thức và những lễ nghi, tập tục ở thế giới xa lạ này như đã trở thành một phần của nó. Khi ấy cậu còn trẻ người non dạ, không hiểu sự đời, lại còn là con cháu quyền quý và cũng đắc tội không ít người.
Cậu trai mười bảy tuổi phóng khoáng, kiêu ngạo và ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần sống qua ngày an nhàn hưởng thụ, không tranh đấu, không cần phải sợ những kẻ danh gia vọng tộc khác hãm hại khi mình là công tử của một trong những gia tộc lớn như họ Lê. Và nếu như tìm được một người con gái xinh đẹp của nhà quyền quý nào đó thì sẽ theo đuổi và cưới nàng về cho bằng được rồi cùng nhau hưởng thụ sự vinh hoa phú quý ngày qua ngày.
Nhưng sự ngây thơ và tính toán tỉ mỉ của cậu đều bị đập nát bởi sự kiện nửa năm sau.
Vào năm 179 Thiên Nguyệt, sự xung đột giữa gia tộc họ Bạch và Lê nổ ra gay gắt hơn so với những năm trước. Người đứng đầu hai tộc vì lão thánh thượng đã sống hơn trăm năm hạ thánh chỉ nên đã chọn ra đứa con trai và con gái trong gia tộc để hòa thân giao hảo.
Nhưng thời gian ngắn ngủi được nửa năm, người con trai của nhà họ Bạch vì đi dự tiệc sinh thần của đồng đạo mà bị sát hại. Kẻ thủ ác ra tay rất tàn độc, khiến cho chàng sống không bằng chết. Đầu, chân tay, thậm chí cả phần thân đều bị băm vằm mà vất rải rác mỗi nơi trong rừng một thứ. Sự nghi ngờ không chút tiếng động đều hướng về nhà họ Lê, kẻ thù trong chính trị lẫn ngoại thương.
Người con gái từ nhà họ Lê cũng không ngoại lệ, nàng bị đưa vào đại lao tra hỏi cả một đêm. Thương tích đầy mình, giọng cũng mất vì hét quá nhiều. Dù nàng ta có nói, có cố gắng giải thích thì đều không một ai để tâm đến hay chứng cứ rõ rành rành. Điều mà gia tộc họ Bạch quan tâm nhất lúc này là phải đánh sập sự kiêu ngạo của họ Lê, cũng như khiến cho đối thủ phải tổn vong hơn gấp trăm lần mình.
Chứ không phải cái chết của một đứa con trai dòng họ bên.
Cạch!
"Hộc, hộc.. Thụy Du, đệ mau chóng đưa Tuyết và Hinh đi mau đi!"
Lê Anh Đức thở hồng hộc dắt hai đứa trẻ tới phòng của Lê Thụy Du, anh đẩy hai cô bé cho cậu và gấp gáp nhắc nhở, ánh mắt anh né tránh ánh nhìn của cậu.
"Huynh, có chuyện gì vậy?" Lê Thụy Du mơ hồ, cậu lo lắng nhìn anh trai mình gấp gáp như có chuyện gì lớn sắp tới. Vì cậu chỉ lo hưởng thụ sự an nhàn của con cháu nhà giàu nên đã không để tâm đến sự việc xảy ra trong gia tộc từ trước đến giờ.
Lê Thụy Du nhìn hai cô em gái của mình đang có vẻ sợ hãi, cậu nuốt nước bọt, cổ họng có chút khô khốc. Cậu run run hỏi anh trai mình: "Rốt cuộc có chuyện gì vậy? Cha mẹ đâu, tại sao huynh lại trông lo lắng như vậy?"
Lê Anh Đức cau mày không trả lời, lúc sau anh đưa tay lên nắm chặt lấy vai của Lê Thụy Du mà gằn giọng.
"Đệ đừng hỏi nhiều, bây giờ không còn thời gian nữa đâu mau đưa Tuyết với Hinh đến nhà kho bỏ hoang trong rừng sau tòa nhà phụ trốn trước đi! Huynh sẽ theo sau.."
"Nhưng, tại sao?"
"Không có nhưng nhị gì hết! Mau lên!" Lê Anh Đức gầm lên, giục cậu phải nhanh mau đưa hai đứa trẻ đó đi.
Lê Thụy Du một tay ôm chặt lấy Hinh, một tay giữ Tuyết trên lưng chạy về phía khu rừng sau tòa nhà phụ, nơi đó có một gian nhà đã bỏ hoang từ lâu nhưng anh em nhà chi thứ lại coi đó là lãnh địa riêng của mình.
Lê Ánh Vũ trên lưng anh trai mình, tay ôm lấy cổ anh, cô bé ngây ngô hỏi: "Nhị huynh, có chuyện gì vậy ạ?"
Lê Thụy Du không trả lời cô bé, cậu chỉ đăm đăm chạy trên lối mòn quen thuộc về phía nhà kho cũ kĩ đã lâu không sử dụng. Không phải là cậu không muốn trả lời mà là cậu cũng không biết chuyện gì đang xảy ra và tại sao anh trai lại trông có vẻ gấp gáp như vậy. Nhưng việc ưu tiên bây giờ là cậu phải giấu hai đứa em gái đi trước đã.
Đi qua hai gốc cây sung bên trái, rồi lại chạy qua cái cây táo bên phải, cuối cùng tiến thêm vài bước qua một mảnh đất trồng đầy hoa linh lan. Đứng trước căn nhà kho gỗ cũ kĩ, Lê Thụy Du thả Tuyết và Hinh xuống khỏi người mình còn cậu tiến đến lục lọi trước bụi cây bên phải nhà kho một hồi rồi lôi ra một chiếc hộp nhỏ hình vuông màu đen, bên trong là chiếc chìa khóa mở cửa nhà kho.
Sau khi mở cửa nhà kho, cậu dẫn Tuyết và Hinh đến trước một cái rương gỗ to và mở ra, cậu nghiêm túc nhìn vào mắt của Tuyết: "Đây là lối xuống đường hầm dẫn ra phía bên kia bìa rừng, nếu hai đứa cố gắng đi thẳng về phía trước thì sẽ đến được một ngôi làng tên là Hạ, hãy tự bảo vệ và chăm sóc nhau. Anh còn có việc, không thể ở lại đây được."
Nói xong, không kịp để hai cô bé hiểu chuyện thì cậu đã nhanh chân chạy ra ngoài và đóng sầm khóa cánh cửa gỗ, bỏ lại hai đứa trẻ ngơ ngác. Khi kịp phản ứng lại, chúng đã bị nhốt trong nhà kho tối tăm đáng sợ này.
Chúng ôm nhau sợ hãi và khóc nức nở, bóng tối im lìm và mọi thứ quá đỗi khó khăn với hai cô bé mới bốn, năm tuổi, độ tuổi còn chưa hiểu hết về mặt chữ và mọi thứ xung quanh.
Trở lại với Lê Thụy Du, khi cậu quay lại nhà phụ, mọi thứ đã trở nên hoang tàn đến đáng sợ, mọi thứ đổ vỡ và la liệt những xác chết cùng với máu đỏ nhuộm cả một mảnh sân. Lê Thụy Du bất an, hoảng sợ chạy đi tìm anh trai.
"Đức! Anh ở đâu vậy? Đức ơi!"
Gọi tên không ai đáp, gió mang theo hương tanh nồng chết chóc từ mọi hướng làm chân tay cậu bủn rủn sợ hãi, cả đời Lê Thụy Du chưa từng gặp phải biến cố nặng nề đáng sợ như thế này. Mọi thứ trước mắt trở nên mờ ảo.
Bỗng, cậu nghe thấy tiếng ma xát của kim loại va vào nhau. Âm thanh phát ra từ phòng của Lê Anh Đức. Lê Thụy Du lần theo âm thanh mà chạy đến, cảnh tượng thật sự khiến cậu hãi hùng. Xác chết nhiều hơn, có một vài thi thể như bị nổ tung văng đầy thịt nhầy nhụa và mất một vài bộ phận, có cái còn bị cháy đen khét lẹt.
Cậu biết đây là thành quả của Lê Anh Đức, vì vốn dĩ Lê Thụy Du không có căn cơ để học được nó. Người ta nói rằng cậu là phế vật duy nhất của nhà họ Lê.
Nhưng nỗi lo lắng của cậu không giảm khi thấy đống thi thể kia, chúng nằm la liệt và khó thể tin được rằng Anh Đức lại một mình chống chọi cả tá tên sát thủ tử sĩ đó. Dù gì anh cũng chỉ mới đạt tới Trúc Cơ trung kì chưa được bao lâu, nếu để kéo dài thì sẽ thật nguy hiểm và có thể anh sẽ bị kiệt sức mà lộ ra sơ hở để chúng lợi dụng.
Thụy Du không thể cứ đứng ngây ngốc ở đây mà không làm gì, thật ra những năm qua không phải cậu chỉ có sống mà hưởng thụ không. Cậu đã luyện một loại võ thuật kì lạ mà cậu thường hay mơ thấy, dù nó không thể kết hợp với bất kì loại vũ khí nào, nhưng đã đâm lao thì phải theo lao cậu vớ lấy thanh kiếm dính máu của tên sát thủ đã chết gần đó mà cầm lên. Đo lường cân nặng và cầm chắc trong tay, hành động diễn ra chưa quá 10 giây cậu ngay lập tức chạy vào phòng của Anh Đức.
Trong phòng là một mớ hỗn độn, mọi thứ vỡ nát và cũng không khá hơn bên ngoài sân là bao, căn phòng rộng khoảng chừng 20 mét vuông giờ đây chật chội bừa bộn đến không tưởng. Giữa gian phòng là Anh Đức đang đứng, anh buông thõng tay cầm kiếm dưới chân là một vũng máu đang chảy từ cái xác bên cạnh.
Lê Anh Đức quay lại nhìn em trai mình, khuôn mặt tinh ảo của anh trắng bệch, đôi môi khô khốc hé mở nhưng không thể thốt nổi lời. Lê Thụy Du cảm giác thời gian như ngừng quay, cậu chết trân, tay cầm kiếm run rẩy dữ dội không sao kiểm soát được.
Lê Thụy Du giọng khàn đặc gào lên: "Huynh!"
Lê Anh Đức như mất sức sống ngã khụy xuống, Lê Thụy Du hoảng hốt gấp gáp chạy đến đỡ lấy anh. Đôi mắt cậu đỏ ngầu đầy sợ hãi, nước mắt cũng không kiềm chế được nữa mà tràn ra, rơi xuống khuôn mặt mệt mỏi và thiếu sức sống của Anh Đức, anh đưa tay lên nắm lấy tay cậu. Giọng cũng run rẩy mất sức lạ thường: "Anh.. Trúng độc rồi, em mau, đi.. Đi mau."
"Không được đâu, em không thể bỏ lại anh được! Nếu đi cùng đi."
Nói đoạn, cậu xốc nách Lê Anh Đức lên rồi dìu ra bên ngoài nhưng chưa đi được hai bước, anh đã phun ra một ngụm máu đen, máu cứ thế trào ra càng lúc càng nhiều. Nếu cứ để thế này, Lê Anh Đức sẽ bị chảy máu thất khiếu mà chết.
"Không sao đâu huynh, em chắc chắn sẽ đưa anh đến khu nhà chính. Chắc chắn sẽ có người."
Lê Anh Đức khó nhọc lắc đầu cười khổ, anh nói: "Muộn rồi Thụy Du, anh.. Không thể cứu được nữa rồi.. Đây là, một loại độc từ
yêu giới, nó.. Có thể khiến một vị chiến thần tiên giới, chảy máu thất khiếu mà chết. Cũng sẽ, khiến thần hồn bị ăn mòn."
Lê Thụy Du chửi thề, cậu không tin rằng một thiên tài như anh trai mình lại phải bỏ mạng vì loại độc chết tiệt mà cậu không biết: "Mẹ kiếp, bọn chó đó! Em không tin, chắc chắn còn cách cứu. Huynh, anh hãy cố lên được không?"
"Không thể đâu, đây.. Là lần cuối cùng, anh nhắc nhở em. Hãy chạy đi, đừng nên đối đầu với gia tộc họ Bạch.. Cũng như, tin tưởng gia tộc ta."
Nói xong, Lê Anh Đức không trụ nổi được nữa, anh lại nôn ra máu dữ dội hơn, sự đau đớn quằn quại hành hạ anh sống không bằng chết. Tay anh run rẩy lấy ra từ đai lưng con dao có chuôi ngọc được khắc hình con hạc, đây là quà sinh thần mà Lê Thụy Du tặng anh.
"Huynh làm gì vậy?" Lê Thụy Du thắc mắc nhìn anh trai mình.
Anh đáp: "Đặt.. Anh nằm xuống.."
Cậu cắn răng không chịu, nhưng khi thấy Lê Anh Đức lại một lần nữa ho ra máu cậu không còn bướng bỉnh nữa mà đặt anh nằm xuống nền đất lạnh. Lê Anh Đức đưa con dao cho cậu, anh nói: "Giết anh, được không?"
"Cái gì?" Lê Thụy Du sau khi nhận lấy con dao lại không ngờ lại nghe anh nói vậy, cậu làm sao có thể giết anh trai mình được?
"Không được, em không thể làm thế!"
Lê Anh Đức nắm lấy tay đang cầm con dao của cậu, anh nài nỉ, nước mắt đau đớn bấy giờ mới chảy xuống: "Anh cũng không, muốn chết. Làm ơn, hãy giải thoát cho anh."
Lê Thụy Du đau đớn, cậu lắc đầu lặp đi lặp lại điều mình không thể làm được: "Không được, không thể được. Em không thể.."
Nhưng Lê Anh Đức không thể chịu đựng được nữa, anh dùng hết sức nắm lấy tay Lê Thụy Du đâm lưỡi dao lạnh lẽo xuống vị trí tim của mình, anh nở nụ cười giải thoát, ánh mắt tan rã xám xịt và trút hơi thở cuối cùng. Tiếng đâm da thịt xen lẫn tiếng gió rít gào, Lê Thụy Du đau đớn gào lên: "Không không, Huynh, đừng mà, đừng chết! Aaaaaa.."
Sau đó mọi chuyện như mất kiểm soát, xung quanh có rất nhiều tên thích khách áo đen chạy vào, tiếng gào thét của Lê Thụy Du cũng im bặt. Cơn mưa bất ngờ đổ xuống như lũ, bóng dáng Lê Thụy Du thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng đêm, năng lượng trong người cậu dao động dữ dội, dường như nó muốn phát nổ nhưng lại điều chỉnh về mức độ ổn định. Liên tục như vậy làm tâm trí cậu như có ngàn vạn con trâu đang chạy và dẫm đạp lên người vậy, đau đớn và khó chịu.
Lê Thụy Du bị tẩu hỏa nhập ma, mọi thứ trước mắt đều khiến cậu muốn giết, cậu đau đớn thì ai cũng sẽ phải đau đớn cùng cậu. Tất cả những tên sát thủ đã bị hạ gục, kể cả trong đám đó có một tên Kết Đan tiền kì và không còn một mống người nào sống sót.
"Nhị huynh!"
Một giọng nói non nớt vang lên, đó là Lê Ánh Vũ.
Cô bé mặt trắng bệch nhìn cảnh tượng trước mắt, nhìn thấy nhị huynh cầm con dao của đại huynh đâm xuống ngực anh trai, cô bé lại thấy Lê Thụy Du hét lên rồi chạy ra khỏi phòng anh cả và đã giết hết tất cả những kẻ có mặt ở đó. Cô bé không hiểu rốt cuộc tại sao nhị huynh lại giết anh trai mình, cũng không biết tại sao trông cậu lại đáng sợ như vậy.
"Nhị huynh, tại sao anh lại làm vậy? Anh giết đại huynh rồi sao?"
Lê Ánh Vũ không biết mối nguy hiểm trước mắt, cô bé tiến đến trước mặt nhị huynh.
Định nắm lấy tay cậu nhưng lại không ngờ rằng Lê Thụy Du lại vung tay, một vệt máu xuất hiện ngay trên mặt của cô bé. Đau đớn làm kích thích thần kinh, cô bé gào lên đau đớn.
"Aaa, đau quá, nhị huynh, tại sao anh lại làm vậy? Mẹ ơi, cứu con với, cha ơi, ông nội ơi."
Lúc này gia chủ cùng bác của Lê Thụy Du chạy đến, thấy một màn này mà không khỏi kinh hoàng, mọi thứ trước mắt quá đỗi đáng sợ, khiến cho bác của cậu là Lê Tuấn Anh và ông nội cũng là gia chủ Lê Nhật Minh cùng những người có mặt ở đây không thể tưởng tượng được.
Cháu trai cả chết, thằng hai lại cầm con dao của cháu cả và làm đứa cháu gái ông yêu thương bị hủy dung còn đứa cháu gái còn lại thì nằm ở góc xa chỗ rừng kia, xung quanh thì la liệt xác chết. Lê Nhật Minh đỏ mắt tức giận, một thằng phế vật tại sao lại có được sức mạnh như này, sau đó ông mới phát hiện ra điều dị thường trong năng lượng đang tỏa ra từ Lê Thụy Du.
"Nó bị tẩu hỏa nhập ma rồi." Lê Nhật Minh nói, ông biết tình trạng này của cậu. Chỉ khi xung đột nội lực mới bị như này.
Lê Tuấn Anh không sao có thể lên tiếng được, hắn vẫn chỉ nhìn cảnh tượng trước mắt đờ đẫn và cổ họng như bị một cục đá đè chặt trong cuống họng.
Lê Thụy Du lúc này như đang rơi vào ảo cảnh, nhìn thấy những thứ mà cậu chưa từng trải qua nhưng mọi thứ quá đỗi quen thuộc.
"Dạ Phách, xin lỗi cậu." Giọng nói của một cô gái vang lên, cậu không nhìn rõ mặt cô gái ấy. Rõ ràng là chưa gặp nhưng lại cảm thấy nhớ nhung và quen thuộc đến mức phi lý.
"Tỉnh dậy đi, chạy đi và đừng quay đầu lại!"
Lê Thụy Du bị đẩy một cái thật mạnh, cậu choàng tỉnh khỏi cảnh tượng huyễn hoặc trong đầu. Khi nhìn rõ khung cảnh xung quanh, cậu kinh hoảng đánh rơi con dao ngọc bích nhuốm máu. Tay và cả người cậu đầy máu, mọi thứ quá mơ hồ làm cậu trì trệ trong việc xử lý tình huống và suy nghĩ.
Tiếng gào đau đớn của Lê Ánh Vũ làm xua tan đi mây mù tâm trí cậu, lúc này cậu mới nhìn rõ sự tình và mọi thứ xung quanh. Khi ánh mắt nhìn đến phía cơ thể nằm trên nền đất lạnh lẽo kia, nhìn như anh chỉ đang ngủ nhưng lại chẳng có chút sinh khí nào.
"Lê Thụy Du!"
Giọng nói mang theo sát ý vang lên, giận dữ và khó kiềm chế, đó là gia chủ. Lê Thụy Du sợ hãi, cậu giải thích: "Không phải, không phải cháu."
Nhưng làm sao ai có thể tin được, chính cậu đã giết đại huynh, còn làm bị thương Tuyết.. Nhưng tại sao con bé lại ở đây, rõ ràng cậu đã kêu nó và Hinh đi xuống đường hầm qua làng Hạ rồi kia mà.
Lê Thụy Du muốn tiến đến hỏi Lê Ánh Vũ, nhưng con bé đã đề phòng cậu và chạy về phía bác cả và ông nội, những người hầu thấy cô chủ nhỏ chảy máu đầy mặt và đang rất hoảng sợ đều thấy đau lòng thay, họ nhanh chóng đưa Ánh Vũ rời đi còn một số người thì chạy qua chỗ Điệp Uy để đưa cô bé đi cùng.
"Ngươi biết tội không?" Uy áp đánh tới, gia chủ là Nguyên Anh hậu kì, sắp lên ngưỡng cửa hóa thần. Lê Thụy Du bị uy áp kia đánh tới phun ra một ngụm máu tươi, đôi chân mềm nhũn quỳ xuống, cậu đau đớn khó khăn chống đỡ cơ thể.
"Không, không phải con, con.. Không giết đại huynh."
Lê Nhật Minh như nghe chuyện cười, ông ta cười lạnh nhìn chằm chằm vào cậu, giọng nói không còn chút khoan dung nào vì cậu là cháu trai của lão.
Từ giờ trở đi, cậu chính thức trở thành tội đồ của cả gia tộc. Lê Thụy Du bỗng nhớ tới lời nhắc nhở cuối cùng của Lê Anh Đức. Đừng tin tưởng gia tộc cũng như đối đầu với gia tộc họ Bạch.
Tại sao huynh lại nói như vậy? Lẽ nào..
Cậu như nghĩ ra cái gì đó rất đáng sợ, bèn nhìn thẳng về phía bác cả. Hắn ta có một biểu cảm mà không ai có thể thấy, gã đang cười. Một điệu cười khoái trá và thỏa mãn.
Lúc này Lê Tuấn Anh đưa tay lên ra hiệu cho Lê Nhật Minh, ý chỉ rằng gã ta muốn nói chuyện với Lê Thụy Du: "Cha, có thể để con nói chuyện với thằng bé được không?"
Lê Nhật Minh nghe thấy thế bèn gật đầu đồng ý. Nhưng khi uy áp được hạ xuống, Lê Thụy Du không chờ đợi mà chạy về phía khu rừng phía sau tòa nhà phụ, phản ứng nhanh đến mức những người ở đó chưa kịp đề phòng. Nhưng cũng không phải chuyện gì to tát đối với gia chủ, ông đưa tay lên ra hiệu cho đám vệ sĩ đằng sau.
"Không cần dùng pháp lực, nó cũng chỉ là phế vật thôi."
"Rõ, gia chủ" Đám thuộc hạ nhận lệnh và bắt đầu vây bắt Lê Thụy Du.
Thấy rằng mình bị chặn đường chạy vào rừng, nhưng bọn chúng không biết phản xạ hiện tại của cậu nhanh hơn trước rất nhiều, làm một cú trượt trên nền đất ẩm ướt, cậu xoay chuyển cơ bắp điều khiển chân hướng đến phòng anh trai. Bên trong có một cơ quan ẩn phòng ngự được Lê Anh Đức chế tạo, nó có thể ngăn chặn người bên ngoài không thể bước vào căn phòng dù có là Nguyên Anh hậu kì.
Khi chạy vào căn phòng và lần mò được cơ quan ẩn sau kệ sách, một kết giới lập tức được tạo dựng, những người bên ngoài lúc này mới thấy có gì đó không đúng. Họ sử dụng vũ lực không được, pháp lực cũng không xong, mọi thứ vẫn không hề hấn gì, kể cả gia chủ cũng không phá giải được.
Lúc này cậu mới thở phào nhẹ nhõm nhưng khi cậu nhìn về phía thi thể anh trai từng ở đó thì lại không thấy gì, chỉ còn lại vũng máu đỏ tươi chói mắt ở đó. Không còn thi thể, cũng chẳng biết anh ta đang ở đâu, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra..
"Không được, không nên ở đây nữa. Thời hạn của kết giới này chỉ đủ kéo dài đến khi mặt trời mọc."
Cậu vừa lẩm nhẩm trong đầu, vừa chạy đến chỗ giường của Lê Anh Đức, cậu lật ván giường lên, bên dưới có một lối đi xuống đường hầm dẫn đến nhà kho trong rừng sau tòa nhà phụ. Sau khi Lê Thụy Du đóng lại ván giường mặt trời bắt đầu dần ló dạng, kết giới từng chút một vỡ tan thành từng mảnh.
Lê Thụy Du chạy trong rừng, phổi cậu như muốn nứt toác nhưng cậu không được ngừng lại. Thấy phía trước có dấu hiệu quen thuộc mà cậu tạo ra, Thụy Du lập tức rẽ phải chạy rồi thêm một đoạn nữa và thấy đoạn dốc phía dưới có thảm lá mà cậu và Lê Anh Đức làm. Phía dưới là nơi chú ẩn an toàn không ai thấy được, cậu thuần thục mở và đóng, sau đó leo xuống dưới.
Bên dưới có để sẵn đuốc, mỗi tháng Lê Anh Đức và Lê Thụy Du sẽ thay phiên nhau xuống để kiểm tra xem đuốc còn cháy hay không. Và cũng may là nó chưa hề tắt, vẫn còn sáng ánh lửa, trong này chỉ có một chiếc giường mềm mại được kê sẵn và một vài đồ dùng cần thiết để săn bắn.
Lúc này mới thật sự an toàn, đi đến bên giường cậu nằm lên. Mới cảm thấy toàn thân đau nhức và mệt mỏi, cả một đêm không ngủ khiến đôi mắt cậu không thể trụ nổi, cứ thế cậu chìm trong bóng tối và mơ thấy mọi thứ trước kia.
Trước khi cậu đến thế giới này, trước khi cậu trọng sinh và cậu đã nhớ hết thảy mọi thứ. Về cậu, về thế giới và về cô gái cậu hay thấy trong giấc mơ hằng đêm cùng những người cậu hứa rằng sẽ đưa họ trở về.
Mở mắt ra một lần nữa đã ba ngày sau, cậu mỉm cười, nước mắt rơi xuống một nhiều khỏi khóe mắt.
"Nhớ rồi, tôi nhớ ra em rồi, Bích Ngọc. Người tôi yêu.."
^^^
Màn kịch nhỏ:
Dạ Phách: Đừng đi mà, tôi không sống nổi nếu không có em mất..
Bích Ngọc: ? Nếu vậy cậu không thở luôn hả, cũng không ăn và uống nước luôn?
Dạ Phách: À, thì.. Chắc là.. (Chảy mồ hôi hột)
Bích Ngọc: Tin tôi đấm chết cha cậu không? (mỉm cười)