27 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
1989 3
Tôi ngồi nhâm nhi tách cà phê sáng ở "quán ruột", tay cầm điện thoại lướt bảng tin Facebook như bao ngày vẫn thế. Một tin nhắn mới được gửi tới, bỗng dưng tôi thấy lòng mình bồi hồi. Cảm xúc như quay về bên tôi một lần nữa. Anh ấy là mối tình đầu của tôi..

Nhớ ngày xưa, tôi đã từng thích người ta lâu đến vậy, từng cuồng nhiệt đến vậy, thế mà rốt cuộc sau cùng vẫn không thể ở bên..

Lần đầu tiên tôi gặp anh là ở lớp bán trú, anh ấy ngủ kế bên lớp của tôi. Kể ra thì thật ngại, chỉ bởi vì tò mò mà tôi đã lén đưa mắt nhìn sang lớp kế bên, lén lút nhìn đám con trai ngủ, nghe có vẻ rất biến thái nhỉ? Chính tôi cũng không biết vì sao mình lại có can đảm đó. Nhưng chắc là cái duyên. Nếu tôi không nhìn sang, tôi đã không thấy anh - T. Tôi bắt gặp ánh mắt của anh qua khung cửa. Tôi che mặt lại, chạy ngay về lớp ngủ. Tôi của lúc đó không biết rằng, trong thâm tâm mình đã vô thức ghi nhớ khuôn mặt đó, và cõi lòng non nớt của tôi dường như có một hạt mầm tình yêu đang ấp ủ. Từ hôm đó, tôi không dám nhìn mặt anh lần nữa, như phi vụ của một tên trộm nghiệp dư bị phát hiện, và cũng không sao quên được gương mặt đó. Gương mặt tuấn tú, lúc nhìn thấy tôi, khóe miệng anh có phần nhếch lên, vừa duyên lại pha thêm chút kiêu, tôi đã không biết rằng nụ cười và gương mặt đó sẽ gieo nhung nhớ của mình đến tận sau này.

Đó là khi tôi biết mình thích anh. Chính là kiểu. Tôi luôn muốn gặp anh, hơn ai hết, hơn bao giờ hết. Nhưng mỗi khi anh đến gần thì tôi liền lập tức tránh xa. Những ngày lễ đặc biệt đều sẽ tặng cho anh một món quà. Ngày ngày chờ anh mỗi giờ ra về nhưng lại giấu nhẹm đi không cho anh biết. Nhân lúc anh có tiết thể dục sẽ lén qua lớp anh bỏ một lon nước vào ba lô của anh. Đi đến gần anh liền nói chuyện cực kì lớn tiếng để thu hút sự chú ý. Trốn học thêm vào quán net để nhìn dáng vẻ hào hứng của anh lúc chơi game. Giả vờ ngồi ở góc sân đọc sách đẻ xem anh chơi bóng. Lúc ăn trưa sẽ không kìm được mà nhìn anh dù cách nhau bảy, tám bàn. Tôi bị cận những 5 độ, nhưng khi bỏ mắt kính ra vẫn có thể nhìn thấy anh ở dưới sân trường từ lớp học ở tầng 2. Tôi đã hạnh phúc khi anh chiến thắng một ván game hay một trận bóng, bởi khi đó anh cười rất tươi. Tôi đã ôm tương tư đi cả vào giấc mơ khi anh ngoảnh mặt lại nhìn tôi dù chỉ một chút. Tôi đã rất hồi hộp khi lén bỏ lon nước vào ba lô anh như cái lần nhìn trộm bị anh phát hiện. Và tôi cũng đã rất đau lòng, khi biết rằng anh đã thương người khác.

Tôi đã không đủ dũng khí để thốt ra tiếng lòng của mình suốt ngần ấy năm cấp ba để nhìn anh yêu thương và chăm sóc cho một chị gái khác. Ngày trước tôi đã mạnh miệng bảo với đám bạn rằng trước khi anh tốt nghiệp tôi sẽ thổ lộ cho anh biết tình cảm của mình mặc kệ anh có thích tôi hay không, ít ra anh sẽ biết đã từng có một người thích anh nhiều như thế. Nhưng đáng buồn là cho tới khi anh tốt nghiệp tôi vẫn không thể mạnh miệng như lời tôi đã nói ra. Đứng trước mặt anh tôi thấy bản thân mình yếu đuối, những tia hi vọng tôi nung nấu đều nguội lạnh và dũng khí của tôi như bị bóp nghẹt trong lòng ngực. Có lẽ đó là tiếc nuối lớn nhất trong cuộc đời của tôi.

Về sau này tôi cũng không còn gặp anh nữa. Và cũng chưa đủ dũng khí để yêu thêm một ai khác. Bỗng dưng một ngày, anh ấy nhắn tin lại cho tôi, bằng tài khoản mà tôi đã kết bạn từ rất lâu nhưng chưa bao giờ dám "vẫy tay" bắt chuyện. Đã rất nhiều năm trôi qua, tôi nghĩ mình đã không còn thích anh nữa, nhưng có lẽ là tôi đã lầm. Khi tin nhắn đến, tôi lại lần nữa thấy bản thân mình rất yếu đuối, dường như muốn bật khóc ngay giữa quán cà phê.

"Chào em, còn nhớ anh không? Cuộc sống dạo này thế nào rồi?"

Anh sẽ không biết rằng, chỉ một câu nói như vậy thôi đã khiến tôi lại muốn thích anh như ngày xưa thêm lần nữa, yêu lại mối tình tôi đã cố để lại trong quá khứ, sống lại trong hồi ức của những ngày xưa cũ..

"Cảm ơn, cuộc sống của em vẫn ổn."

"Ừm."

Tôi do dự hồi lâu, cuối cùng tôi hít một hơi thật sâu, bình tĩnh nói.

"Em muốn nói một chuyện.."

"Có chuyện gì sao?"

"Cũng không phải điều gì to tát.. Chỉ là, em đã từng rất thích anh."

"Cảm ơn em."

Anh không nói thêm lời nào nữa, và tôi cũng vậy. Cuộc trò chuyện của chúng tôi chỉ đến đây thôi. Và mối tình của tôi cũng chỉ ở mãi năm mười bảy tuổi..

Còn bạn thì sao? Kể cho tôi nghe về mối tình đầu của bạn đi?


d04976d57e3dedb7a0be35109e5ea28e.jpg
 
23 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Mối tình đầu đôi khi chẳng thể miêu tả được thành lời. Chỉ biết đến khi có chồng con, khi người đó muốn add friend mình, mình vẫn chẳng đủ dũng khí để chấp nhận lời mời đó. Thế nên mình nghĩ dù hiện tại con người ta lâm vào hoàn cảnh nào đi nữa cũng không nên gợi lại quá khứ. Hãy để quá khứ ngủ yên vì hồi ức đẹp đã đi qua, duyên số không đến được với nhau thì quay lại cũng vẫn là không hay.
 
13,272 ❤︎ Bài viết: 6254 Tìm chủ đề
Mối tình đầu của tôi chính là dù học chung trường, cùng phân hiệu, cùng khóa, cùng khoa và thậm chí là ở cùng ktx nhưng trong một tháng đầu tiên hai đứa lơ nhau cả toàn mặt trận. Quen biết nhau cũng vì cậu ấy gọi tên mình chỉ để hỏi bài trong khi học tin hai đứa ngồi đối diện mà đến nhìn nhau cũng lười. Còn đến thời điểm hiện tại là chọc mình quạu lên là thú vui tao nhã của cậu ấy.
 
1,711 ❤︎ Bài viết: 273 Tìm chủ đề
Tình đầu của mình là năm lớp 11. Quen qua facebook, yêu mạng 2 tháng rồi gặp 2 ngày ngoài đời. Yêu đến mất hết lý trí không thể điều chỉnh được cảm xúc bản thân. Sau khi chia tay thì khóc cạn cả nước mắt, từ con heo 53 cân xuống 42 cân. :V lý do rất đơn giản, bn ấy k muốn chờ mình hk 4 năm đh trong khi mình k hk đh thì k biết làm cái j hết. Haiz, anh không sai mà chúng ta đều sai. Mình không hận và cũng không có lý do để hận. Và giờ mình cũng quên rồi. Đó chỉ còn là kỉ niệm thời trẻ trâu còn mộng mơ tình yêu ngôn tình thôi. Giờ lớn rồi.
 
62 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Trước đây tôi đã từng yêu đơn phương và tỏ tình thất bại.

Từ lúc đấy tôi mất niềm tin vào ty, tôi nghĩ bản thân mk phải thế nào nên mới kh có ny.

Bn tôi bảo do cái tính tôi hời hợt trẻ con, nhưng đó là bản chất của tôi r rất khó thay đổi

Tôi nghĩ là nếu ai đó yêu tôi thực sự ng ta chắc chắn sẽ bao dung tôi

Nhưng tìm được ng thật sự hợp mk, bao dung mk rất khó

Một thời gian dài tôi kh yêu ai cả

Cho đến giờ cuối cùng tôi cũng tìm được ny tôi, đó cũng là mối tình đầu của tôi

Cảm giác khi yêu đương rất kì lạ, nó khiến tôi lúc nào cũng vui vẻ và hanh phúc

Cứ nghĩ đến ng đó là bất giác bật cười

Đó là cảm giác yêu đương lần đầu của tôi

Còn bạn thì sao?
 
459 ❤︎ Bài viết: 106 Tìm chủ đề
Mối tình đâu hả? Trẻ con lắm!

Hai đứa thậm chí còn chẳng hiểu thế nào là yêu, là thích. Mình không biết cảm xúc của người ta lúc đó thế nào nhưng thực sự với mình thì đó là một sự ngộ nhận. Là mình hiểu lầm tình bạn khác giới thành tình yêu.

Mối tình đầu của mình kéo dài không lâu, có thể nói là rất ngắn. Mình chưa hiểu yêu là gì, và thật sự chỉ là ngộ nhận, nên mình là đứa kết thúc trước.

Bây giờ nghĩ lại cũng thấy hơi tiếc, bởi xét cho cùng thấy có nhiều thứ hai đứa cũng hợp nhau lắm, bố mẹ rồi cả gia đình các thứ nữa. Nhưng chuyện qua rồi, khi mình kể chuyện về mối tình đầu với bạn mọi người ai cũng tiếc. Mình thì không nghĩ cũng không mong đợi gì nhiều, vì tụi mình bây giờ vẫn là bạn bè mà. Những gì ngốc nghếch của tuổi trẻ thi thoảng cả hai vu vơ nhắc lại rồi bật cười với nhau.

Đôi khi như vậy thôi cũng đủ rồi!
 
80 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Có ai ở đây đã từng dành cả thanh xuân để yêu thầm một người chưa?

Những năm 15 16 tuổi có ai đã từng gặp người mà bạn nghĩ rằng cùng người ấy đi qua một đời thực ra cũng không tệ lắm chưa?

Tôi đã gặp người như thế một người giống như mặt trời. Là thu sang là đông đến là hè về là tất cả sự chú ý của tôi những năm tháng cắp sách đến trường.

Người ngồi trước kẻ ngồi sau áo sơ mi trắng khăn quàng đỏ. Bỗng nhiên người quay đầu lại mỉm cười thế là thích mất rồi.

Từ những năm tháng ngây ngô trên ghế nhà trường, đến những ngày tháng sinh viên vướng bận đủ điều và rồi bước ra đời với những ngưỡng cửa mới cứ thế từng năm tháng trôi qua. Từ trái tim thiếu nữ ngây ngô tim đập mặt đỏ khi nghe ai đó hỏi mày thích cậu ấy đúng không? Đến cô gái tĩnh lặng mà bình thản nghe người ấy kể về những mối tình trong đời mình. Nhân dân tình bạn mà ở bên, kín đáo dè dặt yêu. Là bạn và là người ở phía sau thúc đẩy cậu ấy đi về phía trước.

Cậu ấy nói "Cậu chép bài giúp mình đi mình đi đánh game" - Được

"Mình ngủ một lát cô giáo vào thì gọi mình dậy" -Được

"Lát nữa cậu báo cô giáo mình đau đầu xuống phòng y tế nghĩ rồi nhé" - Được

"Mua giúp mình chai nước" - Được

"Có bạn nữ tỏ tình với mình cậu giúp mình từ chối nhé" - Được

"Cậu chọn trường cho mình đi trường nào hợp với mình đó" - Được

"Cậu cũng chọn trường gần mình đi sau này có gì còn giúp đỡ nhau" - Được

"Mình mệt quá cậu đỡ mình đi về phía trước đi" - Được

"Mình chia tay rồi cậu đến uống cùng mình đi" - Được

Từ đầu đến cuối bất kể cậu ấy nói gì tôi cũng đáp ứng. Không than vãn không kể lễ, ở bên cậu ây tôi có cảm giác như mình biến thành tảng đã không biết đau cũng không có cảm giác. Trong những năm tháng đó không phải tôi chưa từng gặp được ai khác, tôi cũng gặp gỡ những người con trai khác nhưng mà cảm giác chính là không phải cậu ấy thì không được. Rồi cậu ấy lại yêu cậu ấy có thể yêu tất cả phụ nữ trên đời này trừ tôi. Tôi có thể tha thứ cho cậu ấy đối xử không tốt với tôi. Tôi có thể bỏ qua cho cậu ấy lấy tôi làm lá chắn. Nhưng tôi tuyệt đối không thể bỏ qua việc cậu ấy hủy hoại đời mình vì một người con gái không xứng đáng, tuyệt đối không thể. Đó là giới hạn của riêng tôi.

Cho đến một ngày cậu nói "Mình chuẩn bị kết hôn câu sẽ đến chứ?" -Không được. Lần đầu tiên kể từ khi quen nhau tôi từ chối cậu. Đúng vậy, chỉ một lần thôi tôi muốn ít kỉ sống thật với cảm xúc của mình. Không tại sao cả chỉ là không muốn nhìn thấy người mà tôi dùng cả thanh xuân trở thành chú rễ của người khác đặc biệt là một người không xứng. Ngày cậu kết hôn tôi ở tại thành phố nơi chúng ta cùng nhau cố gắng. Tôi uống say say đến mức không thể đi nổi. Qua làn nước mắt động trên khóe mi tôi mơ hồ nhìn thấy một bóng dáng "Là cậu sao, cậu đến rồi thật tốt". Lần cuối cùng chỉ lần cuối cùng tôi vì cậu khóc nhớ đến cậu. Bởi vì sau hôm nay cậu đã là chồng người khác tôi không được phép nhớ đến nữa. Có thể tương tư một người nhiều năm nhưng tuyệt đối không được mơ tưởng đến chồng của người khác đó là cấm kị, là đạo đức. Sau hôm đó tôi cắt đứt liên lạc, chuyển chỗ ở, về quê cũng sẽ hạn chế tối đa khả năng gặp cậu. Cứ như vậy từ từ xóa bỏ cậu ra khỏi cuộc sống tôi. Theo như người bạn chí cốt của tôi nói thì là cuối cùng cũng tĩnh ngộ. Đúng vậy nhiều năm qua giống như đi trong đêm tối vậy chỉ nhìn thấy một ngọn đèn cuối con đường. Vì vậy liều mạng chạy về phía trước. Cho đến khi trời sáng rồi mới phát hiện thì ra vẫn còn nhiều con đường đến như vậy. Cậu ấy giống như ánh trăng, là ánh trăng đẹp nhất trong cuộc đời tôi nhưng chung quy ánh trăng vẫn chỉ là ánh trăng. Có sáng đến mấy đẹp đến mấy cũng không thể chạm đến. Cậu ấy mãi mãi không hiểu nổi lòng của tôi.

Tôi đã đi qua một mối tình như vậy đấy. Còn bạn?
 
Chỉnh sửa cuối:
1,694 ❤︎ Bài viết: 2058 Tìm chủ đề
Tình đầu như nào à, chắc phải lôi nhật ký ra để xem não còn lưu dữ liệu nào k thì mới nhớ, chứ ngồi k khơi khơi thì chịu, bẵng đi chục năm, khó lắm mới thích thêm người khác thì giờ cũng hết cảm giác rồi, giờ ngta tới khuấy động thì k biết chứ lúc gõ mấy dòng này là chẳng thấy gì nữa, cũng sắp quên hết cuộc trò chuyện khi ấy rồi
 
80 ❤︎ Bài viết: 7 Tìm chủ đề
Đang lướt new feed thì gặp cái bài viết này. Cảm ơn bạn đã chia sẻ câu chuyện của mình.

Tình đầu, nó là một thứ gì đó vừa "lạ", đúng là vừa khiến người ta "tò mò".

Hồi đó bạn bè trong lớp mình không nhiều, chủ yếu là mình chỉ có một vài người bạn "thân thiết" là mấy chị hàng xóm của mình thôi.

Có một chị gái mình chơi rất thân. Chị lúc nào cũng tỏ ra cưng chiều mình, chắc là tại vì mình ít nói hơn mấy đứa khác. Chị nói chuyện với mình nhiều lắm, chủ yếu là chị kể mình nghe, thế thôi.

Mình ngưỡng mộ chị lần đầu tiên khi thấy chị chơi được mấy cái trò "con nít". Nghe ngộ đúng hông, chẳng hạn như có lần chị dạy mình chơi, nhưng mà hồi đó mình không có biết chơi cái trò đó, cái trò gì mà, nói đến đây quên tên rồi.

Nó là cái trò mà: Trong đó có những viên đá nhỏ (trong lớp thì hồi đó mình thấy mấy con bạn nó chơi bằng mấy cục dây xích bằng nhựa nhiều màu), mình tung lên một viên đá, đồng thời tay còn lại phải nhanh nhẹn chụp một cục đá khác, rồi hứng cục đá vừa tung lên khi nãy. Lúc này trong tay đã có hai cục đá rồi, bạn lại tiếp tục tung chúng lên rồi lại chụp thêm một cục đá thứ ba rồi hứng hai cục đá rơi xuống trở lại. Cứ thế mà lặp lại cho đến hết số đá trên sân.

Đơn giản vậy mà hồi đó mình làm không được (tới giờ vẫn vậy), thế mà nhìn chị chơi, lại tự nhiên mà ngưỡng mộ.

Sau này, mình còn ngưỡng mộ chị nhiều thứ khác, về tính cách, về suy nghĩ, về cảm giác mà chị mang lại khi ở bên cạnh. Nó bắt đầu định hình suy nghĩ của mình, rằng chị là một người có thể khiến mình không chỉ mến, mà còn "thần tượng".

Rồi hai chị em mình còn đi tập võ chung với nhau nữa. Nhưng mà mình tập trước, nên cấp đai cao hơn. Tụi mình học Vovinam. Còn nhớ lúc chị mới vào học đai tự vệ thì lúc đó mình đã lam đai II hay III gì đó rồi.

Thế là từ đó mình bắt đầu có cơ hội thực hiện "vai trò đảo ngược". Thay vì lúc trước chị dạy mình, thì bây giờ mình được dạy ngược lại chị. Nói chung là khoảng thời gian học Vovinam đó là một trải nghiệm thú vị.

Chẳng biết từ lúc nào mà cảm xúc của mình cũng bắt đầu lớn dần theo mình. Càng về sau, mình càng nhận ra mình thích chị không chỉ vì chị đẹp, vì chị dễ thương, vì chị dịu dàng. Mà còn vì chị đã khiến mình có cảm giác được ở bên cạnh một "người chị" thật sự, chắc tại gu mình vậy.

Mình vốn có thói quen nghe nhiều hơn nói. Trong chuyện tình cảm mình lại càng thụ động hơn nữa. Là con trai mà cứ chờ đợi người ta ngỏ lời, mà sau này nghĩ lại mình vẫn thấy điều đó ổn. Tại vì mình là vậy mà ^^

Và thế là cái sau này chị thích cái anh sư huynh chung lớp võ với mình. Anh ấy là người mà mình cũng rất kính trọng và ngưỡng mộ, cũng là người chỉ dẫn hai chị em mình nhiều.

Chị không nói, nhưng mình hiểu.

Chuyện của mình, mình cũng không nói, nhưng chị cũng hiểu.

Rồi chị nghỉ Vovinam, nhưng mình vẫn tiếp tục.

Chị học Đại học. Có thêm vài mối quan hệ vặt vảnh với những người con trai khác. Mình lên cấp ba, cũng chơi chung với một vài người bạn nữ, nhưng chưa yêu, có lẽ vì vẫn chưa gặp được một ai giống như chị. Đôi lúc giữ cái bóng quá khứ khiến mình cảm thấy hổ thẹn, nhưng thôi, kệ đi.

Thời gian cứ thế mà kéo hai đứa ra xa nhau một cách tự nhiên. Mình không phàn nàn, vì cuộc sống vốn dĩ là vậy. Ai rồi cũng có cho mình một con đường riêng hết mà. Mình tự nhủ rằng bản thân phải trưởng thành hơn thôi, kiểu vậy.

Chị cũng đã từng nói thẳng với mình rồi, chị chỉ quý mình như một đứa em trai thôi. Mình vui, mình chấp nhận. Mình tôn trọng cảm xúc của chị, đồng thời cũng rất trân quý khoảng thời gian vui vẻ ấy, để cho mình có cơ hội một lần được "thích" chị. Thế là đủ rồi.

Tình đầu, nó nhẹ nhàng như vậy đó!
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back