- Xu
- 15
49
0
Tên truyện:
Tác giả:
Thể loại:
Tôi nằm đó, lưng dựa vào một gốc cây cháy sạm, hơi thở đứt quãng hòa vào mùi thuốc súng nồng nặc. Cả một khoảng trời phía trước mắt tôi nhòe đi vì máu và nước mưa.
Đau. Một cơn đau buốt tận tâm can lan ra từ lồng ngực. Tôi không dám nhìn xuống vết thương của mình, chỉ thấy hơi ấm của sự sống đang theo dòng máu đỏ thẫm chảy tràn ra mặt đất bùn lầy. Đôi chân tôi đã mất cảm giác từ lâu, sự lạnh lẽo bắt đầu bò dần lên từ lòng bàn chân, len lỏi vào từng thớ thịt.
Tôi run rẩy đưa bàn tay đầy bùn đất vào túi áo ngực, lấy ra tấm ảnh đã nhăn nhúm. Trong ảnh, Linh đang cười, tay bế Bắp – đứa con trai mà ngày tôi đi nó còn chưa biết mặt bố nó ra sao.
"Linh ơi.. Bắp ơi.."
Tôi thì thào, cổ họng đắng ngắt. Nỗi nhớ nhà ập đến, dữ dội hơn cả vết thương đang cào xé. Tôi nhớ mùi khói bếp buổi chiều ở quê mình, nhớ vị gừng cay trong bát canh mẹ nấu mỗi khi tôi cảm lạnh. Giờ đây, giữa chiến trường lạnh lẽo này, tôi nhớ biết bao cái nắm tay gầy gò của vợ, nhớ được nghe tiếng con khóc đã quấy mẹ mỗi đêm.
Tôi đã hứa với Bắp là khi về sẽ làm cho nó một con món quà thật lớn. Tôi đã hứa với mẹ là Tết năm nay con sẽ có mặt. Những lời hứa ấy giờ đây như những mảnh vỡ găm vào tim tôi, đau đớn đến nghẹt thở.
Tôi cố ngước mắt nhìn lên bầu trời đen kịt. Những tia sáng cuối ngày đang lịm dần. Tôi thấy mình thật nhỏ bé, như một hạt cát bị cuốn đi giữa cơn lốc của cuộc chiến. Tôi không sợ chết, tôi chỉ sợ mình sẽ bị lãng quên ở mảnh đất khô cằn này, sợ rằng vợ tôi sẽ đợi cửa mỗi chiều đến bạc đầu, sợ con tôi lớn lên mà không biết mặt cha.
Mắt tôi bắt đầu sụp xuống. Hình ảnh Linh và Bắp hiện ra rõ mồn một trong màn sương mờ ảo. Họ đứng đó, giữa cánh đồng ngô xanh ngát, vẫy tay gọi tôi: "Mình ơi, về ăn cơm!"
"Đợi anh.. Anh về đây.."
Tôi mỉm cười, một nụ cười nhẹ tênh. Cánh tay tôi buông thõng, tấm ảnh cưới rơi xuống, nằm lặng lẽ trên vũng máu đã bắt đầu lạnh ngắt. Tiếng đại bác xa xăm lịm dần, chỉ còn tiếng mưa rơi đều đều lên vạt áo quân phục rách nát.
Tôi không còn thấy đau nữa. Tôi đang đi về phía có ánh sáng, nơi gia đình tôi đang đợi.
Tác giả:
Thể loại:
Tôi nằm đó, lưng dựa vào một gốc cây cháy sạm, hơi thở đứt quãng hòa vào mùi thuốc súng nồng nặc. Cả một khoảng trời phía trước mắt tôi nhòe đi vì máu và nước mưa.
Đau. Một cơn đau buốt tận tâm can lan ra từ lồng ngực. Tôi không dám nhìn xuống vết thương của mình, chỉ thấy hơi ấm của sự sống đang theo dòng máu đỏ thẫm chảy tràn ra mặt đất bùn lầy. Đôi chân tôi đã mất cảm giác từ lâu, sự lạnh lẽo bắt đầu bò dần lên từ lòng bàn chân, len lỏi vào từng thớ thịt.
Tôi run rẩy đưa bàn tay đầy bùn đất vào túi áo ngực, lấy ra tấm ảnh đã nhăn nhúm. Trong ảnh, Linh đang cười, tay bế Bắp – đứa con trai mà ngày tôi đi nó còn chưa biết mặt bố nó ra sao.
"Linh ơi.. Bắp ơi.."
Tôi thì thào, cổ họng đắng ngắt. Nỗi nhớ nhà ập đến, dữ dội hơn cả vết thương đang cào xé. Tôi nhớ mùi khói bếp buổi chiều ở quê mình, nhớ vị gừng cay trong bát canh mẹ nấu mỗi khi tôi cảm lạnh. Giờ đây, giữa chiến trường lạnh lẽo này, tôi nhớ biết bao cái nắm tay gầy gò của vợ, nhớ được nghe tiếng con khóc đã quấy mẹ mỗi đêm.
Tôi đã hứa với Bắp là khi về sẽ làm cho nó một con món quà thật lớn. Tôi đã hứa với mẹ là Tết năm nay con sẽ có mặt. Những lời hứa ấy giờ đây như những mảnh vỡ găm vào tim tôi, đau đớn đến nghẹt thở.
Tôi cố ngước mắt nhìn lên bầu trời đen kịt. Những tia sáng cuối ngày đang lịm dần. Tôi thấy mình thật nhỏ bé, như một hạt cát bị cuốn đi giữa cơn lốc của cuộc chiến. Tôi không sợ chết, tôi chỉ sợ mình sẽ bị lãng quên ở mảnh đất khô cằn này, sợ rằng vợ tôi sẽ đợi cửa mỗi chiều đến bạc đầu, sợ con tôi lớn lên mà không biết mặt cha.
Mắt tôi bắt đầu sụp xuống. Hình ảnh Linh và Bắp hiện ra rõ mồn một trong màn sương mờ ảo. Họ đứng đó, giữa cánh đồng ngô xanh ngát, vẫy tay gọi tôi: "Mình ơi, về ăn cơm!"
"Đợi anh.. Anh về đây.."
Tôi mỉm cười, một nụ cười nhẹ tênh. Cánh tay tôi buông thõng, tấm ảnh cưới rơi xuống, nằm lặng lẽ trên vũng máu đã bắt đầu lạnh ngắt. Tiếng đại bác xa xăm lịm dần, chỉ còn tiếng mưa rơi đều đều lên vạt áo quân phục rách nát.
Tôi không còn thấy đau nữa. Tôi đang đi về phía có ánh sáng, nơi gia đình tôi đang đợi.

