Sáng hôm sau, bầu không khí tại Học Viện Seimei trở nên lắng đọng bởi sự trang nghiêm và một chút căng thẳng khó tả. Tất cả học sinh năm nhất, bao gồm Ayane, Takeshi và Rina, được tập trung tại một quảng trường rộng lớn nằm ở trung tâm học viện, nơi được gọi là "Goryo no Niwa" – Khu Vườn Ngũ Hành. Nơi đây, không khí đặc biệt trong lành và linh lực dồi dào, như thể toàn bộ sức mạnh của học viện đều hội tụ về đây.
Giữa quảng trường, năm cột đá hoa cương khổng lồ, mỗi cột cao sừng sững như những ngọn tháp nhỏ, vươn lên trời. Mỗi cột được chạm khắc tinh xảo với những biểu tượng đặc trưng cho một Hành: Rồng Xanh uy nghi, cuộn mình vươn lên của Mộc; Chu Tước rực rỡ, sải cánh như muốn thiêu đốt bầu trời của Hỏa; Kỳ Lân trầm mặc, vững chãi trên mặt đất của Thổ; Bạch Hổ dũng mãnh, nhe nanh gầm thét của Kim; và Huyền Vũ uyên bác, mang trên mình cả một vũ trụ của Thủy. Chính giữa năm cột đá là một bệ thờ cổ bằng đá cẩm thạch trắng, bề mặt nhẵn bóng, trên đó đặt một viên đá ngũ sắc khổng lồ, to bằng một chiếc đầu người, phát ra thứ ánh sáng
huyền ảo, liên tục biến chuyển màu sắc, từ xanh lá cây của Mộc, sang đỏ rực của Hỏa, rồi vàng đất của Thổ, trắng bạc của Kim, và cuối cùng là xanh lam của Thủy, một vòng tuần hoàn không ngừng nghỉ.
Hiệu trưởng Fujiwara Shizuko đứng trang nghiêm trước bệ thờ, bên cạnh là các giáo sư chủ nhiệm của Ngũ Viện, mỗi người mang một vẻ uy nghiêm riêng. Vẻ mặt bà hôm nay có phần nghiêm nghị hơn thường lệ, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự thông thái và một chút chờ đợi, như đang mong chờ những tài năng mới sẽ tỏa sáng.
"Chào mừng các con đến với Nghi Thức Duyên Phận Ngũ Hành." Giọng hiệu trưởng vang vọng khắp quảng trường, rõ ràng và đầy uy lực, át cả tiếng gió xào xạc qua những hàng cây xung quanh: "Đây không chỉ là một nghi lễ để phân chia các con vào Ngũ Viện của học viện. Quan trọng hơn, nó là cơ hội để các con kết nối với bản chất linh lực của chính mình, để hiểu rõ hơn về con đường mà các con có thể sẽ theo đuổi trong hành trình trở thành một
Âm Dương Sư, một người bảo vệ sự cân bằng."
Bà giải thích rằng mỗi học sinh sẽ lần lượt bước lên, đặt tay lên viên đá Ngũ Sắc. Viên đá, một pháp khí cổ xưa, sẽ cảm ứng với linh lực bẩm sinh của mỗi người và phát ra ánh sáng tương ứng với Hành (hoặc các Hành) mà họ có thiên hướng mạnh nhất. Dựa vào đó, họ sẽ được phân vào một trong Ngũ Viện: Mộc Viện (Sự Sống, Chữa Lành), Hỏa Viện (Thanh Tẩy, Chiến Đấu), Thổ Viện (Nền Tảng, Bảo Vệ), Kim Viện (Chế Tạo, Tinh Luyện), hoặc Thủy Viện (Lưu Chuyển, Tri Thức).
Ayane cảm thấy lòng bàn tay mình hơi ẩm ướt vì hồi hộp, tim đập nhanh hơn, và cô phải cố gắng hít thở thật sâu để giữ bình tĩnh. Cô liếc nhìn Takeshi, cậu ta đang duỗi người, vặn cổ, vẻ mặt đầy tự tin và háo hức, như một chiến binh sắp bước vào trận đấu. Rina thì đứng yên lặng, đôi mắt kính phản chiếu ánh sáng huyền ảo từ viên đá Ngũ Sắc, vẻ mặt vẫn giữ sự điềm tĩnh thường thấy, nhưng Ayane có thể cảm nhận được một sự tập trung cao độ và một chút mong đợi từ cô bạn.
Các học sinh lần lượt được gọi tên theo thứ tự bảng chữ cái. Một số người khiến viên đá phát ra ánh sáng rực rỡ của một Hành duy nhất. Một cậu bạn cao gầy, có vẻ nhút nhát bước lên, viên đá tỏa ra ánh sáng xanh lục mạnh mẽ, và một vài cánh hoa anh đào mỏng manh như từ hư không hiện ra, bay lượn quanh người cậu ta rồi tan biến – dấu hiệu của Mộc Viện. Một cô gái nhỏ nhắn với mái tóc đỏ rực, tính tình có vẻ nóng nảy, khiến viên đá bừng lên ngọn lửa màu đỏ cam, không khí xung quanh cô ấm lên một cách rõ rệt, những tia lửa nhỏ li ti nhảy múa trên vai áo cô – cô được chào đón vào Hỏa Viện. Một học sinh khác, trông có vẻ trầm tính và ít nói, khiến viên đá phát ra ánh sáng vàng đất, mặt đất dưới chân cậu ta khẽ rung nhẹ, một lớp bụi vàng mỏng bao phủ lấy cậu trong thoáng chốc rồi tan đi – Thổ Viện đã có thêm thành viên. Có học sinh lại khiến viên đá phát ra ánh sáng trắng bạc sắc lẹm, kèm theo tiếng kim loại leng keng rất nhỏ, như tiếng binh khí va chạm, được phân vào Kim Viện. Một người khác thì được bao bọc bởi luồng sáng xanh lam dịu mát, không khí xung quanh như ẩm hơn một chút, và những giọt nước nhỏ ngưng tụ rồi tan biến trên tóc cậu khi cậu bước về phía Thủy Viện. Cũng có những người khiến viên đá phát ra hai luồng sáng hòa quyện, cho thấy họ có tiềm năng ở cả hai Hành, và họ sẽ được theo học ở một Viện chính và nhận sự hỗ trợ từ Viện còn lại.
Đến lượt Kudo Takeshi. Cậu ta bước lên với dáng vẻ hùng dũng, đặt tay lên viên đá với một nụ cười toe toét. Ngay lập tức, một luồng sáng đỏ rực của Hỏa bùng lên mạnh mẽ, như một ngọn núi lửa nhỏ phun trào, theo sau là những tia sáng trắng bạc sắc lẹm của Kim, như những thanh kiếm đang được rèn giũa, cả hai hòa quyện vào nhau một cách mạnh mẽ, không khí xung quanh vừa nóng bỏng lại vừa có cảm giác sắc bén, uy nghiêm.
"Kudo Takeshi!" Giáo sư Matsumoto Genryu, chủ nhiệm Hỏa Viện, cất giọng trầm hùng, trong đó có một chút hài lòng và một sự kỳ vọng: "Thiên hướng Hỏa và Kim rất rõ ràng và mạnh mẽ. Chúc mừng con, con sẽ thuộc về Hỏa Viện, với sự hỗ trợ liên kết từ Kim Viện. Hãy dùng ngọn lửa của mình để rèn giũa ý chí và sức mạnh, và dùng sự sắc bén của Kim để chiến đấu vì công lý!"
Takeshi nở một nụ cười rạng rỡ, giơ nắm đấm lên trời một cách chiến thắng rồi đi về phía khu vực dành cho học sinh Hỏa Viện, nhận được những tràng pháo tay tán thưởng.
Tiếp theo là Watanabe Rina. Cô bước lên một cách nhẹ nhàng, đặt bàn tay thanh mảnh lên viên đá. Một dòng chảy xanh lam dịu mát của Thủy bắt đầu lan tỏa từ viên đá, không khí xung quanh như ẩm hơn một chút, mang theo hơi sương lành lạnh, rồi từ từ hòa quyện với những vệt sáng xanh lục mềm mại của Mộc, mang theo hương thơm thoang thoảng của cỏ cây và đất ẩm sau mưa.
"Watanabe Rina." Giáo sư Tachibana Yoko mỉm cười dịu dàng, ánh mắt ánh lên vẻ hài lòng: "Linh lực Thủy và Mộc của con rất hài hòa và tinh tế. Con sẽ gia nhập Thủy Viện, và cũng sẽ nhận được sự bồi dưỡng từ Mộc Viện. Hãy để dòng chảy trí tuệ và sự sống dẫn dắt con trên con đường khám phá tri thức."
Rina khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi rồi bước về phía các học sinh Thủy Viện, trông cô có vẻ hài lòng với kết quả này.
Rồi đến lượt Minamoto Kenji. Cậu ta bước lên với vẻ tự tin gần như kiêu ngạo, mái tóc bạch kim nổi bật trong nắng sớm. Khi Kenji đặt tay lên viên đá, một cột lửa đỏ rực mạnh mẽ phun lên cao, gần như che khuất cả người cậu, theo sau là những tia kim quang sắc bén như hàng ngàn mũi kiếm, tạo ra những tiếng "xèo xèo" và mùi khét nhẹ trong không khí. Sức mạnh Hỏa và Kim của cậu ta rõ ràng vượt trội hơn hẳn những người khác, khiến nhiều người phải trầm trồ kinh ngạc. Chỉ có sức mạnh rõ ràng, trực diện như Hỏa, và sự chính xác, hoàn hảo của Kim mới là con đường của kẻ mạnh, của gia tộc Minamoto! Kenji thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm và một chút khinh thường những ai yếu đuối, những kẻ mang trong mình năng lực mơ hồ, không rõ ràng.
Cuối cùng, tên của Ayane được xướng lên: "Sakura Ayane."
Tim Ayane đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh rồi bước lên bệ thờ. Mọi ánh mắt dường như đổ dồn về phía cô, mang theo sự tò mò và chờ đợi. Cô cảm nhận được ánh nhìn đặc biệt của Hiệu trưởng Shizuko, ánh mắt dò xét của Giáo sư Matsumoto, sự quan tâm của Giáo sư Yoko, và cả sự khinh miệt không che giấu từ Minamoto Kenji.
Ayane run run đặt tay lên bề mặt mát lạnh, nhẵn bóng của viên đá Ngũ Sắc.
Trong một khoảnh khắc, không có gì xảy ra. Sự im lặng bao trùm quảng trường. Ayane bắt đầu cảm thấy hoang mang, một nỗi sợ hãi mơ hồ xâm chiếm lấy cô. Liệu cô có chút linh lực nào không? Liệu cô có bị loại ngay từ vòng đầu tiên này không?
Rồi đột nhiên, một luồng sáng trắng tinh khiết, dịu dàng nhưng vô cùng mạnh mẽ, bừng lên từ viên đá, bao trùm lấy bàn tay Ayane. Ánh sáng ấy không thuộc về bất kỳ Hành nào trong Ngũ Hành, mà nó như sự kết tinh của tất cả, hoặc một thứ gì đó hoàn toàn khác biệt, một sự khởi nguyên thuần khiết. Nó lan tỏa một cảm giác ấm áp, thanh khiết đến lạ thường, xua tan đi cái lạnh của buổi sớm. Đồng thời, từ sâu bên trong Ayane, cái cảm giác rung động quen thuộc, thứ "Tiếng Thì Thầm" nội tại mà cô vẫn thường cảm nhận, cũng trỗi dậy một cách mạnh mẽ, như cộng hưởng với thứ ánh sáng thuần khiết này, một cảm giác phấn khích, một sự "thức tỉnh" nhẹ nhàng lan tỏa khắp cơ thể cô.
Một tiếng xôn xao nhỏ bắt đầu lan ra khắp các học sinh. Ngay cả các giáo sư cũng tỏ vẻ ngạc nhiên, đưa mắt nhìn nhau. Giáo sư Matsumoto cau mày, Giáo sư Tachibana thì nhìn Ayane với ánh mắt đầy suy tư và một chút kinh ngạc, khóe môi khẽ mấp máy như muốn nói điều gì đó.
Minamoto Kenji đứng ở phía xa, khẽ nhếch mép cười khẩy: "Không ra một Hành nào rõ ràng sao? Thật là.. tầm thường và yếu đuối. Sức mạnh thực sự phải bùng cháy như lửa, hoặc sắc bén như kim loại, chứ không phải thứ ánh sáng mờ nhạt, vô định hình thế này." Giọng cậu ta không lớn, nhưng đủ để một vài người xung quanh nghe thấy, thể hiện rõ sự khinh miệt của hắn đối với những gì "mơ hồ", "không theo quy chuẩn".
Ayane cảm thấy mặt mình nóng bừng, một cảm giác xấu hổ và tự ti dâng lên. Cô muốn rụt tay lại, muốn chạy trốn khỏi những ánh mắt dò xét, nhưng không thể. Liệu sự khác biệt này có nghĩa là cô không thuộc về nơi này? Một thoáng cô đơn và sợ hãi lại ùa về.
Hiệu trưởng Shizuko bước lên một bước, đôi mắt bà nhìn thẳng vào Ayane, ánh nhìn sâu thẳm và khó dò, nhưng không hề có sự thất vọng: "Thật thú vị." Bà cất tiếng, giọng vẫn giữ vẻ bình thản nhưng có một sự chú ý đặc biệt: "Sakura Ayane, linh lực của con rất đặc biệt. Nó không hoàn toàn nghiêng về một hành cụ thể nào trong ngũ hành truyền thống, mà dường như mang một bản chất thuần khiết và bao quát hơn, một sự cân bằng hiếm thấy."
Bà im lặng một lúc, như đang cân nhắc. Cả quảng trường nín thở chờ đợi.
"Do đó." Hiệu trưởng tiếp tục: "Con sẽ tạm thời không thuộc về một Viện cố định nào. Thay vào đó, con sẽ được tham gia các lớp học cơ bản của cả Ngũ Viện để khám phá và tìm ra hướng đi phù hợp nhất cho mình, để thấu hiểu sự tương hỗ của Ngũ Hành, tìm ra sự cân bằng của riêng mình – điều mà một Âm Dương Sư thực thụ cần có. Giáo sư Tachibana Yoko sẽ là người trực tiếp hướng dẫn và theo dõi sự tiến triển của con."
Quyết định này lại gây ra một làn sóng xôn xao khác. Chưa từng có tiền lệ nào như vậy tại Học Viện Seimei. Ayane cảm thấy vừa nhẹ nhõm vì không bị "loại", lại vừa thêm hoang mang vì sự khác biệt của mình. Cô nhìn về phía Takeshi và Rina, cả hai đều đang nhìn cô với vẻ ngạc nhiên nhưng cũng có chút lo lắng và khích lệ. Cô cố gắng tiếp nhận lời của Hiệu trưởng như một sự chỉ dẫn, dù chưa hoàn toàn hiểu sâu sắc về "sự tương hỗ của Ngũ Hành" hay "sự cân bằng" mà bà nhắc đến. Một câu hỏi ngầm vẫn còn đó: Liệu cô có thực sự tìm được vị trí của mình ở đây không?
Khi nghi thức kết thúc và các học sinh bắt đầu di chuyển về các Viện của mình hoặc đến nhận phòng ký túc xá, Ayane đứng một mình, cảm thấy có chút lạc lõng giữa dòng người.
"Đừng lo lắng quá, Ayane-san."
Ayane giật mình quay lại. Giáo sư Tachibana Yoko đã đứng bên cạnh cô tự lúc nào, nụ cười hiền hậu và ánh mắt đầy thấu hiểu: "Sự đặc biệt không phải lúc nào cũng là điều xấu. Đôi khi, nó lại là khởi đầu cho những điều vĩ đại, cho một con đường riêng mà không ai có thể định trước."
"Nhưng.. cháu không giống ai cả." Ayane lí nhí, giọng vẫn còn chút tự ti.
"Ai nói rằng chúng ta phải giống nhau?" Giáo sư Yoko mỉm cười, đặt một tay lên vai Ayane, một sự ấm áp nhẹ nhàng truyền qua: "Con đường của mỗi Âm Dương Sư là duy nhất. Hãy xem đây là một cơ hội để con khám phá sâu hơn về bản thân mình, về tiềm năng vô hạn bên trong con. Ta tin rằng con sẽ tìm thấy vị trí của mình, và có lẽ, còn hơn thế nữa."
Lời nói của Giáo sư phần nào giúp Ayane cảm thấy được an ủi và có thêm một chút hy vọng. Nhưng khi cô nhìn thấy ánh mắt đầy vẻ coi thường và thách thức của Minamoto Kenji từ phía xa, và cảm nhận được một thoáng tức giận cùng sự quyết tâm ngầm muốn chứng minh bản thân không hề tầm thường, cô biết rằng con đường phía trước của mình tại Học Viện Seimei sẽ không hề dễ dàng. Sự "đặc biệt" của cô có thể mang lại cơ hội, nhưng cũng có thể mang lại những rắc rối và thử thách không lường trước được.