Mùa thu năm ấy đến chậm, lá vàng rơi đầy sân viện. Cơ Hoàng bưng một bát cháo nóng, tay cầm theo một chiếc khăn gấm. Chàng nói, hôm nay ta ho nhiều, nên không được ra sân phơi nắng.
Ta ngồi bên cửa sổ, đón lấy bát cháo từ tay chàng, không nói gì. Nhưng lần đầu tiên, ta không né tránh ánh mắt chàng.
Cháo hôm nay hơi nhạt, nhưng lại thơm mùi gừng.
Ta ăn từng thìa, lòng tự nhiên dậy lên một cơn dịu dàng khó tả.
Sau đó vài hôm, chàng bị sốt nhẹ vì đêm trước dầm mưa che mái viện cho ta. Ta kê đơn, nấu thuốc, đích thân chăm sóc chàng. Chàng tựa đầu vào vai ta, nửa mê nửa tỉnh mà gọi khẽ:
"Dao Dao.. đừng đi nữa."
Tay ta khựng lại.
Người này, từ ngạo nghễ đế vương, giờ đây lại yếu ớt như một đứa trẻ sợ bị bỏ rơi.
Tối hôm ấy, ta ngồi canh bên giường, nhìn chàng ngủ. Bỗng dưng nhớ lại năm xưa-chàng vì ta mà tiến quân đắt tội với nhiều người, vì ta mà mạo hiểm tranh ngôi giữa muôn trùng đao kiếm. Bao năm qua, vẫn chưa từng buông bỏ.
Có lẽ, lòng ta.. từ lâu đã không còn là một mảnh đất hoang lạnh lẽo nữa rồi.
Sáng hôm sau, ta tự tay làm một món bánh nhỏ, đặt trước giường chàng.
Cơ Hoàng tỉnh dậy, nhìn thấy chiếc bánh hình hoa mai quen thuộc, mắt sáng rực lên như hài tử được quà.
Ta đứng trước cửa, chậm rãi nói:
"Chàng đừng gọi là 'Dao Dao' nữa."
Chàng thoáng sững sờ, ánh mắt bối rối.
"Vậy gọi nàng là gì?"
Ta hơi nghiêng đầu, mím môi một lúc, rồi nhỏ giọng:
"Gọi là 'thê tử' đi."
Khoảnh khắc đó, nắng thu dường như rực rỡ hơn bao giờ hết, chàng nhìn ta đến bỡ ngỡ khó tin trong mắt lấp lánh toàn hình bóng của ta.
Vài hôm sau, Cơ Hoàng mặc long bào thêu rồng vàng, đích thân đến trước viện nhỏ nơi ta ở. Trời chưa sáng hẳn, sương sớm còn đọng trên từng cánh lá, chàng đã đứng đó, ánh mắt dịu dàng như ánh nắng đầu thu.
Chàng nói:
"Dao Dao, giang sơn đã định, lòng ta cũng đã rõ. Nay đến đón nàng về kinh."
Ta nhìn người trước mặt, không còn là thiếu niên si tình năm nào, mà là đế vương cửu ngũ tôn quý, một lòng một dạ giữ lấy ta giữa muôn trùng quyền mưu.
Ta chậm rãi bước tới, bàn tay đặt lên lòng bàn tay chàng.
"Cơ Hoàng ta muốn nói với chàng cho dù là hoàng thượng chàng muốn lấy ta vẫn phải một đời một kiếp một đôi với ta, chàng làm được ta sẻ gả."
Chàng chậm rãi tháo mũ một chân quỳ gối trước ta:
"Dao Dao trẫm là hoàng đế cũng là phu quân của nàng, trẫm lấy giang sơn làm sính lễ đời này trẫm tuyệt đối không phụ nàng.
Tim ta khẽ run lên, trong ánh mắt chàng, ta nhìn thấy cả một đời kiên định.
Đoạn đường trở về kinh thành, ngựa xe rộn ràng, dân chúng hai bên đường quỳ xuống tung hoa chúc mừng. Cơ Hoàng nắm tay ta, không rời nửa bước.
Ngày sắc phong, toàn triều văn võ đều có mặt, lễ nghi trang trọng đến cực điểm. Chàng ngồi trên long ỷ, đưa mắt nhìn ta chậm rãi bước qua điện lớn, váy phượng đỏ quét đất, từng bước uy nghi mà mềm mại.
Khi ta quỳ xuống nhận chỉ sắc phong, giọng chàng vang lên bên tai, không lớn, nhưng rõ ràng hơn bất kỳ thanh âm nào:
" Không cần quỳ, từ nay về sau Y Nhĩ Dao Dao nàng không cần quỳ trước ai cho dù là trẫm. "
Ta ngẩng đầu, trong lòng dâng lên một vị ngọt không thể gọi tên.
Người đời ca tụng một đế vương anh minh, nhưng với ta, chàng chỉ là một phu quân dịu dàng, bao năm vẫn luôn đứng yên nơi đó, chờ ta quay về.
Khi ta bước qua thềm ngọc, vừa đến giữa đại điện, đột nhiên có một tiếng hô lớn ngoài cửa cung:
" Có sứ giả biên cương hồi triều-! "
Cả đại điện xôn xao. Ta chưa kịp quay lại, thì phía cuối điện đã có bóng người cao lớn khoác giáp bạc bước vào, từng bước kiên định, mỗi bước đều vang vọng như sấm, khiến triều thần im bặt.
Ta quay đầu nhìn lại-đôi mắt bỗng nhòe đi.
Người đó, là cha ta.
Phụ thân từng vì bảo vệ biên giới mà trấn thủ nơi biên ải gió tuyết suốt nhiều năm. Nghe tin ta chết, ông từng từ chối hồi kinh, đau đến bạc tóc. Nào ngờ hôm nay lại xuất hiện trong ngày ta sắc phong
hoàng hậu.
" Dao Dao! "
Ông đứng cách ta mấy bước, cả người run rẩy. Trong mắt ông, ta vẫn là đứa con gái nhỏ từng bám lấy cha học cưỡi ngựa, chưa kịp lớn đã phải chịu quá nhiều tổn thương.
Ta òa khóc, vội vàng chạy đến ôm lấy cha.
" Cha.. Dao Dao vẫn còn sống.. "
Phụ thân ta không kìm được nước mắt, vỗ nhẹ lưng ta như xưa, trầm giọng nói:
" Là ta không bảo vệ được con. Nay thấy con bình an, lại được hoàng thượng yêu thương, Dao Dao.. có chết cũng không còn tiếc nuối gì. "
Cơ Hoàng rời long ỷ, bước xuống tận nơi, khom người hành lễ với ông.
" Trẫm gặp được nàng là trẫm có phúc, từ nay xin hứa tuyệt đối không phụ nàng. "
Phụ thân ta ngẩng đầu, đôi mắt nghiêm nghị rớm lệ.
" Hoàng thượng nếu đã chọn Dao Dao, một ngày ngài không còn thích con bé xin hãy trả lại cho thần, việc này thần xin lấy quân công của mình ra để đổi lấy. "
Chàng nhẹ nhàng đỡ cha ta đang quỳ, trong đáy mắt chỉ còn lại sự chân thành:
" Trẫm tuyệt đối không để ngày đó sảy ra, đại tướng quân xin hãy yên tâm. "
Cả đại điện lúc ấy không ai nói gì, chỉ có tiếng nức nở khe khẽ. Lúc triều nghi tiếp tục, trong lòng ta như có ánh nắng vỡ òa.
Ta đứng thẳng người, ngẩng đầu đón lấy tấm sắc chỉ, bên tai vẫn văng vẳng lời cha, lòng nhẹ bẫng như đã buông hết đau thương năm cũ.
Sau lễ sắc phong, yến tiệc triều đình kéo dài đến tận đêm. Trăng sáng treo cao, gió nhẹ lay khẽ rèm ngọc treo trước điện. Ta thay phượng bào, khoác lên người áo choàng thêu chỉ bạc, bước nhanh qua hành lang để kịp tiễn người.
Phụ thân ta đứng ở cổng phụ, đã thay lại chiến giáp cũ, lưng vẫn thẳng như tùng, ánh mắt vẫn vững như núi, chỉ là tóc đã điểm bạc quá nửa.
" Cha, người không thể ở thêm vài ngày sao? "
Ông lắc đầu, giọng trầm ổn:
" Dao Dao, biên cương chưa yên, cha không thể nấn ná lâu. Chỉ cần con bình an, dù ở nơi nào, cha cũng yên lòng. "
Ta cầm lấy tay ông, đôi mắt cay xè.
" Lúc trước con không có ai, cha không về.. Bây giờ có chàng ấy bên cạnh, cha lại đi. "
Ông khẽ bật cười, vỗ nhẹ đầu ta như thuở bé:
" Vì con không còn cần cha nữa, mới có thể an tâm rời đi. "
Ta nghẹn ngào, nhìn theo bóng ông lên ngựa, dần khuất sau màn sương lạnh của đêm. Đến khi không còn thấy gì nữa, ta vẫn đứng im rất lâu.
Từ sau lưng, một chiếc áo choàng dày được khoác lên vai ta.
" Dao Dao, đêm nay gió lớn. "
Giọng chàng nhẹ nhàng vang lên, tay siết lấy vai ta. Ta nghiêng người tựa vào lòng chàng, hơi thở ấm áp bao bọc lấy trái tim đang nhói lên.
" Cha ta đi rồi.. "
" Ừ, nhưng còn ta ở đây. "
* * *
Tối đó, đèn trong tẩm điện thắp sáng rực. Ánh nến chiếu qua rèm the đỏ, đổ lên nền đất những bóng in mờ mịt.
Ta ngồi trên giường, lòng bàn tay ẩm ướt, chẳng biết vì hồi hộp hay vì.. sợ hãi.
Tấm màn mỏng bị vén lên từ phía sau, ta không quay lại, nhưng vẫn cảm nhận được tiếng bước chân của người đang đến gần. Hô hấp ta khẽ khựng lại.
" Dao Dao. "
Giọng chàng rất khẽ, như sợ làm ta giật mình.
" Trẫm vào được chứ? "
Ta khẽ gật đầu, nhưng trái tim trong ngực thì đập hỗn loạn như nai chạy loạn trong rừng. Một lát sau, giường khẽ lún xuống, là khi chàng ngồi xuống bên cạnh ta.
" Dao Dao.. "
Chàng gọi tên ta lần nữa, bàn tay nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, hơi ấm từ lòng bàn tay ấy xuyên qua lớp áo mỏng, truyền đến tận tim.
" Đêm nay, nếu nàng chưa sẵn sàng, ta có thể chỉ ngồi cạnh nàng đến sáng. "
Ta ngẩng đầu nhìn chàng. Trong ánh nến mờ, đôi mắt ấy sâu lắng, ôn hòa, không chút ép buộc, chỉ tràn đầy nhẫn nại.
Tim ta run lên.
" Chàng.. không muốn ta sao? "
Chàng như bị câu hỏi của ta làm sững lại một khắc, sau đó cười khẽ, tay nâng má ta lên.
" Không phải không muốn.. mà là không nỡ. Nàng là người ta mong chờ bao năm nay, từng chút một đều muốn nâng niu. "
Lời nói của chàng khiến cả gò má ta nóng ran. Ta không biết nên trốn đi đâu, đành cúi đầu tránh ánh nhìn thẳng thắn của chàng. Nhưng chàng lại không để ta trốn nữa. Đôi môi ấm nóng của chàng phủ xuống, dịu dàng mà sâu sắc.
Nụ hôn đầu tiên không quá mạnh bạo, chỉ là triền miên từng chút một, như đang dỗ dành ta mở lòng. Ta bị ôm chặt vào lòng, cả người như rơi vào một vùng ôn tuyền dịu dàng, không cách nào kháng cự.
" Dao Dao.. "Chàng khàn giọng bên tai ta, từng tiếng rơi xuống như lông vũ, nhẹ nhàng mà run rẩy.
" Hôm nay nàng là hoàng hậu của trẫm, cũng là người trẫm yêu nhất đời này."
Ta khẽ nhắm mắt lại, chủ động vươn tay ôm lấy chàng.
Khoảnh khắc ấy, ta không còn là thiếu nữ ôm nỗi đau cũ, mà là một nữ tử trọn vẹn giao tim cho người mình yêu.
Đêm ấy, rèm phượng khẽ lay, ánh nến chưa tắt, xuân sắc trong lòng.. mãi mãi không phai.