Trình Mỹ Ân

Trân trọng những gì mở rộng thế giới của mình
1,728 ❤︎ Bài viết: 2069 Tìm chủ đề
2175 0
Thư gửi em đôi điều về chúng ta, từ "người thân" em coi như bạn mình.

- Trình Mỹ Ân -


55374947883_d3dc8f9687_o.png

Đôi lời tâm tình từ tác giả:

Bình thường viết truyện mình vẫn thích để bút danh là Trạch Miêu Nhi hơn, nhưng có vài thứ, vài điều muốn lưu lại như là dấu ấn của riêng tên tác giả nên sẽ có bài viết lấy tên Trình Mỹ Ân. Hoặc coi Miêu ở xứ mơ, còn Ân ở thực tại cũng được.

Viết theo tâm sự ngổn ngang của tác giả, nên nội dung chắc sẽ bay lung tung tứ phía, cũng như câu chữ cũng chẳng theo khuôn khổ gì.

1041 p76411 64676​

Nơi bốn bức tường quây em muôn hướng, đêm trời buồn, tháng khóc, năm đau.​

Thân gửi em, người đã tạo ra tôi trong những năm tháng chẳng biết tâm sự cùng ai.

Lời đầu, chắc có lẽ để tôi tặng em vài câu thơ

"Bài học yêu người, em chưa tốt nghiệp

Nhưng em à, em yêu chính mình chưa?

Cứ đêm về lại muốn khóc với mưa

Gào khóc lặng câm, sớm mai chẳng chứa"​

Những tháng năm em yêu người cũ, em cũng cười, cũng nói, cũng vui tươi. Rồi em khóc, giọt nước mắt tuôn rơi. Nhưng em ơi, hầu như ai chẳng vậy. Vì con người vốn chẳng vô thường đến vậy, giữ chấp niệm khiến trái tim hao gầy. Em buông bỏ cuộc tình, mình đều thấy, nhưng cảm xúc dang dở làm sao đây? Em viết chúng, trải lòng trên trang giấy, tạo ra tôi, xoa dịu trái tim này.

Chỉ là em ơi, nước mắt có thể bay, cảm xúc có thể biến, nhưng trong em nỗi đau vẫn tựa biển, chẳng chữa lành, mà tìm cách trốn chạy ngay.

Để giờ đây, mầm tình mới mọc cây, vũ trụ nói em phải cần buông bỏ, hay ít ra lòng em phải hiểu rõ, chữa nỗi đau cũ mới tốt đẹp ngày sau.

Em nhớ không em, từng đêm mắt lệ nhòa, những dòng tin nhắn em gõ rồi lại xóa, chẳng để người kia biết nỗi lòng em khuây khỏa, rồi một mai im lặng mãi dần xa.

Em ơi em hãy nhìn lại mình đi, sợ bị bỏ rơi em chiều lòng người ấy, để người ta mặc định rằng như vậy, mang năng lượng trong em bào mòn đây. Sợ đánh mất kho báu em tìm thấy, càng nắm chặt người ấy càng rời xa, thì em ơi, ta hãy vì ta, mà buông bỏ đi điều không nên có. Sợ đối mặt với nỗi đau vốn có, em trốn tránh, ai sẽ gánh thay em? Em ơi em hãy nói xem, liệu như thế em có không chật vật? Vậy em ơi, thà rằng mình đối mặt, đau một chút như kiến cắn một lần, rồi em sẽ thấy lòng mình nhẹ bẫng.

Rồi bài học yêu người, em học được bao nhiêu?

Học cách cảm ơn vì người đó mang tới rung cảm, học cách đặt mình lên đầu mà em chẳng dám, học cách nói yêu thương em vốn chẳng quen làm, học cách tự thân lo những việc không ai ngoài em phải gánh vác, học cách cho đi chỉ với người biết trân trọng việc em đã làm. Học cách lập ranh giới, học cách không sợ hãi khi để ai đó rời đi, học cách trưởng thành khi biết tôn trọng cả sự đến và đi..

Tôi nhớ em của những năm tháng chẳng thuộc về ai, chẳng nam nhân bên mình, khi đó em vẫn thật lung linh.

Em khi đó chẳng biết khóc một mình, mà cuộc đời ngập tràn nụ cười cùng bướng bỉnh.

Em từng mơ làm họa sĩ tự do, thích cái gì em sẽ vẽ cái đó, dù có những lần thế giới em ruồng bỏ, em vẫn còn đó bảng màu vẽ tự do.

Em từng mơ làm nghệ sỹ gì đó, hết viết nhạc, rồi hát, rap ra trò. Em đã có một bài ca hoàn chỉnh, rồi ý tưởng liên tiếp tới lặng thinh.

Em từng cổ vũ chính mình, dù trời sập vẫn còn tôi chống đỡ. Nhưng em ơi, em nào đâu có ngỡ, tôi chỉ là trang giấy hóa thành hình, trong tưởng tượng em phân minh, nào có sức gánh vác những điều em thầm tính.

Nhưng rồi em cũng tỉnh, kiên cường vượt qua biến cố ngày đó, cùng áp lực vô hình.

Con người thường nói trên đời có hai việc không thể giấu, một là khi say, say trong men cay, say trong tình nồng. Hai là khi yêu đúng người và được nuông chiều.

Tôi thấy em trong những năm tháng được yêu chiều ấy, em ngang, em bướng, em quậy, mắt em sáng long lanh như sao trời, môi luôn cười hài lòng với mọi thứ trên đời. Nhưng khi em thấy cuộc tình đi sai hướng, bản thân phải thu lại cái tôi, tinh thần của em chẳng rực rỡ, dù ngoài mặt vẫn nói vẫn cười. Không biết em có nhận ra không, rằng em chỉ ngang bướng với người em cho là mãi luôn ở đó. Còn những người khác với em có cũng như không.

Em từng cho rằng, khi em trong một cuộc tình nào đó, dù vẫn sống theo kiểu có thể tự mình lo, tự mình làm mọi việc nhưng em cũng muốn được dựa dẫm vào nửa kia, mà không được như ý nguyện, là cô đơn trong chính tình yêu của mình. Nhưng dần dần qua những con chữ em viết, qua những giọt nước mắt em rơi nhòa trang giấy, tôi thấy em đã chẳng còn như vậy. Bởi em biết, dựa núi - núi sẽ đổ, dựa người - người sẽ đi, dựa vật ngoài thân - vật sẽ mất, duy chỉ có nội tại, bản thân em mới là chỗ dựa vững chắc nhất.

Tôi hỏi em câu này liệu có thừa, rằng em đã chiến thắng chính mình chưa?

Thắng nỗi sợ bắt đầu một việc mới? Thắng nỗi sợ bị bỏ rơi không một lời? Thắng cảm xúc nhanh chóng đến một thời khiến em mù quáng chạy theo điều chẳng thể với? Thắng việc cho đi chẳng có một ranh giới, để người tới không trân trọng một đời?

Em trả lời, rằng có nhát việc không lời, em đã tự dấn thân dù tự tin vào bản thân em chẳng tới. Rằng em đã chẳng còn quan tâm tới người nào đó có bước xa rời. Rằng em đã thiết lập được ranh giới, người muốn tới phải trả giá một lời.

Em chẳng cần phải mãi luôn mạnh mẽ, yếu đuối chút nhưng lòng vẫn thản nhiên, để cuộc đời còn có chốn an yên, ủi an em những ngày bão muộn phiền.

Người ngoài ấn tượng với em ra sao tôi chẳng biết, bởi em chỉ để riêng một phần cá biệt, nổi lên như một tảng băng hiền.

Rồi em kiếm nguồn tài lực tự thân, dù công việc không làm em phấn chấn, nhưng vẫn nghiêm túc làm đến quên thân, nhận phần.

Xong vũ trụ gửi tín hiệu tình cũ, tìm đến em trả nợ mấy lần xu, tìm đến em trả nợ nghiệp duyên chưa đủ, hay điều gì đó khiến họ muốn quay lại tìm, thu.

Tôi muốn hỏi em, rằng có quay về bên người cũ, nếu hiểu rằng mối quan hệ đó chẳng sai. Em trả lời, em chẳng cần một ai, tự thân em cũng đủ qua ngày dài.

Yêu chính mình, không chỉ những gì tốt là chính, mà cả những điều em coi chưa hoàn chỉnh, đối diện với những gì đã qua bằng bình tĩnh, lặng thinh.

Mong tương lai em tìm được một ai có thể bên em suốt chặng đường dài, và có thể cưng chiều em mãi mãi.

Yêu em, từ nhật ký những năm tháng qua.​

Tổng hợp "chiêm nghiệm" cuộc sống từ những phần bình luận dưới

Lý trí gào thét rằng người ta ôm tình yêu đi rồi thì buông tha cho người ta đi, mà con tim cứ tự làm chủ vấn vương chẳng rời, còn muốn đợi người ta vá lành vết xước để gặp mặt. Chắc gì còn cơ hội nào đâu mà cứ mơ mộng viển vông. Ha!

Vũ trụ bắt học kiên nhẫn, bao dung, t thấy mình cũng bao dung đâu ít, chỉ có cái kiên nhẫn, mỗi lần tưởng chừng như sắp dùng hết sự kiên nhẫn cả đời để đợi tưởng chừng như bỏ đi được rồi, thì lại cho t một tia hy vọng rằng duyên này chưa kết để đợi tiếp, đợi khi cả hai đều là phiên bản k cần người kia cứu rỗi gì đó mà đi tiếp cuộc hành trình.

Không muốn so sánh buông lời tổn thương ai, nhưng cái kiểu như này thật sự..

Rốt cuộc là còn duyên, hay còn lời hứa nào chưa thực hiện, hay còn vướng bận cái gì, hay còn bài học nào chưa học xong mà sao không dứt ra nổi thế này

Ghép ba lần mơ về nam nhân, nhận ra trong bầy nam nhân bị ném vào đó có một người dù k giàu nhưng có ý với mình, nhưng lại để nữ nhân ngỏ ý hộ, đến khi mình biết mới quay ra nắm tay các thứ, ngộ một nỗi là mình cũng vui lên mây, tung tăng các thứ khi nắm tay tên nam nhân đó chứ. Người đâu tỏ tình còn để con gái khác nói hộ, buồn cười là có tên nam nhân khác lại thích làm mấy cử chỉ thân mật với mình công khai kiểu đánh dấu chủ quyền các thứ (kiểu như muốn hôn, muốn gối đầu lên đùi mình), ha! Làm mình chạy mất dép xong tỉnh ngủ.

Cứ như kiểu hắn muốn tuyên bố là "chúng mày có làm gì cũng k qua được bố mày đâu, tao mới là chính duyên của nhỏ!" kiểu kiểu vậy

Thật tò mò k biết nam nhân nào mới là người muốn tuyên bố chủ quyền với mình

Thức tỉnh bản ngã mới, trút bỏ lớp vỏ cũ, hệ điều hành cũ, để lộ ra một bản thân vốn có nhưng đã được nâng cấp, vì được bảo rằng năng lượng mình càng cao thì thứ hút được sẽ toàn điều tốt đẹp, cũng đánh thức những điều trước đây muốn làm nhưng k thực hiện được, để được sống hết mình

Còn tình yêu thì, nếu đối phương k hợp năng lượng mà kéo tui xuống thì tui đành rời đi thôi

- Hết -

HB, 11: 20am 05/07/26​

P/s: Để xưng hô em- tôi cho thi vị chứ trong nhật ký toàn mày- tao, cứ như nhật ký thực sự sống như một người bạn thân vậy. Có chút tự kỷ, nhưng mà kệ đi.

Tự dưng lại thành nơi chiêm nghiệm cuộc sống, rồi tự kỷ như nhật ký, hahaa!
 
Chỉnh sửa cuối:
8,724 ❤︎ Bài viết: 2137 Tìm chủ đề
Giả sử có người đến với em lúc em chênh vênh nhất, em có lựa chọn nắm lấy tay người ta?
 
8,724 ❤︎ Bài viết: 2137 Tìm chủ đề
Trước thì chắc là có, mà giờ thì tuỳ thôi chị, có chút lười quan tâm vđe này rồi

Có người muốn nắm lấy tay ta, mà ta lại e ngại

Ko phải họ ko tốt, ngược lại ta rất quý họ, chỉ có điều.. Ta mệt mỏi với chuyện yêu đương,
 
1,958 ❤︎ Bài viết: 2337 Tìm chủ đề
@Trình Mỹ Ân

Qua vừa đọc xong "Gửi Em Đôi Điều Về Chúng Ta". Motif "viết thư gửi bản thân của quá khứ" tuy quen thuộc nhưng gần gũi và dễ tạo sự đồng cảm. Điểm khiến Qua ấn tượng nhất chính là những cảm xúc Miêu đặt để vào con chữ, chân thực và cũng rất đỗi xót xa. Câu văn của Miêu có vần nhịp, gợi lên một giai điệu theo cách thật tự nhiên. Nhiều chỗ cũng rất thơ.

Cố lên Miêu nhé. Quá khứ chỉ là chuyện đã rồi. Qua tin Miêu rồi đây sẽ sải bước trên một con đường tương lai rộng, dài, quang đãng và nhiều hạnh phúc.

*qobe 39*

P/s: Có vẻ Miêu đã đặt nhầm tên chủ đề thành "Gửi Em Đôi Điều Về Chúng Ta - Trình Mỹ Âny" rồi
 
1,728 ❤︎ Bài viết: 2069 Tìm chủ đề
@Trình Mỹ Ân

Qua vừa đọc xong "Gửi Em Đôi Điều Về Chúng Ta". Motif "viết thư gửi bản thân của quá khứ" tuy quen thuộc nhưng gần gũi và dễ tạo sự đồng cảm. Điểm khiến Qua ấn tượng nhất chính là những cảm xúc Miêu đặt để vào con chữ, chân thực và cũng rất đỗi xót xa. Câu văn của Miêu có vần nhịp, gợi lên một giai điệu theo cách thật tự nhiên. Nhiều chỗ cũng rất thơ.

Cố lên Miêu nhé. Quá khứ chỉ là chuyện đã rồi. Qua tin Miêu rồi đây sẽ sải bước trên một con đường tương lai rộng, dài, quang đãng và nhiều hạnh phúc.

*qobe 39*

P/s: Có vẻ Miêu đã đặt nhầm tên chủ đề thành "Gửi Em Đôi Điều Về Chúng Ta - Trình Mỹ Âny" rồi

Miêu k hiểu ý Qua lắm, ý Miêu "chúng ta" ở đây là chỉ Ân với nhật ký của Ân ấy

Với cả đây là nhật ký gửi Ân của hiện tại, nhắc lại một Ân từng rất đẹp trước khi yêu nam nhân ấy, ý là để chữa lành cho Ân sau những mầm tình héo úa ấy Qua
 
1,728 ❤︎ Bài viết: 2069 Tìm chủ đề
@Trình Mỹ Ân

Qua vừa đọc xong "Gửi Em Đôi Điều Về Chúng Ta". Motif "viết thư gửi bản thân của quá khứ" tuy quen thuộc nhưng gần gũi và dễ tạo sự đồng cảm. Điểm khiến Qua ấn tượng nhất chính là những cảm xúc Miêu đặt để vào con chữ, chân thực và cũng rất đỗi xót xa. Câu văn của Miêu có vần nhịp, gợi lên một giai điệu theo cách thật tự nhiên. Nhiều chỗ cũng rất thơ.

Cố lên Miêu nhé. Quá khứ chỉ là chuyện đã rồi. Qua tin Miêu rồi đây sẽ sải bước trên một con đường tương lai rộng, dài, quang đãng và nhiều hạnh phúc.

*qobe 39*

P/s: Có vẻ Miêu đã đặt nhầm tên chủ đề thành "Gửi Em Đôi Điều Về Chúng Ta - Trình Mỹ Âny" rồi

À rồi, mới coi lại, ấn nhầm thiệt
 
1,728 ❤︎ Bài viết: 2069 Tìm chủ đề
Có người muốn nắm lấy tay ta, mà ta lại e ngại

Ko phải họ ko tốt, ngược lại ta rất quý họ, chỉ có điều.. Ta mệt mỏi với chuyện yêu đương,

Ngẫm lại thì k phải mệt yêu, mà là mệt đợi, lúc Miêu dễ tính k tới, đến lúc Miêu đóng cửa trái tim lại tới gõ, lúc đấy là bực chứ k phải mệt nữa ròy
 
1,728 ❤︎ Bài viết: 2069 Tìm chủ đề
Mới đọc được cái này:

"Đối diện với nữ hoàng thì phải đối mặt với thiếu sót của chính mình, nên si mê đứa trẻ với năng lượng thuần khiết, và ngô nghê, khao khát đến mức muốn cướp lấy và đẩy nữ hoàng ra xa. Nhưng đứa bé lại được bảo vệ bởi nữ hoàng mà nữ hoàng k dễ kiểm soát, k dễ làm vừa lòng. Muốn chạm vào đứa trẻ thì bắt buộc phải nộp mình cho sự kiểm duyệt của nữ hoàng.."

Thực rất hợp với bài viết này nha! Thông điệp từ vũ trụ à!
 
1,728 ❤︎ Bài viết: 2069 Tìm chủ đề
Trong bài cũng nói rồi, trong mấy thứ nhật ký hỏi em, có một điều em vẫn chưa làm được, chắc có lẽ bởi thế nên cứ mãi vấn vương hoài k dứt ra được, tâm trạng đang vui vẻ tốt đẹp lại rớt đáy rồi. Cố mà buông ra dứt khoát đi vậy
 
1,728 ❤︎ Bài viết: 2069 Tìm chủ đề
Bốn năm trước, k có nam nhân thì tìm game khuây khỏa, đến nỗi như này

55379050358_cc51102451_o.png

Để bọn gái mình nuôi trong game nhắc cho cno ăn, cũng nhắc mình đi ăn luôn thể. Xong lại còn tương tác kiểu sờ mó các thứ, ha!

Cũng may giờ hết vậy rồi
 
1,728 ❤︎ Bài viết: 2069 Tìm chủ đề
Chẳng biết mấy lần yêu nam nhân, để lại ấn tượng gì trong họ mà cảm giác như mấy tên nam nhân này coi tui như ngọn hải đăng giữa biển khơi hay gì k bằng ấy, đã thế lại còn xuất phát điểm giống nhau, chắc vì có bài học về yêu đương gì đó nên lôi mấy tên nam nhân đó làm thử thách chăng, để diệt đi hoàn toàn một tui đã từng.
 
1,728 ❤︎ Bài viết: 2069 Tìm chủ đề
Nhật ký mới chỉ hỏi em đã chiến thắng chính mình chưa, mà quên hỏi em hiện tại có hạnh phúc k.

Thôi thì cứ tự trả lời vậy

Hp thế đ nào được trong khi bị thử thách hết cái nọ đến cái kia cơ chứ, *! Người chứ có phải sắt đá đâu mà đòi vững vàng trước giông bão k đổ

Nào kiên nhẫn, nào bao dung, nào giới hạn, nào buông tay.. Còn chưa hết nữa


Bạn động lực thoái hóa lại muốn cầm tay bạn chí tiến thủ tụ tập nơi bạn mất hứng rồi

Haizzzzzz!

Chào những vết xước từ mối cũ để lại,
hẳn chúng mày cũng mệt mỏi lắm khi phải giữ tao lại khi tao gặp người mới nhưng vẫn tự làm mình thương như khi yêu người cũ ha! Đến nỗi vẫn chưa buông bỏ tên đó hoàn toàn được mà , nhưng sớm thôi, tao sẽ để chúng mày nghỉ ngơi, và hóa thành vết sẹo. Bởi nếu cứ nắm sợi thừng đó k dịch chuyển, tao cũng chẳng bước tới tương lai được.

Thế nhé!
 
Chỉnh sửa cuối:
1,728 ❤︎ Bài viết: 2069 Tìm chủ đề
Học cả những điều nhỏ nhặt như nói lời cảm ơn, nói lời xin lỗi đàng hoàng với người cần nghe nữa.
 
1,728 ❤︎ Bài viết: 2069 Tìm chủ đề
Xem tarot cả sáng để tìm hiểu xem dạo này bản thân bị gì mà cứ sáng ra là rã rời cả người mặc dù chả vận động nhiều đến nỗi đau cơ. Và câu chuyện mà t nhận được, nó như thế này:

Mở đầu trải bài là một mặt hồ tĩnh lặng, tiếp đến là có một người đến nhìn ngắm mặt hồ. Thấy mặt hồ quá tĩnh lặng nên tiện tay ném đá, khiến mặt hồ xao động, nổi lên từng vòng sóng không tan. Nhưng rồi người đó cảm thấy hết thú vị khi chúng được tạo nên chỉ bởi tay một người, nên hắn ta rời đi.

Mặt hồ trở lại tĩnh lặng. Nhưng trở nên trong hơn.

Rồi lại tiếp tục có một người khác tới, ban đầu cũng ném đá xuống mặt hồ ấy, nhưng lần này mặt hồ không động, như thể nó biết cái gì nên hay không nên giữ.

Điều thú vị là người đó sau khi phát hiện mặt hồ ấy trong như gương, soi bóng được chính mình trong đó, thì cảm thấy bực bội vì cảm giác bị nhìn thấu, bị soi ra những mặt tối của hắn mà không muốn để ai biết. Hắn không muốn đối mặt với hình chiếu đó nên cũng rời đi.

Mặt hồ như chẳng quan tâm người đi kẻ ở, vẫn ở đó, trong suốt, nhưng lần này hình phản chiếu có thêm một bầu trời. Như muốn nói mặt hồ dần quan tâm tới thế giới xung quanh. Hoặc thu hút những điều tốt đẹp tới.

Trải bài lại tiếp tục cho thấy một nam nhân tới, mặt hồ không chỉ phản chiếu bầu trời, mà còn cả bóng dáng nam nhân đó. Nhưng người này không rời đi, mà cứ mãi đó ngắm mặt hồ tĩnh lặng.

Kết lại trải bài, thông điệp được nhắn nhủ đại khái cũng giống như nam nhân cuối cùng đến mặt hồ vậy.

Còn tình trạng của tui chắc kiểu duyên lành chưa tới nên ảnh hưởng sang cơ thể, dễ mệt mỏi, mông lung với hướng đi của sự nghiệp, mất hứng thú với mấy thứ từng rất thích, nghe như trầm cảm, tự kỷ gì đấy hơn vậy.

Nói chung là gặp đúng người, đúng thời thì khắc nhẹ nhõm, vui vẻ gì đó.

Vốn lúc đầu còn chẳng tin, thế mà chiếu vào tình cũ với tình tại, thì cũng có chút giống, tương lai ra sao thì chịu. Lỡ mà người cuối đó nhận ra giá trị nhưng lại dùng để lợi dụng giam cầm thì đừng đến còn hơn.
 
1,728 ❤︎ Bài viết: 2069 Tìm chủ đề
Chắc hình tượng dịu dàng nữ tính của tui nó loè thiên hạ ghê quá nên có người vỡ mộng chăng, đến tui còn tự thấy mình nam tính nữa kìa.

55385680613_c2ef7078f0_o.png


55384627312_93d9772ab8_o.png


55385736659_381de0c288_o.jpg

Nhớ hồi năm mấy đại học, còn bị nhận xét dáng đi trông kiểu chả khác "dân anh chị" kiểu hùng hổ, đeo ba lô một bên vai, kiểu trông đầu gấu gì đâu ấy, ha! Tưởng ngầu lắm chắc, có khi nhìn như con hâm.

Chắc cũng bởi từ nhỏ bị cái định kiến trọng nam khinh nữ nó khắc sâu vô não nên hay cố tỏ ra mình có thể làm được những thứ mấy ông ctr có thể làm, kiểu dù có loay hoay thế nào thì kết quả là vẫn có thể hoàn thành việc mà nữ nhân bình thường sẽ chẳng kham nổi vậy

Haiz, thôi vậy, ai cưng được thì đến với người đó cho vui vẻ chứ giữ mãi một người k yêu mình để làm gì đâu
 
Chỉnh sửa cuối:
1,728 ❤︎ Bài viết: 2069 Tìm chủ đề
Thức tỉnh bản ngã mới, trút bỏ lớp vỏ cũ, hệ điều hành cũ, để lộ ra một bản thân vốn có nhưng đã được nâng cấp, vì được bảo rằng năng lượng mình càng cao thì thứ hút được sẽ toàn điều tốt đẹp, cũng đánh thức những điều trước đây muốn làm nhưng k thực hiện được, để được sống hết mình

Còn ty thì, nếu đối phương k hợp năng lượng mà kéo tui xuống thì tui đành rời đi thôi
 
1,728 ❤︎ Bài viết: 2069 Tìm chủ đề
Giờ mới thấm thía cái câu Gió tầng nào mây tầng đó, kiểu mà một người lúc còn chưa có sự nghiệp gì mà hẹn hò yêu đương là chỉ hút được mấy tên lông bông vậy. Nên là muốn gặp người xuất sắc thì mình phải trở thành người như thế trước rồi mới hút được người có cùng năng lượng, cùng tần số với mình
 
1,728 ❤︎ Bài viết: 2069 Tìm chủ đề
Lại mới nhận ra thêm một điều nữa, trở nên độc lập k dựa dẫm vào ai, một phần vì tính cách khi xưa được thiết lập, một phần vì nhờ vả nhưng k được đáp lại, tự dưng thấy tủi thân ghê gớm!
 
1,728 ❤︎ Bài viết: 2069 Tìm chủ đề
Nói một lần t có thể k nghĩ gì, nhưng nói nhiều lần thì t k thể k xem lại bản thân

Tại sao cứ phải "định kiến" nhau như thế, chẳng nhẽ con gái k thể chọn mấy thứ k xinh xắn hay k đáng yêu được à?

Một lần nói một vđe này còn đỡ, nhưng cũng kiểu cách nói đó, cũng kiểu thái độ đó nhưng là về những thứ khác.

Chọn gai góc một chút, nam tính một chút, chẳng nhẽ khác người lắm à

Chẳng biết người ngoài nhìn nhận t sao, nhưng bị chính người nhà nói vậy, có muốn gồng mạnh mẽ cũng chịu

Rồi thêm mấy lúc ngã xe này kia, chảy máu các thứ, aiz

Mấy lúc như này cũng thèm được xà vào lòng nam nhân nào đó mà khóc lắm chứ bộ
 
Chỉnh sửa cuối:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back