- Xu
- 752,902,751
1280
5
Gánh nước đêm
Em bước chân ra,
Con đường xa tít,
Non sông mù mịt,
Bên vai kĩu kịt,
Nặng gánh em trở ra về,
Ngoảnh cổ trông sông rộng giời khuya..
Vì chưng nước cạn, nặng nề em biết kêu ai!
Nghĩ tiếc công cho bà Nữ Oa đội đá vá giời,
Con dã tràng lấp bể biết đời nào xong?
Bước chân khuya thân gái ngại ngùng,
Nước non gánh nặng,
Cái đức ông chồng hay hỡi có hay?
Em trở vai này..
1917
Trần Tuấn Khải
Cảm nhận bài thơ Gánh Nước Đêm
Gánh Nước Đêm không chỉ là bài thơ về một người phụ nữ gánh nước giữa đêm khuya, mà còn là lời than thở cho thân phận của biết bao người phụ nữ trong xã hội cũ. Qua hình ảnh quen thuộc của cuộc sống lao động, Trần Tuấn Khải đã gửi gắm nỗi xót xa trước những nhọc nhằn, thiệt thòi mà người phụ nữ phải gánh chịu, đồng thời kín đáo bộc lộ tình yêu quê hương, đất nước.
Ngay từ những câu thơ đầu, người đọc đã cảm nhận được sự nặng nề cả về thể xác lẫn tâm hồn. Con đường dài hun hút, màn đêm mịt mù và đôi vai trĩu nặng khiến bước chân của người phụ nữ trở nên cô độc giữa không gian rộng lớn. Cái gánh trên vai không chỉ là gánh nước mà dường như còn là gánh nặng của cuộc đời, của bổn phận và những lo toan không bao giờ dứt.
Điều làm bài thơ trở nên sâu sắc là cách tác giả mở rộng từ nỗi vất vả của một người phụ nữ đến nỗi đau của cả dân tộc. Những hình ảnh như Nữ Oa vá trời hay dã tràng lấp biển đều gợi cảm giác về những công việc quá lớn lao, quá sức con người. Qua đó, người đọc cảm nhận được sự bất lực trước hiện thực, nhưng cũng thấy được tấm lòng luôn đau đáu với non sông của tác giả.
Khép lại bài thơ là một câu hỏi đầy day dứt gửi đến "ông chồng". Đó không chỉ là lời trách móc người chồng vô tâm, mà còn là tiếng nói thay cho những người phụ nữ luôn âm thầm hy sinh nhưng ít khi được thấu hiểu. Bài thơ vì thế không chỉ lay động bởi nỗi buồn mà còn khiến người đọc thêm trân trọng những con người bình dị đã lặng lẽ gánh vác biết bao nhọc nhằn trong cuộc sống.
Chỉnh sửa cuối:
