Chương 3:
Lương Tình vừa đi khỏi, Phùng sư thúc liền chậm rãi bước tới, nở một nụ cười hiền hòa, "Các ngươi được giữ lại, vì đều là những đứa trẻ có linh căn. Nhưng buổi nghiệm tra ngày mai, sẽ không chỉ xét linh căn thôi đâu."
Hắn thong thả đi dọc hàng người, khi đến cuối hàng, bỗng dừng lại trước mặt Sở Dụ, ánh mắt chan chứa ý cười, "Ngươi cũng biết bản thân tuổi đã không nhỏ nhỉ, vậy vì sao chúng ta vẫn thu ngươi nhập môn?"
Chẳng lẽ chỉ vì cái thân thể này lớn lên xinh đẹp?
Sở Dụ thầm nghĩ trong bụng, trên mặt lại vẫn giữ vẻ dè dặt, nhẹ nhàng đáp: "Đệ tử không rõ."
Phùng Nhiễm nghe giọng nói của nàng, ánh mắt chợt lóe sáng. Nữ tử này, giọng như chim oanh, ngọt lịm như mật, mềm mại như nước suối róc rách – chỉ tưởng tượng thôi đã khiến người ta động tâm.
Hợp Hoan Tông vốn nổi danh với phương pháp song tu mà tiến giai, Phùng Nhiễm lại là người tuấn tú tiêu sái. Giờ đây, hắn nhẹ nhàng nâng tay, vuốt mái tóc bên thái dương của nàng hai lượt, dịu dàng nói, "Dĩ nhiên là vì ngươi có dung mạo xuất chúng."
Hắn ngẩng đầu, giọng điềm đạm: "Sáng mai, các trưởng lão trong tông sẽ cùng tọa trấn tuyển chọn đệ tử. Nhưng họ rất ít khi chỉ căn cứ linh căn mà định đoạt. Vì vậy, tối nay hãy nghỉ ngơi sớm, sáng mai nhớ rửa mặt chải đầu tươm tất, biết đâu sẽ có cơ hội được thu vào nội môn."
Lời nói vừa dứt, các nữ đệ tử liền sửng sốt. Trước đó họ vẫn nghĩ, chỉ cần có linh căn là có thể vào nội môn, thậm chí trở thành thân truyền đệ tử. Không ngờ, Hợp Hoan Tông lại coi trọng dung mạo đến vậy.
Nhớ lại bảng hiệu lớn "Hợp Hoan Tông" lúc vừa rời thuyền, các nàng dần hiểu rõ – đây vốn là môn phái nổi danh Tu Tiên giới nhờ con đường song tu. Một khi đã nhập môn, sẽ chẳng còn đường lui.
Các ánh mắt vô thức hướng về phía cuối hàng – nơi Sở Dụ đang đứng. Trong đám người, nàng kia quả thật là người xinh đẹp nhất.
Sở Dụ khẽ sờ mũi, trong lòng khó tránh nghi hoặc. Cùng là thiếu nữ xinh đẹp, sao ánh mắt người người đều dừng lại nơi nàng?
Phùng Nhiễm lúc này cũng không nói thêm, chỉ phân phó Đinh Ngưng Hương dẫn từng người về phòng nghỉ. Riêng Sở Dụ lại bị hắn gọi riêng.
"Ngươi tên là gì?" Phùng Nhiễm hỏi.
"Đệ tử tên Sở Dụ ạ," nàng đáp khẽ, có phần lúng túng, không dám tỏ vẻ gì. Dẫu sao cũng là Ma môn Hợp Hoan Tông, mà một sư thúc lại đối xử đặc biệt với nàng – tất có nguyên do khó nói.
"'Sở Dụ' là 'dụ' trong 'tươi tốt um tùm'?" hắn hỏi tiếp.
"Là dụ trong 'ẩn dụ' ạ." Giọng nàng càng nhỏ.
*Hiện tượng đồng âm trong tiếng Trung. Bên bển, có nhiều từ cùng cách đọc nhưng mà nghĩa khác nhau hoàn toàn.
Phùng Nhiễm khẽ gật đầu: "Cũng là cái tên hay." Hắn lấy từ túi trữ vật ra một lọ nhỏ đan dược, nhẹ nhàng đặt vào tay nàng. "Đường xa vất vả, nơi ta có vài viên an thần đan, tối nay cứ uống rồi nghỉ ngơi. Sáng mai còn phải kiểm tra tư chất."
Nếu là thiếu nữ bình thường, sớm đã xao động trước vẻ ngoài anh tuấn của vị sư thúc này. Nhưng Sở Dụ lại từng viết không ít tiểu thuyết, những nhân vật kiểu "sư thúc ôn nhu" thế này nàng đã gặp vô số. Dẫu không lường trước điều gì, nàng vẫn cung kính cảm ơn, nhận lấy bình thuốc.
Nàng được đưa tới một căn phòng nhỏ sạch sẽ, ánh sáng ấm áp, đóng cửa tiễn bước Phùng Nhiễm, rồi mệt mỏi ngã người lên giường.
Dọc đường đi ngồi thuyền cũng đủ khiến người rã rời.
Sở Dụ khẽ thở dài, bật người dậy, ánh mắt rơi vào tấm gương đặt nơi góc phòng. Nàng bước tới, cẩn thận quan sát bản thân – thân thể này rốt cuộc có gì đặc biệt, mà người người nhìn chằm chằm như vậy?
Không nhìn thì thôi, vừa nhìn liền kinh ngạc đến ngây người.
Ngay cả theo tiêu chuẩn thẩm mỹ khắt khe của bản thân, nàng cũng phải thừa nhận: Mỹ nhân trong gương kia chính là dung mạo đẹp nhất nàng từng thấy trong đời.
Thiếu nữ tuổi chừng mười sáu mười bảy, da trắng như tuyết, mắt ngọc mày ngài, nét mặt như tranh vẽ – đẹp đến mức khiến người ta khó lòng tiến gần.
Sở Dụ nhéo nhéo gò má trong gương – đau. Quả nhiên là thật.
Trời ạ.. Nàng thật sự biến thành đại mỹ nhân tuyệt thế!
Trong lòng dâng lên chút phấn khích – nữ nhân nào chẳng mong bản thân xinh đẹp? Nhưng tại Tu Tiên giới, đặc biệt là trong Hợp Hoan Tông, đẹp như vậy chưa chắc đã là phúc.
Nghĩ đến ánh mắt như "ném hồn" của Tư Hạo Thần, cùng thái độ khác lạ của Phùng Nhiễm sư thúc.. Hóa ra, tất cả đều là vì dung mạo này.
Sở Dụ ngồi thừ trên ghế, lo lắng cho tương lai chưa rõ. Nếu có thể, nàng thật sự muốn rời khỏi nơi này.
Sau một lúc, nàng đứng dậy, nhẹ nhàng đẩy cửa bước ra. Nghe thấy âm thanh từ căn phòng bên cạnh, nàng tiến tới, gõ nhẹ, lễ phép: "Ta là Sở Dụ ở phòng bên, có thể vào chơi chứ?"
"Vào đi ạ!" – tiếng đáp nhỏ nhẹ vang lên.
Sở Dụ mở cửa, thấy trong phòng có ba nữ đệ tử tuổi xấp xỉ nàng, bèn mỉm cười thân thiện, "Làm phiền rồi, chỉ là ta ở một mình hơi lo lắng, muốn giao lưu trò chuyện một chút với mọi người."
Ba người kia cũng đang tò mò về nàng, thấy Sở Dụ hiền lành dễ gần liền mời: "Sư tỷ mau ngồi. Nếu sợ, cứ ở đây với chúng ta."
Sở Dụ cười khẽ, "Sư muội tốt quá. Nếu các muội không chê, cũng có thể sang phòng ta ở, chỗ ta còn dư một giường."
Nói rồi, nàng nhẹ nhàng dẫn dắt, "Ta vẫn chưa hiểu rõ môn phái lắm. Không biết các sư muội có ai biết thêm thông tin gì không?"
Một nữ đệ tử tên Vân Vi liền lên tiếng, "Hợp Hoan Tông là một trong Tứ đại Ma môn, ngang hàng với Quỷ Vương Tông, Hoàng Tuyền Kiếm Tông, Đan Đỉnh Lâu. Tông môn này nổi tiếng nhờ song tu thuật ạ."
Sở Dụ nghe vậy mà chấn động.
Đây rõ ràng chính là thiết lập trong tiểu thuyết nàng từng viết!
Ma đạo có Tứ đại môn phái, thì chính đạo cũng có Tứ đại: Quy Nhất Môn, Linh Môn Tự, Thiên Đạo Tông, Huyền Âm Các – y hệt như trong sách của nàng.
Để xác nhận, nàng lại hỏi, "Vậy còn chính đạo?"
Vân Vi lộ ra vẻ bất đắc dĩ, kể, "Chính đạo cũng có bốn môn phái lớn – chính là Quy Nhất Môn, Linh Môn Tự, Thiên Đạo Tông, Huyền Âm Các." Nghe nói, nàng vốn định gia nhập Tiên Hà phái, không ngờ Hợp Hoan Tông tuyển chọn ngay tại chân núi phái này, nhất thời hồ đồ mà gia nhập.
Trong lòng Sở Dụ chấn động mãnh liệt – nàng thực sự xuyên vào chính thế giới mình từng tạo ra!
Cố kìm nén cảm xúc, nàng tiếp tục trò chuyện một lúc, nhưng ba người kia dù sao cũng là người mới, hiểu biết không nhiều, đa phần chỉ là lời đồn hoặc vài đoạn giới thiệu ngắn ngủi từng đọc qua.
Sắc trời dần tối, Sở Dụ thấy các nàng đều mỏi mệt, liền đứng dậy nói lời từ biệt, "Hôm nay được nghe sư muội giải thích, ta xin thật lòng cảm tạ. Sau này ở trong tông môn còn xin giúp đỡ nhiều hơn. Nếu ba vị sư muội không chê, có thể cùng sang phòng với Sở Dụ." Gian phòng của Sở Dụ cũng có hai giường đơn, nàng một người cũng chẳng dùng gì.
"Không phiền đâu ạ. Đa tạ sư tỷ nhiều lắm, lát nữa ta sang đó với tỷ được chứ, mong sư tỷ đừng chê ta" – Vân Vi vui vẻ đáp.
Sở Dụ gật đầu đồng ý, "Vậy chút nữa muội cứ sang nhé."