Sở Tương vẫn còn là sinh viên năm 2, sau khi ở công ty thực tập hai ngày, Phương Tình nhắc nhở cô nên trở về đi học. Chương trình học của Sở Tương không nhiều lắm, chờ đến khi không có tiết vẫn có thể đến công ty thực tập.
Sở Tương lập tức đồng ý, từ trước đến giờ cô còn chưa từng đi học đấy, đi trường học trải nghiệm một chút sinh hoạt vườn trường cũng tốt. Chuyện công ty không phải một sớm một chiều là có thể hiểu rõ, ba mẹ cũng không nóng nảy kêu cô hỗ trợ, cô có đầy đủ thời gian để tham quan thế giới này.
Nguyên chủ lúc trước đi học đều cùng với Bạch Tuyết Vi ngồi xe trong nhà mà đi, xe rất khiêm tốn, không có mấy người bạn biết thân phận chân chính của cô, chỉ biết nhà cô có tiền thôi. Nhưng Diệp Thần lại thường lái xe thể thao đi học, các bạn học đều cảm thấy hắn là phú nhị đại siêu cấp, người gì vừa đẹp trai lại toàn năng, đối với hắn mười phần hâm mộ, còn cảm thấy nguyên chủ trèo cao hắn.
Sở Tương lại không có thói quen khiêm tốn, cô trực tiếp chạy chiếc siêu xe màu đỏ tới trường học. Đó là quà sinh nhật năm 18 tuổi mà Sở Đông Tề tặng cho nguyên chủ, nguyên chủ không có đam mê về xe, mỗi ngày không phải đi chung với Bạch Tuyết Vi, thì là đi chung với Diệp Thần, hầu như chưa từng chạy xe riêng.
Lúc Sở Tương vào gara chọn xe, liếc mắt một cái liền yêu thích, cô thích nhất là màu đỏ, chiếc siêu xe màu đỏ này quả thật so với các loại pháp khí di chuyển của cô còn xinh đẹp hơn! Sở Tương lái xe ở trong hoa viên biệt thự vài vòng, sau khi quen thuộc thao tác liền chạy thẳng đến trường học.
Thế giới này linh khí loãng, Sở Tương không thể tu luyện, chỉ có thể dẫn chút ít linh khí tẩm bổ thân thể. Nhưng thần thức của cô mạnh mẽ nên không bị ảnh hưởng khi xuyên qua, học thứ gì cũng đặc biệt nhanh. Giống như là người khác cần một phút để hiểu được thứ gì đó, cô chỉ cần một giây là đủ, cho nên khi tiếp thu những sự vật ở
hiện đại hoàn toàn không có chướng ngại, lần đầu tiên lái xe liền chạy khá nhanh, còn vượt mấy lần đèn đỏ.
Trường học đang giờ giải lao, có sinh viên lên lớp xong ôm sách vở về ký túc xá, có người đến thư viện, cũng có người chuẩn bị vào học, còn có một bộ phận sinh viên đi ra bên ngoài trường. Siêu xe vừa xuất hiện, lập tức hấp dẫn sự chú ý của mọi người.
Sở Tương tìm một chỗ đỗ xe, không ít bạn học đang nghỉ chân cũng nhìn sang bên này, nhỏ giọng suy đoán người chạy chiếc xe thể thao này là ai.
Cửa xe chậm rãi nâng lên, Sở Tương mang kính râm bước xuống xe. Cô thích mặc quần áo ôm sát người, áo thun tay ngắn màu trắng cổ chữ V mặc ở trên người làm cho dáng người hoàn hảo của cô hiện ra rõ ràng không thể nghi ngờ, quần jean ôm màu lam nhạt làm cho chân cô nhìn thon dài mười phần.
Cộng thêm đôi giày cao gót màu đỏ xứng với mái tóc dài màu rượu đỏ của cô, sợi dây chuyền mặt đá quý màu đỏ ở trên xương quai xanh cùng với túi xách màu đỏ trên tay, làm cô thoạt nhìn mỹ diễm bức người, còn có một loại khí tràng cường thế ập vào trước mặt, phảng phất như là không cùng thế giới với sinh viên còn đang ngồi học đại học như bọn họ.
Sở Tương đối với sự chú ý của mọi người tập mãi thành quen, cô luôn luôn là tiêu điểm trong đám người. Khóa kỹ xe, cô liền dựa theo ký ức đi đến khu dạy học. Tiết hiện tại là tiếng Anh, tận hai tiết. Nguyên chủ đương nhiên biết nói tiếng Anh, nhưng mà điều này đối với Sở Tương mà nói vẫn như cũ thật mới lạ, cô đối với tiết tiếng Anh này thật chờ mong.
Có người nhận ra cô liền kinh hô một tiếng, che miệng nhỏ giọng nói với người bên cạnh: "Cậu ấy không phải là Sở Tương sao? Lúc trước trên diễn đàn trường không phải có người nói cậu ấy bị ngộ độc cồn phải nhập viện sao? Làm sao nhanh như vậy đã trở lại rồi?"
"Người ta có tiền trị liệu tốt, cậu xem xe của người ta kìa, phải bao nhiêu tiền chứ? Tôi trước kia không cảm thấy Sở Tương có tiền như vậy."
"Không phải là Diệp Thần cho cậu ấy chứ? Cậu ta bị Diệp Thần đá còn phải nhập viện, dựa theo tính cách của phú nhị đại trong TV, hẳn sẽ ném cho cậu ta một tờ chi phiếu làm phí chia tay?"
"Dù sao trước kia không thấy cậu ta có tiền như vậy, lại nói tiếp Bạch Tuyết Vi mới gọi là lợi hại, thế nhưng cướp được Diệp Thần."
"Đó có gì kỳ quái? Sở Tương thành tích kém, xã đoàn cũng không tham gia, trừ bỏ có chút tiền, chút xinh đẹp, còn có cảm giác tồn tại gì? Bạch Tuyết Vi không giống như vậy, nghe nói học kỳ sau sẽ làm phó hội trưởng hội học sinh, khả năng lớn còn được làm hội trưởng. Kỳ thi chuyên ngành lần trước cậu ấy còn đứng nhất, khiêu vũ tốt, đàn dương cầm cũng tốt, lớn lên ôn nhu xinh đẹp, nếu tôi là Diệp Thần cũng chọn Bạch Tuyết Vi."
"Tôi lại không thích Bạch Tuyết Vi, cho dù tốt cũng không thích, cướp bạn trai của bạn thân thì tính là thứ gì chứ. Được rồi không nói nữa, cũng không liên quan đến chúng ta."
Mọi người nghị luận sôi nổi, cái gì cũng nói, còn có người chụp ảnh Sở Tương chạy siêu xe đăng lên diễn đàn, Sở Tương vừa mới vào trường liền trở thành tiêu điểm của toàn khoa.
Sở Tương đi vào phòng học trực tiếp ngồi xuống vị trí đầu tiên cạnh cầu thang, là chỗ gần giáo viên nhất. Cô mở sách giáo khoa nghiêm túc xem. Tóc dài rơi xuống trang sách làm cô cảm thấy có chút vướng víu, tùy tay cột đuôi ngựa ở sau đầu, thế nhưng làm cô thoạt nhìn an tĩnh rất nhiều.
Các bạn học lục tục vào chỗ, nghị luận sôi nổi. Sở Tương giống như mở che chắn gì đó, thời điểm nghiêm túc căn bản không nghe thấy tạp âm quanh mình, chỉ toàn tâm toàn ý xem sách giáo khoa tiếng Anh, xem đến thật nhanh, một lát lật một tờ, ghi nhớ trong đầu.
Diệp Thần và Bạch Tuyết Vi đều tới, bọn họ không cùng chuyên ngành với Sở Tương, nhưng mà tiết tiếng Anh Bạch Tuyết Vi lại học cùng với Sở Tương, Diệp Thần không có tiết liền đi theo. Hai người đối với mái tóc màu rượu đỏ vô cùng mẫn cảm, vừa vào cửa liền nhìn thấy Sở Tương ngồi ở phía trước, đồng thời dừng bước chân, mới tìm vị trí ngồi xuống.
Phía sau đều đầy chỗ, hai người bọn họ chỉ có thể ngồi ở hàng thứ hai, ở phía sau Sở Tương, duỗi tay là có thể đụng tới cô.
Toàn bộ phòng học đều an tĩnh lại, ba vai chính của cuộc tình tay ba đều tập trung lại, còn ngồi chung một chỗ, điều này quả thực có chút xấu hổ! Có vài bạn học đã mở di động quay chụp video.
Bạch Tuyết Vi tự giác nói chút gì đó, nhỏ giọng nói lên: "Tương Tương, cậu.. cậu đỡ chút nào chưa?"
Sở Tương không đáp lại.
Bạch Tuyết Vi lại nói: "Thật xin lỗi Tương Tương, thật sự xin lỗi."
Sở Tương vẫn không đáp lại.
Bạch Tuyết Vi cúi đầu cắn môi dưới, đôi tay nắm chặt đặt ở trên bàn, mặc cho ai nhìn thấy cũng cảm thấy cô ta bị ủy khuất thật lớn.
Diệp Thần nhíu mày nắm lấy tay cô ta, đôi mắt lại nhìn chằm chằm Sở Tương: "Sở Tương, Tuyết Vi đang nói chuyện với cô!"
Nhưng mà Sở Tương vẫn không đáp lại.
Diệp Thần phiền nhất chính là Sở Tương ở trước mặt người ngoài không cho hắn mặt mũi, duỗi tay kéo cánh tay Sở Tương. Sở Tương phản xạ có điều kiện bắt lấy tay hắn đập xuống bàn, Diệp Thần bất thình lình hét thảm một tiếng, không kịp phản ứng liền hô lên.
"A -- buông tay!"
Sở Tương lấy lại tinh thần, buông tay đứng dậy dựa vào bàn, khoanh hai tay ghét bỏ nhìn hắn: "A, tôi còn tưởng là anh gãy xương, một chút va chạm cũng kêu lên như đang giết heo."
"Sở Tương!" Diệp Thần cũng cảm thấy mất mặt, tức giận che lại tay phải trừng cô.
Bạch Tuyết Vi ở bên cạnh xem xét thương thế của Diệp Thần, nôn nóng nói: "Diệp Thần, chúng ta đi bệnh viện đi, bị sưng đỏ rồi, đến bệnh viện kiểm tra mới có thể yên tâm." Cô ta nói xong nước mắt liền rớt xuống, nhìn Sở Tương nức nở nói:
"Tương Tương, là tôi có lỗi với cậu, cậu đừng nổi giận với Diệp Thần."
Giáo viên tiếng Anh đẩy cửa đi vào, nhìn thấy bọn họ đang giằng co, không vui hỏi:
"Làm gì? Còn không mau ngồi xuống học? Có việc đi ra ngoài nói."
Sở Tương nhún nhún vai ngồi xuống: "Cô ơi, hai người này không hiểu vì sao đến quấy rầy em học tập, vốn dĩ em tính trước khi cô đến xem xong bài học hôm nay, đều bị bọn họ làm chậm trễ. Đúng rồi, bạn nam này không phải khoa của chúng ta, phiền cô xử lý một chút."
Diệp Thần ở trường học rất có tiếng tăm, cô giáo chẳng những biết người này không phải sinh viên của mình, còn biết lời đồn đãi về tình tay ba của bọn họ. Sinh viên khoa khác đến lớp khác dự thính ở đại học rất thường thấy, nhưng quấy rầy sinh viên khác học tập thì không được, giáo viên lập tức nói: "Mời bạn sinh viên này rời đi, không được ảnh hưởng các bạn đang học."
Phú nhị đại có tiền không liên quan đến giảng viên, cô cũng không lấy lòng Diệp gia, đối với Diệp Thần vô cùng không khách khí, cô ghét nhất loại tra nam ngoại tình lại tự đại này.
Trong phòng học có cả trăm sinh viên tất cả đều nhìn Diệp Thần, Diệp Thần cảm giác vô tận nhục nhã, đứng dậy đi ra ngoài.
"Diệp Thần!" Bạch Tuyết Vi luống cuống tay chân đuổi theo hắn, đi tới cửa nói xin lỗi với cô giáo: "Cô ơi thật xin lỗi, tay Diệp Thần bị thương, em cùng cậu ấy đi bệnh viện."
Cô giáo phất tay kêu cô ta rời đi, sau đó lấy giọng bắt đầu giờ học. Tâm của các bạn học còn chưa thu hồi tới, còn đang suy nghĩ sự kiện vừa rồi, nhìn về phía Sở Tương lại phát hiện Sở Tương đang chuyên chú nghe giảng bài.
Có người nhỏ giọng nói thầm một câu:
"Thật đẹp trai!"
Người chung quanh cũng nhỏ giọng phụ họa: "Sở Tương vừa rồi thật sự tuyệt, Diệp Thần kêu giống như mẹ chết."
"Có phải có chút quá độc ác hay không? Diệp Thần trước nay chưa từng thất thố như vậy, hẳn là rất đau?"
"Được rồi, đó không phải là hắn xứng đáng sao? Ai kêu hắn quấy rầy người ta học tập, phốc!"
Có người nở nụ cười, từ sau khi tốt nghiệp cấp ba, bọn họ thật sự chưa từng nghe thấy loại cách nói quấy rầy học tập này. Nhưng mà cẩn thận nhớ lại, lúc ấy hình như Sở Tương đúng là đang nghiêm túc đọc sách, Diệp Thần cùng Bạch Tuyết Vi chính là không có mắt quấy rầy người ta.
Có người cảm thấy Sở Tương xuống tay quá độc ác, có người cảm thấy cô làm rất đẹp trai, có người đau lòng Diệp Thần, có người đồng tình Bạch Tuyết Vi, cũng có người mắng Diệp Thần và Bạch Tuyết Vi là tra nam tiện nữ, tán đồng hành động của Sở Tương.
Video đăng lên diễn đàn lượt xem không ngừng tăng lên, các bạn học để lại vô số ý kiến, mà những điều này Sở Tương cũng không biết, cô một bên nghe giáo viên giảng bài, một bên xem xong sách tiếng Anh, thời điểm tan học cảm giác thật phong phú, còn đi mượn thẻ thư viện để đi thư viện đọc sách.
Cô tìm rất nhiều sách tiếng Anh, nhiều nhất chính là tiếng Anh thương nghiệp và tiếng Anh giao tiếp, điều này là tri thức mà công việc trong tương thường dùng đến. Gương mặt của cô đi đến nơi nào đều là tiêu điểm nơi đó, huống chi hiện tại các bạn học còn đang chú ý đến cô, còn có cô đi đến nơi nào nơi đó liền có người livestream, còn có người chụp ảnh khen cô mỹ nhan thịnh thế, cho nên hầu như toàn trường đều biết cô đang ở thư viện.
Sở Tương đặc biệt mượn mười quyển sách, vừa muốn ôm đi, một nam sinh đẹp trai lại đây giúp đỡ: "Tôi giúp cậu ôm đi, loại chuyện này làm sao có thể để bạn nữ làm chứ?"
Sở Tương nhớ lại một chút, nguyên chủ xác thật chưa từng ôm đồ nặng như vậy, liền gật gật đầu cười nói: "Vậy cảm ơn cậu."
Nam sinh đối mặt với nụ cười của cô, trái tim phanh phanh sắp nhảy ra ngoài, duỗi tay ôm một đống sách còn không quên chú ý hình tượng, sợ mất mặt trước mặt mỹ nữ. Kết quả những quyển sách đó thật sự quá nặng, hắn tuy rằng có thể di chuyển nhưng lại lung lay, bộ dáng đi đường không quá ổn.
Sở Tương không nghĩ tới nam sinh này yếu như vậy, nghĩ đến bên ngoài thư viện còn có cầu thang rất cao, lỡ như nam sinh này làm rơi sách, cô còn phải cố sức nhặt về, ngẫm lại cũng cảm thấy phiền phức.
Cô ghét nhất phiền phức, dứt khoát duỗi tay ôm sách lại, mỉm cười nói: "Vẫn nên để tôi đi, hôm nay cảm ơn cậu, hẹn gặp lại."
Sở Tương ôm mười quyển sách dày, dẫm lên giày cao gót tám centimet, vừa ổn định lại nhanh đi ra khỏi thư viện, xuống cầu thang như giẫm trên đất bằng. Nam sinh cùng những sinh viên khác trong thư viện đều trợn tròn mắt, hiện tại nữ sinh mạnh mẽ như vậy sao? Nam sinh bọn họ còn có đất dụng võ sao?