Edit by Link
- -
Màn đêm ngày càng dày, trăng máu treo cao trên đỉnh đầu giống như bị máu tươi thẩm thấu, đỏ gai mắt.
Gió rét lạnh lẽo, Tô Đường nằm trong đống đổ nát, khắp toàn thân từ trên xuống dưới không có chỗ nào là vẹn toàn, cẩm y hoa lệ đã sớm rách nát không thôi hòa hợp với máu tươi, hoàn toàn không nhìn ra màu sắc ban đầu. Cô vẫn không nhúc nhích, nếu không phải đôi lông mi còn khẽ run thì trông cô không khác gì đã chết.
Nhưng bị thương nặng như vậy cũng chả khác chết là bao.
Ngoài mặt là cảnh tượng vô cùng thê lương, sinh mệnh từ trần, im hơi lặng tiếng, chỉ có gió rét đêm lạnh bầu bạn, nhưng không ai biết trong lòng Tô Đường đang nằm trong đống đổ nát lại vui vẻ thế nào.
Đây là nhiệm vụ cuối cùng của cô, xong nhiệm vụ lần này thì cô có thể có một món tiền khổng lồ, vui vẻ về nhà dưỡng lão.
Đậu mé đi phá nhiệm vụ, còn đi phá nam chính nữa!
"Nào bảo bối, báo kết quả nhiệm vụ lần này cho tôi nghe nào."
Thanh âm quen thuộc vang lên trong đầu, chỉ nghe một tiếng "đinh" rồi nghe thấy hệ thống nói: "Số điểm tích lũy của nhiệm vụ lần này là 80. Tổng hợp lại tổng số điểm, tổng cộng là 10001. Xin hỏi kí chủ có trở về thế giới gốc không?"
Tô Đường làm nhiều nhiệm vụ như thế cũng chỉ chờ thời khắc này, bèn nói ngay: "Có!"
Hệ thống: "Trở về thế giới ban đầu sẽ khấu trừ một vạn điểm tích lũy, nếu không có phản đối gì thì mười giây sau chính thức khởi động." Nói xong, nó dừng một giây rồi bắt đầu đếm ngược: "10, 9, 8, 7, 6, 5, 4, 3, 2.. 2.. 2.."
Đã làm tới nhiệm vụ hiện tại thì cũng đã không phải là người mới gì nữa, cô dùng điểm tích lũy mua "che đậy cảm giác đau" từ sớm rồi. Cô nhìn trăng máu trên bầu trời đêm, cong khóe môi, ước gì có thể hát thêm mấy điệu hát dân gian. Cô lẳng lặng chờ hệ thống đếm số, chỉ mười giây nữa thôi là cô có thể trở về thế giới mà mình ngày đêm nhớ mong.
Nhưng mà thế giới này giống như đang đùa giỡn cô, ở một giây sau cùng, hệ thống lại dừng lại!
Một tia dự cảm bất thường hiện lên, cô cố gắng giữ bình tĩnh: "Chuyện gì xảy ra vậy?"
Âm thanh máy móc thuần túy lạnh lẽo của hệ thống biến mất, chuyển thành giọng nói từ tính ôn nhu nhưng bây giờ chủ nhân của giọng nói này chẳng những lạnh lùng mà thậm chí còn mang theo vài phần trào phúng: "Vừa mới nãy thôi, tất cả điểm tích lũy của cô đều bị đóng băng."
Tô Đường lập tức trợn to hai mắt, cảm xúc trong mắt còn hoảng hơn so với lúc cô trải qua thời khắc sinh tử, nhưng hốt hoảng qua đi cũng chỉ còn giận tím mặt: "Chết tiệt, vì sao lại đóng băng điểm tích lũy của tôi?"
Đối mặt với sự tức giận của cô, hệ thống lại rất bình tĩnh, thậm chí còn có mấy phần cười trên nỗi đau của người khác: "Cô nói cô làm nhiệm vụ phải ra dáng một chút, đưa cô kịch bản nào cô cũng có thể lao tới con đường phản diện, có kéo cũng không kéo lại được. Nữ chính người ta tốt như thế mà cũng bị cô chia rẽ, nữ phụ cũng điên luôn, cuối cùng ngay cả một kẻ lót đường mà cô cũng không buông tha! Nam chính cũng không phải tên ngốc, mặc dù ngoài mặt cô đã hoàn thành nhiệm vụ hệ thống phát ra nhưng sau khi cô rời đi, toàn bộ nam chính đều hắc hóa, không sót lại tên nào cả." Nói xong mấy chữ cuối cùng, hệ thống còn "cắn răng nghiến lợi" : "Tất cả thế giới nhiệm vụ đều sụp đổ, chưa phán định cô bị loại là đã rất nhân từ rồi."
Tô Đường hoàn toàn điên rồi, cô khó khăn giơ tay sờ lên ngực mình, cảm giác đau đã bị che đậy, cô nên cảm thấy không đau mới đúng, nhưng vừa nghĩ tới điểm tích lũy mà cô vất vả lắm mới tích góp được lại không thể dùng thì cô đã cảm thấy ngạt thở, trái tim cũng đau rút theo.
Cô thử bào chữa cho mình, giải thích: "Nhưng lúc đó mi cũng chỉ nói hoàn thành xong nhiệm vụ là được mà."
Bị hệ thống trói buột làm nhiệm vụ đã đủ nghẹn rồi, dù sao vì để thư giãn áp lực, cô cũng phải tìm chút việc vui mà, chỉ có điều hình như cô chơi hơi lớn rồi.
Hệ thống nghẹn lại, im lặng khoảng chừng một phút mới miễn cưỡng nói: "Đều như nhau thôi, cô còn muốn xóa bỏ trạng thái đóng băng không?"
Tô Đường: "Muốn."
Hệ thống: "Trở về những thế giới kia lần nữa, giải trừ tất cả giá trị hắc hóa, sau đó cô có thể xóa bỏ trạng thái đóng băng."
Cả người Tô Đường đều choáng váng, trong phút chốc tất cả ý chí chiến đấu đều hóa thành hư không, cô uể oải, chỉ cảm thấy trước mắt có cả một vùng tăm tối.
Hệ thống chờ thật lâu cũng không nghe thấy cô trả lời lại, tức giận nói: "Rốt cuộc cô có làm hay không hả?"
Tô Đường ỉu xìu, cũng đã tới nước này rồi còn có thể không làm sao?
Cô than thở, có vài phần cam chịu số phận. Vừa định gật đầu, chỉ thấy Doanh gia vốn nên trong đêm động phòng hoa chúc lại xuất hiện trước mắt mình. Cả người của hắn từ trên xuống dưới đều tràn đầy khí tức ngang ngược, sắc mặt càng âm trầm đến mức có thể vắt ra nước, một thân trường bào màu đỏ hoa lệ nhưng lại không có chút vui vẻ nào, trái lại càng giống ác ma bò ra từ địa ngục hơn.
Tô Đường sắp điên rồi: "Con mẹ nó, chuyện này là như thế nào? Không phải hắn nên ôm nữ chính tương thân tương ái, động phòng hoa chúc sao?"
Hệ thống "ha" một tiếng, cũng không định giải thích.
Mà bên kia, nam chính thấy cô còn sống, đôi mắt âm u tràn ngập màu máu lại đỏ lên vài phần: "Tốt nhất ngươi nên cảm thấy may mắn vì mình còn có thể sống tiếp, nếu không.."
Tô Đường không nghe nổi nữa, cô cảm thấy nam chính điên rồi, thật sự hắn còn giống nhân vật phản diện hơn là trùm phản diện như cô nữa. Vì vậy cô theo bản năng xin hệ thống giúp đỡ: "Nhanh, nhanh truyền tống tôi đi!"
Đối mặt với nam chính như vậy, không chết thì cũng sẽ bị lột một lớp da.
Nhưng sau một trận trời đất quay cuồng, cô còn chưa kịp vui vẻ thì phát hiện tình huống bây giờ của mình vẫn không lạc quan chút nào.
Lúc này, cô đang ở trong một phòng ngủ vô cùng xa hoa, giường gỗ trầm hương rộng sáu thước, bên trên treo một tấm màn lụa quý báu, trên màn được thêu hoa hải đường bằng sợi bạc đính thêm ngọc châu, dưới thân đắp lên một cái chăn lụa dệt tơ tằm ấm áp, mềm mại như rơi vào trong mây. Vì để chính mình nhanh chóng hiểu rõ tình huống hiện tại, cô bước xuống giường.
Trong dự liệu là không có mang giày, dưới chân cũng có một mảnh mềm mại.
Đây là thế giới nhiệm vụ đầu tiên của cô, đã lâu quá rồi nên ký ức của cô cũng hơi mơ hồ.
Cô ngồi xuống trước bàn trang điểm, nhìn gương mặt hơi hơi quen thuộc trong gương, qua hồi lâu rốt cuộc cũng nhớ lại được.
Ở thế giới này, thân phận của cô chính là tiểu quận chúa của phủ An Vương, thân phận tôn quý, người nhà bảo hộ nhưng vào lúc cô mười tuổi, trong triều xuất hiện một trận mưu hại, An Vương đã chết, ca ca song sinh bị thương nặng dẫn đến ngu dại, xung quanh đều nhìn chằm chằm như hổ đói. Nhìn thấy phủ An Vương sắp suy tàn, Tô Đường đứng lên gánh vác tất cả.
Nhưng trong thế giới gốc, nguyên chủ cũng không chống đỡ nổi, phủ An Vương đột nhiên đại biến, Hoàng thượng hạ ân huệ đón cô vào cung nuôi dưỡng, cuối cùng nuôi thành điêu ngoa tùy hứng, thậm chí còn dám tùy ý bắt nạt một vài hoàng tử công chúa không được
sủng ái. Mà cũng vừa hay, nam chính trong thế giới này chính là một vị hoàng tử không được sủng ái nào đó, kết cục cuối cùng của một con tốt thí đương nhiên là vô cùng thê thảm.
Bởi vì kịch bản sụp đổ, sau khi Tô Đường xuyên qua cũng không cần duy trì kịch bản gốc, nhiệm vụ cô phải làm là giúp nam chính leo lên Đế vị, sau đó có thể thành công lui thân. Dù sao cũng là người bắt buộc phải hoàn thành chín năm giáo dục trở lên của thế kỷ hai mươi mốt, sao cô có thể chịu được hoàn cảnh nam tôn nữ ti, cho nên lúc phủ An Vương xảy ra biến đổi lớn, cô dứt khoát đổi thân phận với ca ca song sinh của mình.
Vì không để người của phủ An Vương chú ý cho nên Tô Đường kéo dài con đường của nguyên chủ, trêu mèo dắt chó, khi nam phách nữ. Dần dần thanh danh của Tiểu Vương gia An ngày càng kém, phủ An Vương cũng dần rời khỏi vòng quyền quý trong kinh.
Đương nhiên đây chỉ là mặt ngoài, có hệ thống hack ở đây, Tô Đương vẫn có thể xây dựng không ít lực lượng, vì giúp nam chính đăng cơ, càng phải ra sức hỗ trợ.