Tấn Thành là một thành trấn xa xôi được tiên tông Thiên Phạn cai quản ở đại lục Hành Võ, ở nơi này mọi người đa phần đều là từ nhỏ đã luyện võ, người tập võ dùng võ vi tôn, chỉ có nhân tài có thực lực mạnh mẽ mới có thể được mọi người tôn trọng.
Hôm nay Tấn Thành vẫn náo nhiệt như trước, trên đường phố dòng người chèn chúc xô đẩy, trước của một tiệm trà có một tiểu nhị đang ra sức hét to để hấp dẫn quan khách, đại sảnh của tiệm trà tràn ngập thanh âm đàm tiếu ồn ào, nhưng gần đây mọi người ở Tấn Thành đều dồn sự chú ý về cùng một người.
"Các người có nhìn thấy không, hai ngày nay có tận mười mấy lang trung đi ra đi vào Lê phủ."
"Làm gì có chứng bệnh lạ nào, Tiết lang trung đã nói là có dấu hiệu trúng độc, rõ ràng là hắn uống thuốc độc tự sát."
"Mấy loại người vừa vô dụng vừa nhu nhược như vậy nên chết đi, động một chút liền muốn tự sát thật là mất mặt, cũng là Lê phủ đại phu nhân tốt bụng, nếu không ai lại nguyện ý cứu hắn chứ."
"Ta còn nhớ không lâu trước đó Lê Thiên Duyên mới thành thân, đang tốt mà vì sao lại nghĩ quẩn chứ."
"Vấn đề không ở chỗ thành thân mà là người hắn yêu lại không phải người hắn thành thân nha. Lê Thiên Duyên thích đại tiểu thư Trừng gia là việc mà khắp Tấn Thành này ai cũng biết, kết quả hắn lại cưới song nhi con vợ lẻ của Trừng gia."
"Song nhi con vợ lẻ thì đã làm sao, Lê Thiên Duyên muốn võ không có võ, trắc ra thì lại là tư chất ngũ linh căn, tư cách để trở thành tạp dịch đệ tử ở tiên tông cũng không có, có khác gì phế nhân, Trừng gia là một trong tứ đại gia tộc đứng đầu Tấn Thành, dù là song nhi cũng có bao nhiêu người muốn cưới còn không được."
"Đúng vậy, hắn còn không bằng chúng ta, đại tiểu thư Trừng gia bây giờ đã là Hậu Thiên cấp ba, vậy mà hắn cũng muốn mơ ước đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga."
"Vậy là các người còn chưa biết một chuyện nha, song nhi kia của Trừng gia lớn lên rất xấu, hàng năm đều bị bắt ở lại hậu viện không được ra ngoài."
"Ta còn nghe nói song nhi kia lớn lên có khuôn mặt rất hung tợn, khuôn mặt có thể so sánh với Tu La dạ xoa, rất là dọa người nha. Hiện tại xem ra, không chỉ tướng mạo không tốt mà mệnh cũng không tốt, gả cho tên Lê Thiên Duyên kia thì nửa đời sau làm gì có ngày nhàn nhã."
"Thì ra còn có việc này, vậy thì cũng khó trách."
* * *
Lê Thiên Duyên trợn mắt nhìn chằm chằm khung giường trên đỉnh được điêu khắc hoa lê, đồ vật như này thường chỉ có ở nhân gian nên đáng lẽ đối với hắn thứ này thật xa lạ, nhưng do thức hải dung hợp với ký ức của một người khác nên những thứ trước mắt đều trở nên quen thuộc một cách bất ngờ.
Hắn vốn là tu giả ở Thiên Vẫn đại lục, ngày ấy đi ngang qua Bạch Trạch phong thì phụ cận đỉnh núi có một tiểu yêu tu luyện hóa hình đang độ kiếp, Lê Thiên Duyên cũng không thèm để ý nhưng ai có thể nghĩ tới một đạo Thiên lôi lại đánh chính xác trúng hắn không lệch một ly nào. Hắn còn bị nó bổ tới mức nhập vào một người vừa mới chết cách đây không lâu ở một cái kỳ quái đại lục.
Sau khi dung hợp ký ức của nguyên chủ, Lê Thiên Duyên mới biết được mình hiện tại đang ở một nơi tên là đại lục Hành Võ, nơi này chỉ có tiên tông mới tồn tại tu giả, những người thường thì chỉ có thể luyện võ.
Cấp bậc võ giả bắt đầu là Hậu Thiên, sau đó đến Tiên Thiên rồi cuối cùng là Võ Tông. Hậu Thiên và Tiên Thiên có chín cấp bậc. Nếu một cái võ giả lên tới cấp bậc Võ Tông thì thọ nguyên chỉ có ba trăm năm ít ỏi, những người luyện tới cảnh giới này đa phần đều sắp chết. Nên nếu là gặp được người
tu tiên chân chính thì cũng không thắng nổi một người có tu vi Luyện khí Kỳ tầng chín. Cho nên ở trong mắt người thường thì tiên tông là một tồn tại chí cao vô thượng.
Cứ mười năm một lần tiên tông sẽ có một đợt tổng tuyển cử, đây là cơ hội đổi đời trong mắt người thường. Chỉ cần trắc ra có linh căn thì sẽ có cơ hội được các trưởng lão ở tiên tông thu vào môn hạ, nhưng đại lục Hành Võ linh khí loãng, cái gọi là tiên tông kia chỉ có mấy cái Kim Đan kỳ tu sĩ trấn tông môn, ở trong miệng mọi người luôn gọi là tiên nhân kỳ thật chỉ là Trúc Cơ tu sĩ.
Mà hắn đầu thai vào thiếu niên có cùng tên họ, thậm chí tướng mạo bọn họ còn giống nhau tới tận bảy phần. Thiếu niên này là thiếu gia con vợ lẻ ở một võ giả thế gia, là lão tam trong nhà.
Sinh ra ở võ giả thế gia, thiếu niên này lại có thể chất không nên luyện võ nhưng dù vậy Lê phụ vẫn quan tâm hắn vì mẫu thân của Lê Thiên Duyên thuộc Ân thị. Dù đã là một gia tộc đã xuống dốc nhưng Ân thị từng có một tộc nhân có tư chất tam linh căn. Lê Bùi luôn mong muốn huyết mạch của mình cùng Ân thị có linh căn để về sau Lê gia được thơm lây.
Đáng tiếc tạo hóa trêu người, hai tháng trước là lúc tiên tông tổng tuyển cử diễn ra, lúc trưởng lão của tiên tông đi vào Tấn Thành chọn đệ tử, Lê Thiên Duyên bị trắc ra là ngũ linh căn trong khi nhị công tử của Lê gia cùng tuổi với hắn lại là một cái mộc thổ kim Tam linh căn và trưởng lão đã lập tức thu hắn làm đệ tử ký danh.
Sau việc này thì Lê Thiên Duyên đã trở thành trò cười cho cả Tấn Thành nhưng họa vô đơn chí, người của tiên tông mới rời đi không lâu thì Ân thị bộc phát bệnh nặng không đứng dậy nổi, chưa đến một tháng đã hương tiêu ngọc vẫn.
Lê Thiên Duyên tuy là con vợ lẻ nhưng từ nhỏ đã không lo cơm áo lại được phụ thân ký thác nhiều kỳ vọng, hiện tại kỳ vọng tan biến trong một đêm giống như bị toàn bộ Lê phủ quên đi. Người từng được nhiều người nịnh nọt giờ đã bị mọi người cười nhạo đúng là cao bao nhiêu ngã bấy nhiêu.
Lê Ngọ bưng khay đi vào phòng, đúng lúc nhìn thấy người trên giường đã tỉnh táo nên không nhịn được bĩu môi nói:
"Ngài tỉnh rồi hả thiếu gia, may là phu nhân chúng ta tốt bụng, mới hai ngày ngắn ngủi mà phu nhân đã mời tất cả đại phu ở Tấn Thành mới có thể đem thiếu gia cứu sống lại, mong ngài về sau đừng phí hoài bản thân mình."
Lê Thiên Duyên lãnh đạm liếc về người vừa tới, Lê Ngọ là sai vặt từ nhỏ đã đi theo nguyên chủ, lúc hoàn cảnh Lê Thiên Duyên tốt thì hắn nịnh nọt nhưng lúc nguyên chủ sa cơ thất thế thì hắn lập tức thay đổi sắc mặt.
Tuy Lê Ngọ là gã sai vặt cuối cùng bên người nguyên chủ nhưng gã lại không có nửa phần cung kính nguyên chủ. Lời nói cũng có vài phần khó chịu, chỉ sợ việc lưu lại bên người nguyên chủ không phải do hắn tự nguyện.
Dùng hai tay chống hai sườn miễn cưỡng ngồi dậy, Lê Thiên Duyên đã không khống chế được thở hổn hển, thân thể này vốn không thể tập võ giờ lại bệnh nặng một hồi lại càng yếu ớt. Nhất thời Lê Thiên Duyên không thể thích ứng được với cơ thể yếu ớt này.
Dù Lê Ngọ thấy vậy cũng không có bất kỳ ý nghĩ trợ giúp nào, chỉ đem khay đặt trên bàn rồi nói:
"Nếu thiếu gia đã tỉnh thì hãy uống thuốc này đi, thuốc này đều dùng dược liệu quý hiếm để nấu đừng có mà lãng phí."
Lê Thiên Duyên không để ý tới Lê Ngọ thái độ, chỉ chờ đến lúc có thể thở được bình thường mới phân phó:
"Đi lấy đồ ăn tới."
- Vâng thiếu gia, ngài uống thuốc này đi
Lê Ngọ nói xong liền rời đi
Lê Thiên Duyên đỡ thành giường đứng dậy, đi đến bàn bên cạnh bưng lên chén thuốc màu đen ở mũi ngửi, tròng mắt nâu thẫm hiện lên một mạt ám quang.
Chén thuốc này chứa một loại thảo dược có thể chữa trăm độc, chỉ là loại này thảo dược mang theo độc tính, nếu dùng nhiều thì dù nguyên chủ có thể sống lại thì cũng thành phế nhân.
Lê Thiên Duyên đã sớm hoài nghi nguyên chủ bị người khác hạ độc. Cái chén thuốc này đã chứng thực suy đoán này, không biết hai ngày nay đã uống bao nhiêu thuốc, khó trách lúc tỉnh lại hắn cảm thấy thân thể này không thích hợp.
Nghe Lê Ngọ lời nói, hai ngày này Hồng thị đã thỉnh tất cả đại phu ở Tấn Thành ngoài mặt thì thể hiện lòng tốt của bản thân nhưng thật ra là đang ngầm nhắc nhở mọi người Lê Thiên Duyên chỉ là một người bình thường vì võ giả bị bệnh sẽ thỉnh dược sư trong khi người bình thường thì thỉnh đại phu.
Việc này còn giúp Hồng thị phủi sạch mọi nghi ngờ về việc hạ độc, kết hợp với những gì Lê Ngọ đã nói thì hiện giờ cả Tấn Thành đều tin tưởng Lê Thiên Duyên uống thuốc độc tự sát.
Sau khi đem nước thuốc đổ vào bồn hoa thì Lê Ngọ cũng đem thức ăn trở về, Lê Thiên Duyên cũng ngồi xuống ung dung ăn cháo. Mặc dù Lê Thiên Duyên đã tích cốc từ lâu nhưng thân thể này lại chịu không được đói khát nên khi nước cơm ấm áp xuống bụng thì cảm giác khó chịu cũng vơi bớt đi không tí.
Lê Ngọ đứng ở một bên dùng ánh mắt tò mò đánh giá Lê Thiên Duyên, hắn cảm thấy thiếu gia giống như thay đổi nhưng lại không thể nói cái gì không đúng.
Chờ đến khi Lê Thiên Duyên ăn gần hết bát cháo, Lê Ngọ mới cười nói:
"Thiếu gia, phu nhân biết ngài ghét tân phu lang nên vào mấy ngày ngài hôn mê, phu nhân đã thay ngài xử lý tân phu lang."