Chương 2: Xin ký chủ hãy làm một người tốt!
Hiện trường lâm vào bế tắc, ngay khoảnh khắc Bạch Dạ Hàn không kiên trì nổi nữa mà buông tay ra, Thẩm Mặc Giang chậm rãi bước tới.
Con dao phay giấu sau lưng lóe lên hàn quang lạnh lẽo.
Thẩm Mặc Giang nhếch môi cười, ánh mắt dịu dàng đến cực điểm, giơ tay nhẹ nhàng xoa đầu Tô Long. Biểu cảm bình thường, giọng điệu đầy vẻ quan tâm lo lắng:
"Đại ca, anh buồn ngủ lắm rồi, anh ngoan ngoãn đi ngủ đi. Đợi ngày mai tỉnh dậy, em hứa với anh, em sẽ bán nội tạng để anh được vinh hoa phú quý, cả đời không lo cơm áo."
Dứt lời, hắn rủ mắt xuống.
Trong đáy mắt xẹt qua một tia âm u. Bán nội tạng? Tiếc thật, nếu không phải điều kiện không cho phép, hắn thực sự muốn mổ phanh con súc sinh này ra, vét sạch nội tạng đem đi bán.
Tô Long: "..."
Emo quá.. Không muốn ngủ chút nào.
Đây mà là giục đi ngủ à? Đây rõ ràng là giục đi gặp Diêm Vương thì có.
Trong nguyên tác, nguyên chủ chính là vì nghe thấy Thẩm Mặc Giang ngoan ngoãn đòi bán nội tạng nên mới đắc ý đi ngủ. Đối với nguyên chủ, đó là một tin tức phấn chấn lòng người. Nhưng anh thì không phải hắn ta.
Tô Cẩm Kiều nhỏ tuổi nhất, lại vì thiếu ăn thiếu mặc nên trông càng gầy yếu hơn. Cậu nhóc lon ton chạy lại, một tay bịt mắt Tô Long, giọng nói run rẩy:
"Đại ca, anh yên tâm ngủ đi."
Khi trước mắt là một mảnh bóng tối, thính giác của Tô Long được phóng đại đến mức tối đa. Anh dường như nghe thấy tiếng dao phay xé gió, chém về phía mình với lực đạo cực mạnh. Cùng lúc đó, tứ chi cũng bị người ta cố định chặt chẽ.
"Chậc chậc chậc."
Nụ cười trên khóe môi Tô Long vẫn không đổi. Bốn tên phản diện này, đúng là.. Đồng tâm hiệp lực. Có điều.. Vẫn còn non nớt lắm.
Giây tiếp theo, sắc mặt Tô Long không đổi, thúc cùi chỏ ra sau, chân dùng lực đá mạnh một nháy. Thẩm Mặc Giang đang đứng chính diện hừ lạnh một tiếng, ngã rầm xuống đất.
Ánh sáng khôi phục, Tô Long chẳng tốn chút sức lực nào, mỗi đứa một cước khiến cả bốn nằm đo ván trên sàn. Ánh mắt bọn chúng đầy rẫy hận thù không thèm che giấu, phun trào ra như núi lửa!
Tô Long xoay xoay cổ tay. Tuy cùng tên cùng họ, nhưng cái tên "Tô Long" này.. Đúng là phế vật!
Anh nhìn chằm chằm Thẩm Mặc Giang đang siết chặt con dao phay, chậm rãi bước tới, ngồi xổm xuống quan sát đôi mắt đỏ ngầu vì thịnh nộ kia, tốt bụng nhắc nhở:
"Giết người bằng dao phay? Sao mà mãng phu thế?"
Thẩm Mặc Giang gầm lên: "Tao nhất định sẽ giết chết mày!"
"Ừ." Tô Long chẳng buồn tức giận, bình thản đáp: "Tiếc là, mày không có cơ hội đó đâu."
Tuy mất đi ký ức trước đây, nhưng bản năng mách bảo anh rằng: Trước kia anh tuyệt đối không phải hạng người tốt lành gì.
Vừa dứt lời, Tô Long tóm lấy cổ tay Thẩm Mặc Giang.
Rắc! Xương tay gãy lìa.
Con dao phay,
Keng! một tiếng rơi xuống đất, vang lên giòn giã.
"A! Đau quá! Tô Long, tao nhất định sẽ giết mày, nhất định!" Thẩm Mặc Giang gào thét thảm thiết. Hắn nhìn trừng trừng Tô Long, hận không thể lao lên cắn chết anh.
Chát! Chát!
Tô Long giơ tay vỗ vỗ vào gò má đang đỏ bừng vì tức giận của Thẩm Mặc Giang. Đầy vẻ trêu chọc, giễu cợt, rồi lại giả vờ hốt hoảng:
"Ôi chao, tôi sợ quá đi mất. Để sau này không phải sợ hãi nữa, thì chỉ còn cách diệt trừ hậu họa thôi."
Tô Long nhặt dao phay lên, cân nhắc vài cái, rồi đột ngột cứa mạnh về phía cổ Thẩm Mặc Giang.
Ngay khi trên cổ Thẩm Mặc Giang xuất hiện một chuỗi vệt máu li ti, và con dao vẫn đang tiếp tục lún sâu vào..
Trong nháy mắt, khắp người Tô Long đau đớn tột cùng, như bị lửa thiêu đốt, như có vạn bàn tay quỷ muốn kéo anh xuống địa ngục.
Cảnh báo! Ký chủ không được sát sinh!
Cảnh báo! Ký chủ chỉ có thể cải tử hoàn sinh hoàn toàn sau khi ổn định thế giới, ngăn chặn kế hoạch hủy diệt của các phản diện!
Cảnh báo! Ngăn chặn kế hoạch hủy diệt không bao gồm việc bóp chết phản diện từ trong trứng nước!
Xin ký chủ hãy làm một người tốt!
"Ha ha ha.."
Tô Long cười lớn, hạn chế nhiều quá, trói tay trói chân thật đấy. Không thể giết từ sớm, vậy thì chỉ còn cách cảm hóa từ sớm thôi. Có điều..
Tô Long nằm vật xuống đất, trước mặt là con dao phay, phía bên kia con dao là bốn đứa trẻ.
"À thì.." Đau đầu thật sự.
Tô Long lồm cồm bò dậy, tỏ ý thân thiện với Thẩm Mặc Giang: "Mày có đau không?"
Thẩm Mặc Giang: "Nhổ vào!"
Phó Lâm Uyên, Bạch Dạ Hàn và Tô Cẩm Kiều nhìn Tô Long trông như bị quỷ nhập tối nay, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác. Sau những gì vừa xảy ra, ấn tượng của bọn chúng về Tô Long đã từ "ghê tởm, biến thái" chuyển thành "thằng điên ghê tởm và biến thái".
"Hì hì.." Tô Long cười gượng không thôi. Gay go, quá gay go rồi.
Tô Long xua xua tay, nhìn bốn đứa: "Được rồi, muộn lắm rồi, quậy phá thế đủ rồi, về ngủ cả đi."
Thẩm Mặc Giang không nói gì. Ba đứa còn lại nhìn nhau, chuyện tối nay nằm ngoài dự tính, cần phải bàn bạc kỹ lại.
Ngay khi vừa quay người, bàn tay còn lành lặn của Thẩm Mặc Giang chộp lấy con dao, điên cuồng chém về phía Tô Long.
"Haiz.."
Tô Long thở dài một tiếng, vận khí, tung một cước. Lực đạo lớn đến mức đá văng Thẩm Mặc Giang ra ngoài cửa. Anh bắt đầu mất kiên nhẫn quát:
"Lại nữa? Có xong chưa hả!"
Nhìn con dao rơi dưới chân, Tô Long nhặt lên, dùng lực ném mạnh một cái. Con dao cắm phập vào cánh cửa, lực mạnh đến mức mũi dao xuyên thủng cả ván cửa!
Bốn đứa trẻ nhìn cảnh đó, sắc mặt sầm xuống.
Phó Lâm Uyên nháy mắt một cái, Bạch Dạ Hàn và Tô Cẩm Kiều định đi ra ngoài. Ai ngờ, vừa mới bước được vài bước.
"Tô Cẩm Kiều! Mày ở lại!"
Sống lưng Tô Cẩm Kiều cứng đờ, nắm chặt nắm đấm không đáp lại.
Tô Long sải bước tới, ôm lấy eo Tô Cẩm Kiều, xách thẳng cậu nhóc lên giường.
"Tối nay mày ngủ với tao." Giọng điệu cứng nhắc, đầy tính ra lệnh.
Thứ nhất: Tô Cẩm Kiều nhỏ nhất, chỉ số nguy hiểm thấp nhất.
Thứ hai: Lỡ như Thẩm Mặc Giang nửa đêm lại cầm dao xông vào, có Tô Cẩm Kiều chắn một chút cũng tốt. Dù sao cả hai đều là phản phái (nhân vật phản diện). Miễn không làm bản thân bị thương là được.
Đúng là: "Chết đạo hữu chứ không chết bần đạo." Đối với bản thân mình thì trăm lợi mà không một hại, đôi bên đều không chịu thiệt.
Tô Long nhìn bóng lưng của đám người Phó Lâm Uyên đang rời đi mà không thèm quay đầu lại, trong lòng cười nhạo một tiếng, xem ra tình cảm của bốn người này cũng chỉ là "tình chị em plastic" mà thôi.
Hắn nằm đại lên giường, hai tay gối sau đầu, miệng tặc lưỡi một cái, giống như đang trêu chọc chó con: "Lên đây, ngủ cạnh anh, không thì anh không yên tâm đâu."
Tô Cẩm Kiều rũ mắt, trong mắt tràn đầy nhục nhã. Trong mắt người này, cậu chẳng khác nào một con chó. Sắc mặt chuyển biến trong chớp mắt, Tô Cẩm Kiều leo lên giường, giây tiếp theo sau khi tắt đèn, Tô Long đã xoay người lại, đưa lưng về phía cậu, ngáp một cái rồi lười biếng nhắc nhở: "Đừng ngủ say quá, chú ý an toàn đấy."
Trước khi ngủ, Tô Long thầm tặc lưỡi trong lòng:
Mình đúng là một người tốt mà.
Đêm khuya.
Tô Cẩm Kiều hoàn toàn không có ý buồn ngủ, nghe tiếng thở không chút phòng bị cách mình chỉ một cánh tay, sắc đen trong đáy mắt dần lan rộng. Nếu như.. Nếu như mình ra tay bây giờ, cơ hội thắng là bao nhiêu?
Trong bóng tối, Tô Cẩm Kiều chống thân hình dậy, lòng thù hận ngút trời quét qua toàn thân, hai tay siết chặt định bóp cổ Tô Long. Chỉ là, tay còn chưa chạm tới cổ, đã bị cái mở mắt đột ngột của Tô Long làm cho hồn siêu phách tán.
Tô Long thong dong tự tại, ánh mắt đầy vẻ trêu đùa: "Nôn nóng đến thế cơ à?"
Tô Cẩm Kiều toàn thân căng cứng, trừng mắt nhìn hắn, tuy không nói lời nào nhưng đáy mắt đã nói lên tất cả. Tô Long nhìn thấy sự hoảng loạn trong mắt đứa trẻ trước mặt, lại "chậc" một tiếng. Đứa nhỏ này có vẻ không giống kiểu tính cách thẳng thừng như Thẩm Mặc Giang. Thẩm Mặc Giang sau khi bị vạch trần thì có loại máu liều không sợ chết, bất chấp tất cả để liều mạng với ngươi. Còn Tô Cẩm Kiều, hận thì hận thật, nhưng lại có loại bản năng cầu sinh kiểu "ta không thể chết, cho dù ngươi chết thì ta cũng phải sống".
Tô Long nhìn trần nhà, tâm trạng tốt nói: "Ta dạy ngươi vài chiêu, thấy sao?"
Tô Cẩm Kiều không nói lời nào. Tô Long tự nói tiếp: "Đã muốn không tốn sức mà giết chết kẻ thù, cách tốt nhất chính là đâm lén sau lưng. Ngươi hôm nay, quá vội vàng rồi."
Còn chưa có được sự tin tưởng của ta mà đã dám ra tay? Cũng không nghĩ xem trong tình cảnh hôm nay, đứa ngốc nào mới có thể ngủ ngon lành được? Đồng thời, Tô Long nhắc nhở cậu cũng là muốn Tô Cẩm Kiều lại gần mình hơn. Con người mà, ở lâu ngày thì sẽ sinh tình thôi. Dù sao cũng có câu "diễn giả làm thật".
Tô Cẩm Kiều mím môi, cúi đầu không rõ thần sắc. Một lúc sau, cậu ngẩng lên nhìn Tô Long, tỏ vẻ khá ngoan ngoãn: "Tôi biết rồi."
"Thế mới đúng chứ." Tô Long vỗ tay một cái, thản nhiên mắng một câu: "Lăn xuống giường đi, đứng ở cửa."
Đây là hình phạt. Hơi thở của Tô Cẩm Kiều không ổn định, nắm chặt tay xuống giường. Có vẻ như.. Chút đặc điểm "hắn cũng có chút tính người" vừa mới nhen nhóm, trong phút chốc đã tan thành mây khói.
Ngày hôm sau.
Khi Tô Long tỉnh dậy thì mặt trời đã lên cao. Hắn ngáp dài, lê đôi dép lê ra thì thấy Tô Cẩm Kiều vẫn đang đứng ở cửa.
Tô Long: "..."
Thằng nhóc này nghe lời vậy sao? Thật sự đứng cả đêm à?
Hắn đi tới đặt tay lên vai Tô Cẩm Kiều, "bịch" một tiếng, Tô Cẩm Kiều quỳ rạp xuống đất. Tô Long: "Chậc.." Hắn ngái ngủ, khẽ nhíu mày: "Sức khỏe kém quá, sau này mấy việc như phạt đứng này có thể lén mà nghỉ, dù sao ta cũng đâu thể giết ngươi, đúng không?"
Tô Cẩm Kiều quay đầu đi, trong mắt đầy vẻ mỉa mai.
Sau này?
Tô Long không thèm quản cậu nữa, nhìn ba người kia đang tụ tập một chỗ, hỏi: "Cơm đâu?"
Trong ký ức của nguyên chủ, mỗi lần tỉnh dậy là cơm nước đều được bưng đến tận mặt. Sao thế? Chẳng lẽ hôm qua hắn chưa đủ độc ác? Dẫn đến việc bọn họ được đằng chân lân đằng đầu, sáng ra cả cơm cũng không làm?
"Sao không đói chết anh đi? Đói chết cái loại tai họa như anh cho rảnh nợ." Thẩm Mặc Giang đang bị gãy một tay hận không thể lao lên cắn chết hắn. Từ sau khi lật mặt vào tối qua, thằng nhóc này chẳng buồn giả vờ nữa.
Tô Long cười híp mắt, không chấp kẻ điên. Hắn nhìn Phó Lâm Uyên và Bạch Dạ Hàn: "Tôi đang hỏi các người đấy, cơm đâu?"
Tuy hắn đang cười, nhưng vô hình trung lại có một luồng áp lực: "Trong nhà hết gạo cũng hết thức ăn rồi." Phó Lâm Uyên giải thích. Bạch Dạ Hàn cũng gật đầu phụ họa. Tình hình không rõ ràng, cứ thuận theo trước đã, tránh để hắn đột ngột biến thái phát điên.
"Nghèo chết các người đi cho xong." Tô Long xoa cái bụng xẹp lép.
"Hừ." Thẩm Mặc Giang nhe răng trợn mắt, vô cùng mỉa mai: "Phải, chúng tôi nghèo, còn anh là tiểu thiếu gia vung tiền như rác cơ mà. Ô kìa, tiểu thiếu gia mà cũng có ngày bị bỏ đói sao?"
Thẩm Mặc Giang hoàn toàn buông xuôi, đối đầu với Tô Long như kiểu không cần mạng nữa. Tay chân không chiếm được tiện nghi thì cái miệng phải gỡ gạc lại.
Tô Long: "Miệng tiện thật đấy." (Thật là rẻ rách) Thẩm Mặc Giang: "Không tiện bằng anh!"
Phó Lâm Uyên, Bạch Dạ Hàn: "..."
Xong rồi, điên mất một đứa rồi. Mí mắt hai người giật liên hồi, Tô Long lần này vậy mà không xé xác cậu ta, thật không khoa học chút nào.