Chương 1700: Con cũng làm được
Mãn Bảo nhìn thấy, nhướn mày rồi tiến lên, trực tiếp đưa tay nắm lấy tay Triệu tiểu thư, khẽ khép bốn ngón tay của nàng lại một chút, sau đó chấm nhẹ vào hổ khẩu của nàng.
Lưu y nữ âm thầm thở phào nhẹ nhõm, liền đặt châm lên da nàng, thấy nàng rụt lại, liền cười hỏi: "Cô xem, bây giờ có đau không?"
Triệu tiểu thư thấy châm còn chưa đâm vào, liền cười ngại ngùng, lắc đầu nói: "Không đau."
Lưu y nữ liền cười nói: "Không đau phải không, tôi đã nói châm cứu không đau mà."
Ngay lúc nàng nói câu này, Mãn Bảo khẽ nâng lòng bàn tay lên, vừa vặn che khuất tầm mắt của Triệu tiểu thư nhìn vào châm, mà Lưu y nữ đã đâm xiên vào. Triệu tiểu thư dường như có cảm giác, rụt tay lại, nhưng bị Chu Mãn giữ chặt.
Mãn Bảo liếc mắt nhìn Triệu tiểu thư, thấy nàng không có phản ứng gì, liền bỏ tay xuống.
Triệu tiểu thư nhìn thấy châm đã đâm vào, lập tức trợn tròn mắt.
Mãn Bảo kiêu ngạo nói: "Thế nào, tôi đã nói không đau mà?"
Triệu tiểu thư đang định khóc, cảm nhận một chút, phát hiện hình như thật sự không đau, thế là nước mắt lại rụt về.
Lưu y nữ còn đâm lặp đi lặp lại mấy lần, thấy nàng hơi nhíu mày, liền cười hỏi: "Đau không? Hay là hơi ê ẩm?"
Triệu tiểu thư ngẫm nghĩ rồi đáp: "Không đau, hình như hơi ê."
Còn có, bé có thể cảm nhận được quá trình kim châm rút ra rồi lại đâm vào, luôn cảm thấy đau, nhưng cẩn thận cảm nhận thì dường như lại không đau.
Lưu y nữ liền âm thầm thở ra một hơi.
Mãn Bảo thừa cơ nói: "Các huyệt vị khác cũng giống vậy, sẽ không đau đâu."
Triệu tiểu thư cắn môi không nói, thế tử phu nhân vội vàng tiến lên khuyên, khuyên hồi lâu mới khuyên được bé đồng ý châm cứu, chỉ là tay trái của bé vẫn nắm chặt vạt áo không chịu buông.
Mãn Bảo lặng lẽ nhìn một hồi, quay đầu nói với Lưu y nữ: "Con châm đi."
Lưu y nữ thấy thế tử phu nhân không phản đối, lập tức vui mừng.
Mãn Bảo làm phụ tá cho nàng, trực tiếp xắn tay áo túm lấy hai chân của Triệu tiểu thư, cuốn ống quần lên.
Triệu tiểu thư ngơ ngác, có chút sợ hãi, "Cuốn ống quần làm gì?"
Mãn Bảo thấy Lưu y nữ đã rút châm ra rồi, liền cười tủm tỉm với Triệu tiểu thư, vui vẻ nói: "Vì châm vào huyệt vị trên chân đó."
Triệu tiểu thư há to miệng, chỉ trong một thoáng ngây người này, Lưu y nữ đã đâm kim vào rồi.
Mãn Bảo đắc ý hỏi: "Không đau phải không?"
Triệu tiểu thư ngập ngừng một chút rồi gật đầu.
Thế là cũng không giãy giụa nữa, để Lưu y nữ châm.
Châm xong kim trên chân, Mãn Bảo thuận tay rút châm trên huyệt hổ đầu của nàng ra, rồi nói: "Cô ngồi ngay ngắn, chúng tôi còn phải châm hai mũi vào sau lưng cô nữa."
Có lẽ là vì châm nhiều kim trên chân như vậy cũng không đau, Triệu tiểu thư cũng không kháng cự châm cứu nữa, để nàng châm.
Rõ ràng là một thủ pháp châm cứu rất bình thường, kết quả châm xong thì trán hai người đều hơi đổ mồ hôi.
Mãn Bảo thấy Lưu y nữ thu dọn kim châm, liền quay đầu hỏi thế tử phu nhân, "Ngày mai tôi có cần để Lưu y nữ đến một chuyến không?"
Thế tử phu nhân đang cân nhắc xem định mở miệng thế nào, nghe vậy lập tức đáp: "Vậy thì làm phiền Chu thái y và Lưu y nữ rồi."
Mãn Bảo gật đầu, lại dặn dò một tiếng, "Đừng cho nàng ăn đồ bổ."
Thế tử phu nhân cười khổ đồng ý, ai có thể ngờ đây là do ăn uống mà ra chứ?
Đợi ra khỏi phủ Triệu quốc công, Mãn Bảo liền nói với Lưu y nữ: "Đây là lần đầu tiên khám bệnh bên ngoài, làm tốt, sau này sẽ có càng nhiều người mời con."
Trong mắt Mãn Bảo dường như lấp lánh ánh sao, nàng nói: "Bây giờ con vẫn là phẩm cấp y nữ, nhưng trong cung đã có một nữ thái y là ta rồi, tự nhiên sẽ có người thứ hai."
Lưu y nữ kinh ngạc há to miệng, luống cuống chỉ vào mình hỏi: "Con, con ạ?"
Mãn Bảo gật đầu, nói: "Đợi mấy ngày nữa Thái Y Thự chính thức giảng dạy, con cũng phải vào đó học. Châm học con đã học được hơn phân nửa, năm sau thi giữa năm con và Trịnh Cô có thể xin vào khoa thể liệu, chỉ cần các con học thành tài, sau này Thái Y Viện cần thêm người, các con tự nhiên cũng có thể đi thi."
Nàng vịn tay Lưu y nữ lên xe, nói với nàng: "Ta nghĩ, thi thái y cũng giống như thi làm quan vậy, đều cần có danh vọng, ví dụ như ta. Sở dĩ ta có thể làm thái y chẳng phải là vì danh vọng sao?"
"Danh vọng của văn nhân là do văn chương mà ra, vậy danh vọng của đại phu là do khám bệnh cho người mà ra, đừng xem thường bệnh nhỏ, cũng đừng sợ hãi bệnh lớn, lâu dần, con tự nhiên sẽ có cơ hội vào Thái Y Viện."
Lưu y nữ chấn động, nàng nắm chặt tay, hồi lâu mới ngẩng đầu nhìn Chu Mãn, "Sư phụ nói thật ạ?"
Mãn Bảo gật đầu, "Đương nhiên, ta lừa con làm gì? Có điều nếu con không muốn làm thái y cũng không sao, đi các y thự khác cũng giống vậy, nói cho cùng, làm thái y trong cung vẫn là quá nguy hiểm."
"Không, con muốn!" Trong mắt Lưu y nữ lấp lánh ánh sáng, nàng kiên định nói: "Con muốn làm thái y."
Tuy rằng làm thái y nguy hiểm, nhưng nguy hiểm xưa nay đều đi liền với quyền thế và lợi ích. Ông nội nàng chính là thái y, nàng biết rõ, vinh hoa phú quý hiện tại của nhà họ Lưu đều nhờ một mình ông nội.
Nàng được đưa vào cung làm y nữ từ rất sớm, đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm, tuy rằng mục tiêu rõ ràng, nhưng nàng vẫn luôn có chút sợ hãi, sợ ông trời không chiều lòng người.
Phụ thân nàng là thứ tử, bởi vì còn nhỏ đã vào cung, tình cảm giữa nàng và các huynh đệ tỷ muội trong nhà đều rất bình thường, thậm chí tình cảm với cha mẹ cũng không sâu đậm.
Nàng không chắc chắn sau khi ra cung có thể thật sự tìm được một phu quân vừa ý để gả không, nhưng hiện tại, sư phụ lại chỉ cho nàng một con đường còn rộng lớn hơn.
Lưu y nữ thẳng lưng, nghiêm túc nói: "Con muốn làm thái y."
Mãn Bảo gật đầu, "Vậy thì làm đi."
Nếu không phải làm thái y có ruộng quan, thật ra nàng cũng không muốn làm lắm, vốn còn định xem hết sách y trong Sùng Văn quán, sau khi Thái Y Thự mở ra thì sẽ từ quan.
Nhưng ruộng quan..
Mãn Bảo quay đầu nói với Lưu y nữ: "Đến lúc đó con sẽ được chia ruộng quan."
Lưu y nữ không quá để ý đến ruộng quan, ngược lại lại nghĩ đến một chuyện khác, "Đến lúc đó con là thần tử, trong nhà chắc sẽ không tùy tiện gả con cho người khác chứ?"
Mãn Bảo khẽ chớp mắt, "Lưu thái y rất tốt, ông ấy vốn sẽ không tùy tiện gả con cho người khác mà?"
Lưu y nữ liền cười với Mãn Bảo, người nhà họ Lưu cũng không ít, những chuyện vụn vặt này e là ông nội nàng sẽ không quản, mà trên nàng còn có cha mẹ, bà nội và mấy chú bác cô thím nữa.
Hiển nhiên Mãn Bảo không thể lý giải được những tình huống phức tạp này, Lưu y nữ cũng không nói. Hai người bọn họ cùng nhau trở về cung, Mãn Bảo dứt khoát cùng nàng đến thiên điện đông cung xem hai đệ tử khác châm cứu.
Thái giám canh cửa vừa thấy Chu thái y đích thân tới, lập tức liếc mắt ra hiệu cho người còn lại, người kia liền chạy đi. Chẳng bao lâu sau, Ngô công công từ phía sau chạy tới, lân la xin được châm cứu.
Hắn vừa đỡ lấy thắt lưng vừa nói với Chu Mãn đang đứng chỉ bảo hai đồ đệ của mình: "Chu tiểu đại nhân, hai hôm nay cái lưng này của tôi cứ khó chịu mãi, ngài có thể xem giúp tôi không?"
Mãn Bảo liền xắn tay áo, để hắn vào phía trong tấm rèm bên kia, vừa khám cho hắn vừa nói: "Ngô công công, lần sau nếu ngài muốn châm cứu thì cứ gọi tôi ở phía sau là được, hà tất phải chờ tôi ra tận phía trước* thế này?"
"Ôi chao, thế thì không được, đó là quy củ," Ngô công công cũng chẳng giấu việc mình cố ý tới châm cứu, cười nói: "Ở trong thiên điện thì đó là quy củ đã định sẵn, nhưng nếu ở phía sau mà để người ta biết được, thì lời gì khó nghe cũng có thể truyền ra."
Giọng Ngô công công nhỏ đến gần như không nghe thấy, nhưng Mãn Bảo đang kiểm tra lưng cho hắn vẫn nghe được: "Chuyện bẩn thỉu trong cung này không ít đâu, Chu tiểu đại nhân vẫn là không nên biết thì hơn."
* Phía sau, phía trước trong câu hiểu nôm na là:
Phía trước: Khu thiên điện, nơi khám bệnh chính, nơi thái y khám cho người trong cung theo quy củ chính thức. Có người qua lại, công khai.
Phía sau: Dãy phòng sau, chỗ ở của thái giám hoặc nơi làm việc phía sau, ít người thấy, mang tính riêng tư.
Lưu y nữ âm thầm thở phào nhẹ nhõm, liền đặt châm lên da nàng, thấy nàng rụt lại, liền cười hỏi: "Cô xem, bây giờ có đau không?"
Triệu tiểu thư thấy châm còn chưa đâm vào, liền cười ngại ngùng, lắc đầu nói: "Không đau."
Lưu y nữ liền cười nói: "Không đau phải không, tôi đã nói châm cứu không đau mà."
Ngay lúc nàng nói câu này, Mãn Bảo khẽ nâng lòng bàn tay lên, vừa vặn che khuất tầm mắt của Triệu tiểu thư nhìn vào châm, mà Lưu y nữ đã đâm xiên vào. Triệu tiểu thư dường như có cảm giác, rụt tay lại, nhưng bị Chu Mãn giữ chặt.
Mãn Bảo liếc mắt nhìn Triệu tiểu thư, thấy nàng không có phản ứng gì, liền bỏ tay xuống.
Triệu tiểu thư nhìn thấy châm đã đâm vào, lập tức trợn tròn mắt.
Mãn Bảo kiêu ngạo nói: "Thế nào, tôi đã nói không đau mà?"
Triệu tiểu thư đang định khóc, cảm nhận một chút, phát hiện hình như thật sự không đau, thế là nước mắt lại rụt về.
Lưu y nữ còn đâm lặp đi lặp lại mấy lần, thấy nàng hơi nhíu mày, liền cười hỏi: "Đau không? Hay là hơi ê ẩm?"
Triệu tiểu thư ngẫm nghĩ rồi đáp: "Không đau, hình như hơi ê."
Còn có, bé có thể cảm nhận được quá trình kim châm rút ra rồi lại đâm vào, luôn cảm thấy đau, nhưng cẩn thận cảm nhận thì dường như lại không đau.
Lưu y nữ liền âm thầm thở ra một hơi.
Mãn Bảo thừa cơ nói: "Các huyệt vị khác cũng giống vậy, sẽ không đau đâu."
Triệu tiểu thư cắn môi không nói, thế tử phu nhân vội vàng tiến lên khuyên, khuyên hồi lâu mới khuyên được bé đồng ý châm cứu, chỉ là tay trái của bé vẫn nắm chặt vạt áo không chịu buông.
Mãn Bảo lặng lẽ nhìn một hồi, quay đầu nói với Lưu y nữ: "Con châm đi."
Lưu y nữ thấy thế tử phu nhân không phản đối, lập tức vui mừng.
Mãn Bảo làm phụ tá cho nàng, trực tiếp xắn tay áo túm lấy hai chân của Triệu tiểu thư, cuốn ống quần lên.
Triệu tiểu thư ngơ ngác, có chút sợ hãi, "Cuốn ống quần làm gì?"
Mãn Bảo thấy Lưu y nữ đã rút châm ra rồi, liền cười tủm tỉm với Triệu tiểu thư, vui vẻ nói: "Vì châm vào huyệt vị trên chân đó."
Triệu tiểu thư há to miệng, chỉ trong một thoáng ngây người này, Lưu y nữ đã đâm kim vào rồi.
Mãn Bảo đắc ý hỏi: "Không đau phải không?"
Triệu tiểu thư ngập ngừng một chút rồi gật đầu.
Thế là cũng không giãy giụa nữa, để Lưu y nữ châm.
Châm xong kim trên chân, Mãn Bảo thuận tay rút châm trên huyệt hổ đầu của nàng ra, rồi nói: "Cô ngồi ngay ngắn, chúng tôi còn phải châm hai mũi vào sau lưng cô nữa."
Có lẽ là vì châm nhiều kim trên chân như vậy cũng không đau, Triệu tiểu thư cũng không kháng cự châm cứu nữa, để nàng châm.
Rõ ràng là một thủ pháp châm cứu rất bình thường, kết quả châm xong thì trán hai người đều hơi đổ mồ hôi.
Mãn Bảo thấy Lưu y nữ thu dọn kim châm, liền quay đầu hỏi thế tử phu nhân, "Ngày mai tôi có cần để Lưu y nữ đến một chuyến không?"
Thế tử phu nhân đang cân nhắc xem định mở miệng thế nào, nghe vậy lập tức đáp: "Vậy thì làm phiền Chu thái y và Lưu y nữ rồi."
Mãn Bảo gật đầu, lại dặn dò một tiếng, "Đừng cho nàng ăn đồ bổ."
Thế tử phu nhân cười khổ đồng ý, ai có thể ngờ đây là do ăn uống mà ra chứ?
Đợi ra khỏi phủ Triệu quốc công, Mãn Bảo liền nói với Lưu y nữ: "Đây là lần đầu tiên khám bệnh bên ngoài, làm tốt, sau này sẽ có càng nhiều người mời con."
Trong mắt Mãn Bảo dường như lấp lánh ánh sao, nàng nói: "Bây giờ con vẫn là phẩm cấp y nữ, nhưng trong cung đã có một nữ thái y là ta rồi, tự nhiên sẽ có người thứ hai."
Lưu y nữ kinh ngạc há to miệng, luống cuống chỉ vào mình hỏi: "Con, con ạ?"
Mãn Bảo gật đầu, nói: "Đợi mấy ngày nữa Thái Y Thự chính thức giảng dạy, con cũng phải vào đó học. Châm học con đã học được hơn phân nửa, năm sau thi giữa năm con và Trịnh Cô có thể xin vào khoa thể liệu, chỉ cần các con học thành tài, sau này Thái Y Viện cần thêm người, các con tự nhiên cũng có thể đi thi."
Nàng vịn tay Lưu y nữ lên xe, nói với nàng: "Ta nghĩ, thi thái y cũng giống như thi làm quan vậy, đều cần có danh vọng, ví dụ như ta. Sở dĩ ta có thể làm thái y chẳng phải là vì danh vọng sao?"
"Danh vọng của văn nhân là do văn chương mà ra, vậy danh vọng của đại phu là do khám bệnh cho người mà ra, đừng xem thường bệnh nhỏ, cũng đừng sợ hãi bệnh lớn, lâu dần, con tự nhiên sẽ có cơ hội vào Thái Y Viện."
Lưu y nữ chấn động, nàng nắm chặt tay, hồi lâu mới ngẩng đầu nhìn Chu Mãn, "Sư phụ nói thật ạ?"
Mãn Bảo gật đầu, "Đương nhiên, ta lừa con làm gì? Có điều nếu con không muốn làm thái y cũng không sao, đi các y thự khác cũng giống vậy, nói cho cùng, làm thái y trong cung vẫn là quá nguy hiểm."
"Không, con muốn!" Trong mắt Lưu y nữ lấp lánh ánh sáng, nàng kiên định nói: "Con muốn làm thái y."
Tuy rằng làm thái y nguy hiểm, nhưng nguy hiểm xưa nay đều đi liền với quyền thế và lợi ích. Ông nội nàng chính là thái y, nàng biết rõ, vinh hoa phú quý hiện tại của nhà họ Lưu đều nhờ một mình ông nội.
Nàng được đưa vào cung làm y nữ từ rất sớm, đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm, tuy rằng mục tiêu rõ ràng, nhưng nàng vẫn luôn có chút sợ hãi, sợ ông trời không chiều lòng người.
Phụ thân nàng là thứ tử, bởi vì còn nhỏ đã vào cung, tình cảm giữa nàng và các huynh đệ tỷ muội trong nhà đều rất bình thường, thậm chí tình cảm với cha mẹ cũng không sâu đậm.
Nàng không chắc chắn sau khi ra cung có thể thật sự tìm được một phu quân vừa ý để gả không, nhưng hiện tại, sư phụ lại chỉ cho nàng một con đường còn rộng lớn hơn.
Lưu y nữ thẳng lưng, nghiêm túc nói: "Con muốn làm thái y."
Mãn Bảo gật đầu, "Vậy thì làm đi."
Nếu không phải làm thái y có ruộng quan, thật ra nàng cũng không muốn làm lắm, vốn còn định xem hết sách y trong Sùng Văn quán, sau khi Thái Y Thự mở ra thì sẽ từ quan.
Nhưng ruộng quan..
Mãn Bảo quay đầu nói với Lưu y nữ: "Đến lúc đó con sẽ được chia ruộng quan."
Lưu y nữ không quá để ý đến ruộng quan, ngược lại lại nghĩ đến một chuyện khác, "Đến lúc đó con là thần tử, trong nhà chắc sẽ không tùy tiện gả con cho người khác chứ?"
Mãn Bảo khẽ chớp mắt, "Lưu thái y rất tốt, ông ấy vốn sẽ không tùy tiện gả con cho người khác mà?"
Lưu y nữ liền cười với Mãn Bảo, người nhà họ Lưu cũng không ít, những chuyện vụn vặt này e là ông nội nàng sẽ không quản, mà trên nàng còn có cha mẹ, bà nội và mấy chú bác cô thím nữa.
Hiển nhiên Mãn Bảo không thể lý giải được những tình huống phức tạp này, Lưu y nữ cũng không nói. Hai người bọn họ cùng nhau trở về cung, Mãn Bảo dứt khoát cùng nàng đến thiên điện đông cung xem hai đệ tử khác châm cứu.
Thái giám canh cửa vừa thấy Chu thái y đích thân tới, lập tức liếc mắt ra hiệu cho người còn lại, người kia liền chạy đi. Chẳng bao lâu sau, Ngô công công từ phía sau chạy tới, lân la xin được châm cứu.
Hắn vừa đỡ lấy thắt lưng vừa nói với Chu Mãn đang đứng chỉ bảo hai đồ đệ của mình: "Chu tiểu đại nhân, hai hôm nay cái lưng này của tôi cứ khó chịu mãi, ngài có thể xem giúp tôi không?"
Mãn Bảo liền xắn tay áo, để hắn vào phía trong tấm rèm bên kia, vừa khám cho hắn vừa nói: "Ngô công công, lần sau nếu ngài muốn châm cứu thì cứ gọi tôi ở phía sau là được, hà tất phải chờ tôi ra tận phía trước* thế này?"
"Ôi chao, thế thì không được, đó là quy củ," Ngô công công cũng chẳng giấu việc mình cố ý tới châm cứu, cười nói: "Ở trong thiên điện thì đó là quy củ đã định sẵn, nhưng nếu ở phía sau mà để người ta biết được, thì lời gì khó nghe cũng có thể truyền ra."
Giọng Ngô công công nhỏ đến gần như không nghe thấy, nhưng Mãn Bảo đang kiểm tra lưng cho hắn vẫn nghe được: "Chuyện bẩn thỉu trong cung này không ít đâu, Chu tiểu đại nhân vẫn là không nên biết thì hơn."
* Phía sau, phía trước trong câu hiểu nôm na là:
Phía trước: Khu thiên điện, nơi khám bệnh chính, nơi thái y khám cho người trong cung theo quy củ chính thức. Có người qua lại, công khai.
Phía sau: Dãy phòng sau, chỗ ở của thái giám hoặc nơi làm việc phía sau, ít người thấy, mang tính riêng tư.
