Cánh tay bị thương nhẹ tạm thời không tiện hoạt động, Nhan Tùy Nguyên chỉ có thể ở nhà tĩnh dưỡng, dự định sau khi khỏe lại sẽ báo với lãnh đạo chuyện xe máy điện bị hỏng, may mắn bá tổng cho tiền đủ để cậu yên tâm ở nhà dưỡng thương mấy ngày không lo bị chết đói.
Cứ ngỡ chuyện này coi như đi qua, sau khi cậu khỏe vẫn sẽ sinh hoạt giống như trước, cũng sẽ không gặp lại Trác Dương Băng, nhưng mà chuyện ngoài ý muốn đến luôn khiến người kinh ngạc.
Chuyện là như thế này.
Ngày thứ ba ở nhà dưỡng thương, Nhan Tùy Nguyên bị tiếng gõ cửa nhịp nhàng và đều đặn đánh thức, mặc dù tiếng đập cửa cũng không quá lớn, nhưng tối hôm qua cậu thức đêm đọc truyện rất khuya mới ngủ, buồn ngủ mắt đều không mở ra được.
Từ trên giường đứng lên, cậu mặc áo ngủ hình gấu nhỏ dụi mắt đi mở cửa, tưởng rằng dì □□, kết quả cửa vừa mở ra cậu liền tỉnh táo lại.
Ngoài cửa đứng một người đàn ông chân dài mặc đồ vest, anh ta nhìn cậu nhóc to con mặc áo ngủ hình gấu nhỏ đứng cạnh cửa, trên khuôn mặt tuấn tú và hiền lành nở một nụ cười duyên dáng.
"Nhan tiên sinh, buổi sáng tốt lành."
"Trước đó chúng ta đã nói chuyện qua điện thoại, tôi là Giản Lê còn đây là danh thiếp của tôi".
Nhan Tùy Nguyên nháy mắt liền tỉnh, nguyên bản đầu óc còn hỗn loạn cũng lập tức sáng tỏ, cậu theo thói quen đưa tay tiếp nhận danh thiếp, cúi đầu nhìn cái tên "Giản Lê" trên danh thiếp, cậu đương nhiên biết đây là ai, người này hai ngày trước gọi điện thoại chi trả tiền chữa trị cho cậu đã tự giới thiệu qua.
Đặc trợ Giản? Cậu hơi chút ngạc nhiên và khó hiểu nhìn anh ta, không biết vì sao anh ta xuất hiện trước mặt cậu vào sáng sớm như vậy, chẳng lẽ phó tổng Trác nhiệt tình đến mức sai người đến tận nơi thăm hỏi?
"Tiền tôi đã nhận được, thật sự rất cảm ơn", cậu nói.
Giản lê cười dịu dàng, đưa tay đẩy kính trên sống mũi, thấp giọng nói: "Nhan tiên sinh hiểu lầm, tôi đến cũng không phải vì chuyện đó".
"Xin hỏi, tôi vào trong ngồi có tiện không?"
Có thể nhiều năm như vậy làm việc bên cạnh người khắc nghiệt như Trác Dương Băng, Giản Lê quả thực không phải người bình thường, cách nói chuyện
nhẹ nhàng và cử chỉ khiêm tốn đúng mực, Nhan Tùy Nguyên không tiện từ chối, lập tức tránh ra nói: "Mời vào".
Giản lê đi đến, từ trong túi lấy ra chiếc bọc giày mang theo bọc bên ngoài giày của mình, động tác vô cùng uyển chuyển nhẹ nhàng khiến Nhan Tùy Nguyên đang định tìm dép lê sạch cho anh ta cũng bị choáng váng một lúc.
Nhưng cậu rất nhanh liền lấy lại tinh thần, lập tức đưa anh ta đến ghế sô pha ngồi xuống, lại tìm cốc giấy dùng một lần đổ nước ấm bưng cho anh, "thật ngại quá, trong nhà chỉ có một mình tôi, cũng rất ít có khách đến chơi, cho nên không có lá trà."
"Không thành vấn đề". Giản Lê đứng dậy giơ hai tay cầm lấy cốc giấy, lễ phép uống một ngụm rồi đặt xuống, không có một chút ghét bỏ, ngẩng đầu cười nói: "Cảm ơn".
Nhan Tùy Nguyên ngồi vào phía đối diện, mặc dù không rõ đặc trợ Giản tại sao lại đến đây, nhưng nhìn anh ta giống như có chuyện quan trọng muốn nói, cậu cũng liền ngồi chờ anh ta mở miệng.
Giản Lê im lặng nhìn xung quanh căn hộ hai phòng ngủ chật hẹp, mặc dù bên ngoài nắng chói chang nhưng trong phòng vẫn có chút tối tăm, ánh nắng đều bị tòa nhà đối diện cản lại, nội thất phòng là phong cách của thế kỷ trước, trên mặt tường còn lưu lại vết mốc do nước mưa thấm vào, phòng ăn nhỏ chỉ có thể để được một cái bàn ăn.
Tất cả những điều này để lộ ra một tin tức -- điều kiện kinh tế của gia đình Nhan Tùy Nguyên rất kém.
Giống với thông tin bên trong tư liệu mà anh điều tra được.
Giản Lê do dự một hồi, bỗng nhiên không biết nên nói như thế nào, rốt cuộc những gì anh định nói cậu thanh niên đẹp trai ngồi đối diện chưa chắc có thể tiếp nhận, thậm chí anh có khả năng sẽ bị vô tình đá ra ngoài.
Nhan Tùy Nguyên cũng không sốt ruột, tâm lý cậu trưởng thành hơn so vớ bạn cùng lứa tuổi nên sẽ không vội vàng mở miệng hỏi.
Giản Lê khả năng là chuẩn bị tốt, cuối cùng cũng mở miệng hỏi: "Nhan tiên sinh vẫn luôn ở một mình sao?"
Mặc dù đã điều tra thông tin hộ khẩu ba đời nhà cậu, nhưng Giản Lê định trò chuyện vài câu trước khi vào thẳng chủ đề, như vậy chính mình có vẻ không quá đáng ghét.
"Tôi còn có một em gái đang học cấp 2, nhưng nó học ký túc không ở nhà" Nhan Tùy Nguyên thành thật trả lời.
Nhan Tri Thu thành tích tốt, nhưng trường cấp hai số một ở xa nhà, mà công việc ban ngày của cậu không có thời gian đưa đón, vì vậy cậu không có lựa chọn nào khác ngoài việc cho cô học nội trú, cứ hai tuần về nhà một lần, như vậy cũng không chậm trễ công việc của cậu.
"Vậy à" Giản lê gật đầu, lại ôn hòa hỏi: "Nhan tiên sinh hiện tại đi giao đồ ăn sao?"
"Đúng vậy" Nhan Tùy Nguyên gật đầu, mặc dù trong lòng thắc mắc tại sao đặc trợ Giản lại hỏi những câu khó hiểu như vậy, nhưng cậu vẫn tính tình tốt trả lời.
Giản lê suy nghĩ một chút sau đó thở dài nói: "Vậy nhất định rất vất vả."
"Còn tốt." Nhan Tùy Nguyên nói.
Thật ra cậu chưa bao giờ cảm thấy vất vả, thời điểm khó khăn hơn đều vượt qua, ngược lại giao đồ ăn là công việc nhẹ nhàng nhất cậu đã làm trong nhiều năm qua, không cần xem sắc mặt người khác cũng không cần đối mặt những người bụng dạ khó lường, rất tốt.
Giản Lê hơi kinh ngạc vì cậu tuổi còn trẻ đã có thể trầm ổn như vậy, nhưng nghĩ đến những gì ghi trong tư liệu anh lập tức cũng hiểu được.
"Nhan tiên sinh.. Có bao giờ nghĩ tới đi đường tắt?"
Nhan Tùy Nguyên sửng sốt: "Đường tắt?"
Tất cả những phương pháp có thể nhanh chóng kiếm nhiều tiền đều được ghi vào luật hình sự, cậu lấy đâu ra đường tắt để đi?
Giản Lê cúi đầu cười một tiếng, phối hợp với cặp kính không gọng viền vàng khiến toàn thân anh lộ ra khí chất lạnh lùng và ưu tú, nhẹ nhàng nói: "Trên đời rất nhiều chuyện đều có đường tắt, chỉ là cậu có chịu trả giá cho nó."
Nhan Tùy Nguyên tò mò: "Ví dụ như?"
"Ví dụ như.." Giản lê nhếch môi cười một tiếng, "tìm kim chủ."
Lúc này nhìn anh thực sự có chút giống nhân vật phản diện, giống như có một boss nhỏ đang đẩy anh ta.
Nhan Tùy Nguyên: "..."
Cậu mà có cái đường tắt này thì cần gì ngồi xổm ở đây mỗi ngày vất vả đi giao đồ ăn.
Giản Lê nhầm tưởng sự im lặng của cậu là phản kháng, giọng điệu anh dịu đi một chút: "Tôi xin lỗi vì đã đột ngột."
"Có lẽ Nhan tiên sinh rất tức giận, nhưng trước khi đến tôi đã có chuẩn bị."
"Thật không dám giấu giếm, ông chủ tôi mấy ngày trước ở trên xe thấy cậu vừa gặp đã thương, sau khi trở về nhớ mãi không quên, hối hận vì không thể hiện
tình cảm với cậu ngay tại đó."
"Anh ấy rất có cảm tình đối với cậu"
Tuy rằng Giản Lê một thân khí chất tinh anh, nhưng khi nói dối đến mí mắt đều không nháy một cái, giống như người đang nói bậy không phải là anh ta.
Cái này cũng không thể trách anh, nếu anh nói sự thật sợ là sẽ bị đuổi ra khỏi cửa ngay lập tức, bởi vì vị ông chủ vô pháp vô thiên ngang ngược kiêu ngạo của anh đã nói thế này:
"Tôi nhìn cậu nhóc kia có chút giống Gia Dư, anh đi mang cậu ta về đây."
"Nếu cậu ta không đồng ý liền lấy tiền ném, nhiều ít đều được."
"Nếu không làm được thì anh cũng không cần trở về."
Giản Lê nghĩ tới vẻ phách lối và kiêu ngạo trên khuôn mặt ông chủ xui xẻo nhà mình khi nói lời này, đầu liền đau muốn nổ tung, nếu anh ta không phải ông chủ, không có trả lương cho anh trăm vạn một năm, chỉ cần ít đi một chút, anh đều có thể dùng một tay bóp nát đầu chó của anh ta.
Phải là người tốt tính như thế nào mới có thể thấy tính tình của anh ta sau vẫn nhịn được không đánh người?
Con ngoan nhà người ta là để cho anh ta dùng làm
thế thân?
Hơn nữa mặc dù anh là đặc trợ toàn năng, nhưng loại chuyện này cũng muốn anh đến xử lý, thật coi anh là ủy ban hòa giải của khu phố sao? Giản Lê thật sự muốn vứt đi sự tu dưỡng nhiều năm đối với đầu chó của ông chủ chửi ầm lên.
Ở trong lòng mắng ông chủ ngàn tám trăm lần, Giản Lê trên mặt vẫn duy trì nụ cười hiền lành ưu nhã, độ cong khóe miệng cũng không thay đổi chút nào, im lặng chờ Nhan Tùy Nguyên trả lời.
Anh thậm chí đã nghĩ kỹ, chờ một lát nếu Nhan tiên sinh tức giận hắt nước vào người thì anh dùng tư thế nào nghênh đón là tốt nhất.
Dù sao quần áo cũng khá đắt tiền, không biết ông chủ có chi trả không.
Trên thực tế, Nhan Tùy Nguyên thật sự bị sốc.
Cậu đầu tiên là cảm thấy người ngồi đối diện đang nói đùa với mình, ngay sau đó lại hoài nghi có phải mình đang nằm mơ.
Loại chuyện tốt này thật sự rơi vào đầu cậu?
Cậu tất nhiên không tin lời giải thích của Giản Lê, hôm đó lúc ở trong xe Trác Dương Băng rõ ràng không thèm nhìn cậu một cái, có quỷ mới tin lời anh ta nói nhảm đối với cậu vừa gặp đã thương, cậu cũng không phải tên ngốc. Nhưng không có khả năng Giản đặc trợ sáng sớm đã chạy đến đùa với cậu, vì vậy những lời anh ta nói nhất định nửa thật nửa giả.
Nhan Tùy Nguyên cố gắng cho mình không vui mừng quá mức, căng thẳng một lúc lại bắt đầu cân nhắc có nên diễn một người chính trực thẳng thắn cương nghị thẹn quá hóa giận, sau đó hắt ly nước ra ngoài, nhưng quần áo của đặc trợ Giản trông có vẻ rất đắt tiền, lỡ như phải bồi thường tiền thì có không đủ bù, lại nói người ta là tâm phúc đắc lực bên cạnh bá tổng, tốt nhất là không nên đắc tội.
Trong đầu nhanh chóng phân tích ra lợi và hại, Nhan Tùy Nguyên nhìn anh ta một cái đầy thâm ý, "vừa gặp đã thương?"
"Đúng vậy", Giản lê mặt không đổi sắc tiếp tục nói dối, "còn tình huống cụ thể như thế nào thì đến lúc đó ông chủ của tôi sẽ tự mình nói với cậu."
"Tất nhiên nếu như cậu không đồng ý, chúng ta có thể bàn lại."
Giản Lê mờ mịt ám chỉ cậu.
"Không cần, tôi đồng ý." Nhan Tùy Nguyên thoải mái nói, "khi nào tôi có thể gặp ông chủ của anh?"
Giản Lê đã chuẩn bị sẵn một đống lớn lí do lập tức bị mắc kẹt, sững sờ tại chỗ một lúc lâu không lấy lại tinh thần, cả người nhìn qua có chút ngốc ngốc, cùng hình tượng tinh anh bên ngoài của anh có chút không hợp.
"Cậu nói.. Đồng ý?" Giản Lê không tin tưởng lặp lại một lần, hiển nhiên không hiểu ra sao.
Nhan Tùy Nguyên trả lời một cách khẳng định: "Tôi đồng ý."
"Ông chủ của anh lúc nào có thời gian?"
Giản Lê rất nhanh lấy lại tinh thần, đặc trợ dù sao cũng là đặc trợ, nhìn quen các trường hợp, anh nhanh chóng nói: "Ông chủ của chúng tôi hiện tại đang mở họp ở công ty con, khoảng ngày mai trở về, nếu như cậu có thời gian, đêm mai tôi sẽ bảo người tới đón cậu."
"Được thôi." Nhan Tùy Nguyên đơn giản nhẹ nhàng mà đồng ý.
Cậu không tin Trác Dương Băng đối với mình vừa gặp đã thương, nhưng cũng có thể đi xem một chút, đến lúc đó mới quyết định.
Giản Lê lúc đến đã chuẩn bị tốt sẽ bị đuổi ra khỏi cửa, thậm chí còn mang theo một bộ quần áo để trong xe, lại không nghĩ rằng Nhan tiên sinh lại dễ dàng đồng ý như vậy.
So với tính cách của cậu lộ ra trong tư liệu thì có chút không đúng lắm..
Nhưng mà Giản Lê cũng không phải một người thích tìm đến tận cùng mọi việc, nhiệm vụ của anh đã hoàn thành nên không cần tiếp tục ở lại. Thế là anh đứng dậy, vẫn ôn hòa và khiêm tốn nói: "Nếu vậy, tôi xin phép đi trước."
Nhan Tùy Nguyên cũng đứng dậy để tiễn anh, cười nói: "Đặc trợ Giản vất vả."
Giản Lê đi ra cửa, quay lại nhìn cậu thanh niên đẹp trai đứng trong phòng, im lặng một lúc đột nhiên nói: "Nhan tiên sinh, cậu khả năng tuổi trẻ, rất nhiều chuyện còn không hiểu, dù sao thì.. Tôi hi vọng cậu suy nghĩ thật kỹ."
"Cảm ơn." Nhan Tùy Nguyên chân thành gật đầu, "tôi nhất định sẽ cân nhắc."
Giản Lê không tiếp tục ở lại mà xoay người đi xuống lầu.
Nhan Tùy Nguyên chờ anh đi rồi mới đóng cửa phòng và ở trước cửa đứng một lúc.
Nếu như lúc này đặc trợ Giản trở lại nhìn cậu thì nhất định sẽ rất kinh ngạc, bởi vì Nhan Tùy Nguyên cười giống như là sắp đón năm mới, nhân thiết sụp đổ hoàn toàn.