3 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề
70 0
55109381550_e6bb5741b4_o.png


Đêm Nguyên tiêu 500 năm trước, một trận "Thiên hỏa" thiêu rụi vùng núi Tùng Ô khiến nơi này trở thành vùng đất không một ngọn cỏ, Diêu Vấn Tân cũng từ đó bặt vô âm tín.

500 năm sau, ngọn lửa tàn năm xưa bỗng nhiên bùng cháy trở lại. Diêu Vấn Tân từ cõi hư vô tái xuất, bắt đầu làm cố vấn tạm thời cho đội cảnh sát hình sự.

Đúng là oan gia ngõ hẹp, vụ án đầu tiên y tiếp nhận lại đụng ngay phải Nhan Dục Trì.

Oan gia gặp nhau, mắt đỏ sọc vì căm giận. Hai người lập tức lao vào đánh nhau một trận tơi bời khói lửa. Ai ngờ đánh xong rồi, cái tên này lại biến thành "miếng cao da chó" (kẻ bám đuôi), vứt thế nào cũng không đi.

Diêu Vấn Tân không thể chịu nổi nữa, thẳng chân đá hắn văng xa vạn dặm.

Thế nhưng, khi y vừa thong thả đến hiện trường vụ án tiếp theo, lại thấy Nhan Dục Trì đang ngồi thù lù ở đó nhấm nháp hạt dưa.

Diêu Vấn Tân: "Sao ngươi lại ở đây nữa?"

Nhan Dục Trì: "Người ta đưa tới đấy."

Diêu Vấn Tân: "..."

Kẻ tám lạng người nửa cân, đấu khẩu hay đấu võ đều không ai chịu nhường ai, cả hai đành phải "ngậm đắng nuốt cay" mà chịu đựng sự tồn tại của đối phương bên cạnh mình.

Các vụ án cứ liên tiếp ập đến, từng manh mối đều chỉ hướng về trận hỏa hoạn năm xưa.
 
3 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề
Chương 1: Giết Người (1)

Bốn phía sương mù bao phủ mênh mông một mảnh. Cách đó không xa, những đốm lửa nến màu xanh lục thẫm bay lơ lửng, lúc tỏ lúc mờ, nhưng tuyệt nhiên chẳng thể soi thấu bóng tối đặc quánh. Trong cánh mũi tràn ngập hương hoa mai thanh khiết, nhưng lại thoang thoảng lẫn lộn một tia mùi máu tươi nồng đậm.

Khương Diễm bước đi trong làn sương mù, ngoại trừ con đường dưới chân, hắn chẳng thể nhìn thấy gì khác. Hắn đã đi trên con đường mòn thẳng tắp này rất lâu rồi, nhưng sương mù dường như vô biên vô tận.

Khương Diễm mở lòng bàn tay, một lần nữa đánh giá bộ trường bào trắng vấy máu đang mặc trên người. Chất liệu vải mềm mại, nơi cổ tay áo còn thêu một vòng vân mây bằng chỉ vàng chìm sang trọng.

Lại là giấc mộng này.

Từ khi bắt đầu biết nhớ đến nay, Khương Diễm đã không ít lần mơ thấy giấc mộng kỳ quái này. Trong mơ không có quỷ quái đáng sợ, chỉ có một con đường dường như vĩnh viễn không thấy điểm dừng. Hắn không biết phía trước có gì, và cũng chưa bao giờ thoát ra được khỏi đó.

Khương Diễm dừng bước, đứng yên tại chỗ. Hắn chẳng buồn làm mấy việc vô ích nữa, định bụng cứ thế đứng đợi tiếng chuông báo thức đánh thức mình dậy.

Bỗng nhiên, bả vai hắn trĩu nặng. Một bàn tay lạnh lẽo như băng ép chặt lấy gáy hắn.

"Đừng quay đầu lại, đi về phía trước đi."

Giọng nói bên tai khàn khàn, tựa như mang theo sương tuyết lạnh lẽo của mùa đông giá rét. Khương Diễm cảm giác như cả người mình bị dìm lút vào trong nước đá, đông cứng đến mức không thể cử động.

Ngay sau đó, bàn tay kia khẽ vuốt ve khuôn mặt hắn hai cái đầy nhẹ nhàng, rồi đột ngột đẩy mạnh vào lưng hắn một nhát. Khương Diễm mất đà, không khống chế được mà ngã nhào về phía trước.

Một hồi chuông chói tai vang lên, kéo tuột hắn ra khỏi giấc mộng. Sương mù tan biến, Khương Diễm mở choàng mắt, thấy mình đang nằm theo tư thế hình chữ X trên giường ký túc xá.

Hắn hít sâu một hơi để bình ổn lại nhịp tim đang đập quá nhanh, chộp lấy chiếc điện thoại đang nhảy nhót tưng bừng trên tủ đầu giường. Màn hình hiển thị lúc này là 3 giờ 58 phút sáng.

"Alo, Tiểu Khương! Số 37 phố Ngọc Liễu xảy ra án mạng, mau đưa Diêu lão sư đến đây ngay!"

Chưa kịp trả lời, đầu dây bên kia đã cúp máy cái rụp.

"Ách a a a!"

Khương Diễm vật vã ngã vật xuống gối, đôi chân đạp loạn xạ vào đống chăn màn lộn xộn, nhưng rồi vẫn phải chấp nhận số phận mà bò dậy, nhặt đôi tất dưới chân giường xỏ vào, rồi sang gõ cửa phòng bên cạnh.

"Diêu lão sư, ngài có đó không?" Hắn vừa mới thức trắng đêm qua để xem hồ sơ vụ án, căn bản chẳng ngủ được mấy tiếng, giờ đây buồn ngủ đến mức muốn chết đi được. Đôi mắt còn chưa mở ra hết, miệng thì lầm bầm gọi cửa, giọng điệu nghe chẳng khác nào đang gọi hồn.

Gõ một hồi lâu, cánh cửa rốt cuộc cũng bị kéo ra. Khương Diễm mất đà thiếu chút nữa là chúi đầu vào trong, may thay có một bàn tay với những khớp xương rõ ràng đã kịp thời đỡ lấy hắn.

Chủ nhân của bàn tay ấy có gương mặt lãnh đạm, nhưng đuôi mắt lại hơi xếch lên đầy vẻ thanh thoát. Y ăn mặc chỉnh tề, mái tóc dài chạm vai không hề rối loạn lấy một sợi, phảng phất như lúc này không phải là rạng sáng mờ mịt, mà là giữa ban ngày ban mặt lúc mặt trời lên cao.

"Cẩn thận."

Khương Diễm ngẩn người một chút, hắn cảm thấy giọng nói này rất giống với giọng nói trong giấc mộng của mình, đều lạnh băng như tuyết.

Người nọ thấy hắn nửa ngày không mở miệng, liền hỏi: "Chuyện gì?"

Khương Diễm hoàn hồn, vội vàng đứng vững lại, vuốt mặt trả lời: "Có án mới, Tiêu đội gọi chúng ta qua đó ngay."

"Được."

Khương Diễm vừa mới được phân công về Chi đội Hình cảnh Tương Thành cách đây hai tuần, và vị Diêu lão sư này cũng đến cùng ngày với hắn.

Ngày đầu đến báo danh, Khương Diễm đã gặp y ở cửa. Khi ấy y cũng mang sắc mặt tái nhợt như thế này, khuy áo sơ mi cài kín kẽ đến tận viên trên cùng, mái tóc đen bị gió thổi tung một cách tùy ý, toát ra vẻ lạnh lẽo đến mức không giống một người đang sống.

Ngoài vẻ bề ngoài tuấn tú, thứ gây chú ý không kém chính là sợi chỉ đỏ quấn quýt tùy ý nơi đầu ngón tay y, phần đuôi treo một đồng tiền xu nhỏ xíu.

Lúc đó Khương Diễm còn tưởng y là đồng nghiệp cùng khóa, định tiến lên bắt chuyện, mãi cho đến khi cả hai cùng được dẫn vào văn phòng Phó Cục trưởng.

"Diêu lão sư, cuối cùng ngài cũng tới!" Người đàn ông trung niên nở nụ cười đầy vẻ nịnh nọt, mời họ ngồi xuống ghế sô pha, "Chiêu đãi không chu toàn, mong ngài đừng để tâm."

"Hai chữ 'lão sư' không dám nhận, tôi là Diêu Vấn Tân." Người đàn ông trẻ tuổi gật đầu, quay sang thấy Khương Diễm vẫn còn đứng đực ra đó, bèn vẫy tay vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình, ý bảo hắn ngồi xuống.

Ánh mắt Phó Cục trưởng di dời theo, dường như lúc này mới phát hiện trong phòng còn có một người khác, ông ta do dự hỏi: "Vị này là?"

Khương Diễm đứng bật dậy, dõng dạc nói: "Khương Diễm, tốt nghiệp Học viện Cảnh sát Tương Thành, hôm nay tới báo danh!"

Phó Cục trưởng gật đầu lấy lệ cho qua chuyện, rồi lập tức quay lại trò chuyện với Diêu Vấn Tân: "Sở giáo sư dạo này sức khỏe thế nào? Được lão nhân gia ông ấy hỗ trợ, phái ngài tới làm cố vấn thật sự là đã giúp chúng tôi một ân huệ lớn!"

Sở giáo sư?

Chẳng lẽ lại là vị Sở giáo sư ở trường họ, chuyên gia lừng danh trong lĩnh vực tâm lý học tội phạm sao?

Khương Diễm thầm kinh ngạc trong lòng, dùng ánh mắt dư quang kín đáo đánh giá người thanh niên với vẻ mặt đạm mạc bên cạnh.

Sở giáo sư đã về hưu từ lâu, hiện nay chỉ treo danh tại trường của bọn họ chứ không mấy khi lên lớp, thỉnh thoảng mới hướng dẫn vài nghiên cứu sinh tiến sĩ. Chẳng lẽ Diêu Vấn Tân này chính là một trong số những học trò ưu tú đó?

"Thầy tôi vẫn ổn."

"Vậy thì tốt quá. Vụ án lần này gây ảnh hưởng xã hội rất lớn, cấp trên lại thúc ép cực kỳ gắt gao, đành phải làm phiền ngài vất vả một chuyến vậy."

"Ngài khách khí rồi."

Vẫn là những câu trả lời ngắn gọn súc tích như cũ. Khương Diễm tự thấy mình như vô tình lạc vào cuộc đối thoại của tầng lớp lãnh đạo cao cấp, vì thế hắn đành thu mình sang một bên, "mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim", cố gắng đóng vai một món đồ trang trí vô tri vô giác.

Nào ngờ cuộc trò chuyện của vị lãnh đạo cứ kéo dài mãi không dứt. Khương Diễm ngồi nghe đến mức miệng khô lưỡi đắng, đang phân vân không biết có nên tìm cái cớ nào đó để ra ngoài chờ hay không, thì tầm mắt hắn bỗng dừng lại nơi đồng tiền xu trên đầu ngón tay Diêu Vấn Tân.

Màu đồng hơi sẫm, trông có vẻ đã rất cổ xưa, nhưng được bảo quản vô cùng tốt, lớp vỏ đồng bóng loáng. Một mặt đồng xu khắc hình bát quái, mặt kia viết những chữ đại loại như "trảm yêu", "trừ tà", "quỷ linh".

Có lẽ đó là một món đồ trang sức mang theo bên người, hoặc là bùa hộ mệnh chăng? Nhưng treo ở vị trí đầu ngón tay như thế này thì quả thật kỳ quái.

Khương Diễm thầm nghĩ, còn chưa kịp nhìn cho kỹ thì bỗng nhiên trước mắt hoa lên. Diêu Vấn Tân đã đẩy tách trà vừa được đích thân Phó Cục trưởng rót sang trước mặt hắn.

Khương Diễm nào có gan mà uống.

Diêu Vấn Tân cũng chẳng buồn quản hắn nữa, ánh mắt không chút xao lãng, vẫn là tông giọng lãnh đạm ấy: "Lần này thầy tôi để tôi tới đây chỉ là làm cố vấn, không cần phải quá câu nệ lễ tiết. Có điều, tôi cần một trợ lý, ngài xem liệu có tiện sắp xếp không?"

Tiện, quá tiện ấy chứ! Phó Cục trưởng đang bị áp lực dư luận đè nặng như bị nướng trên đống lửa, mấy ngày nay đêm nào cũng mất ngủ, bây giờ dù có bảo ông ta nhường luôn cái văn phòng này cho Diêu Vấn Tân làm phòng ngủ thì ông ta cũng thấy vô cùng tiện.

"Ngài cứ yên tâm, tôi sẽ lập tức bảo Tiếu đội.."

"Lấy cậu ta đi." Diêu Vấn Tân hất cằm về phía Khương Diễm.

Khương Diễm: "?"

 
3 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề
Chương 2: Giết Người (2)

Thế là Phó Cục trưởng vung tay một cái, quyết định luôn số phận của "món đồ trang trí" này: "Tốt! Người trẻ tuổi, nhanh nhẹn lại có nhiệt huyết!"

"..."

Diêu Vấn Tân gật đầu, bồi thêm một câu: "Đúng rồi, tôi thấy mấy ngày nay ở tại ký túc xá của đơn vị sẽ tiện hơn, còn phải phiền ngài sắp xếp một chút."

"Không phiền, không phiền chút nào! Vậy để Tiểu Khương ở ngay phòng cách vách ngài đi, để tiện đi theo hỗ trợ bất cứ lúc nào."

"..."

Xong đời, chỉ bằng bốn câu nói mà định đoạt luôn tính chất công việc của hắn - nha hoàn thân cận.

Thế là vào lúc 3 giờ sáng, "nha hoàn" Tiểu Khương lết về phòng dội một gáo nước lạnh cho tỉnh táo, lôi chìa khóa xe từ trong đống quần áo thay ra, cùng Diêu Vấn Tân xuống lầu, lái xe thẳng hướng phố Ngọc Liễu.

Phố Ngọc Liễu nằm ở phía Đông thành phố Tương Thành, vốn là một khu phố cổ cũ kỹ. Các tòa nhà san sát nhau, khoảng cách giữa chúng hẹp đến đáng thương, cảm tưởng như chỉ cần từ cửa sổ vươn tay ra là có thể chạm tới bệ bếp nhà đối diện.

Khu vực này có hệ thống ngõ ngách chằng chịt như mê cung. Tội phạm mà làm loạn rồi chui tọt vào trong đó thì chẳng khác nào cá gặp nước, cực kỳ khó truy tìm - một nơi cực kỳ nhức nhối trong việc quản lý.

Lúc hai người rời đi trời chỉ mới lất phất mưa phùn, đến khi đỗ được xe thì cơn mưa đã bắt đầu nặng hạt.

Con ngõ nhỏ tối om đã sớm được căng dây cảnh báo. Khương Diễm lục lọi nửa ngày mới từ góc xó xỉnh trong cốp xe lôi ra được một chiếc ô, che trên đầu Diêu Vấn Tân rồi cả hai cùng vội vã tiến vào trong ngõ.

Trong không khí ẩm ướt nồng mùi tanh của nước mưa, phảng phất lẫn lộn cả mùi hôi thối bốc lên từ cống rãnh đâu đó.

Mặt đường xi măng bấy lâu nay đã bị xe điện qua lại nghiền nát thành những hố lồi lõm nông sâu, tích đầy bùn nước. Những vũng nước ấy bám theo bước chân người qua đường, dính lên quần áo, váy vóc và da thịt họ, rồi theo chân họ len lỏi vào từng hộ dân trong khu phố tồi tàn này.

Hệ thống thoát nước của khu phố cũ vốn đã rệu rã từ lâu. Giữa làn nước mưa sắp tràn qua mu bàn chân, một người phụ nữ mặc quần jean, áo phông đang nằm bất động.

Cạnh đó là một người đàn ông với vóc dáng rất cao. Chiếc áo mưa công vụ của đội cảnh sát chỉ che đến đầu gối hắn. Bên dưới hắn đi một đôi ủng ngắn, ống quần túi hộp được nhét gọn gàng vào trong giày.

Trái ngược với vẻ ngoài năng động, gọn gàng ấy, khuôn mặt người đàn ông lại có nét thanh nhã. Trên sống mũi cao thẳng là đôi lông mày sắc sảo như muốn bay vút về phía thái dương.

Trong bóng đêm dày đặc, đôi mắt hắn lại sáng rực đến kinh người.

"Tiêu đội." Diêu Vấn Tân từ tay hắn đón lấy đôi găng tay y tế.

Giọng nói của Tiêu Trường Lí bị khói thuốc ám vào nên có chút khàn đặc. Hắn khẽ gật đầu chào Khương Diễm, nhưng lời nói lại hướng về phía Diêu Vấn Tân: "Mưa lớn quá, lúc chúng ta đến hiện trường đã hoàn toàn bị phá hủy rồi, trên thi thể phỏng chừng cũng rất khó lưu lại dấu vết gì."

Diêu Vấn Tân đeo găng tay vào, ngồi xổm xuống bên cạnh thi thể nữ giới.

Người chết hai mắt sung huyết, đồng tử trợn ngược, khuôn mặt tím tái, còn chân phải thì đã không thấy tung tích đâu.

"Tử trạng tương đồng với hai nạn nhân trước, đều là nghẹt thở mà chết, chân phải bị hung khí sắc bén chém đứt, vết cắt không hề bằng phẳng."

Diêu Vấn Tân không đáp lời ngay. Y vạch mí mắt nạn nhân kiểm tra một lượt, rồi chằm chằm nhìn kỹ thi thể hồi lâu mới đứng dậy, cất tiếng hỏi: "Vụ án này cách vụ trước đó bao lâu?"

Khương Diễm nhanh nhảu đáp: "Năm ngày ạ, vụ thứ nhất và vụ thứ hai cách nhau ba ngày."

Thấy Diêu Vấn Tân ngước mắt liếc mình, hắn bèn giải thích thêm: "Ngày hôm qua tôi có mượn hồ sơ vụ án để xem qua."

"Cho nên mới buồn ngủ đến mức này." Diêu Vấn Tân gật đầu, "Nói xem, quan điểm của cậu thế nào?"

Khương Diễm mím môi, hơi do dự một chút rồi bắt đầu trình bày như đang học thuộc lòng: "Cả ba vụ án nạn nhân đều là nữ giới, địa điểm gây án đều nằm trong phạm vi 3 km quanh khu phố Ngọc Liễu. Nguyên nhân tử vong và phương thức gây án tương đồng, hiển nhiên là do cùng một hung thủ thực hiện. Quần áo nạn nhân chỉnh tề, tiền bạc tư trang không bị mất, bước đầu phán đoán không phải giết người vì tiền hay vì sắc."

"Độ tuổi của ba nạn nhân chênh lệch quá lớn, có thể loại trừ khả năng giết người vì tình. Còn về việc đây là hành vi báo thù hay giết người ngẫu nhiên, thì phải chờ kết quả rà soát các mối quan hệ xã hội của người chết mới biết được.."

Tiêu Trường Lí ngắt lời: "Mối quan hệ mạng lưới của hai nạn nhân trong các vụ trước không hề có điểm giao thoa."

Khương Diễm đành nuốt ngược những lời định nói tiếp theo vào trong.

Diêu Vấn Tân đẩy nhẹ chiếc ô sang phía trên đầu Khương Diễm, ôn tồn nói: "Giết người ngẫu nhiên nghĩa là hung thủ tùy tiện lựa chọn nạn nhân để thực hiện hành vi gây hấn khi không có động cơ hay mục đích cụ thể. Loại hành vi này thường mang tính bộc phát nhất thời, nên các vết thương và nguyên nhân tử vong phần lớn sẽ không đồng nhất."

Cơn mưa vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, hiện trường cũng không để lại quá nhiều manh mối. Diêu Vấn Tân dẫn theo Khương Diễm đi về phía đầu hẻm vài bước, tiếp tục giảng giải: "Còn tên hung thủ này, hắn đã sớm khảo sát địa hình để tránh né camera giám sát, lựa chọn nạn nhân rồi mới tìm thời cơ ra tay. Mọi thứ đều có trật tự rõ ràng, hiển nhiên là có một kế hoạch vô cùng chặt chẽ."

Tiêu Trường Lí đi bên cạnh họ, vẫn đang mải mê phân tích vụ án.

Ngay khoảnh khắc hắn vừa nghiêng người đi, bước chân của Diêu Vấn Tân bỗng nhiên khựng lại. Thậm chí y còn chẳng buồn bận tâm đến việc bị ướt mưa, sải vài bước dài vượt tới chỗ Tiêu Trường Lí vừa đứng rồi ngồi xổm xuống. Y nhặt lên một mảnh kính vỡ, đột nhiên lại áp sát vào thi thể người chết.

"Sao vậy Diêu lão sư? Ngài phát hiện ra điều gì sao?" Khương Diễm vội vàng đuổi theo che ô cho y.

Diêu Vấn Tân đứng dậy tháo găng tay ra, từ trong túi móc ra đồng tiền kia rồi quấn lại vào đầu ngón tay, nhẹ nhàng vuốt ve. Hồi lâu sau y mới lắc đầu: "Không có gì, tôi nhìn lầm thôi, đi thôi."

Ba người một lần nữa hướng về phía đầu hẻm mà đi, để lại hiện trường cho nhân viên pháp chứng. Nhưng đi chưa được mấy bước, họ đã nghe thấy tiếng tranh chấp ồn ào truyền đến từ phía đầu ngõ.

Phía ngoài dải băng cảnh báo, một viên cảnh sát trẻ đang chặn một chiếc mô tô lại: "Con đường này tạm thời không cho thông hành, phiền anh mau chóng rời đi cho."

Người nọ sải đôi chân dài, từ trên chiếc mô tô phân khối lớn xoay người bước xuống, chiều cao thế mà còn áp đảo viên cảnh sát nhỏ kia cả một cái đầu: "Tôi không vào trong, chỉ đứng ngoài này chờ người thôi."

Giọng nói trầm thấp của người đàn ông cách một lớp mũ bảo hiểm và màn mưa nghe có chút nghẹt, nhưng khi đâm vào màng nhĩ lại khiến Diêu Vấn Tân bất chợt rùng mình một cái.

Viên cảnh sát nhỏ nghiêng đầu nói gì đó vào bộ đàm trên vai, khi quay lại thái độ càng thêm nghiêm túc: "Nơi này không được dừng lại, rốt cuộc là anh chờ ai chứ?"

Tầm mắt người đàn ông lướt qua cậu ta, nhìn sâu vào trong ngõ nhỏ, dường như đã thấy thứ mình cần tìm. Hắn tháo mũ bảo hiểm ra, lắc lắc mái tóc bị ép đến rối tung, nước mưa theo sườn mặt nhỏ xuống từng giọt.

"Chờ anh ta." Hắn cười rồi hất cằm chỉ về phía Diêu Vấn Tân, ngữ khí tràn ngập vẻ vui sướng: "Tôi đã đợi lâu lắm rồi đấy."

 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back