Lúc này đây, Hứa Nhân mới thực sự cảm nhận được thế nào gọi là như có gai sau lưng..
Chỉ một câu nói bâng quơ của Đoạn Tự Lý đã khiến toàn bộ "hỏa lực" của nữ sinh trong trường tập trung hết vào cô.
Bên dưới, đám đông bắt đầu xì xào bàn tán.
Tại sao, dựa vào cái gì chứ! Từ trước đến nay Đoàn Tự Lý để mắt đến cô gái nào bao giờ? Hôm nay lên sân khấu, ngay cả Tô Vãn An.. anh cũng chẳng thèm liếc nhìn một cái!
Vậy mà câu đầu tiên anh mở miệng lại là nói với Hứa Nhân!
Hứa Nhân hứng chịu ánh mắt phức tạp xen lẫn ghen tị của toàn trường, nhưng cô không hề bối rối. Trái lại, cô ngước mắt lên, nhìn về phía Tô Vãn An.
Đúng lúc này, Tô Vãn An cũng quay lại nhìn cô một cái.
Trước đó, Tô Vãn An chưa từng nhìn thẳng vào cô. Giờ đây, khi vừa nhìn đôi mắt hạnh trong veo ấy, trong đầu Tô Vãn An bỗng hiện lên một bóng hình mờ ảo..
Cái bóng của người đó, như một cơn ác mộng, luôn trở về trong những giấc mơ lúc nửa đêm..
Khiến cô ta đau đớn, khiến cô ta ghen tị, khiến cô ta căm hận!
Mẹ kiếp, đã chết bao nhiêu năm rồi! Vậy mà vẫn cứ nhớ đến nó, đúng là âm hồn không tan.
Tô Vãn An nhanh chóng đè nén cảm xúc tồi tệ trong lồng ngực, nhếch mép cười lạnh với Hứa Nhân, dùng ánh mắt sắc như dao nhắc nhở cô, đã đến lúc phải xuống sân khấu rồi.
Hứa Nhân không đáp lời, chỉ gật đầu với Đoạn Tự Lý một cái, thậm chí còn không nhìn thẳng vào anh.
Cô cúi đầu, đi theo sau Tô Vãn An xuống sân khấu.
Vừa về đến chỗ ngồi, Thích Ấu Vi đã thở phào nhẹ nhõm, nói với cô: "Ban nãy căng thẳng thật sự, không ngờ Đoạn Tự Lý lại bắt chuyện với cậu! Trước đây bao nhiêu cô gái chủ động bắt chuyện với ngài ấy, số người được ngài ấy đáp lời chỉ đếm trên đầu ngón tay!"
"Tớ không quen anh ta."
Thấy dáng vẻ bình thản của cô, Thích Ấu Vi tò mò hỏi: "Anh ấy nói chuyện với cậu, cậu không vui à?"
Hứa Nhân nhìn về phía chàng trai trên sân khấu. Ánh đèn sân khấu chiếu rọi lên người anh, làn da trắng đến mức như đang phát sáng.
"Anh ta cũng chỉ là người bình thường, có phải thần thánh gì đâu," đôi mắt đen láy của cô chuyển sang nhìn Thích Ấu Vi. "Tại sao phải vui?"
"Thôi được rồi," Thích Ấu Vi lo lắng thở dài. "Anh ấy làm vậy, Tô Vãn An chắc chắn sẽ ghen ghét cậu đến chết! Còn những cô gái khác nữa, tất cả đều đang nhìn cậu như hổ rình mồi đấy!"
"Thích Ấu Vi." Hứa Nhân đột nhiên gọi tên cô.
"Hả?"
"Cậu có chuyện gì muốn nói với tớ không?"
Lời vừa thốt ra, Thích Ấu Vi lập tức căng thẳng. "A, tớ.. tớ.."
"Tớ hy vọng có thể trở thành bạn bè với cậu," Hứa Nhân nói. "Vì vậy, có bất cứ chuyện gì, cậu đều có thể nói cho tớ biết."
Nếu không có chuyện cô giúp cô ấy giải vây trong lớp tiếng Anh, có lẽ Thích Ấu Vi đã không có cảm tình lớn với cô đến vậy. Nhưng bây giờ..
Cô cắn răng, kể hết chuyện Trì Hoan Ý và Lưu Oái ép cô bỏ thuốc vào nước của Hứa Nhân.
"Xin lỗi cậu, tớ thật sự rất sợ họ, không dám không nghe lời. Thực sự xin lỗi cậu." Cô cẩn thận hỏi, "Cậu bây giờ vẫn ổn chứ, có.. có khó chịu ở đâu không?"
"Không có."
"Nhưng rõ ràng tớ thấy nước trong cốc của cậu đã hết rồi mà."
"Tớ không uống," Hứa Nhân thản nhiên giải thích. "Tam Giác Vàng không phải nơi tốt đẹp gì, nên từ nhỏ tớ đã có một thói quen, bất cứ nước uống hay thức ăn nào đã rời khỏi tầm mắt.. tớ sẽ không bao giờ đụng vào nữa. Bởi vì chỉ một chút sơ sẩy, cũng có thể hủy hoại cả cuộc đời mình."
Thích Ấu Vi đã từng xem tin tức liên quan, biết rằng đó là khu vực vô chính phủ, nơi sản sinh ra rất nhiều tội ác.
"Nhưng cậu là con gái của ông trùm Thiện Bang mà."
Hứa Nhân chỉ cười: "Cũng vậy thôi."
Một lát sau, Lộ Kỳ sau khi chơi bóng rổ xong đã lén lút lẻn vào, ngồi vào chỗ mà Thích Ấu Vi đã giữ cho cậu ta.
Thích Ấu Vi ngửi thấy mùi mồ hôi trên người cậu ta, ghét bỏ lùi ra xa, nhích lại gần Hứa Nhân hơn.
Cậu ta thì thầm với hai cô gái: "Ban nãy ở nhà thi đấu, đoán xem tớ gặp ai? Đoạn Tự Lý! Anh ta thế mà cũng đi chơi bóng rổ! Tớ thấy anh ta đi rồi mới đi đấy."
"Vậy nên anh ta mới đến muộn," Hứa Nhân nói. "Mọi người đều phải chờ anh ta."
"Chuyện thường ngày ở huyện thôi," Thích Ấu Vi nghiêng đầu nói với cô. "Là vì Đoàn Tự Lý không thích những thứ rườm rà, nên quy trình phức tạp ban đầu, đủ các loại bài phát biểu của lãnh đạo, của trưởng ban.. đều được đơn giản hóa rất nhiều, bỏ được là bỏ hết."
Đúng là như vậy. Tuy anh đến muộn, nhưng lại phát biểu nhanh như gió cuốn mây tan, kết thúc buổi lễ bàn giao chỉ trong vài phút, nên các học sinh cũng không có gì bất mãn.
Hứa Nhân nhìn về phía anh.
Rõ ràng là chán ghét những quy trình này, nhưng suốt buổi lễ, khóe miệng anh vẫn duy trì một nụ cười vừa vặn, lịch sự mà xa cách..
Nhìn từ xa, anh toát lên một cảm giác lạnh lùng không thể đến gần, cao cao tại thượng.
Nữ sinh xung quanh không rời mắt khỏi anh, tiếng điện thoại chụp ảnh lách tách không ngừng.
"Cũng chỉ có những lúc thế này, mọi người mới có cơ hội ngắm anh ấy lâu như vậy. Bình thường muốn gặp anh ấy cũng khó lắm, anh ấy không thường ở trường."
"Giáo viên không quản anh ấy à?" Hứa Nhân hỏi.
"Giáo viên sao dám quản anh ấy, mà cũng không cần phải quản. Thành tích của anh ấy quanh năm đều đứng đầu khối, điểm tích lũy cũng cao nhất. Phần lớn thời gian anh ấy đều chuẩn bị cho các cuộc thi, nhà trường còn cần anh ấy mang cúp về cơ mà! Mọi thứ đều bật đèn xanh cho anh ấy. Cậu xem, buổi lễ nhậm chức hôm nay, nếu là các chủ tịch hội sinh viên trước đây, sẽ không có nhiều lãnh đạo nhà trường đến dự như vậy đâu. Chỉ có anh ấy mới có đãi ngộ này."
Hứa Nhân gật đầu: "Đúng là rất lợi hại."
Buổi lễ bàn giao kéo dài chưa đầy nửa tiếng đã kết thúc.
Vừa bước ra khỏi hội trường trung tâm, giữa đám đông.. cô nghe có người gọi tên mình.
"Hứa Nhân! Hứa Nhân!"
Hứa Nhân quay đầu lại, thấy một chàng trai mặc áo phông đen đang băng qua dòng người, không ngừng vẫy tay với cô rồi tiến lại gần.
Thích Ấu Vi nín thở, kéo mạnh tay áo Hứa Nhân: "Trời ơi! Cao Minh Lãng hình như đang chào cậu kìa! Cậu ta là người thân cận bên cạnh Đoạn Tự Lý đấy, cậu quen cậu ta sao?"
Hứa Nhân nhận ra cậu ta, chính là chàng trai đã cho cô mượn tiền mua sách tham khảo tối hôm đó.
"Ồ! Là cậu."
Cao Minh Lãng đến bên cạnh Hứa Nhân, cười nói: "Quả nhiên là quý nhân hay quên, tớ chờ cậu cả buổi sáng."
"Xin lỗi cậu!" Hứa Nhân vội lấy ví tiền từ trong túi ra. "Tớ không biết lớp của cậu nên chưa kịp tìm cậu trả tiền."
Vừa nói xong, cô đã thấy bảng tên lớp S màu vàng kim trên ngực cậu ta.
Cao Minh Lãng chỉnh lại cổ áo: "Tớ làm trong hội sinh viên, điểm tích lũy cao nên năm nay vừa vào được lớp S."
Hứa Nhân thể hiện đúng thái độ ngưỡng mộ mà cậu ta mong đợi: "Giỏi thật đấy!"
Cao Minh Lãng trong lòng vô cùng khoan khoái. Thấy cô rút ra năm tờ tiền đỏ từ trong ví, cậu ta vội nói: "Tớ không mang tiền mặt, hay là mình thêm WeChat đi? Đừng nói là cậu chưa đăng ký nhé!"
Hứa Nhân lấy điện thoại ra, tải ứng dụng WeChat, rồi đăng ký ngay trước mặt cậu ta: "Đúng là chưa kịp thật, cậu đợi tớ một lát nhé?"
"Bao lâu cũng đợi."
Cao Minh Lãng ngắm nhìn dáng vẻ cúi đầu xem điện thoại của cô, hàng mi dài và dày, cong vút như đuôi bướm.
Càng nhìn càng thấy thích.
Trong vòng chưa đầy ba phút cô đăng ký WeChat, tim Cao Minh Lãng đã đập với tốc độ tám trăm mã lực.
Cảm giác này, thật sự đến quá mãnh liệt.
Hứa Nhân thêm WeChat của cậu ta, rồi chuyển tiền.
Cao Minh Lãng nhìn vào trang cá nhân trống trơn của cô, tên WeChat cũng là tạm thời đặt.
Butterfly Tiểu Hồ Điệp.
Ảnh đại diện của cô là một nửa cánh của một con
bướm đen..
"Vậy tớ là người bạn đầu tiên của cậu ở trong nước rồi nhỉ?"
"Ừm, đúng vậy."
"Thế này thì không ghim lên đầu sao được?" Cậu ta thăm dò hỏi.
Hứa Nhân rất dễ tính, ghim ngay cuộc trò chuyện với Cao Minh Lãng lên đầu.
Cao Minh Lãng cảm giác như đang bay trên mây, lâng lâng, không thật..
Có hi vọng rồi!
Cao Minh Lãng thêm được WeChat của Hứa Nhân, liền nhân cơ hội nói: "Hôm nay nóng quá, hay là tớ mời cậu đi uống nước đá nhé?"
"Được thôi." Hứa Nhân không từ chối. "Chỉ mời mình tớ thôi à?"
"Tất nhiên là đi cùng nhau rồi!" Cao Minh Lãng vội vàng nói. "Bạn của cậu, tất cả cùng đi!"
Hứa Nhân nghiêng đầu nhìn Thích Ấu Vi bên cạnh: "Đi không?"
Thích Ấu Vi thấy hai người họ.. có chút "không bình thường", liền nhanh chóng phụ họa: "Đi chứ, đang khát đây."
Lộ Kỳ thấy Thích Ấu Vi đi, cậu ta cũng vội nói: "Tớ cũng đi."
Cao Minh Lãng hào phóng nói: "Được, đi thôi!"
Trì Hoan Ý và Lưu Oái vây quanh Tô Vãn An đi ra, từ xa thấy Hứa Nhân nói chuyện với Cao Minh Lãng, Lưu Oái chửi một tiếng: "Đúng là lẳng lơ, vừa đến đã đi quyến rũ người khác, lại còn quyến rũ trai lớp S."
"Khẩu vị cũng không nhỏ nhỉ, người bên cạnh Đoạn Tự Lý mà cũng dám đụng vào." "Chắc là thấy Đoạn Tự Lý nói với mình một câu nên tưởng bở rồi."
Tô Vãn An vốn không muốn để tâm đến những lời xì xào của đám bạn thân, nhưng khi nghe nhắc đến Đoạn Tự Lý, cô ta ngước mắt liếc nhìn Hứa Nhân ở phía xa.
Không hiểu sao.. càng nhìn tướng mạo của cô, cô ta lại càng thấy ghét. Dường như trong xương tủy đã ghét cay ghét đắng cái loại "bạch liên hoa thanh thuần" này.
Ra vẻ cái gì chứ.
* * *
Đến một quán nước lạnh bên ngoài cổng trường, Cao Minh Lãng đi gọi đồ, đứng nói chuyện với Hứa Nhân bên quầy bar.
Lộ Kỳ thì canh chừng Thích Ấu Vi, kéo cô đến ngồi bên cửa sổ, nhìn chằm chằm vào Hứa Nhân và Cao Minh Lãng.
"Hình như cô ấy.. có ý với Cao Minh Lãng thì phải?"
"Cậu nhìn bằng mắt nào thế? Tớ chỉ thấy tim của Cao Minh Lãng sắp dán cả lên người Nhân Nhân rồi." Thích Ấu Vi ngậm ống hút nói.
"Nhưng cô ấy không từ chối, cậu không nhận ra à?" Lộ Kỳ tự cho rằng mình là người khá nhạy cảm. "Tớ thấy cô ấy.. chính là kiểu người bề ngoài thì đối xử với ai cũng tốt, cũng nhiệt tình, nhưng cậu lại không thể nào nhìn thấu được trong lòng cô ấy đang nghĩ gì. Kiểu người này, xã giao một chút là cùng. Nếu không có ý gì, thì việc thêm WeChat đã là giới hạn của sự lịch sự rồi. Đằng này lại còn đồng ý đi uống trà sữa! Đây chẳng phải là gián tiếp đồng ý qua lại sao?"
Thích Ấu Vi vỗ một cái vào đầu Lộ Kỳ.
"Con gái đồng ý hẹn hò xem phim, tức là đồng ý lên giường. Ý của cậu là vậy, đúng không!"
"Trời cứu, tớ có nói thế đâu, cậu đừng có vu oan cho tớ!"
Cô quay người đi, không thèm để ý đến cậu ta nữa.
"Nhưng mà, Cao Minh Lãng đúng là đẹp trai thật," Lộ Kỳ ôm đầu nói. "Tuy lúc nào cũng ở cạnh Đoạn Tự Lý nên bị lu mờ, nhưng nếu tách riêng ra, cậu ta tuyệt đối được xếp vào hàng á khôi của trường, thảo nào tiểu thư Thiện Bang này lại động lòng."
Thích Ấu Vi nhìn chằm chằm vào họ, lắc đầu: "Tớ không nghĩ vậy."
"Tất nhiên rồi, trong mắt cậu thì tớ là đẹp trai nhất."
Cô lườm cậu ta một cái: "Tớ không nghĩ là cậu ấy thích cậu ta."
Từ tối qua đến giờ, mọi biểu hiện của Hứa Nhân đều khiến Thích Ấu Vi không thể đoán được.. không biết trong đầu cô ấy rốt cuộc đang suy tính điều gì.
Điều duy nhất có thể nhìn ra chính là cô ấy rất thông minh! Có thể nói là một người lanh lợi và tinh tế.
Một người như vậy, cô không nghĩ sẽ dễ dàng bị một chàng trai như Cao Minh Lãng thu hút.
Cô định đi qua gọi Hứa Nhân cùng về, vừa bước tới đã nghe Cao Minh Lãng vỗ ngực đảm bảo với Hứa Nhân.
"Tớ ở trong hội sinh viên, chuyện không lớn tớ đều có thể giúp cậu giải quyết, cứ tìm tớ là đúng rồi!"
"Được thôi, sau này có việc phải phiền cậu rồi."
Thích Ấu Vi quan sát Hứa Nhân, thậm chí còn cảm thấy nụ cười của cô rất.. bao dung.
Đang nói chuyện, tiếng ồn ào trong quán nước đột nhiên ngưng bặt trong giây lát, trở nên yên tĩnh.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều bị thu hút bởi người vừa bước vào từ cửa kính.
Đoàn Tự Lý.. đã bước vào.
Cũng chỉ có anh mới có khí chất có thể khiến thời gian ngưng lại trong một giây như vậy.
Anh mắt không liếc ngang, đi lướt qua Hứa Nhân và Cao Minh Lãng.
Hứa Nhân nhìn theo bóng lưng anh, thấy trên chiếc cặp đeo một bên vai màu đen của anh có treo một móc khóa hình con khủng long nhỏ màu đỏ.
Nó có chút đối lập với khí chất bá vương không coi ai ra gì của anh.
Anh đi đến ngồi xuống bên cửa sổ, một chàng trai bên cạnh lập tức đến quầy bar gọi đồ giúp anh.
Cao Minh Lãng thấy Đoạn Tự Lý, vội vẫy tay chào: "Tự gia!"
Đoạn Tự Lý liếc nhìn bọn họ một cái, vẻ mặt thờ ơ, rồi lấy ra một cuốn sách bìa cứng dày cộp từ trong cặp.
Lúc này, Cao Minh Lãng giống như một chú chó Golden Retriever nhiệt tình đang lè lưỡi, rất muốn thể hiện trước mặt "bạn gái tương lai", liền nói với Hứa Nhân: "Cậu nghe nói về Đoạn Tự Lý rồi chứ, nhân vật chính của buổi lễ nhậm chức hôm nay."
"Ừm, chủ tịch hội sinh viên."
"Anh em của tớ đấy!" Cao Minh Lãng vội nói. "Muốn làm quen không? Tớ giới thiệu cho."
"Được thôi, nhưng nghe nói anh ấy không thích để ý đến người khác."
"Thế nên mới cần tớ giới thiệu cho cậu chứ!"
Cao Minh Lãng dẫn Hứa Nhân đến trước mặt Đoàn Tự Lý: "Tự gia, đây là Hứa Nhân, cô gái lần trước tình cờ gặp ở hiệu sách, bạn học mới đến từ Thiện Bang, ban nãy trong lễ nhậm chức còn mang huy hiệu cho anh đấy."
Hứa Nhân đưa tay ra trước mặt Đoàn Tự Lý, giọng nói mềm mại.
"Chào anh, em tên là Hứa Nhân."
Anhlơ đãng nhướng mi mắt.
Đôi mắt đen sâu thẳm như vực tối liếc nhìn cô một cái..
Ngay sau đó, anh đưa tay ra. Ngay khoảnh khắc sắp chạm vào tay cô, anh lại đột ngột chuyển hướng, nhận lấy ly trà chanh nho xanh mà bạn đưa tới.
"Đi đây," giọng anh lạnh nhạt. "Tối nay năm người một đội."
Câu này là nói với Cao Minh Lãng.
Từ đầu đến cuối, anh không hề để ý đến Hứa Nhân.
Cao Minh Lãng ngượng ngùng cười với cô, vội vàng đuổi theo bước chân Đoàn Tự Lý, vừa đi vừa quay đầu lại.
"Xin lỗi nhé, lát nữa WeChat liên lạc!"
Hứa Nhân gật đầu.
Thích Ấu Vi đi tới, thở dài: "Đoạn Tự Lý là vậy đấy, quen là được."
Ánh mắt của những người xung quanh nhìn cô mang theo sự thương hại tinh vi, như thể Hứa Nhân đang tự mình chuốc lấy sự bẽ mặt.
Không ai để ý, ở chỗ anh vừa đặt cặp sách, có một móc khóa hình con khủng long nhỏ màu đỏ bị bỏ lại một cách cô độc.
Cô nhặt nó lên.
Lặng lẽ cất vào trong túi.