Bạn được chuyenphathkvn mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
1,688 ❤︎ Bài viết: 94 Tìm chủ đề
31 0

55144300670_8cac83546d_o.png


(Hình ảnh được tạo bởi AI)

Án văn:

Đứa trẻ ấy vốn nên có một gia đình hạnh phúc.

Nhưng rồi, gia đình ấy tan vỡ..

Đứa trẻ ấy mới mười tuổi..

Cậu cố hàng gắn cái gia đình này.

Nhưng rồi..

Hạnh phúc ấy sẽ chẳng bao giờ trở lại
 
Chỉnh sửa cuối:
1,688 ❤︎ Bài viết: 94 Tìm chủ đề
Chương 1

Tôi là một đứa trẻ mồ côi.

Mồ côi trong khi ba mẹ vẫn còn sống.

Người đời đều nói tôi đáng thương, nhưng tôi lại thấy mình đáng đời. Tất cả đều là những gì tôi đáng phải nhận.

Bởi lẽ, nếu tôi ngoan hơn một chút, có lẽ ba tôi đã không dung túng tôi như vậy.

Nếu tôi không lặng lẽ và khó gần đến thế, có lẽ mẹ tôi đã không cố gắng đến gần tôi nhiều hơn.

Và có lẽ.. Mẹ sẽ không thất vọng với tôi như vậy.

Nếu không như vậy..

Mẹ tôi..

Bà ấy sẽ không rời xa tôi..

Thật ra, tôi từng có một gia đình hạnh phúc, có ba và có mẹ - họ đều rất yêu thương tôi.

Nhưng tất cả, đều vì tôi mà sụp đổ.

Bởi vì tôi là một đứa trẻ ngỗ nghịch.

Ba tôi là người làm ăn, kiếm được rất nhiều tiền. Trong mắt tôi, ông ấy là người giỏi nhất thế giới, ông lúc nào cũng trong trạng thái bận rộn, điện thoại lúc nào cũng reo. Đối với tôi lúc ấy, ông ấy chính là bầu trời cao rộng. Là trời của gia đình nhỏ này.

Còn mẹ tôi..

Mẹ chỉ là một giáo viên tiểu học.

Mỗi ngày bà ấy đều mặc những bộ áo dài giản dị, đi xe máy đến trường. Tay bà lúc nào cũng dính phấn trắng.

Bà không nói những điều hoa mỹ cũng không hiểu chuyện làm ăn của ba.

Bà cũng chẳng biết kiếm tiền.

Chỉ biết mỗi ngày đi dạy và nhận đồng lương giáo viên bạc bẽo.

Lúc đó tôi chỉ biết so sánh.

Trong mắt tôi, ba rực rỡ bấy nhiêu thì mẹ tôi lại mờ nhạt bấy nhiêu.

Chẳng biết từ khi nào tôi bắt đầu đứng về phía ba trong mọi cuộc tranh luận, dù chẳng hiểu họ đang nói về điều gì. Tôi học cách cau mày mọi khi mẹ góp ý. Tôi im lặng khi mẹ bắt chuyện với tôi nhưng luôn cười khi ba gọi tên.

Có lần, khi ba và mẹ cãi nhau một trận lớn.

Tôi đứng trước mặt ba, cau mày:

"Mẹ xấu, mẹ không xứng đáng với ba!"

Câu nói ấy như giọt nước tràn ly.

Mẹ im lặng.

Bà nhìn tôi, hai hàng nước mắt chảy dài trên đôi má ấy.

Ba quát tôi một tiếng, nhưng rồi lại thôi không nói gì.

Ông thở dài, xoa đầu tôi:

"Bỏ đi!"

"Nó còn nhỏ - không hiểu chuyện!"

Phải, lúc đó tôi còn nhỏ tôi đâu có biết gì.

Tôi không biết, trái tim của mẹ lúc ấy đã tan vỡ không biết bao nhiêu lần.

Bà ấy nhìn tôi rất lâu.

Lâu đến mức tôi không dám nhìn lại.

Có lẽ, những lần tôi vô tình lặp lại những lời ba nói đồng nghĩa với một lưỡi dao đâm vào trái tim đang rỉ máu ấy.

Không biết từ khi nào, mẹ tôi đã không còn tham gia vào tuổi thơ của tôi nữa.

Tôi không biết, cho đến khi mẹ rời đi.. Mãi mãi.

Tôi hoàn toàn không để ý rằng sự hiện diện của mẹ trong nhà ngày càng ít hơn, những bộ áo dài, những cái cốc, và cả những viên phấn nhỏ.

Tôi không nhận ra điều đó.

Không nhận ra những bộ áo dài trong bộ quần áo đang thưa dần.

Không nhận ra chiếc cốc mẹ hay dùng đã biến mất.

Và càng không nhận ra, những viên phấn nhỏ trên bàn học từ khi nào không còn nữa.

Và rồi, chỉ khi trong chăn không còn vương mùi hương của mẹ nữa, tôi mới muộn màng nhận ra rằng mẹ không còn ở bên nữa.

Lúc đầu, tôi còn ngây thơ nghĩ rằng mẹ chỉ đơn giản là giận ba, giận tôi nên đi đâu đó vài hôm rồi về.

Cho đến khi, ba đặt tờ đơn ly hôn trên bàn, gương mặt già đi rất nhiều. Ông không còn là bầu trời rực rỡ nữa, mà chỉ là một người đàn ông mệt mỏi.

Tai tôi như ù đi.

Thật ra, lúc đó tôi không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng nhìn sắc mặt của ba tôi cảm nhận được có chuyện gì đó rất đáng sợ.

Ngày hôm đó, tôi cùng ba đến một nơi mà tôi chưa từng đặt chân đến.

Ở đó, tôi nhìn thấy mẹ nhưng bà ấy giống như không nhìn thấy tôi.

Bà ấy ngồi ở đó, trông bà bình tĩnh đến lạ.

Hai người ngồi đối diện nhau, họ nói rất nhiều nhưng tôi nghe không hiểu gì cả. Tôi chỉ nghe thấy tiếng lật giấy, tiếng bút bi va chạm vào giấy và cả tiếng tim trong lồng ngực tôi đang đập loạn xạ.

Tôi ngồi bên cạnh ba, đôi tay nắm chặt.

Tôi muốn chạy sang phía mẹ, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt xa lạ ấy tôi lại không dám.

Tôi nghe họ nhắc đến tôi, về quyền nuôi dưỡng gì đó.

Và rồi mẹ nói: Mẹ không cần tôi nữa. Tôi sẽ sống với ba và tôi sẽ không bao giờ được gặp lại bà nữa.

Tai tôi như ù đi khi nghe thấy những lời đó. Trái tim tôi như bị xé toạt ra thành từng mảnh một.

Tôi khóc:

"Mẹ! Mẹ không cần con nữa sao?"

"Con là con của mẹ mà!"

Mẹ nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng đến lạ. Ánh mắt ấy, cho đến lớn tôi cũng quên được.

Từ sau khi ly hôn, tôi không còn cơ hội được gặp mẹ nữa.

Nói chính xác hơn là.. Mẹ.. Không muốn nhìn thấy tôi.

Đã có nhiều đêm, tôi vùi mặt vào trong chăn cố gắng tìm kiếm mùi hương của mẹ còn vương lại nơi góc chăn.

Tôi nhớ mẹ rất nhiều, nước mắt cứ thế vô thức chảy dài trên má.

Ba tôi xót tôi lắm. Ông ấy đã cố gắng rất nhiều để tranh thủ cho tôi đến bên mẹ hai ngày cuối tuần. Tôi vui lắm.

Hôm ấy, ngày đầu tiên tôi đến nhà mẹ sau một thời gian dài xa cách. Tôi vui lắm, cũng hồi hộp nữa.

Hết chương 1
 
1,688 ❤︎ Bài viết: 94 Tìm chủ đề
Chương 2

Tôi đã chuẩn bị rất nhiều cho lần gặp mặt ấy. Tôi mặc bộ đồ mà mẹ mua cho tôi, mua trái cây và đồ ăn vặt mà mẹ thích nhất.

Tôi đã tưởng tượng rất nhiều về lần gặp mặt này.

Tôi nghĩ, gặp lại sau nhiều ngày xa cách mẹ sẽ ôm chầm lấy tôi và hôn tôi thật nhiều như những ngày còn bên nhau.

Nhưng sự thật phũ phàng đã cho tôi một vố đau điếng.

Mẹ mở cửa ra, nhìn thấy một tôi bé nhỏ đang đứng trước cửa nhà. Đối mặt với ánh mắt lạ lùng của mẹ, tôi có cảm giác sợi dây liên kết của mình và mẹ đang dần mất đi.

Tôi nhỏ giọng gọi:

"Mẹ.. Mẹ ơi!"

Tôi chưa bao giờ cảm thấy bản thân mình tệ đến thế.

Mẹ nhìn tôi, chỉ nói:

"Vào đi!"

Lần đầu tiên tôi đặt chân vào ngôi nhà xa lạ ấy trái tim tôi đập liên hồi, có một cảm giác kỳ lạ mà tôi không thể diễn tả được.

Mẹ chỉ vào ghế sofa, nói:

"Ngồi đi!"

Tôi dè dặt ngồi xuống.

Lấy hết can đảm, tôi gọi mẹ:

"Mẹ ơi!"

Mẹ vốn không để ý đến tôi, nghe tôi gọi mới nhìn để ý đến tôi lúc này mới nhìn đến:

"Chuyện gì?"

"Con.. Con nhớ mẹ lắm!"

"Ha ha ha!"

Mẹ cười, nụ cười ấy xa cách đến lạ. Từ nhỏ đến lớn mẹ chưa bao giờ đối xử với tôi như vậy.

"Con.."

"Con rãnh rỗi lắm sao?" mẹ cắt lời tôi.

"Nếu vậy thì hãy ngồi yên đó và đừng làm phiền mẹ. Có được không?"

"Dạ? Vâng ạ!"

Những lời mẹ nói như một vết cắt, cắt sâu vào lòng tôi từng chút một.

Tôi ngoan ngoãn ngồi đó ngắm nhìn mẹ chăm chú vào công việc của mình, đã lâu lắm rồi tôi không được ở gần mẹ như thế này.

Dù có hơi gượng gạo, nhưng thật lòng mà nói giờ phút này tôi thực sự rất hạnh phúc.

Cứ như thế cho đến bữa trưa.

"Aaa, mới thế mà đến giờ trưa rồi sao? Nhanh thật đó!"

Cuối cùng mẹ cũng thoát ra khỏi chỗ công việc bận rộn của mình, lại hướng chỗ tôi mà nói:

"Con đã đói chưa? Muốn ăn gì không?"

Mẹ cuối cùng cũng để ý đến tôi, tôi vui lắm.

"Dạ!"

"Con có mang theo trái cây và đồ ăn vặt mà mẹ thích nè, chúng ta cùng ăn có được không?"

Mẹ nhìn tôi, chớp chớp mắt.

"Ý tưởng hay đấy! Nhưng mà.. Dù sao cũng phải ăn gì đó đàng hoàng cho bữa chính chứ!"

Tôi vui lắm, cứ tưởng mẹ sẽ vào bếp và nấu món gì đó thật ngon cho tôi ăn, như khi tôi vẫn còn ngồi trong chiếc ghế nhỏ trong bếp nhìn mẹ nấu thật nhiều món ăn, hương thơm ấy lan khắp căn phòng nhỏ.

Nhưng mẹ lại cầm điện thoại lên.

"Để mẹ đặt đồ ăn vậy."

Tôi sững lại một nhịp.

À.. Thì ra là vậy.

Tôi nhìn mẹ bấm điện thoại. Vẫn là gương mặt quen thuộc ấy, vẫn là giọng nói ngọt ngào ấy nhưng sao.. Tôi thấy nó lại lạ lẫm thế này. Phải chăng giữa tôi và mẹ đã tồn tại một lá chắn vô hình không thể phá vỡ được.

Tôi muốn bắt chuyện với mẹ, muốn hỏi bà dạo này có mệt không, chấm bài có vất vả không, còn thức khuya xem giáo án không. Nhưng mà.. Cổ họng tôi như có thứ gì đó nghẹn lại, tôi không thể mở miệng ra nói bất cứ điều gì. Tôi không dám nói.. Tôi sợ.. Một khi mở miệng ra thì sợi dây vô hình ấy sẽ đứt mất.

Phải, tôi hèn nhát.

Tôi không có can đảm để phá vỡ vòng an toàn mà mình đang cố lắp ghép.

Đồ ăn rất nhanh được giao đến. Mẹ mở hộp ra, đặt lên bàn:

"Ăn đi!"

Mẹ chỉ nói hai từ ngắn ngủi rồi lại tập trung ăn, không gắp cho tôi miếng nào, không nhắc tôi ăn chậm kẻo nghẹn, không lau khóe miệng cho tôi những lúc tôi ăn vội vàng.

Tôi cầm đũa, cố ăn thật ngoan.

Tôi cố bắt chuyện với mẹ bằng những câu chuyện của mình. Tôi kể cho mẹ nghe về điểm số của mình, rằng tôi đã cố gắng thế nào, rằng tôi đã nhận ra lỗi sai của mình và rằng tôi sẽ không làm cho mẹ buồn nữa. Rằng tôi đã biết tự giặt quần áo, tự dọn phòng của mình.

Tôi cố gắng nói thật nhiều, như thể mỗi câu nói của mình có thể kéo mẹ lại gần tôi thêm một chút.

Mẹ nghe tôi nói chỉ "ừ" một tiếng.

Hoặc gật đầu.

Thỉnh thoảng còn nhìn điện thoại nhiều hơn nhìn tôi.

Giọng nói tôi ngày càng nhỏ dần và rồi không còn tiếng nói nào cất lên trong suốt bữa ăn.

Sau bữa ăn, mẹ đứng dậy dọn dẹp. Tôi vội vàng chạy lại:

"Để con giúp mẹ nha!"

Mẹ khựng lại một giây, nhìn tôi như nhìn một người lạ:

"Không cần đâu, con cứ ngồi ở đó đi!" Giọng nói ấy.. Xa cách đến đau lòng.

Cả buổi chiều hôm ấy, vẫn như vậy, tôi vẫn ngồi trên chiếc ghế sofa ấy nhìn mẹ quây cuồng trong thế giới riêng của mình. Tôi chợt nhận ra, ngôi nhà này.. Không có chỗ nào thuộc về tôi cả. Tôi giống như một vị khách xa lạ lạc vào một chốn không mời.

Buổi tối, tôi lại ngồi đối diện trên chiếc bàn dài ấy.

Mắt nhìn chỗ thức ăn đặt về ấy trái tim tôi như bị bóp nghẹt lại.

Tôi lấy hết can đảm, nhưng giọng nói ấy cũng nhỏ xíu:

"Con.. Con xin lỗi mẹ!"

Mẹ tôi ngạc nhiên: "Con nói gì vậy?"

Đến đây tôi đã không kiềm được bản thân, bắt đầu khóc nấc lên:

"Hức hức! Mẹ ơi! Con xin lỗi mẹ! Hức! Con xin lỗi mẹ nhiều lắm! Hức hức hức!"

"Con nói gì vậy?" Mẹ tôi ngạc nhiên hỏi.

Hết chương 2
 
1,688 ❤︎ Bài viết: 94 Tìm chủ đề
Chương 3

Tôi lúc này đã không còn nghe rõ giọng của mình nữa. Cổ họng đau rát. Hai tay tôi siết chặt vạt áo, đầu cúi gằm xuống, hai hàng nước mắt chảy dài trên đôi má.

"Hức.. Mẹ ơi.. Con xin lỗi.. Con xin lỗi mẹ nhiều lắm.."

Giọng đứt quãng, tôi cố gắng nói hết lòng mình.

"Con.. Con không nên nói nặng lời với mẹ.. Hức.. Hức.. Con không nên làm mẹ buồn.. Con xin lỗi.. Hức.. Nếu con ngoan hơn.. Hức hức hức.."

Ngoài tiếng khóc nức nở của tôi, căn phòng yên lặng đến đáng sợ.

Tôi không dám ngẩng đầu lên. Tôi sợ phải đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của mẹ.

Nhưng thay vì ánh mắt lạnh lùng hay tiếng nói hờ hững, mẹ đến bên tôi. Kéo ghế ra, bà ngồi bênh cạnh.

Tôi cảm nhậ được, bàn tay dịu dàng ấy đang dịu dàng vỗ lưng cho tôi.

"Ngẩng lên nào!" Giọng mẹ có chút khàn đi.

Tôi lắc đầu, nước mắt vẫn tiếp tục rơi dài. Bất ngờ, mẹ ôm tôi – đứa trẻ không ngoan này vào lòng.

Bà nâng mặt tôi lên gạt đi những giọt nước mắt lăn dài trên má tôi.

Tôi đối mắt với mẹ.. Đôi mắt không còn lạnh lùng hờ hững mà chỉ còn lại sự mệt mỏi và đỏ hoe.

"Ngoan, con nghe mẹ nói!"

Tôi cố nín thở, lắng nghe lời mẹ nói.

"Con không phải lý do duy nhất mẹ rời đi!"

Tôi lắc đầu: "Là con! Là lỗi của con! Hức hức.."

"Không!" mẹ ngăn lời nói của tôi lại, giọng nói đầy dứt khoát.

"Con chỉ là một đứa trẻ!"

Mẹ có lẽ muốn nói với tôi rất nhiều.

Muốn nói về những đêm thao thức một mình, về chiếc điện thoại không bao giờ ngừng đổ chuông của ba. Muốn nói về cảm giác lạc lõng của bản thân trong chính nơi được gọi là nhà.

Miệng mẹ hé mở như muốn nói rất nhiều điều nhưng rồi lại thôi. Cuối cùng, mẹ chỉ khẽ lắc đầu không nói tiếp.

Bàn tay mẹ khẽ đặt trên lưng tôi, nhẹ nhàng vuốt ve như những ngày tôi còn bé.

"Con biết không, mẹ yêu con rất nhiều!"

"Nhưng con yêu, nơi mà con gọi là nhà.. Từ lâu đã không còn là bến đỗ mà mẹ quay về."

Tôi ngẩng đầu nhìn mẹ, nước mắt vẫn đọng trên mi..

"Nhưng mà mẹ ơi! Chúng ta có thể không cần ba.. Chúng ta.."

"Không, chúng ta không thể!"

Mẹ không để tôi nói hết lời mình.

"Con yêu, con phải biết có những thứ.. Một khi đã vỡ rồi thì không thể trở về như lúc ban đầu nữa."

Nước mắt tôi lại trào ra:

"Nhưng mà mẹ ơi, con sẽ ngoan mà.. Con sẽ không nói những lời không ngoan nữa, con sẽ nghe lời mẹ mà.. Con sẽ.. Con sẽ không hùa theo những lời nói quá đáng của mẹ nữa.."

"Mẹ ơi.."

"Mẹ đừng bỏ rơi con được không!"

"Hức.. Hức hức!"

Nói đến đây giọng tôi lại không kiềm chế được mà lại phá lên khóc nức nở.

"Không, con cần ba! Con phải ở với ba!"

Tôi sững người:

"Không mẹ ơi! Con cần mẹ mà, con cần mẹ mà!"

"Con cần mẹ hơn!"

Mẹ mỉm cười, nhìn tôi thật lâu:

"Ở bên ba, con sẽ có cuộc sống đầy đủ hơn, sẽ có một nền giáo dục tốt hơn."

Nói đến đây, mẹ khẽ siết vai tôi.

"Còn mẹ.." Mẹ khẽ cười, không nói gì.

Tôi khóc nức nở, nép vào lòng mẹ ôm chặt không buôn.

Buổi tối hôm ấy, tôi cứ thế khóc nấc

Mẹ không nói gì, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng tôi cho đến khi tôi khóc mệt rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Ngày hôm sao, hai mẹ con tôi không nhắc về câu chuyện đau lòng đó nữa.

Cho đến khi ba đến nhà đón tôi, tôi cũng không dám mở miệng cầu xin mẹ quay về nơi mà tôi gọi là nhà.

Tôi từng bước nặng nề rời đi, cứ ba bước lại quay lại nhìn mẹ.

Lòng tôi nặng nề vô cùng.

Tôi không muốn rời đi, không muốn rời đi, không muốn xa mẹ một chút nào.

Nhưng tôi không thể.

Tôi biết, đối với mẹ.. Tôi là một gánh nặng.. Là một quá khứ mà mẹ không thể xóa nhòa.

Cuối cùng, tôi đã theo ba rời đi rất xa. Tôi cố gắng quay người lại, nhìn về nơi xa xôi.

Những lần sau đó, tôi vẫn đến ngôi nhà ấy.

Con đường đến ngôi nhà ấy không biết từ khi nào đã quen thuộc với tôi đến lạ. Nhưng sao, khoảng cách của tôi với mẹ.. Dường như ngày một xa cách.

Tôi cố trấn an mình, rằng mọi chuyện vẫn ổn.

Tôi vẫn là con của mẹ, sợi dây liên kết ấy mãi mãi không bao giờ có thể xóa nhòa. Nhưng mà khoản cách ấy đâu liên quan gì đến sợi dây liên kết ấy, mà là đại dương của sự im lặng và những điều không thể nói rõ.

Cho đến một ngày, người mở cửa cho tôi không phải là mẹ mà là một người đàn ông xa lạ. Chú ấy ngạc nhiên, nhìn tôi với ánh mắt lịch sự nhưng dò xét. Giây phút ấy tôi sững sờ, tôi có cảm giác mình là một vị khách không mời đi lạc vào một chốn bình yên. Tôi nhận ra, người đàn ông ấy đã lấp đầy khoản trống mà tôi và ba để lại, cũng chính chú ấy đã xóa nhòa những vết sẹo mà tôi đã từng chút một rạch vào lòng mẹ.

Thời gian dừng trôi, cánh cửa ấy lại mở ra.

Lần này, người mở cửa cho tôi là một đữa bé. Đứa bé ấy.. Là kết tinh của mẹ tôi và tình yêu của đời bà. Đứa bé ấy có đôi mắt sáng như sao, đôi má phúng phính, nụ cười ngây thơ chưa nhuộm màu ly biệt. Tôi nhìn nó, có chút tò mò. Nhưng rồi.. Giọng nói quen thuộc ấy vang lên, giọng nói ấm áp và tràng đầy sự che chở mà lâu rồi tôi nó đã không còn dành cho mình.

"Ai thế con yêu?"

"Mẹ!" thằng bé nghe tiếng liền chạy lại, xà vào lòng mẹ tôi.

Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Tôi đứng đó, nhìn đứa bé quay lưng với mình cảm nhận rõ ràng sợi dây liên kết duy nhất của tôi và mẹ ngày càng mờ đi.

Tôi biết, mẹ vẫn là mẹ.. Nhưng giờ đây mẹ đã không còn là của một mình tôi nữa.

Hết
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back