335 ❤︎ Bài viết: 524 Tìm chủ đề
116 0
Diêu Tâm Vô Ngữ, Liệu Còn Ánh Sáng..

Tác giả: Thiên Nguyệt

Bài tham gia Cuộc thi Nét Bút Tuổi Xanh Tuần Thứ 1&2-2026


Chủ đề: Diêu Tịch Giữa Chốn Phồn Hoa

Thể Loại: Tản Văn

7ff1c1e3-9828-40ac-9cec-07f05987a342.png


Thành phố về đêm như khoác lên mình chiếc áo mới, lấp lánh bởi muôn ngàn ánh sáng. Những con đường dài hun hút tưởng chừng như vô tận, đèn nối đèn như những dòng sao rơi xuống mặt đất. Người ta vẫn tin rằng nơi đông đúc, náo nhiệt sẽ đủ lấp đầy nỗi cô đơn, nhưng đôi khi giữa dòng người hối hả, ta lại thấy mình lạc lõng hơn bao giờ hết. Những bước chân nối nhau, vội vã như thể ai cũng đang chạy đua với thời gian. Gương mặt lướt qua, ánh mắt chạm nhau rồi lại biến mất, để lại trong tôi một khoảng trống khó gọi tên. Giữa tiếng cười nói, tiếng xe cộ rộn ràng, tôi lại nghe rõ nhịp tim mình đang từ từ chệch khỏi nhịp phố. Ánh đèn thành phố khiến tôi nhớ về một khoảnh khắc nào đó, khi tôi không phải một mình. Giờ đây, g iữa thành phố phồn hoa, tôi đứng rất gần mọi người, nhưng lại không chạm được vào ai. Người ta có thể đi cạnh nhau, nói cười vui vẻ nhưng tâm hồn lại cách xa đến vô tận.

Từng dòng người chậm rãi lướt qua, tôi hòa mình vào đám đông mà không biết mình đang làm gì, muốn gì và cần đi đến đâu. Trước mắt tôi giờ đây chỉ còn từng khoảng trống mơ hồ, mờ ảo mà chính tôi cũng không nhận ra. Tôi đang tự ép chính mình, tôi có thể làm gì? Tôi hòa vào dòng người, mong sự đông đúc ấy có thể che đi khoảng trống trong mình.

Thành phố này rộng lớn quá, rộng đến mức có thể chứa hàng triệu con người, nhưng lại không dư ra nổi một góc nhỏ cho cảm giác an yên trong tôi. Tôi đi chậm lại, để mặc dòng người lướt qua như những cơn gió vội. Có người va nhẹ vào vai tôi, xin lỗi rồi rời đi ngay lập tức, nhanh đến mức tôi chưa kịp nhìn rõ khuôn mặt ấy. Mọi thứ diễn ra hối hả, như thể nếu dừng lại dù chỉ một giây, người ta sẽ bị bỏ lại phía sau.

Tôi tự hỏi, từ khi nào mình bắt đầu quen với việc im lặng giữa đám đông. Không còn mong ai đó nhận ra sự tồn tại của mình, cũng không còn đủ can đảm để lên tiếng gọi một cái tên đã rất lâu không được nhắc đến.

Tôi cảm giác như mình đã trở nên vô hình giữa đám đông. Cũng đúng thôi, tôi chỉ là một người tầm thường giữa những người tầm thường, một hạt cát nhỏ giữa vô vàn hạt cát. Có những khoảng lặng tồn tại lâu đến mức ta ngỡ chúng là một phần tự nhiên của cuộc sống. Tôi đã sống cùng chúng như thế, ngày qua ngày, giữa những buổi sáng tất bật và những đêm dài không ngủ.

Thành phố về khuya dịu lại đôi chút. Tiếng xe thưa dần, ánh đèn cũng không còn quá gắt. Tôi ngồi xuống một bậc thềm nhỏ bên đường, nơi có thể nhìn dòng người đi qua mà không cần phải hòa vào. Ở đó, tôi có thể ngồi yên, dù chỉ trong chốc lát. Lần hiếm hoi tôi không cố gắng chạy theo nhịp sống của thành phố, cũng không cố gắng tỏ ra ổn trước sự cô độc đang âm thầm vây kín. Tôi nhìn thấy chính mình phản chiếu trong ô cửa kính của một cửa hàng đã đóng cửa. Khuôn mặt ấy tiều tụy đến mức tôi phải mất vài giây mới nhận ra đó là mình. Đôi mắt đầy những quầng thâm, ánh nhìn mệt mỏi, như đã quen với việc chấp nhận hơn là hy vọng.

Tôi chợt nhận ra, điều khiến tôi mệt mỏi không phải là thành phố này, mà là việc tôi luôn cố gắng tìm một chỗ đứng trong khi chính mình cũng không biết mình thuộc về đâu. Có những lúc, tôi nhớ đến cảm giác được lắng nghe. Không cần ai đưa ra lời khuyên, không cần những câu nói an ủi sáo rỗng, chỉ cần một người đủ kiên nhẫn ngồi cạnh, nghe tôi kể những điều vụn vặt nhất. Nhưng những người như thế dường như hiếm hoi giữa thành phố rộng lớn này. Người ta bận rộn với cuộc sống của riêng mình, với những mục tiêu, những áp lực, và cả những nỗi cô đơn riêng biệt mà không ai đủ thời gian để sẻ chia.

Tôi đứng dậy. Không còn vội vã, cũng không còn mong đợi. Tôi đi như thể chỉ để cảm nhận từng nhịp thở của thành phố, từng khoảng sáng tối đan xen trên những con đường dài bất tận. Thành phố này, dù rực rỡ hay trầm lặng, vẫn luôn tồn tại song song ánh sáng và bóng tối. Ở một góc phố nhỏ, vẫn còn một quán cà phê mở cửa. Tôi bước vào, không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên như đang xoa dịu tâm trạng hiện tại của tôi. Tôi ngồi đó, gọi một ly cà phê nóng. Ngoài kia, thành phố vẫn tiếp tục chuyển động. Nhưng ở đây, trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, phải chăng tôi đã chọn dừng lại? Tôi nhận ra, có lẽ sự kết nối mà tôi tìm kiếm bấy lâu không hẳn đến từ một ai khác. Đôi khi, đó là khoảnh khắc ta chịu đối diện với chính mình, chấp nhận những khoảng trống không tên, và không vội vàng che giấu chúng bằng sự đông đúc.

Tôi rời quán khi đêm đã muộn. Thành phố lúc này yên tĩnh hơn, như đang thở chậm lại sau một ngày dài mệt mỏi. Chắc hẳn, nó cũng giống tôi, người đang từ từ biến sự cô đơn thành niềm vui. Tôi bước đi, mang theo sự cô đơn vẫn còn đó, nhưng không còn nặng nề như trước. Giữa chốn phồn hoa, tôi học cách lặng im. Chỉ đơn giản là tồn tại, giữa ánh đèn và bóng tối, giữa dòng người và khoảng lặng trong tim mình.

Gió đêm thổi qua, mang theo chút lạnh len lỏi vào da thịt. Tôi kéo cao cổ áo, bước chậm hơn một chút. Tôi từng nghĩ, chỉ cần mình bước nhanh hơn, hòa vào dòng người đông đúc hơn, thì cảm giác trống trải sẽ tự khắc biến mất. Nhưng càng đi, tôi càng nhận ra, có những khoảng trống không thể lấp đầy bằng chuyển động, cũng không thể che giấu bằng ánh sáng.

Tôi nhớ lại những ngày cũ, khi người ấy vẫn còn bên tôi. Khi một buổi tối chỉ cần một cuộc trò chuyện ngắn cũng đủ để xua tan mệt mỏi. Khi sự hiện diện của một người có thể khiến cả không gian trở nên ấm áp hơn bao giờ hết. Nhưng những điều ấy đã biến mất từ lâu rồi. Tôi không rõ là thời gian đã thay đổi con người, hay chính chúng tôi đã tự đánh mất nhau trong vòng quay vội vã này.

Có lúc tôi tự hỏi, liệu tất cả những người đang bước đi ngoài kia có giống tôi không. Liệu giữa những gương mặt bình thản ấy có bao nhiêu tâm hồn đang chênh vênh, bao nhiêu nỗi cô đơn được che giấu khéo léo sau nụ cười quen thuộc. Thành phố này đông đúc đến vậy, nhưng mỗi người dường như đều mang theo một thế giới riêng, khép kín và khó chạm tới giống như tôi vậy.

Đêm dần trôi, thành phố lắng xuống. Những âm thanh ồn ào ban đầu nhường chỗ cho sự tĩnh lặng hiếm hoi. Tôi thích khoảnh khắc này, khi thành phố không còn cố gắng tỏ ra rực rỡ, khi mọi thứ trở về với dáng vẻ chân thật nhất của nó. Trong sự tĩnh lặng ấy, tôi cũng thôi cố gắng che giấu cảm xúc của mình. Tôi cho phép mình thừa nhận rằng, có những lúc tôi không ổn, dù đang đứng giữa chốn phồn hoa.

Tôi tiếp tục bước đi, dường như tôi đã tìm ra cách. Trong khoảnh khắc này, tôi không còn cảm thấy mình bị nuốt chửng bởi sự đông đúc. Tôi bước đi giữa ánh đèn và bóng tối, chấp nhận sự cô đơn tưởng chừng như không tồn tại. Giữa chốn phồn hoa, tôi học cách sống chậm lại, lặng lẽ, và đủ bình thản để không còn sợ hãi sự cô đơn, trống trải trong lòng mình nữa.
 
Chỉnh sửa cuối:

Những người đang xem chủ đề này

  • Xu hướng nội dung

    Back