1,180 ❤︎ Bài viết: 926 Tìm chủ đề
Chương 20: Huyết Hỏa Thứ 1

Chỉ có mình Hoàng phu nhân bĩu môi, vì nàng đã thấy Lý Thiên Mệnh biểu hiện sức mạnh rồi. Lý Tuyết Kiều cũng trợn mắt há hốc mồm, nàng định mượn tay nhị ca dạy cho Lý Thiên Mệnh bài học, nhưng bây giờ là ai dạy dỗ ai? Liễu Khanh nở nụ cười ngọt ngào, xem say sưa.

- Phong ca, thú vị thật, chắc hắn đã sớm phục hồi nhưng cố nhẫn nhịn, âm thầm che giấu? Hình ảnh vừa rồi làm con người Lý Viêm Phong co rút, nhưng gã tìm ra đáp án ngay:

- Chắc hẳn sớm tìm được thủ bản mệnh mới, ngăn chặn Thủ Nguyên xói mòn.

Tiếc rằng chỉ là thủ bản mệnh nhất giai cấp thấp nhất, đời này dùng bước ở Thủ Mạch cảnh, sẽ không làm nên chuyện gì. Nếu Lý Thiên Mệnh vừa trở về Ly Hỏa thành liền sử dụng khế ước Huyết Thần tìm được thủ bản mệnh, ngăn cản Thủ Nguyễn trôi đi thì có thể miễn cưỡng giữ lại một phần thực lực cảnh giới. Nhưng người khác không nhìn thấu bằng Lý Viêm Phong, nên họ còn đang chìm trong kinh ngạc.

Đặc biệt là dân chúng của Ly Hỏa thành, bọn họ xoe tròn mắt, hóa đá. Lý Tử Phong là đối tượng bị áp chế, gã gần như nổi điên vì kết quả này. Trọng kích này hại gã bị thương nhẹ, nhưng đó là vì gã khinh địch.

Lý Tử Phong ngước đầu thấy mọi người đều trợn mắt há hốc mồm nhìn Lý Thiên Mệnh, dường như hắn mới là nhân vật chính của ngày hôm nay. Lý Thiên Mệnh đang cười tủm tỉm nhìn gã. Giọng Lý Tử Phong lạnh như băng giá:

- Ngươi tự xem mình là ca ca dạy dỗ ta? Dạy cho ta cái gì gọi là quy củ? Lý Thiên Mệnh nói:

- Không chỉ như thế, còn thuận tiện dạy cho ngươi cách làm người. Hắn chờ đợi ngày này lâu rồi. Bị vu oan, im lặng ba năm, hắn đã phải chịu đựng vô số tin đồn nhảm nhí. Ba năm qua mọi người xem hắn như con chuột chạy qua đường, đệ đệ trước mắt cũng coi khinh hắn. Ngày hôm nay, lẽ ra mọi người đã lãng quên hắn, lẽ ra hắn nên như hạt bụi, chỉ xứng làm truyện cười, nhưng ngay trong giây phút này, hắn trở lại. Cú đấm giận dữ này vừa để dạy dỗ Lý Tử Phong vừa đánh vào những bộ mặt từng coi thường hắn nói cho bọn họ biết rằng Lý Thiên Mệnh vẫn chưa chết! Lý Thiên Mệnh thấy hết ánh mắt ngạc nhiên của đám người kia, nói thật thì hắn cảm giác rất sướng. Đời người là phải theo đuổi sảng khoái như vậy, phải theo đuổi khoái ý ân cừu! Đã sướng rồi thì nên đẩy nó lên đến đỉnh! Trận chiến đấu này chưa kết thúc, đối thủ còn chưa thi triển ra thủ đoạn thật sự, nhưng Lý Thiên Mệnh sẽ sợ sao? Trước bao cặp mắt theo dõi, Lý Tử Phong ánh mắt dữ tợn rút ra một thanh kiếm. Đây là một mũi kiếm thanh cương, là thú binh từ linh khoáng đỉnh cấp hòa cùng máu của thú bản mệnh rèn tạo ra, mạnh mẽ hơn binh khí bình thường nhiều.

Cầm thú binh trong tay có thể tăng lớn sức sát thương cho Ngự Thú Sư, giữa thú binh và thú bản mệnh có sự cộng minh. Lý Tử Phong giơ trường kiếm chỉ hướng Lý Thiên Mệnh:

- Kiếm thanh cương này chưa uống máu của ngươi. Từ ống tay áo của Lý Thiên Mệnh chợt lóe huyết quang: - Huyết Hỏa Thứ của ta vốn không uống máu của huynh đệ, nhưng hôm nay là ngoại lệ. Đó là một thanh chủy thủ chỉ cỡ nửa thước, phần lưỡi dài cỡ ngón tay, màu đỏ máu như nanh rắn độc. Bàn về đẳng cấp thú binh thì Huyết Hỏa Thứ không kém hơn kiếm thanh cương, đây là binh khí nổi tiếng lâu năm của Lý Thiên Mệnh, vô ảnh vô hình, giết người chỉ trong chớp mắt. Trận chiến này bắt đầu dùng dao thật, giết người thấy máu, huynh đệ tương tàn, không khí càng nóng lên. Lý Tử Phong vừa nói vừa huơ kiếm thanh cương, chân như tạo gió, đột ngột tăng tốc độ:

- Cần gì đi ra mất mặt, dù ngươi có con thú bản mệnh nhất giai này thì cả đời mãi là phế vật Thủ Mạch cảnh.

Ta lấy được Viêm Hoàng lệnh thì bay lên thẳng tầng mây, chưa đầy ba năm ngươi sẽ ở dưới địa ngục ngước nhìn ta! Đây là chiến quyết cấp Thú trung phẩm Ngự Phong Bộ, bóng dáng của Lý Tử Phong vô cùng nhanh nhẹn đều nhờ vào nó. Nhưng Lý Tử Phong lợi hại hơn hết là kiếm pháp, kiếm thế thi triển rất dễ bị nhận ra là Long Quyển Hỏa Kiếm Pháp của phủ thành chủ, một môn chiến quyết cấp Thú cao phẩm ngang ngửa Long Tượng Trọng Quyền. Long Quyển Hỏa Kiếm Pháp tạo cuồng phong rít gào.

Kiếm thế, kiếm ảnh, kiếm cương giấu trong bão tố thổi quét về phía Lý Thiên Mệnh. Cùng lúc đó, Tử Đồng Trọng Minh Điểu thi triển thú pháp trong Long Quyển Hỏa Kiếm Pháp, Long Quyển Hỏa Thiên Dục, dấy lên bão tố.

Cánh của Tử Đồng Trọng Minh Điểu như hai cây đao to lớn xuất hiện hai bên Tiểu Hoàng Kê, chém thẳng vào gà con. Chiến trường chia hai khu vực nhưng đều đặc sắc.

- Chịu chết đi!

Long Quyển Hỏa Kiếm Pháp phối hợp Ngự Phong Bộ, Lý Tử Phong cảm giác mình có thể hạ gục Lý Thiên Mệnh. Kiếm chiêu của gã thiên biến vạn hóa, dấy lên bão tố lửa, thoáng chốc như có lửa vòi rồng xoáy đến chỗ Lý Thiên Mệnh, trong lửa ẩn chứa vô số kiếm khí cắt vào người hắn. Thế công phô thiên cái địa bày ra điểm mạnh thật sự của Lý Tử Phong, dưới Thú Mạch cảnh đệ thất trọng không ai đỡ nổi chiêu này, chỉ riêng vòi rồng lửa màu tím cháy bỏng đã hiếm có người chịu đựng được. Lý Tử Phong hơi điên cuồng hét to:

- Chết chưa? Ngươi nên chết từ lâu, đến ám ta mãi làm gì!

Giờ phút này, trong lòng Lý Tử Phong dâng lên nỗi kính sợ từng có đối với Lý Thiên Mệnh, đây là cảm xúc không thể tha thứ, vì gã nhớ mấy hôm trước ở Phỉ Thúy Lâu, Lý Thiên Mệnh chỉ là con kiến trước mắt mình. Khi Long Quyển Hỏa Kiếm Pháp của gã hoàn toàn nhấn chìm Lý Thiên Mệnh, ban đầu gã tràn đầy tự tin, nhưng giây sau dâng lên nỗi sợ. Lý Thiên Mệnh đâu?

- Đúng vậy, ta đến ám ngươi đây.

Khi câu nói này vang bên tai, Lý Tử Phong cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, lạnh từ đầu đến xương sống lưng. Từ khi nào, một luồng sáng máu chỉ vào cổ họng của gã, sau lưng gã là sóng lửa nóng rực. Mọi người thấy rõ ràng Lý Thiên Mệnh xuất hiện sau lưng Lý Tử Phong, Huyết Hỏa Thứ trong tay hắn đã đâm gần cổ họng của gã, nếu hắn không ngừng lại thì Lý Tử Phong đã chết rồi. Thật ra Lý Thiên Mệnh làm được điều này không chỉ dựa vào thân pháp, thứ giúp hắn nắm giữ sống chết của gã là chiến quyết cấp Thú đẳng cấp cao nhất. Chiến quyết cấp Thú siêu phàm! Đây là chiến quyết mạnh nhất mà Lý Thiên Mệnh từng tu tập, chuyên dùng để phối hợp với Huyết Hỏa Thứ, là đỉnh cao của chiến quyết cấp Thú, ít ai có thể tu luyện thành công. Đây không phải chiến quyết loại công kích mà là một bộ thân pháp hoàn chỉnh cộng thêm cách giết chóc, chú trọng mau ác chuẩn, trong khoảnh khắc bùng nổ mạnh nhất khiến kẻ địch chớp mắt mất mạng. Nhìn như đơn giản nhưng Lý Thiên Mệnh mỗi ngày tập luyện trên ngàn lần mới làm được hiệu quả nhất kích tất sát. Phập! Lý Thiên Mệnh không dùng Huyết Hỏa Thứ giết Lý Tử Phong, dù sao là đệ đệ máu mủ ruột rà, nhưng một đao cắt qua cánh tay Lý Tử Phong, máu phun ra.

- a!

Cả người Lý Tử Phong run rẩy, trán ướt mồ hôi, gã đã sợ cứng người.

- Giờ thì ta có thể dạy ngươi được chưa?

Mỗi khi Lý Thiên Mệnh nói một câu là Huyết Hỏa Thứ cắt qua người Lý Tử Phong, rạch một đường máu, mặt gã trắng bệch hét lên chói tai..
 
1,180 ❤︎ Bài viết: 926 Tìm chủ đề
Chương 21: Giếng nước bí ẩn dưới đáy hồ

Lý Thiên Mệnh phát hiện ra rằng hướng đi mà Khương Phi Linh chỉ dẫn không đơn thuần chỉ là con đường tìm đến Thần Nguyên.

Trên đường đi, hung thú ẩn rập, độc trùng khắp nơi, nhưng điều này cũng chứng minh đây là nơi linh khí hội tụ, linh túy sinh trưởng. Nhiệt độ tại Hỏa Lăng Sơn rất cao, quanh năm chịu ánh nắng gay gắt chiếu trực tiếp, thảo mộc nơi đây hấp thụ thái dương linh khí, đa số linh túy kết thành đều mang thuộc tính hỏa.

Vì vậy, nơi này chẳng khác nào thiên đường đối với Vĩnh Hằng Luyện Ngục Phượng Hoàng!

Trong mười ngày tiếp theo, Lý Thiên Mệnh liên tục tiến theo hướng này. Tuy Thần Nguyên vẫn chưa thấy đâu, nhưng hắn đã tìm được không ít linh túy sở hữu thiên văn màu cam. Ví dụ như ba gốc Hỏa Linh Chi, ngoài ra còn có "Hỏa Phần Quả", "Lưu Diễm Diệp" và các loại linh túy khác.

Cả nhóm vừa tìm kiếm Thần Nguyên, vừa ăn sống linh túy để tu luyện. Tuy nơi phúc địa này tiềm tàng nhiều nguy hiểm và thường xuyên bị hung thú tập kích, nhưng thành quả thu lại vô cùng to lớn.


"Đột phá rồi!"

"Thú Mạch Cảnh đệ lục trọng!"

Về cảnh giới, hắn đã vượt qua Lý Tuyết Kiêu và áp sát Lý Tử Phong.

"Tốc độ tu luyện này quả thực nhanh đến mức không tưởng. Nhớ năm đó, ta mất vài năm mới tu luyện từ đầu đến Thú Mạch Cảnh đệ lục trọng." Lý Thiên Mệnh cảm thán. Tất cả những điều này đều nhờ vào Vĩnh Hằng Luyện Ngục Phượng Hoàng, cho thấy sự khác biệt một trời một vực giữa nó và Tứ Dực Kim Xỉ Đại Bằng Điểu.

"Quả trứng thứ hai hiện vẫn đang rung động, nhưng nhóc con này có vẻ hơi lười biếng, đến giờ vẫn chưa chịu nở." Lý Thiên Mệnh luôn quan sát động tĩnh bên trong Không gian cộng sinh. Tiểu Hoàng Kê đã mạnh đến thế, hắn đương nhiên tràn đầy mong đợi vào con Thái Cổ Hỗn Độn Cự Thú thứ hai này.

Manh mối dưới đáy hồ

Vào ngày thứ hai sau khi đột phá, trước mắt Lý Thiên Mệnh xuất hiện một mặt hồ. Đây là một hồ nước nằm trên đỉnh núi cao, là nơi hội tụ linh khí của toàn bộ Hỏa Lăng Sơn. Đứng trước hồ, có thể thấy hơi nóng bốc lên nghi ngút. Thử đưa tay xuống, nhiệt độ nước cực cao, nếu là người thường không tu luyện, có lẽ đã bị bỏng da.

Một hồ nước đặc biệt như vậy lại nằm đúng hướng chỉ dẫn của Khương Phi Linh. Đây là nơi kỳ lạ nhất mà hắn gặp trên suốt quãng đường, nên hắn quyết định lặn xuống xem thử.

"Cẩn thận một chút, ta cảm giác được bên trong chắc chắn có thứ gì đó đáng sợ. Dù Thần Nguyên có ở đây thì cũng sẽ có thử thách."

"Đồ nhát gan, chậc chậc, bao giờ ngươi mới thần dũng được như đại ca đây." Tiểu Hoàng Kê khinh bỉ nói. Nhưng thực tế chứng minh nó chỉ giỏi bốc phét, vừa lặn xuống dòng suối nóng rực này, nó đã chui tọt vào lòng Lý Thiên Mệnh, chỉ dám ló cái đầu ra nhìn quanh quất.

Nước hồ hơi đục nên khó nhìn rõ đáy, nhưng Lý Thiên Mệnh kinh ngạc phát hiện con mắt ở lòng bàn tay trái của mình lại nhìn cực kỳ thấu triệt. Dù dưới nước có nhiều tạp chất, con mắt này vẫn nhìn rõ mồn một.


Cái Giếng Thanh Đồng và Thần Nguyên

Tại đáy hồ, nhiệt độ còn cao hơn, nhiều nham thạch đã cháy đỏ rực. Lý Thiên Mệnh gạt bỏ vài tảng đá và sững sờ khi thấy một miệng giếng! Giếng được đúc bằng đồng xanh, mang đậm dấu vết thời gian, miệng giếng bị một tấm phiến đá xanh phong tỏa kiên cố.

"Cái giếng bị phong kín.. Dưới đó có bảo tàng gì không?" Tiểu Hoàng Kê phấn khích. "Nhìn kìa, đây có vẻ là một rãnh khóa." Lý Thiên Mệnh chỉ vào tấm đá xanh.

Khoảng một khắc sau, hắn phát hiện có ánh sáng rực rỡ ở giữa hồ. Trên một tảng đá lớn, có một khối đá hình thuôn dài đang tỏa ra huỳnh quang, mang theo hơi thở kỳ diệu của tạo hóa thiên địa.

"Chìa khóa!" Lý Thiên Mệnh reo lên. "Không, đó chính là Thần Nguyên!" Tiểu Hoàng Kê kích động cãi lại. "Ta đã ngửi thấy mùi hương rồi, lẽ nào ta lại không phân biệt được Thần Nguyên?"

Cuộc điệu hổ ly sơn.

Ngay phía sau khối Thần Nguyên, dưới lớp bùn lầy, ẩn hiện hai dãy răng cưa khổng lồ như những lưỡi đao cao hơn một mét. Đó là một con Đao Bối Cự Cá (Cá sấu khổng lồ lưng đao), hung thú bậc ba, sức mạnh tương đương với "Linh Nguyên Cảnh" của Ngự Thú Sư và sở hữu "Giác tỉnh thần thông" đáng sợ.

"Đánh không lại, chỉ có thể dùng trí, không thể đánh trực diện."

Kế hoạch được vạch ra: Tiểu Hoàng Kê sẽ làm mồi nhử dẫn con cự thú đi, còn Lý Thiên Mệnh sẽ lẻn vào lấy Thần Nguyên.

"Nhìn cho kỹ đây, xem đại ca ngươi dắt chó đi dạo này!" Tiểu Hoàng Kê vênh váo lao xuống hồ, đáp thẳng lên đầu con Đao Bối Cự Cá, dùng cánh lật mí mắt nó lên rồi mổ mạnh một cái: "Mụ vợ ngươi bỏ trốn theo trai rồi mà ngươi vẫn còn ngủ à, ta mổ chết ngươi!"

Con cự thú thức tỉnh trong đau đớn, gầm lên giận dữ. Nó tung ra các cột nước xoáy (Thủy Long Quyển) tàn phá cả khu rừng để truy đuổi "con gà" láo xược. Khi con thú đã bị dẫn đi xa, mặt đất rung chuyển, Lý Thiên Mệnh lập tức nắm lấy cơ hội, lao thẳng xuống hồ.

"Thần Nguyên, ta tới đây!"
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back