1
Ta lơ lửng giữa không trung, nhìn Bùi Tắc đẩy cửa đi vào.
Bộ thiết giáp trên người hắn vương đầy máu tươi và bụi đất.
Hai tháng không gặp, hắn gầy đi đôi chút, nhưng cũng càng thêm anh tuấn, sắc bén.
Tỷ tỷ ta, Tống Như Sơ, siết chặt vạt áo, rồi như hạ quyết tâm, từ trên giường đứng dậy, bước đến bên Bùi Tắc, dịu giọng nói:
"Quân thượng, để thiếp hầu hạ ngài cởi áo, tắm rửa nhé."
Giọng nói của nàng.. Gần như giống hệt ta.
Nhưng vốn dĩ, giọng chúng ta không hề giống nhau.
Bảy ngày trước, khi ta sắp chết, nàng từng nói với ta:
"A Lê, để đổi được giọng nói này, ta đã chịu không ít khổ cực. Muội thấy có giống muội không?"
Dĩ nhiên là giống.
Bởi ngay cả người cẩn trọng như Bùi Tắc, cũng không nhận ra thê tử trước mắt đã đổi thành người khác.
Bùi Tắc tháo thiết giáp, dang tay ra.
Tống Như Sơ đỏ mặt, đôi tay trắng nõn mềm mại đưa lên, gỡ đai lưng cho hắn.
Vốn dĩ nàng không hề trắng như vậy.
Nhưng để có làn da giống ta, suốt hai năm qua nàng mỗi ngày đều uống thuốc Tam Bạch, lại tránh nắng quanh năm, cuối cùng mới trắng đến mức giống hệt ta.
Không chỉ giọng nói, làn da, mà ngay cả thần thái, cử chỉ của ta, nàng cũng học đủ mười phần.
Nàng nói, nàng đã chuẩn bị tròn hai năm.
Nàng nói, nàng nhất định phải đoạt được.
Bùi Tắc cúi đầu nhìn nàng:
"Nàng đổi mùi hương rồi sao?"
Tống Như Sơ sững lại một chút, rồi lập tức dịu giọng đáp:
"Vâng. Quân thượng thấy mùi hương này thế nào?"
Bùi Tắc khẽ nhíu mày:
"Nặng quá, không bằng loại nàng dùng trước kia. Đổi lại đi."
Tống Như Sơ vội vàng đáp:
"Vâng."
Bùi Tắc xoay người đi về phía hồ tắm, Tống Như Sơ vội theo sau, trong mắt tràn đầy vui mừng.
Nàng không bị phát hiện nên đương nhiên là vui.
Ta không muốn đi theo đến bên hồ tắm, bởi ta biết.. Tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.
Bùi Tắc mười hai tuổi đã nhập ngũ, đến nay đã mười ba năm chinh chiến.
Huyết khí trên người hắn cực thịnh, chuyện giường chiếu cũng khác thường.
Ta không biết hai tháng qua ở bên ngoài có nữ nhân nào hầu hạ hắn hay không,
Nhưng mỗi lần hắn xa nhà lâu ngày trở về, đều khiến ta khó lòng chịu nổi.
Hắn chưa từng thương tiếc ta, trái lại còn thờ ơ nói:
"Cha mẹ nàng đem nàng gả đến đây vốn là để nàng làm ta vui lòng, sao chẳng thấy nàng có lòng chút nào?"
Về sau, ma ma khuyên ta nên chiều theo hắn nhiều hơn.
Ta nghe lời ma ma, hắn mới bớt đi vài phần bạo ngược.
Nhưng kỳ thực, người vốn phải gả cho Bùi Tắc, là Tống Như Sơ.
Năm đó, khi Bùi Tắc dẫn đại quân từ Bắc Cảnh trở về Thiên Đô, trên yên ngựa của hắn treo năm cái đầu người.
Hắn nói với thiên tử rằng dọc đường gặp phải giặc cướp, tiện tay chém giết.
Nhưng người sáng mắt đều hiểu, năm cái đầu ấy đại diện cho năm gia tộc từng dâng sớ xử lý nhà họ Bùi năm xưa.
Nhà họ Tống chúng ta.. Cũng là một trong số đó.
Nhà họ Bùi vì bị dâng sớ tố cáo mà máu chảy thành sông, Bùi Tắc tất nhiên muốn báo thù.
Vì thế, năm gia tộc ấy dâng lên trân bảo hiếm có và tuyệt sắc mỹ nhân, chỉ mong có thể dập tắt cơn thịnh nộ của hắn.
Tống Như Sơ, chính là tuyệt sắc mỹ nhân đó.
Nàng sợ mình sẽ bị Bùi Tắc hành hạ đến chết,
Liều mạng cầu xin cha mẹ đừng đưa nàng đi.
Cha mẹ thương nàng, cuối cùng để ta thay nàng.. Gả cho Bùi Tắc.
Ta và Tống Như Sơ là song sinh,
Nhưng khi vừa chào đời, thuật sĩ đã phán rằng trong hai chúng ta, sẽ có một người khiến nhà họ Tống diệt vong.
Vì thế, ta - đứa trẻ sinh ra im lặng, không khóc không quấy bị nhận định là tai tinh.
Họ định dìm chết ta.
Mẫu thân không đành lòng, lấy mạng mình ép buộc, ta mới sống sót.
Nhưng từ đó, ta bị nhốt trong tiểu viện sâu nhất của Tống gia, chỉ có một ma ma chăm sóc.
Từ ấy về sau, người ngoài chỉ biết Tống gia có một đích trưởng nữ được nâng niu trong lòng bàn tay -Tống Như Sơ.
Không ai biết, còn có một đứa con gái tên Tống A Lê, như cỏ dại, khổ sở sinh trưởng trong khu tiểu viện chật hẹp ấy.
Tống gia chưa từng đặt tên cho ta.
"A Lê" là do ma ma đặt.
Ma ma nói, ngày bế ta đến tiểu viện, hoa lê trong viện nở rộ rực rỡ nhất trong đời bà từng thấy, vì thế bà gọi ta là A Lê.
A Lê.
A Lê.
Tựa như.. Ứng với cả cuộc đời ngắn ngủi này của ta.
2
Linh hồn ta không sao khống chế được, cứ thế trôi dạt đến bên hồ tắm.
Bùi Tắc đã vào trong nước.
Giữa làn hơi nóng mờ mịt, hắn tựa vào thành hồ mà ngồi.
Trên người hắn là những vết sẹo cũ chằng chịt, dữ tợn.
Tống Như Sơ vừa nhìn thấy liền giật mình, ánh mắt vô thức né tránh.
Nàng.. Đang sợ.
Ta thấy buồn cười.
Khi giết ta, nàng đâu có nương tay chút nào.
Ta bay đến bên Bùi Tắc, đưa tay vung vẩy trước mắt hắn.
Dẫu rằng ta vẫn luôn có chút sợ hắn, nhưng lúc này, ta lại mong hắn có thể cảm nhận được ta,
Hoặc chí ít.. Phát hiện ra Tống Như Sơ không phải là ta.
T/h/i th/ể ta vẫn bị chôn trong hoa viên Tống phủ,
Bị kiến gặm, trùng cắn.
Nếu hắn có thể nể tình ba năm phu thê, báo thù thay ta, ta sẽ vô cùng cảm kích.
Nếu hắn không muốn, đào thi thể ta lên, một mồi lửa thiêu đi cũng tốt.
Ta thích những nơi ấm áp, không muốn vĩnh viễn nằm trong bóng tối lạnh lẽo.
Đáng tiếc.. Hắn hoàn toàn không có chút phản ứng nào với ta.
Hắn nhắm mắt dưỡng thần.
Tống Như Sơ ổn định lại tâm trạng, khẽ cắn đôi môi hồng nhuận, chuẩn bị bước xuống hồ.
Bùi Tắc đột nhiên mở mắt nhìn nàng.
"Quân thượng nhìn thiếp như vậy là vì sao?"
Tống Như Sơ hỏi.
Bùi Tắc nói:
"Nghe nói những ngày bản vương không ở đây, nàng đã về Tống gia?"
Tống Như Sơ lập tức quỳ xuống:
"Vâng. Mẫu thân của thiếp lâm bệnh, nên thiếp về thăm mấy ngày. Xin quân thượng thứ tội."
Nghe đến hai chữ "mẫu thân", lòng ta lại không nhịn được đau nhói.
Năm đó, bà vì cứu ta mà lấy mạng ép buộc Tống gia, nhưng đến khi Tống Như Sơ muốn ở bên Bùi Tắc, chính bà lại lừa ta trở về, để Tống Như Sơ hạ độc giết ta.
Ta muốn hỏi bà một câu:
Vì sao?
Vì sao yêu ta..
Mà cũng chính tay giết ta?
Nghe xong lời giải thích của Tống Như Sơ,
Bùi Tắc nói:
"Nếu là mẫu thân nàng bệnh, trở về cũng không sao."
Ta sững người.
Trước kia, Bùi Tắc chưa từng nói với ta những lời như vậy.
Đêm tân hôn, hắn nói, ta là lễ vật cha mẹ dâng lên cho hắn, đã là của hắn rồi, thì từ nay không được có bản thân mình nữa.
Sống là của hắn.
Chết.. Cũng là của hắn.
Phải chịu sự giày vò của hắn, phải gánh lấy cơn thịnh nộ của hắn.
Đêm ấy, hắn bóp cằm ta, lạnh lùng nói:
"Dù nàng có dung mạo khiến người ta thương xót,
Cũng đừng mong bản vương nương tay với nàng nửa phần."
Hắn nói..
Và cũng làm đúng như vậy.
Ba năm thành thân,
Ngoài chuyện giường chiếu,
Giữa ta và hắn gần như không có lời nào khác,
Càng đừng nói đến chuyện cho ta trở về nhà mẹ đẻ.
"Đa tạ quân thượng ân huệ."
Tống Như Sơ dịu giọng nói xong, đứng dậy bước đến bên Bùi Tắc, lấy khăn bông, định lau người cho hắn.
Đúng lúc này, từ bên ngoài bỗng vang lên giọng của tùy thị bên cạnh Bùi Tắc:
"Quân thượng, thiên tử triệu gấp."
"Biết rồi."
Bùi Tắc đứng dậy, xoay người rời đi.
Tống Như Sơ nhìn theo bóng lưng hắn,
Dậm chân một cái, trong lòng oán hận thiên tử.. Thật không đúng lúc.
3
Tống Như Sơ trở về phòng, vui sướng xoay liền mấy vòng.
Thị nữ trước kia của ta - Diệp Nhi - lúc này bưng trà đi vào:
"Chúc mừng nữ quân đã thành công che mắt được quân thượng."
Diệp Nhi là người hai năm trước Tống gia đưa đến, sau khi ma ma đã nuôi dưỡng ta từ nhỏ qua đời.
Khi ấy ta còn tưởng là người nhà thương ta,
Giờ mới biết, đó là để Tống Như Sơ thay thế ta, họ sớm chuẩn bị mọi thứ.
Hóa ra, bọn họ đã sớm lên kế hoạch giết ta từ hai năm trước rồi.
Tống Như Sơ kéo Diệp Nhi lại:
"Ngươi ngửi xem, trên người ta có mùi gì?"
Diệp Nhi ngửi kỹ một lúc rồi đáp:
"Đại tiểu thư, trên người tiểu thư ngoài mùi hương hoa lê ra, không còn mùi nào khác."
Tống Như Sơ vẫn có chút bất an:
"Thật sao?
Nhưng quân thượng chỉ mới đến gần ta trong chớp mắt, đã ngửi ra được mùi trầm hương trước kia ta từng dùng."
Ta cũng không hiểu.
Bùi Tắc vốn không rành về hương đạo, vậy mà lại có thể ngay lập tức nhận ra sự khác biệt trên người Tống Như Sơ.
Diệp Nhi nói:
"Có lẽ trầm hương trước kia người dùng quá tốt,
Hương còn lưu lại chưa tan.
Nghĩ rằng hun thêm vài ngày hương lê,
Hẳn là có thể che phủ hoàn toàn."
"Có lý."
Tống Như Sơ lại châm thêm mấy nén hương lê,
Rồi lấy ra một hình nhân nhỏ, cầm kim đâm xuống:
"Vĩnh viễn đọa địa ngục, tuyệt không luân hồi."
Trên hình nhân viết tên ta -
Tống A Lê.
Ta nghĩ, thuật sĩ dạy nàng cách yểm này
Hẳn là kẻ bất tài, bằng không nàng đâm ta mấy châm như vậy, ta đã phải có cảm giác gì đó rồi.
Sau khi đâm một lúc, nàng nhìn hình nhân mà nói:
"Muội muội à muội muội, muội cũng đừng thấy mình bất hạnh.
Dù sao muội cũng đã có được quân thượng suốt ba năm rồi."
"Vừa rồi ta nhìn hắn, quả thật tuấn mỹ như thần tướng, so với tên thư sinh cha mẹ tìm cho ta thì tốt hơn gấp trăm lần.
Không, là tốt hơn tất cả nam nhân trên thiên hạ này."
Sau khi ta gả cho Bùi Tắc, nàng không thể tiếp tục sống với thân phận Tống Như Sơ.
Cha mẹ đã đưa nàng đến một nơi kín đáo, còn tìm cho nàng một thư sinh làm phu quân.
Chỉ là giờ không biết số phận thư sinh kia ra sao,
Nghĩ đến.. Có lẽ cũng giống ta, đã bị giết rồi.
Nàng vặn đầu hình nhân:
"Muội nên cảm ơn ta mới phải.
Nếu không có ta, muội làm sao có thể gả cho quân thượng, hưởng thụ con người hắn, vinh hoa phú quý của hắn?"
"Giờ đây, tất cả chẳng qua chỉ là.. Vật trả về đúng chỗ mà thôi."
Ban đầu, nàng sợ Bùi Tắc, nên mới để ta gả thay.
Sau đó, thấy ta ở bên cạnh Bùi Tắc suốt một năm vẫn sống yên ổn, lại thấy hắn từng bước thăng tiến, nàng liền nảy sinh ái mộ lần nữa.
Ăn không ngon, ngủ không yên, như kẻ điên kẻ dại.
Tống Như Sơ lại hỏi:
"Diệp Nhi, quân thượng và A Lê.. Bao lâu thì cùng chung giường một lần?"
Diệp Nhi đáp:
"Ngoài lúc quân thượng đi công vụ xa,
Chỉ cần ở trong vương phủ, hầu như đêm nào cũng nghỉ lại chỗ nhị tiểu thư."
Tống Như Sơ liếc Diệp Nhi một cái:
"Thì đã sao?
Ba năm được sủng ái, cuối cùng chẳng phải vẫn không có một mụn con hay sao?
Xem ra quân thượng cũng chỉ coi nàng ta là vật giải khuây mà thôi."
Nàng nói.. Không sai.
Bùi Tắc từng nói với ta, đừng mơ tưởng mang thai con của hắn.
Vì thế, ta luôn uống thuốc.
Ta cũng không muốn sinh ra một đứa trẻ
Mang số phận giống như ta.
4
Đêm dần khuya, Bùi Tắc vẫn chưa trở về.
Tống Như Sơ buồn ngủ, đành nằm xuống trước, dặn Diệp Nhi khi Bùi Tắc về thì gọi nàng dậy.
Ta bay ra khỏi phòng, ngồi trên mái nhà, nhìn về hướng cung điện của thiên tử.
Mấy ngày trước ta nghe nói thiên tử b/ệ/nh nặng,
Bùi Tắc lúc này bị triệu vào cung, e rằng là sắp phải nhận mệnh trong lúc nguy nan.
Đến khi ấy, hắn sẽ là kẻ
một người dưới vạn người trên.
Không biết.. Hắn có ra tay với Tống gia hay không.
Những năm gần đây, hắn đã sớm rục rịch rồi.
Tống gia cùng bốn gia tộc kia cứ tưởng
Chỉ cần dâng núi vàng biển bạc cùng mỹ nhân
Là có thể khiến hắn bỏ qua thù cũ.
Nhưng những thứ ấy, sao có thể so với nỗi hận chất chứa trong lòng hắn?
Ngày ta trở về Tống gia, vốn định nói cho họ biết tâm tư của Bùi Tắc.
Nhưng còn chưa kịp mở miệng, bọn họ đã hạ độc giết ta.
Trăng dần lặn xuống, phía Đông ửng trắng,
Mặt trời sắp lên rồi, ta buộc phải trốn về trong phòng.
Ta là q/u/ỷ.
Ta sợ ánh mặt trời.
Sợ.. Ánh mặt trời mà ta yêu thích nhất.
5
Bùi Tắc trở về vào buổi trưa.
Tống Như Sơ đã chuẩn bị sẵn một bàn đầy món ngon chờ hắn.
Ta uể oải trốn trong góc, ta cũng đói.
Nửa tháng trước khi c/h/ết, ta gần như không có khẩu vị, ăn chút gì là khó chịu, buồn nôn.
Về sau đến Tống gia, còn chưa kịp dùng bữa,
Ta đã uống chén rượu độc do chính Tống Như Sơ đưa cho.
Vì thế..
Ta cũng coi như là một con quỷ chết đói.
Mấy ngày nay Tống Như Sơ chờ Bùi Tắc đến sốt ruột, ăn uống cũng chẳng được bao nhiêu.
Giờ hắn đã ở bên cạnh nàng, khẩu vị nàng liền tốt hẳn lên.
Nhưng Bùi Tắc lại không động đũa.
Hắn chỉ nhìn nàng, ánh mắt dò xét, ngón tay nhẹ nhàng vê vê, đó là động tác quen thuộc mỗi khi hắn suy nghĩ.
Lẽ nào.. Hắn đã phát hiện ra điều gì rồi?
"Quân thượng sao không ăn?"
Tống Như Sơ hỏi.
Bùi Tắc không đáp, chỉ nói:
"Nàng trông có vẻ ăn uống rất ngon miệng."
Tống Như Sơ lập tức nhận ra mình sơ suất.
Nàng vốn phải học theo dáng vẻ an tĩnh, ôn thuận của ta.
Nàng đặt đũa xuống, cúi đầu:
"Để quân thượng chê cười rồi."
Bùi Tắc lại nói:
"Nghe nói tháng trước nàng thân thể không khỏe, giờ Mùi, ngự y trong cung sẽ đến chẩn trị cho nàng."
Trong mắt Tống Như Sơ thoáng hiện vẻ hoảng loạn.
Ta biết nàng sợ ngự y sẽ nhìn ra điều gì đó, bởi bề ngoài có thể giả, nhưng những chi tiết bên trong thì không thể thay đổi hoàn toàn.
Còn ta thì lại thấy nghi hoặc.
Tháng trước ta vẫn chưa chết, rõ ràng người hắn nói đến.. Là ta.
Ba năm qua, ta cũng từng bệnh vài lần, nhưng người chẩn trị cho ta đều là y quan của phủ Bùi.
Vậy mà lần này, hắn lại cho mời ngự y trong cung.
Vì sao.. Hắn lại để tâm đến thân thể ta đến vậy?
Dù Tống Như Sơ vạn phần không muốn khám bệnh, nàng cũng không dám trái lệnh Bùi Tắc.
Vì thế, nàng không ngừng hỏi Diệp Nhi về những triệu chứng của ta tháng trước.
Diệp Nhi nhớ lại một chút rồi nói:
"Tháng trước..
Nhị tiểu thư cũng không có việc gì lớn, chỉ là ăn không ngon, ăn chút đồ mặn liền buồn nôn,
Nhưng nhìn chung cũng không nghiêm trọng."
Nghe xong, sắc mặt Tống Như Sơ trầm xuống:
"Nghe ngươi nói thế này..
Sao giống như nàng ta mang thai vậy?"
Lòng ta cũng giật thót.
Nhưng sao có thể chứ?
Ta chưa từng ngừng uống thuốc.
Diệp Nhi vội an ủi:
"Đại tiểu thư đừng lo.
Cho dù nhị tiểu thư thật sự có thai cũng không sao, nàng ta đã chết rồi, người chết.. Không thể đối chứng."
Phải.
Ta đã chết rồi.
Dù ta có mang thai, thai nhi cũng chỉ hơn hai tháng.
Cho dù đào t/h/i th/ể ta lên, lại có ai có thể nhìn ra.. Ta từng mang thai đây?
6
Đến giờ Mùi, ngự y đúng hẹn đến phủ.
Sau khi bắt mạch cho Tống Như Sơ, ông ta cùng Bùi Tắc đi sang một bên.
Ta bay theo, nghe thấy ngự y nói với Bùi Tắc:
"Nữ quân không mang thai."
Hóa ra.. Thật sự là Bùi Tắc nghi ngờ ta có thai.
Cho nên hắn mới để tâm đến vậy.
Nếu ta thực sự mang thai con của hắn, hắn cũng có thể sớm ra tay trừ bỏ.
"Ừ."
Bùi Tắc chỉ đáp nhạt một tiếng.
Ngự y tưởng hắn mong có con nối dõi, liền nói tiếp:
"Quân thượng không cần lo lắng.
Mạch tượng của nữ quân không phù không trầm, thong thả ôn hòa, thân thể rất khỏe mạnh.
Nếu quân thượng mong con, năm nay ắt sẽ có tin vui."
Ánh mắt Bùi Tắc khẽ động:
"Nàng.. Thân thể khỏe mạnh?"
"Vâng, rất khỏe mạnh."
Ngự y khẳng định.
Bùi Tắc nhìn về phía xa, nơi Tống Như Sơ đang đứng, sau đó phân phó cho gia thần bên cạnh:
"Đến Tống phủ thông truyền một tiếng, ngày mai bản vương sẽ cùng nữ quân hồi phủ thăm nhà."
Ba năm ở bên hắn, hắn chưa từng chủ động đến Tống phủ.
Ngay cả khi cha mẹ ta đến, hắn cũng hiếm khi tiếp kiến.
Nhưng hắn hẳn vẫn chưa phát hiện ra điều gì.
Bằng không, với thủ đoạn của hắn, một khi biết Tống phủ lừa dối mình, lúc này e rằng Tống gia đã sớm không yên bình rồi.
Biết ngày mai hắn sẽ đến Tống phủ, Tống Như Sơ vô cùng bất an:
"Quân thượng mới chỉ gặp ta nửa ngày, chẳng lẽ đã nhìn ra ta không phải Tống A Lê?"
Nhưng rất nhanh, nàng lại tự trấn an:
"Không đúng.
Nếu hắn đã nhìn ra, đầu ta đã sớm không còn trên cổ."
"Nhưng chắc chắn là ngự y vừa rồi nói gì đó
Khiến quân thượng sinh nghi.
Diệp Nhi, mau cho người đi dò hỏi ngay."
Nàng rất thông minh.
Con cháu được nuôi dạy trong danh môn vọng tộc như Tống gia, tự nhiên không phải hạng tầm thường.