7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 240: Ngã ngựa trước mặt Tần Xuyên (1)

Qua khoảng cách này, Mạc Thi Vận vẫn có thể nhìn thấy Tần Xuyên đang mỉm cười với Giản Nhất Lăng.

Đây là cảnh mà Mạc Thi Vận không bao giờ nghĩ đến.

Giản Nhất Lăng hôm nay gặp Tần Xuyên vì Tần Xuyên đã phát hiện ra việc chữa trị cho mẹ của Tần Xuyên.

Việc Giản Nhất Lăng chữa trị cho mẹ của Tần Xuyên là một dự án nghiên cứu lâu dài, không giống như tình trạng của Giản Duẫn Náo, chỉ là một cuộc phẫu thuật.

Điều này khiến mẹ của Tần Xuyên và Giản Nhất Lăng tiếp xúc nhiều.

Trong một thời gian dài, Tần Xuyên khả năng biết được là rất cao.

Vì vậy Tần Xuyên phát hiện Giản Nhất Lăng cũng không ngạc nhiên lắm.

Hơn nữa, giữa họ có một thỏa thuận đặc biệt, cho nên việc biết chuyện chữa bệnh chỉ là chuyện sớm hay muộn.

Sau khi Tần Xuyên biết được sự thật, anh đã gửi một tin nhắn cho Giản Nhất Lăng, hy vọng có thể gặp mặt nói chuyện.

Việc gia đình bệnh nhân nói chuyện với bác sĩ chăm sóc không phải là một yêu cầu quá đáng, và Giản Nhất Lăng đồng ý.

Mặc dù Giản Nhất Lăng vẫn muốn tránh gặp mặt với Tần Xuyên càng nhiều càng tốt.

Giản Nhất Lăng và Tần Xuyên đã hẹn nhau ở quán cà phê này.

Hai người chọn một chỗ ngồi bên cửa sổ, Tần Xuyên gọi nhân viên phục vụ gọi hai món đồ uống.

Anh gọi một tách cà phê cho mình và một ly sữa lắc cho Giản Nhất Lăng.

Giản Nhất Lăng thực sự muốn uống cà phê.

Nhưng cô ấy quá xấu hổ khi từ chối lòng tốt của người khác, và cũng không quá kén chọn.

Tần Xuyên đã nói sữa lắc rồi, cô không có mặt mũi nào mà sửa lại.

Tần Xuyên nhìn Giản Nhất Lăng, vừa thích thú vừa xấu hổ, "Không thể tin được rằng tôi đã là giáo viên dạy phụ đạo của em trong một tháng."

"Nghe đạo có trước sau, thuật nghiệp có chuyên tấn công." Giản Nhất Lăng đáp. (*)

(*) Ý câu này của Giản Nhất Lăng đó là việc học hành cô không tốt, nhưng y thuật lại có thiên phú.

Tần Xuyên bật cười, "Đừng an ủi anh. Y thuật của em không phải anh có thể đạt được."

Tần Xuyên theo sau xúc động nói, "Anh thật không ngờ em lại là người cứu mẹ anh."

Đây là chuyện mà Tần Xuyên không bao giờ có thể nghĩ ra.

"Ân." Phản ứng của Giản Nhất Lăng là trực tiếp và thực lãnh đạm.

Giống như khi cô ấy học phụ đạo.

Tần Xuyên đã quen với bộ dạng của cô, cũng không cảm thấy được cô tiếp đón lạnh nhạt, "Hôm nay anh tìm em. Điều đầu tiên anh muốn làm là cảm ơn em."

"Không có chi."

"Việc thứ hai là hỏi em về thỏa thuận."

Tần Xuyên ký một thỏa thuận rất đặc biệt khi mẹ của Tần Xuyên làm thủ tục nhập viện.

Nội dung của thỏa thuận này là muốn hứa Tần Xuyên một lời hứa.

Lúc đó Tần Xuyên cảm thấy rất khó hiểu, Viện nghiên cứu y học Tuệ Linh là tồn tại như thế nào, anh là một sinh viên đại học bình thường, có tài đức gì mà Viện nghiên cứu y học Tuệ Linh đưa ra yêu cầu như vậy với mình?

Nhưng mà lúc đó Tần Xuyên cũng không nghĩ được nhiều, dứt khoát ký vào hiệp định, chỉ cần có thể cứu mẹ mình, kêu anh hứa bao nhiêu lần cũng không thành vấn đề.

Cho đến khi anh biết rằng bác sĩ của mẹ anh là Giản Nhất Lăng và Trình Dịch.

Anh bắt đầu suy nghĩ lại về nội dung của thỏa thuận này.

Giản Nhất Lăng muốn lời hứa của mình, tại sao lại như vậy?

Có điều gì ở anh mà cô ấy muốn?

"Xem trọng anh."

Tất nhiên, Giản Nhất Lăng không thể nói với Tần Xuyên, cô biết anh rất lợi hại, cô biết anh có thể đạt được thành công trong tương lai, và cô cũng biết anh có khả năng sẽ đấu đến không chết không ngừng cùng Địch Quân Thịnh trong tương lai.

Để sau này Địch Quân Thịnh không chết trong tay anh, cô trước tiên hạ thủ vi cường, yêu cầu anh một lời hứa, không có giá trị pháp lý nhưng lại có giá trị về mặt đạo đức.

Tần Xuyên thấp giọng cười, "Em nói nghiêm túc sao? Ít nhất hiện tại tới xem, anh chỉ là người một nghèo hai trắng tay."
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 241: Ngã ngựa trước mặt Tần Xuyên (2)

Tần Xuyên nhận thức rõ ràng thân phận của mình.

Mặc dù hiện tại anh đang trong thời kỳ sự nghiệp đang lên, công ty đang phát triển nhanh chóng và triển vọng đầy hứa hẹn.

Ngay cả trường trung học Thịnh Hoa cũng xác định anh như một hình mẫu cho các sinh viên đại học đương đại.

Nhưng xét về mặt thành tựu cho đến nay anh vẫn chỉ là một người bình thường so với Giản gia.

"Tôi không thích anh." Giản Nhất Lăng vội nói.

Cô có chút sợ Tần Xuyên đã hiểu lầm cô yêu thích anh nên mới phát sinh ra nhiều chuyện như vậy.

"Ân." Tần Xuyên nghĩ thầm mình cũng chưa từng nghĩ như vậy.

Có lẽ nào những gì anh vừa nói đã khiến Giản Nhất Lăng hiểu lầm?

"Tôi không có cảm giác với anh." Giản Nhất Lăng nhấn mạnh.

Tần Xuyên lại cười, hôm nay đối mặt với Giản Nhất Lăng, anh cười nhiều hơn so cả một tuần cộng lại.

Tất nhiên, tình trạng của mẹ anh được cải thiện cũng là một nguyên nhân rất quan trọng.

"Anh cũng không nghĩ vậy." Tần Xuyên nói, "Anh chỉ là tò mò, tại sao xem trọng anh như vậy, thuần túy xem trọng."

Tần Xuyên cũng không tự luyến, cho rằng Giản Nhất Lăng yêu thích anh mới hành động như vậy.

Đương nhiên Tần Xuyên không hề nghi ngờ mị lực của mình, trước khi vào quán cà phê đã gặp phải một cô gái, nghĩ rằng mị lực của mình hẳn là không tệ.

Nhưng đối với Giản Nhất Lăng, Tần Xuyên chưa bao giờ nghĩ như vậy, anh khá chắc rằng cô gái này không những không có hứng thú với anh, mà còn không muốn phản ứng với anh.

Cũng đúng là như thế, Tần Xuyên mới muốn biết mục đích của Giản Nhất Lăng khi làm những việc này.

"Anh là người có tài, tôi yêu tiền." Giản Nhất Lăng nghiêm túc nói ba chữ "Tôi yêu tiền".

Giọng nói nhẹ nhàng ngọt ngào, nội dung nói chuyện với cô ấy, không biết thế nào, lại thấy không thích hợp.

Tần Xuyên không khỏi dừng một chút, lại mỉm cười.

Là nhân vật chính của nguyên tác, giá trị nhan sắc của Tần Xuyên không cần phải nói, khi anh cười rạng rỡ, mấy cô gái bàn bên cạnh đều nhìn anh.

Trong mắt những cô gái, ngôi sao đều muốn bung ra gần như không thể che giấu.

Câu trả lời của Giản Nhất Lăng trực tiếp và rõ ràng đến nỗi Tần Xuyên không ngờ tới.

Nhưng quả thực là hợp lý nhất.

Tần Xuyên không thể không cảm khái, rằng Giản Nhất Lăng sinh ra trong Giản gia, cũng giống như các anh trai của cô, ngay từ nhỏ đã biết đầu tư và quản lý tài chính.

Nhưng cách đầu tư của cô ấy hơi khác một chút.

Anh là một trong những "sản phẩm" được cô đầu tư.

"Vậy thì anh thực sự phải cảm ơn Giản tiểu thư đây thật tốt vì đã công nhận sản phẩm này." Tần Xuyên nói nửa thật nửa đùa.

"Ân." Giản Nhất Lăng nói, "Tình trạng của mẹ anh, anh muốn hỏi gì?"

"Không, anh tin em, và chỉ tin em." Tần Xuyên nói, "Chuyện này không thuộc phạm vi chuyên môn của anh. Anh tin tưởng vào sự chuyên nghiệp của em, đây là cách duy nhất để cứu mẹ anh."

Tần Xuyên không vì vấn đề tuổi tác của Giản Nhất Lăng mà trở nên rối rắm.

Từ ngày đưa mẹ vào viện nghiên cứu y học Tuệ Linh, anh đã lựa chọn và hơn nữa cần thiết phải chọn tin tưởng những người của viện nghiên cứu.

Giản Nhất Lăng là thành viên chính thức của viện, nên anh cũng tin tưởng vào khả năng của Giản Nhất Lăng.

"Hơn nữa, anh sẽ không nói cho ai biết về em." Tần Xuyên lại nói.

Tần Xuyên là một người thông minh, từ những biểu hiện trước đây của Giản Nhất Lăng anh có thể suy đoán, Giản Nhất Lăng không muốn người khác biết bí mật này của mình.

Thậm chí còn bao gồm cả gia đình của cô ấy.

Nếu gia đình của Giản Nhất Lăng biết tình huống chân thật của Giản Nhất Lăng, thì sẽ không ra tiền để nhờ anh đến dạy Giản Nhất Lăng như một gia sư.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 242: Vô tật chết tâm

Mà các kỳ khảo thí, Giản Nhất Lăng cũng không để bị trượt môn.

"Cảm ơn." Giản Nhất Lăng trả lời.

Tuy rằng cô không lo lắng Tần Xuyên sẽ nói ra, nhưng tốt nhất Tần Xuyên có thể giúp cô giữ bí mật.

Tần Xuyên và Giản Nhất Lăng trò chuyện một lúc trong quán cà phê.

Sau đó cùng nhau rời quán.

Tần Xuyên không có xe hơi, nên không đưa tiễn Giản Nhất Lăng.

Chỉ chào tạm biệt Giản Nhất Lăng ở cửa và nhìn cô ấy rời đi.

Khi cả hai rời quán cà phê, Mạc Thi Vận từ hiệu sách đối diện nhìn sang.

Cô nhìn thấy Tần Xuyên và Giản Nhất Lăng thường xuyên nở nụ cười trong lúc trò chuyện.

Vì Tần Xuyên và Giản Nhất Lăng đang ngồi cạnh cửa sổ nên cô vẫn có thể nhìn rõ dù họ ở bên kia đường.

Mạc Thi Vận có một vị đắng trong lòng mà cô không hiểu.

Cô không biết tại sao điều này lại xảy ra.

Có vẻ như những điều cay đắng mà cô gặp phải gần đây đều có liên quan đến Giản Nhất Lăng.

Trên điện thoại của Mạc Thi Vận là một bức ảnh cô vừa chụp, trong ảnh là Tần Xuyên đang cười rạng rỡ.

Và nụ cười rạng rỡ của anh ấy lại đối với Giản Nhất Lăng.

Cô vừa rồi ma xui quỷ khiến mà ấn nút chụp và ghi lại cảnh này, trong sâu thẳm trái tim, cô hy vọng sẽ tìm ra bằng chứng cho thấy giữa họ không thân mật đến vậy trong cảnh đông lạnh này.

Nhưng Mạc Thi Vận càng nhìn lâu, sự thật càng đi theo hướng cô không mong muốn.

Lần đầu tiên trong đời, cô bị một người con trai làm cho tim đập thình thịch như vậy, chẳng lẽ vô tật mà chết sao.

###

Mạc Thi Vận gần đây có chút thất thần, lại lật xem ảnh trong album.

Cô không biết mình bị làm sao, cảm thấy chuyện này dường như cứ vướng vào tâm trí cô.

Chu Toa đi sau Mạc Thi Vận và nhìn thấy điện thoại di động của Mạc Thi Vận.

"Nữ nhân này không phải là Giản Nhất Lăng sao?" Chu Toa trong nháy mắt nhận ra.

Phát hiện Chu Toa ở phía sau, Mạc Thi Vận nhanh chóng cất điện thoại di động đi.

"Để mình nhìn lại lần nữa, hình như mình đã nhìn thấy nam nhân đó rồi." Chu Toa duỗi tay muốn lấy điện thoại của Mạc Thi Vận.

"Không có gì." Mạc Thi Vận không đưa điện thoại cho Chu Toa.

"Không, nam nhân này có vẻ là người đến trường chúng mình tọa đàm lần trước.. Tần Xuyên! Đúng, là Tần Xuyên!"

Chu Toa vẫn nhận ra nam nhân trong bức ảnh.

Mạc Thi Vận không trả lời.

Chu Toa tỏ vẻ kỳ lạ, "Tại sao Giản Nhất Lăng và Tần Xuyên lại ngồi cùng nhau? Có điều gì đó khó hiểu giữa hai người họ vậy? Giản Nhất Lăng yêu sớm sao?"

Yêu sớm không được cho phép ở trường trung học Thịnh Hoa của bọn họ.

Mặc dù không có quy định cấm rõ ràng nào, nhưng giáo viên sẽ cho bạn biết rằng nhiệm vụ quan trọng nhất của mỗi người trong giai đoạn này là học tập.

"Không có. Cậu đừng nói bậy."

Mạc Thi Vận không thích Chu Toa đem hai người này định nghĩa là "bạn trai bạn gái".

"Không phải sao, Thi Vận, dù hai người này có quan hệ gì, cậu đem bức ảnh đăng lên đi, chắc hẳn sẽ có người nghĩ rằng hai người này có vấn đề."

Lời nói của Chu Toa khiến Mạc Thi Vận dừng lại.

Chu Toa tiếp tục thuyết phục, "Hãy đăng ảnh lên đi, không cần phải nói gì cả. Đây không phải là hành vi sai trái gì. Ảnh chụp là thật, cậu không có photoshop ảnh. Chúng ta đang thật sự cầu thị." (*)

(*) Thật sự cầu thị: Thành ngữ này có nghĩa là giải quyết vấn đề dựa trên tình hình thực tế, tìm kiếm bản chất vấn đề từ những thứ xác thực.

Khi Chu Toa thấy Mạc Thi Vận đã bắt đầu do dự, cô ta tiếp tục nói, "Nếu không, cậu gửi cho mình bức ảnh, việc cậu gửi bức ảnh cậu chụp cho bạn bè cũng không thành vấn đề đúng không? Còn về việc có phát nó đi hay không, đó là việc của mình không liên quan gì đến cậu."
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 243: So sánh Mạc Thi Vận và Giản Nhất Lăng (1)

Mạc Thi Vận bị thuyết phục.

Chu Toa nói câu "thật sự cầu thị" đem tâm lý bài xích ban đầu của cô xua tan đi.

Những gì Chu Toa nói đều đúng, dù ảnh có truyền ra thì họ cũng chỉ là người đăng ảnh, ảnh là ảnh thật.

Dưới tâm lý an ủi như vậy, Mạc Thi Vận đã làm những việc mà trước đây cô sẽ không làm.

Cô ấy đã gửi bức ảnh cho Chu Toa.

Sau khi Chu Toa có được bức ảnh, đã ngay lập tức vào diễn đàn của trường để chỉnh sửa bài đăng.

###

Trở lại trường học, Giản Nhất Lăng không biết rằng cuộc gặp gỡ giữa cô và Tần Xuyên đã bị hiểu nhầm.

Đối với cô ấy mà nói còn rất nhiều việc phải làm.

Mặc dù cuộc phẫu thuật của Giản Duẫn Náo đã hoàn thành, nhưng bệnh án của mẹ Tần Xuyên và chuyện của lão tiên sinh vẫn còn ở phía trước đợi cô.

Đồng thời, thuốc mỡ của cô ấy đã chuẩn bị bắt đầu thử nghiệm lâm sàng.

Giản Nhất Lăng dành tất cả thời gian trên lớp của mình cho các loại công việc khác nhau, không có thời gian nhàn hạ để đi quản lý ý kiến của người khác về mình. "

" Nhất Lăng, nhìn diễn đàn này. Ai đó đã đăng một bài có liên quan đến cậu."

Hồ Kiều Kiều cảm thấy bất bình cho Giản Nhất Lăng, rõ ràng cô bạn cùng bàn ngày nào cũng bận rộn với việc của mình, nhưng mọi người lại cứ không ngừng phê bình cô ấy.

Từ lúc Giản Duẫn Náo bị thương, Giản Nhất Lăng đã bị coi như là yêu ma quỷ quái.

Ngay cả khi sau này sự thật được làm sáng tỏ, vẫn luôn có những người muốn cắn Giản Nhất Lăng không bỏ, để chứng minh rằng quan điểm trước đây của họ là đúng.

Giản Nhất Lăng mới nhìn đến, nhìn thấy có hai bài đăng đứng đầu diễn đàn.

Một là về Mạc Thi Vận.

[Nữ thần Thịnh Hoa, lại đoạt giải cuộc thi vật lý, điểm lại thành tích xuất sắc của nữ thần trong những năm qua.]

Nội dung trong bài là một loạt các kết quả nổi bật mà Mạc Thi Vận đạt được trong ba năm trung học.

Không chỉ kết quả các kỳ khảo thí thông thường đều dẫn đầu, mà các cuộc thi khác nhau cũng giành giải thưởng.

Ngoại trừ cuộc thi hóa học đạt giải cao vừa qua, các cuộc thi khác và cuộc thi sáng tác hầu như đều có tên của Mạc Thi Vận.

Không chỉ vậy, Mạc Thi Vận còn đạt giải nhảy cao và nhảy xa tại đại hội thể dục thể thao của trường, giải thêu thùa thanh niên.

Tóm tắt cuối cùng của poster về Mạc Thi Vận là: Sự phát triển toàn diện về trí đức thể mỹ.

Những bình luận bên dưới cũng là một lời khen ngợi.

Mặc dù đã từng xảy ra chuyện Hà Kiến Quân gây rắc rối ở trường trước đây, nhưng so với điểm xuất sắc của Mạc Thi Vận, mọi người đều cảm thấy rằng có một người cha như vậy, mà Mạc Thi Vận vẫn có thể có được thành tích này, điều này càng đáng khen hơn.

Đặc biệt là đối với những người không đủ giỏi trong trường, Mạc Thi Vận chắc chắn là hình mẫu của họ.

Và một bài đăng phổ biến khác là về Giản Nhất Lăng.

[Ngay cả khi không đẩy Giản Duẫn Náo, Giản Nhất Lăng vẫn khiến trường trung học Thịnh Hoa xấu hổ]

Sau khi nhấp vào đó, đó là hình ảnh của Giản Nhất Lăng.

Trong ảnh, Giản Nhất Lăng và Tần Xuyên đang ngồi cùng nhau trong quán cà phê, trò chuyện và uống nước, thoạt nhìn quan hệ thật thân mật.

Bởi vì Tần Xuyên đến trường trung học Thịnh Hoa để tọa đàm và gây ra chấn động, mọi người vẫn luôn nhớ đến anh và biết rằng giữa anh và Giản Nhất Lăng không có quan hệ họ hàng.

Nếu nhìn vào ảnh, còn tính là tốt.

Một đoạn văn bản bên dưới mới xuất sắc hơn.

Văn bản giống như một bài văn, miêu tả cách Giản Nhất Lăng dựa vào sự giàu có và quyền lực của gia đình để thiết lập mối quan hệ với Tần Xuyên, hai người như thế nào nhận thức, như thế nào phát triển quan hệ đều nói rất chi tiết.

Trong mô tả này, Giản Nhất Lăng là con gái nhà giàu bao dưỡng tiểu bạch kiểm.

Tần Xuyên vì sự nghiệp của mình mà hy sinh bản thân trở thành một tiểu bạch kiểm.

Hơn nữa Giản Nhất Lăng vẫn còn nhỏ nên có vẻ như Giản Nhất Lăng không biết tự kiểm điểm.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 244: So sánh Mạc Thi Vận và Giản Nhất Lăng (2)

Hồ Kiều Kiều khó chịu với mô tả, "Người này là người nào vậy? Làm sao có thể nói như thể đã tự mình trải nghiệm!"

Giản Nhất Lăng vẫn đang đọc bài đăng.

Cô không muốn dính líu quá nhiều đến Tần Xuyên.

Nội dung của bài đăng là điều cô không muốn xem cho lắm.

Vương Hướng Trọng bước tới, cậu ta cũng nhìn thấy nội dung của bài đăng hot hôm nay.

"Đôi khi có so sánh mới có thương tổn. Có người giỏi thì cái gì cũng giỏi, không chỉ ngoại hình ưa nhìn, học lực giỏi mà còn phát triển về nhiều mặt. Còn có người chưa đi đến đâu, mà hằng ngày chỉ biết lấy bối cảnh của mình ra khoe, tuổi không lớn, mà bắt chước người khác yêu đương."

Bài đăng của Giản Nhất Lăng và bài đăng của Mạc Thi Vận được đặt cùng nhau, tạo thành một sự tương phản rõ nét.

Mạc Thi Vận là hình mẫu cho mọi người.

Mà Giản Nhất Lăng không nghi ngờ chính là một hình ảnh đại diện cho tiêu cực.

Hồ Kiều Kiều vặn lại, "Vương Hướng Trọng, Nhất Lăng vừa giành được vị trí đầu tiên trong cuộc thi hóa học. Đừng giả bộ mất trí nhớ!"

"Tôi nghe nói rằng có thể gặp một người rất quan trọng sau khi chiến thắng cuộc thi. Tôi nghĩ đó là do một số người bỏ tiền ra mua" vé vào cửa "được gặp đi, có đúng không?"

Vương Hướng Trọng không gọi tên hay giải thích, cậu ta chỉ thích nói nửa lời.

Không thể tìm ra lỗi của cậu ta.

Giản Nhất Lăng quay đầu lại và liếc nhìn Vương Hướng Trọng, ngữ khí lạnh nhạt nhưng lộ ra cảnh cáo, "Hãy tự quản chính mình."

Giọng nói tự nhiên mềm yếu, nhưng ánh mắt của cô lạnh thấu xương.

"Nha, đại tiểu thư đây muốn uy hiếp tôi sao? Ỷ thế hiếp người sao?" Giọng của Vương Hướng Trọng mang chút chán ghét.

Giản Nhất Lăng không tiếp tục nói chuyện với cậu ta.

Chuông vào học vang lên, Vương Hướng Trọng phải trở về chỗ ngồi.

Trên diễn đàn, có rất nhiều người có quan điểm tương tự với Vương Hướng Trọng.

Mạc Thi Vận là một nữ thần rất xứng đáng, cô ấy đã đi học được ba năm và đã tích lũy được danh tiếng và sự nổi tiếng rất tốt.

Giản Nhất Lăng không ngạc nhiên hay lo lắng về điều này, Mạc Thi Vận là một nhân vật như vậy trong nguyên tác.

Giản Nhất Lăng chỉ không muốn dính líu đến Mạc Thi Vận và Tần Xuyên.

Nhưng vì hai bài viết hôm nay, cả ba đã được đưa ra để thảo luận.

Giản Nhất Lăng nhìn trong danh sách liên lạc của mình, tìm ra một người và nói với đối phương cô muốn xóa bài đăng về cô trên diễn đàn của trường.

Ở một bên khác, Giản Duẫn Thừa cũng nhìn thấy bài đăng về Giản Nhất Lăng.

Sau khi gặp Địch Quân Thịnh lần đó, Giản Duẫn Thừa liền bắt đầu chú ý đến diễn đàn khuôn viên của trường cao trung Thịnh Hoa.

Đương nhiên anh biết người trong ảnh là Tần Xuyên.

Anh cau mày, Tần Xuyên đã kết thúc dạy bổ túc cho Tiểu Lăng, tại sao hai người lại gặp nhau trong một quán cà phê?

Nhưng mấu chốt là nội dung bài đăng này rõ ràng là có ác ý vu khống Giản Nhất Lăng.

Giản Duẫn Thừa đã gọi điện quốc tế cho Hoắc Ngọc.

Ngay khi cuộc gọi được kết nối, Hoắc Ngọc lên tiếng trước, "Thừa thiếu, tôi biết lý do tại sao cậu gọi cho tôi. Vì bài đăng của Tiểu Lăng phải không? Tôi vừa xem! Tôi đã theo dõi từ khi cậu nói với tôi lần trước. Chỉ cần hệ thống của tôi nhận được ba chữ" Giản Nhất Lăng ", tôi sẽ ngay lập tức nhận được lời nhắc."

Sau khi hệ thống của Hoắc Ngọc tự động truy xuất thông tin về Giản Nhất Lăng trên mạng, anh ấy đã tạo ra hệ thống sàng lọc, sau đó những thông tin của gia đình Giản Duẫn Thừa bọn họ và những tin tức liên quan đều đẩy về cho anh hết.

Đây là lý do tại sao lần trước Giản Nhất Lăng bị treo phần thưởng trên web đen, anh ấy liền biết điều đó.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 245: Xóa bài đăng

Hoắc Ngọc nói rất nhanh, Giản Duẫn Thừa vẫn có thể nghe thấy âm thanh gõ nhanh trên bàn phím khi anh ta nói.

"Cậu còn không mau xử lý?" Giọng điệu của Giản Duẫn Thừa có chút không kiên nhẫn.

"Thừa thiếu, cậu đang chê tôi làm việc kém hiệu quả sao?"

"Nếu không thì sao? Chính cậu nói rằng mức độ bảo mật của diễn đàn trong khuôn viên trường cao trung Thịnh Hoa là rất thấp."

"Rất thấp không sai! Chỉ cần mấy giây, tôi dùng ngón chân cũng thu phục được! Nhưng! Ai ahihi nói cho tôi biết tại sao tôi gặp một lập trình viên thiên tài như tôi?"

"Cậu đã gặp cái gì?"

"Dịch ngắn gọn, chính là lúc tôi muốn động đến bài đăng của em gái cậu, thì đụng phải một hacker khác, hiện tại chúng tôi đang đánh nhau!"

Cho nên Hoắc Ngọc hiện tại rất bận, lại không ngừng ngón tay.

Giản Duẫn Thừa không thúc giục anh ta, sau khi kiên nhẫn đợi năm phút, anh lại nghe thấy tiếng anh ta hét lên, "Ta dựa vào ta dựa vào ta dựa vào!"

"Cậu thua?"

"Thừa thiếu, cậu không thể nghi ngờ tôi như vậy!"

"Vậy cậu thắng rồi?"

"Không phải.."

"Vậy là cái quỷ gì vậy?"

"Hai ta không phân thắng bại, diễn đàn trong khuôn viên trường cao trung Thịnh Hoa bị cả hai chúng ta làm sụp rồi."

Giản Duẫn Thừa nghiêm khắc nói với Hoắc Ngọc, "Hạn cho cậu trong một giờ phải khôi phục nó."

"Không phải, Thừa thiếu, diễn đàn treo cũng không có việc gì. Em gái cậu sẽ không cần phải xem bài đăng đó."

"Đừng nói nhiều nữa, làm việc đi."

"Được rồi.." Hoắc Ngọc rưng rưng đáp ứng, nhưng trong lòng lại thầm nguyền rủa, chỉ biết bắt anh làm việc làm việc làm việc.

Vô tình mà áp bức anh cái nhân viên xuất sắc này.

Vô nhân đạo!

Anh thầm nguyền rủa anh ấy sẽ không bao giờ lấy được vợ!

Hoắc Ngọc cuối cùng đã xóa thành công bài đăng và đặt quyền để người đăng không thể đăng được nữa.

###

Trước khi diễn đàn trong khuôn viên trường ngừng hoạt động, Khâu Di Trân đã nhìn thấy nội dung của bài đăng.

Bây giờ cô ta rất khổ sở, không thể đi học, thậm chí không thể ra khỏi cửa.

Mặc dù Khâu Lợi Diệu nghiêm cấm việc truyền bá những tin tức không liên quan trong trường, nhưng vẫn không có cách nào thay đổi những vụ kiện đòi đi tìm sự thật.

Khâu Di Trân bị cha cô ta giam cầm tại nhà, nhìn thấy bài đăng mới nổi mới nhất trên diễn đàn của trường, cô ta đã nghĩ đến một điều hoàn toàn khác với những người khác.

Sau khi nhìn thấy bài đăng về Mạc Thi Vận, cô ta đã nghĩ đến việc nhờ cô ấy giúp đỡ.

Khâu Di Trân gọi cho Mạc Thi Vận, "Thi Vận, giúp chị với."

"Chị cần em giúp chị như thế nào?"

Mạc Thi Vận có lẽ đã nghe về chuyện xảy ra gần đây trong Khâu gia, bị nhà trường cấm không được thảo luận trên diễn đàn của trường.

"Em cho chị vay một ít tiền."

Sau khi cô ta xảy ra chuyện, mấy người trước đây cùng xưng chị em đều cùng cô phủi sạch quan hệ.

Kết quả là cô không thể tìm ai đó để giúp đỡ.

Những người bạn nhậu không đáng tin cậy, vì vậy cô ta chỉ có thể dựa vào Mạc Thi Vận.

Trong lòng Khâu Di Trân, Mạc Thi Vận khác với những người khác.

"Khâu tỷ, chị biết đấy, chị có thể nói em làm việc khác, nhưng tiền.. em thật sự không có."

Tình cảnh của Mạc Thi Vận không cho phép cô cho Khâu Di Trân mượn tiền.

"Nhưng không phải em vừa giành được một giải thưởng cuộc thi vật lý khác sao?"

Vừa rồi Khâu Di Trân đã nhìn thấy tất cả trên bài đăng.

"Tiền thưởng chỉ có hai nghìn tệ.."

Tiền thưởng thi đấu chung quy không cao chút nào, hai ba nghìn đã là rất tốt rồi.

Cuộc thi hóa học vừa qua là một ngoại lệ.

"Hai nghìn tệ cũng được." Khâu Di Trân giờ đã bị cha cô ta đóng băng tất cả các thẻ, và cô không còn tiền mặt.

Hai nghìn tệ có còn hơn không.

Mạc Thi Vận do dự, họ chuẩn bị thưa kiện, và cần rất nhiều tiền.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 246: Thịnh gia trở thành Chủ tịch hội đồng quản trị trường học (1)

Cô cũng biết rằng nếu bây giờ cô cho Khâu Di Trân vay tiền, có lẽ cô ấy sẽ không thể trả lại trong thời gian ngắn.

Mạc Thi Vận do dự.

"Thi Vận?" Khâu Di Trân vẫn đang đợi điện thoại.

Mạc Thi Vận khó xử nói, "Khâu tỷ, chị cũng biết em đang gặp rắc rối gì, và em cũng đang cần tiền gấp. Em chỉ có hai ngàn, không giúp được gì nhiều. Nếu chị cần giúp đỡ cái khác, em nhất định sẽ không từ chối."

Sự từ chối của Mạc Thi Vận khiến Khâu Di Trân rất thất vọng.

Nhưng cô không thể trách Mạc Thi Vận, vì cô đã biết về những khó khăn của Mạc Thi Vận trước đó.

Chỉ là ít nhiều cũng có chút thương tâm.

Bởi vì cô ấy cảm thấy rằng vụ kiện của Mạc Thi Vận sẽ không được thực hiện ngay lập tức, mà cô ấy chỉ muốn vay tiền trong vài ngày.

###

Giản Nhất Lăng được gọi đến văn phòng bởi Lý lão sư, chủ nhiệm giáo dục.

"Giản Nhất Lăng, sao em lại thế này? Em bao nhiêu tuổi mà đã muốn nói chuyện yêu đương? Em có biết rằng nó không chỉ ảnh hưởng đến học tập, mà còn làm tổn hại đến uy tín của trường không?"

Chủ nhiệm giáo dục vừa thấy Giản Nhất Lăng đến liền muốn phát hỏa.

Trường học gần đây xảy ra đủ chuyện, hiệu trưởng trường liên tục bị gièm pha, hội đồng quản trị của trường tổ chức nhiều cuộc họp lớn liên tiếp, thông qua hàng loạt sai phạm khủng hoảng về quan hệ công chúng, hiện vẫn đang kiện cáo.

Giản Nhất Lăng còn muốn tới làm thêm phiền, tạo thêm điều bất lợi cho trường.

Ông nhớ đến lần trước tiếp đãi Tần Xuyên, không hiểu tại sao Tần Xuyên lại nói tốt cho Giản Nhất Lăng, hóa ra vấn đề là ở chỗ này!

"Em nhìn Mạc Thi Vận mà xem. Tại sao cùng là học sinh của trường cao trung Thịnh Hoa, lại khác biệt quá lớn như vậy?"

Sau cuộc thi hóa học lần trước, chủ nhiệm giáo dục đặc biệt quan tâm đến tình huống học tập của Giản Nhất Lăng.

Ông nhận thấy bài làm gần đây của cô ấy vẫn duy trì tỷ lệ sai sót cao, ngay cả môn hóa học cũng không ngoại lệ.

Điều này đã làm cho chủ nhiệm giáo dục tin tưởng rằng phán đoán của ông không sai, giải thưởng của Giản Nhất Lăng chỉ là một vở kịch của kẻ quyền lực.

Người phụ trách Viện nghiên cứu vật liệu hóa học Ước Lợi nói đến cùng cũng là một người hào môn quyền quý, anh ta có thể nghiêm túc với học thuật đến đâu?

Chủ nhiệm giáo dục đang nói chuyện sôi nổi thì đột nhiên của phòng làm việc được mở ra.

Chủ nhiệm giáo dục nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi trông rất nổi bật bước vào từ ngoài cửa, theo sau là một nhóm nam giới mặc tây trang.

"Các cậu là ai? Đây là trường học, đây là phòng làm việc của tôi, làm sao các cậu có thể xông vào mà không nói một lời? Bảo vệ trường học đâu rồi?"

Địch Quân Thịnh không nói lời nào trực tiếp bước tới ghế chủ nhiệm giáo dục, ngồi xuống.

Hành động vừa cầu thả vừa kiêu ngạo.

Cùng lúc đó, ánh mắt anh rơi vào Giản Nhất Lăng đang đứng trước mặt anh, bất giác cau mày.

"Cậu là ai vậy? Cậu mà làm bậy là tôi kêu bảo vệ lên đó!"

Ngay khi chủ nhiệm giáo dục định bước tới, ông đã bị vệ sĩ của Địch Quân Thịnh chặn lại.

"Các người như vậy vô pháp vô thiên sao?"

Chủ nhiệm giáo dục rất tức giận, liền muốn gọi điện thoại báo cảnh sát.

Vu Hi vừa mới tiến vào, đã kịp thời giải thích với chủ nhiệm giáo dục, "Đừng hét lên, Thịnh gia vừa trở thành chủ tịch hội đồng quản trị trường của ông."

Vì sự việc của Khâu Lợi Diệu và Khâu Di Trân, trường cao trung Thịnh Hoa đã có một cuộc khủng hoảng nhất định, nhiều cổ đông muốn chuyển nhượng cổ phần.

Địch Quân Thịnh đã nhân cơ hội mua một số lượng lớn cổ phần ở Thịnh Hoa và trở thành cổ đông của trường cao trung tư thục Thịnh Hoa.

Sau đó, hội đồng quản trị đã bỏ phiếu xác nhận quyền chủ tịch của Địch Quân Thịnh.

Các thành viên hội đồng quản trị trường nhìn thấy Địch Quân Thịnh như nhìn thấy một vị cứu tinh.

Thịnh gia trở thành cổ đông, điều này có lợi cho họ.

Tựa vào thân cây lớn chịu bóng tốt.

Bàn tay đang chuẩn bị gọi điện thoại của vị chủ nhiệm giáo dục dừng lại.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 247: Thịnh gia trở thành Chủ tịch hội đồng quản trị trường học (2)

Theo sau ngoài cửa, một thành viên hội đồng quản trị trường mà chủ nhiệm giáo dục quen thuộc.

Ông ta là một người đàn ông trung niên chất phác.

Dưới sự giới thiệu của ông, chủ nhiệm giáo dục đã hoàn toàn tiếp nhận việc Địch Quân Thịnh là chủ tịch mới của trường của họ.

Ông thay đổi thái độ và nở một nụ cười hiền lành với Địch Quân Thịnh, "Hóa ra là chủ tịch Địch, vừa rồi tôi thực sự rất xấu hổ, cứ nghĩ có người muốn đến gây rắc rối, là tôi có mắt không nhìn thấy Thái Sơn."

Địch Quân Thịnh thậm chí nhìn cũng không thèm nhìn chủ nhiệm giáo dục một cái.

Địch Quân Thịnh nhìn Giản Nhất Lăng rồi hỏi chủ nhiệm giáo dục, "Ông vừa khiển trách cô ấy?"

"Đúng vậy, bạn học sinh này đã có hành vi vô kỷ luật, làm ra chuyện vừa không có lợi cho mình còn gây bất lợi cho trường học."

Chủ nhiệm giáo dục không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ đến ông đang cố gắng duy trì danh dự của trường, và vì tiền đồ của học sinh mà suy xét.

"Vô kỷ luật." Địch Quân Thịnh lặp lại đánh giá này của chủ nhiệm giáo dục.

"Chủ nhiệm giáo dục thật tài năng. Một cô gái mới mười lăm tuổi, thế nhưng có thể khiến ông có đánh giá như vậy."

Địch Quân Thịnh trên mặt ý cười dần biến mất, ánh mắt dần lạnh lùng.

Khi Vu Hi nhìn thấy ánh mắt u ám của Địch Quân Thịnh, lưng anh cảm thấy hơi lạnh.

Nhưng Vu Hi không hề đồng tình với chủ nhiệm giáo dục.

Những thứ khác anh không biết, nhưng sự đánh giá "vô kỷ luật" này cũng đủ để làm cho Vu Hi có ấn tượng rất xấu với chủ nhiệm giáo dục.

Chủ nhiệm giáo dục quan tâm đến danh dự của trường không phải xấu, phê bình những học sinh có vấn đề không phải xấu.

Tiền đề là phải có cơ sở.

Bây giờ trên diễn đàn chỉ có tấm hình hai người ngồi trong quán cà phê tán gẫu, cộng thêm đoạn mô tả "sôi nổi, rạo rực" là ông đã đưa ra kết luận chỉ vì ông có ấn tượng xấu về Giản Nhất Lăng sao?

Ông có thể kết tội học sinh trong trường của ông mà không có bằng chứng sao?

Thật là nực cười.

Địch Quân Thịnh cùng với thành viên hội đồng quản trị trường theo sau nói, "Khai trừ vị chủ nhiệm giáo dục này."

Vị thành viên hội đồng quản trị đối đãi với Địch Quân Thịnh với thái độ đặc biệt tôn trọng, "Việc này cần phải mở cuộc họp hội đồng quản trị để đưa ra quyết định, nhưng hơn phân nửa là có thể."

Thịnh gia không phải thành viên hội đồng bình thường, lời ngài nói sẽ khai trừ một lãnh đạo của trường, hầu hết các vị thành viên khác đều sẽ đồng ý.

"Vậy đi chuẩn bị đi." Địch Quân Thịnh cũng lười nói nhảm.

"Vâng, vâng, tôi sẽ sắp xếp trong thời gian sớm nhất." Thành viên hội đồng nhanh chóng đồng ý, sau đó nói với chủ nhiệm giáo dục, "Anh tạm dừng công việc của mình trước, những việc sắp xếp sau đó chờ thông báo của hội đồng quản trị."

Chủ nhiệm giáo dục ngẩn người, "Không phải, có chuyện gì vậy? Tôi đã làm.. tôi đã làm điều gì sai? Là bởi vì lúc nãy tôi không nhận ra chủ tịch Địch là chủ tịch hội đồng quản trị mới của trường chúng ta mà ngài muốn đuổi tôi sao? Tôi không nghĩ rằng phản ứng vừa rồi của tôi có vấn đề!"

Chủ nhiệm giáo dục cố gắng nói lý, ông không thể chấp nhận được sự sắp xếp của chủ tịch trường.

Chủ nhiệm giáo dục không nghĩ rằng ông ta sai, vì vậy ngay cả khi ông ta cảm thấy cái lạnh thấu xương trên người Địch Quân Thịnh, ông ta vẫn phải biện minh cho chính mình.

"Tại sao trường cao trung Thịnh Hoa lại thuê một người vùa mù vừa điếc về làm chủ nhiệm giáo dục?" Giọng điệu của Địch Quân Thịnh đầy sự mỉa mai rõ ràng.

"Cậu nói ai là người vừa mù vừa điếc?" Chủ nhiệm giáo dục đâu chịu nổi những lời xúc phạm như vậy.

Địch Quân Thịnh chỉ vào Giản Nhất Lăng bên cạnh, "Một nãi nha đầu như vậy mà ông có thể nói rằng cô ấy vô kỷ luật, ông ahihi chắc chắn đã bị mù ở một mức độ nhất định!"

Giản Nhất Lăng, người được gọi là "nãi nha đầu", cau mày và nhỏ giọng phản bác, "Tôi không phải là nãi nha đầu."

Địch Quân Thịnh phớt lờ sự phản bác của cô.

Địch Quân Thịnh trực tiếp chỉ huy vị thành viên hội đồng quản trị đi cùng anh, "Nói với bảo vệ mời người không phải là nhân viên trường chúng ta ra ngoài."

Vị thành viên hội đồng quản trị nhanh chóng làm theo.

Khi bảo vệ ập vào, chủ nhiệm giáo dục lập tức choáng váng.

Không bao lâu trước, ông là chủ nhiệm giáo dục của trường này, còn muốn mời người khác rời đi.

Bây giờ ông trở thành người bị mời đi.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 250: Muốn gặp Tiểu Lăng

Khi giọng nói run rẩy của Giản Duẫn Náo vang lên, Giản Duẫn Thừa biết rằng cậu ấy đã xem đoạn video chân tướng sự việc và biết chuyện gì đã xảy ra.

"Đã nghĩ kỹ rồi sao?"

Chuyện này đã đả kích Giản Duẫn Náo không hề nhỏ.

Cậu ấy cần phải chuẩn bị, không chỉ tâm trạng của bản thân, mà còn cả những tình huống khác mà cậu ấy phải đối mặt khi gặp Giản Nhất Lăng.

"Em nghĩ kỹ rồi."

"Buổi tối anh đưa em về nhà cũ."

Việc Giản Duẫn Náo ra ngoài sẽ không ảnh hưởng đến việc phục hồi chức năng sau này của cậu ấy.

Cậu ấy có thể đi bất cứ lúc nào cậu muốn.

Đêm đó, Giản Thư Hình, Ôn Noãn và Giản Duẫn Thừa cùng Giản Duẫn Náo, cả bốn người tập trung tại ngôi nhà cũ của Giản gia.

Kết quả từ miệng lão phu nhân nghe được, Giản Nhất Lăng hôm nay cùng Giản Vũ Tiệp và Vu Hi đi ra ngoài.

Cẩn thận hỏi lại mới biết, hôm nay là buổi biểu diễn của nhóm Jupiter ở thành phố Hằng Viễn, Giản Nhất Lăng và những người khác đi xem buổi biểu diễn của Jupiter.

Lão phu nhân còn nói rằng Giản Nhất Lăng có thể đến nửa đêm nay mới về tới.

Nghe vậy, bốn người trong gia đình trông rất thất vọng.

Đặc biệt là Giản Duẫn Náo, ngay từ khi bước vào cửa, cậu đã cúi đầu không dám ngẩng đầu nhìn Giản lão phu nhân.

Giản Thư Hình cau mày, tự hỏi làm sao con gái ông có thể ở bên ngoài muộn như vậy mới trở về?

Nhưng khi lời nói đến môi, ông lại phải nuốt xuống.

Bởi vì ông nhất định sẽ bị lão phu nhân mắng khi nói ra lời này, hơn nữa ông cũng không có chỗ để phản bác.

Bây giờ họ không có quyền can thiệp vào chuyện của con gái họ.

Lão phu nhân đã gật đầu đồng ý, họ còn có thể nói gì.

Giản Duẫn Thừa lấy điện thoại di động ra và gọi, nhờ người mua vé Jupiter cho mình.

Kết quả, lão phu nhân bên cạnh nhàn nhạt nói, "Đừng nghĩ tới, bé ngoan bọn họ cầm vé là do Vũ Mân đưa theo dạng vé khách mời. Con có mua được vé vào thì cũng không thấy chúng nó đâu."

Lão phu nhân không khách khí hủy đi mặt mũi của cháu trai mình.

Giản Duẫn Thừa vẫn cho người mua vé cho mình.

Và câu trả lời của anh dành cho bà nội mình là, "Con cũng muốn xem buổi biểu diễn của Vũ Mân."

Lão phu nhân than thở trong lòng: Lừa quỷ đi, con có thật muốn xem buổi biểu diễn của Vũ Mân không? Con thậm chí không có một tế bào âm nhạc nào! Không bao giờ nghe nhạc kể từ khi còn nhỏ! Phương diện này còn không bằng lão thái thái bà đâu! Còn đòi đi nghe buổi biểu diễn!

Nhưng lão phu nhân vẫn lưu lại cho Giản Duẫn Thừa một chút mặt mũi, cũng không có trực tiếp vạch trần anh.

Giản Duẫn Thừa đã mua vé.

Giản Duẫn Náo muốn đi cùng anh.

Giản Duẫn Thừa không đồng ý, "Có rất đông người tại buổi biểu diễn. Tình trạng của đôi tay không cho phép em đi đến đó."

Thật vất vả mới chữa khỏi cho bàn tay, nếu một phút sơ suất để bàn tay lại bị thương, thì hối hận cũng không kịp.

Giản Duẫn Náo do dự một lúc, nhưng vẫn kiên quyết muốn đi, "Vậy thì em sẽ đi cùng với anh, rồi em sẽ đợi anh trên xe."

Cậu không đi vào, cậu đợi sau khi họ kết thúc.

Giản Duẫn Náo chấp nhất như vậy bởi vì sự hối hận và áy náy cuồng cuộn như sóng biển trong lòng cậu lúc này.

Không làm chuyện gì chắc cậu sẽ khó chịu chết mất.

"Cũng được." Giản Duẫn Thừa đồng ý cho Giản Duẫn Náo đợi họ trên xe.

Vì vậy, cha Giản mẹ Giản ở lại nhà cũ cùng lão phu nhân nói chuyện, trong khi Giản Duẫn Thừa đưa Giản Duẫn Náo đến buổi biểu diễn của Jupiter.

Lão gia tử và lão phu nhân đều nhận thấy con trai cả và con dâu không có tâm trạng trò chuyện với hai người già họ lúc này, nên chưa nói được hai câu liền đuổi họ đi về.

Sau khi người đi hết rồi, Giản lão phu nhân mới hỏi Giản lão gia tử, "Ông già, ông nói Tiểu Náo sẽ xin lỗi bé ngoan như thế nào?"

Giản lão phu nhân vẫn rất quan tâm đến vấn đề này.

"Bà hỏi tôi thì tôi hỏi ai?"

Giản lão gia tử tức giận, trắng mắt liếc lão phu nhân mình một cái.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 251: Đến chờ Tiểu Lăng

Khi lão nhân gia nói chuyện, trong tay vẫn đang cầm một chậu lan hồ điệp, đang xoay qua xoay lại nhìn thật kỹ, bộ dạng rất để ý.

"Cái lão già chết tiệt ông, chuyện cháu trai cháu gái không lo lắng, lại lo phá cây hoa lan của ông thì có ích lợi gì?" Lão phu nhân tức giận nói.

"Phá cây lan là như thế nào? Đây là chậu lan bé ngoan trồng cho tôi! Lúc trước không hiểu sao dường như sắp chết, bé ngoan đã đem đi dưỡng một tuần liền cứu sống lại, tôi không xem nó làm bảo bối sao được." Lão gia tử ậm ừ nói.

Phong lan đã quý, tình cảm của cháu gái còn quý hơn!

"Cái lão già chết tiệt này, bé ngoan đã giúp ông dưỡng cây hoa lan, ông lại không quan tâm gì đến chuyện của con bé?"

"Cái lão thái bà này, bà quan tâm sao không đi giúp giật dây bắc cầu đi?"

"Cái này tôi cũng mặc kệ." Lão phu nhân tỏ vẻ kiêu ngạo, "Bọn nó làm tổn thương bé ngoan của tôi, bọn nó còn trông mong vào lão thái bà tôi giúp nữa sao? Không thể nào!"

Giản lão phu nhân quan tâm thì quan tâm, nhưng bà không ra tay giúp đỡ.

Bà không muốn giúp đỡ vì khi bọn họ xử phạt bé ngoan, bắt bé ngoan xin lỗi Tiểu Náo, bọn họ có hỏi qua ý kiến của bà trước không!

###

Giản Duẫn Thừa và Giản Duẫn Náo đã đến sân vận động nơi Jupiter tổ chức buổi biểu diễn.

Đúng như dự đoán của lão phu nhân, mặc dù Giản Duẫn Thừa đã có vé, nhưng tại buổi biểu diễn lớn như vậy, hoàn toàn không thể nhìn thấy Giản Nhất Lăng và những người khác.

Buổi biểu diễn của Jupiter đã thành công tốt đẹp và được các fan hưởng ứng rất nhiệt tình.

Đây là lần đầu tiên Giản Nhất Lăng thấy cái loại náo nhiệt như thế này và cũng là lần đầu tiên được xem một buổi biểu diễn âm nhạc.

Giản Nhất Lăng có chút không thích ứng, nhưng vẫn kiên trì đứng nghe.

Sau khi buổi biểu diễn kết thúc, Giản Nhất Lăng và những người khác đi vào hậu trường.

Giản Vũ Mân bước xuống sân khấu, đầu tiên liền lao về phía Giản Nhất Lăng.

Trên sân khấu vừa rồi, Giản Vũ Mân vừa hát vừa nhảy, tiêu hao rất nhiều thể lực, bây giờ cả người vẫn đang đổ mồ hôi và thở hổn hển.

Giản Vũ Tiệp phàn nàn về người anh bên cạnh, "Anh cả, biểu hiện của anh hôm nay rất bình thường."

Đối với anh trai mình, cần phải đưa ra yêu cầu cao, không thể khen nhiều, nếu không anh ấy sẽ phiêu.

Giản Vũ Mân phớt lờ Giản Vũ Tiệp và quay sang hỏi Giản Nhất Lăng, "Còn tiểu sên thì sao? Màn trình diễn của anh trai ổn chứ?"

"Rất tốt." Giản Nhất Lăng trả lời thành thật.

Giản Vũ Mân cười nói, "Vẫn là em gái tinh mắt nhất."

Sau đó anh nhìn qua Giản Vũ Tiệp bên cạnh trừng một cái, em trai xấu thật không đáng tin.

Giản Vũ Tiệp ậm ừ, "Em gái là ngại không muốn anh bị mất mặt."

Mấy người đang nói đùa ở hậu trường, trợ lý đi đến chỗ Giản Vũ Mân và nói, "Chủ tịch của Công ty khoa học Hoàn Du đang tìm cậu."

"Ừm.. cho anh ấy vào đi." Khi nghe thấy danh hiệu này, Giản Vũ Mân đã biết người này không phải ai khác chính là Giản Duẫn Thừa.

Giản Duẫn Thừa đã được đưa vào hậu trường.

"Anh Duẫn Thừa, sao anh lại ở đây?"

Giản Vũ Mân nhớ rằng Giản Duẫn Thừa không có ưu thích âm nhạc, cũng không thích những nơi ồn ào, đi nghe buổi biểu diễn âm nhạc cũng không phải phong cách của anh.

"Đến đợi Tiểu Lăng."

Khi Giản Duẫn Thừa trả lời câu hỏi của Giản Vũ Mân, ánh mắt anh rơi vào Giản Nhất Lăng.

Giản Nhất Lăng hôm nay mặc hơi dày vì sợ lạnh.

Cô được bao bọc trong bộ quần áo mềm mại và bồng bềnh, khuôn mặt vốn đã nhỏ nhắn của cô lại càng nhỏ hơn.

"Anh Duẫn Thừa, anh đừng lo, lát nữa em sẽ về nhà cũ với Tiểu Lăng."

Tối nay Giản Vũ Mân sẽ trở lại nhà cũ và đích thân hộ tống Giản Nhất Lăng về nhà, không cần Giản Duẫn Thừa phải đi chuyến này.

Buổi biểu diễn đã kết thúc hoàn hảo, và Giản Vũ Mân có thể nghỉ ngơi một thời gian ngắn.

Giản Nhất Lăng hiện tại đều trở về nhà cũ chứ không phải về nơi ở của Giản gia.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 252: Món quà từ em gái

"Anh biết, cũng tiện đến xem buổi biểu diễn của em." Giản Duẫn Thừa lại nói.

Giản Vũ Mân cũng không biết, Giản Duẫn Thừa từ khi nào đã quan tâm đến sự nghiệp của mình?

"Vì anh Duẫn Thừa đang ở đây, đợi một chút chúng ta cùng đi ăn tối đi."

Buổi biểu diễn âm nhạc kết thúc hoàn hảo, các thành viên của họ sẽ đi ra ngoài để tổ chức tiệc mừng.

Giản Duẫn Thừa không trả lời ngay khi Giản Vũ Mân vừa nói, mà nhìn vào vị trí của Giản Nhất Lăng và hỏi Giản Nhất Lăng, "Quá muộn cũng không tốt? Em có muốn quay về nhà nghỉ ngơi không?"

Ngữ khí của Giản Duẫn Thừa như thế này, đây là lần đầu tiên Giản Vũ Mân và Giản Vũ Tiệp thấy qua.

Thật là hiếm thấy!

Vu Hi, người im lặng ở bên, không khỏi thở dài vì cảm thán, anh Duẫn Thừa hôm nay là có chuyện gì vậy? Đây không giống với anh ấy bình thường! Có một chút bối rối.

Mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào Giản Nhất Lăng.

Giản Nhất Lăng đưa tay ra, kéo kéo quần áo của Giản Vũ Tiệp, "Đói bụng."

Đói bụng, cho nên vẫn muốn ăn khuya.

Có thể đi ngủ muộn hơn một chút nhưng phải bổ sung năng lượng và điều trị tốt cho dạ dày.

Giản Vũ Tiệp vội vàng nói, "Được, chúng ta đi ăn khuya, để chúc mừng cho buổi biểu diễn kết thúc hoàn hảo của anh cả nhé!"

Sau đó cậu ấy nói với anh trai Giản Vũ Mân, "Anh cả, các anh lúc nào thì xuất phát vậy? Em gái đói bụng, em gái đã gầy như vậy, anh còn để em ấy đói sao!"

"Được rồi, được rồi, anh biết rồi!" Giản Vũ Mân trắng mắt nhìn Giản Vũ Tiệp một cái, em trai xấu xí thật chán ghét!

Giản Duẫn Thừa nói với Giản Vũ Mân, "Vậy thì thêm anh vào."

"Được." Giản Vũ Mân cũng không thể nói không được.

Giản Vũ Mân còn trông cậy về sau Giản Duẫn Thừa chăm sóc sản nghiệp của Giản gia và cuối năm còn trả cổ tức cho những người nắm giữ cổ phần.

Trước khi đi, Giản Duẫn Thừa gọi điện cho Giản Duẫn Náo dặn cậu nếu buồn ngủ hãy ngủ trên xe, hoặc gọi tài xế ở nhà đến đón trước.

Giản Duẫn Thừa không cho Giản Duẫn Náo đi ăn khuya vì có quá nhiều người ở đây, không chỉ có anh em Giản Vũ Mân và Giản Vũ Tiệp, mà còn có các thành viên khác của Jupiter.

Trong tình huống này, Giản Duẫn Náo muốn nói gì với Giản Nhất Lăng cũng không thích hợp.

Jupiter đến nhà hàng ở bên cạnh sân vận động mà họ đã tổ chức buổi biểu diễn âm nhạc.

Nhà hang này thuộc về Vu gia.

Vu Hi thập phần khách khí mà miễn phí cho mọi người.

Các thành viên Jupiter cũng thập phần nhiệt tình.

Cùng nhau quây quần và cười đùa.

Đặc biệt là Lạc Huân, thành viên nhỏ tuổi nhất, không chỉ nói nhiều nhất mà còn là người thích nói chuyện với Giản Nhất Lăng nhất.

Mí mắt cong cong, như một con chó nhỏ dính người.

Vu Hi nhìn Lạc Huân mà sốt ruột, cậu ấy không nhìn thấy ba người anh trai xung quanh Nhất Lăng muội muội sao?

Cậu không thấy anh hàng xóm là anh ở bên cạnh mà phải nghiêng người sang một bên, không dám lại gần sao?

Thực sự một chút nhãn lực đều không có!

Trong khi ăn, Giản Nhất Lăng lấy một túi giấy đưa cho Giản Vũ Mân.

"Chúc mừng anh, buổi biểu diễn, thuận lợi."

Giản Nhất Lăng đã chuẩn bị cho Giản Vũ Mân một món quà chúc mừng sự thành công của buổi biểu diễn.

Vừa rồi trong hậu trường hỗn loạn, lúc này ăn cơm trong nhà hàng, có cơ hội, Giản Nhất Lăng liền lấy quà ra.

Nhìn thấy chiếc túi giấy quen thuộc, mắt Giản Duẫn Thừa trở nên thâm thúy.

Giản Vũ Mân sững sờ một lúc, không ngờ hôm nay lại nhận được quà từ Giản Nhất Lăng.

Điều bất ngờ đến quá đột ngột, có chút không kịp phản ứng.

Theo đó khóe miệng Giản Vũ Mân không hề kiềm chế, không thể che giấu nụ cười của mình, "Tiểu sên, em vậy mà tặng quà cho anh trai!"

Cuối cùng cũng không phải một phen nước mắt, một phen nước mũi lau trên người anh rồi!
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 254: Ở lại đợi

Ánh mắt không mấy thiện cảm của họ đều tập trung vào một người, đó là Lạc Huân, người vừa nhận quà của Giản Nhất Lăng! "

" Tiểu sên, nói cho anh biết, tại sao em lại tặng quà cho tiểu tử thúi này? "Giản Vũ Mân rất nghiêm túc hỏi Giản Nhất Lăng.

" Muốn cảm ơn anh ấy. "Giản Nhất Lăng đáp.

Trong nguyên tác, Lạc Huân đã bảo hộ Giản Nhất Lăng trong một thời gian dài, cuối cùng cũng bởi vì Giản Nhất Lăng liên lụy, mới bị phong sát.

Mọi người đồng thời đều cùng nhau nhìn Lạc Huân.

Đôi mắt như một nhóm cảnh sát đang nhìn vào kẻ bị tình nghi.

Bản thân Lạc Huân cũng sừng sờ, anh không biết mình đã làm gì để Giản Nhất Lăng cần phải cảm ơn anh.

Nhưng anh vẫn tận hưởng cảm giác được mọi người ghen tị.

" Anh lớn lên đáng yêu sao! "Lạc Huân xấu hổ nói.

Lời vừa nói ra, Lạc Huân liền bị các thành viên khác trong nhóm vô cùng ghét bỏ xem thường.

Tiểu tử thúi!

Tiểu tử thúi không biết xấu hổ!

Thiếu đánh!

Giản Vũ Mân quay đầu lại và nói với Giản Nhất Lăng," Tiểu sên, đừng để bị lừa bởi khuôn mặt tươi cười lừa dối của tiểu tử thúi này! "

Lúc này Giản Vũ Mân không thể không nghi ngờ, rằng Lạc Huân dựa vào khuôn mặt người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, khuôn mặt chó con để lừa Giản Nhất Lăng.

Điều này là không thể được.

" Đúng vậy, anh trai tôi nói đúng! "Giản Vũ Tiệp cùng Giản Vũ Mân đối với chuyện này đều rất ăn ý, ý kiến thập phần nhất quán.

Giản Vũ Tiệp lão đại không vui.

Mũ của Nhất Lăng muội muội! Nhất Lăng muội muội đan áo và mũ đều thật vất cả.

Anh cả nhận được không tính! Tại sao Lạc Huân đồ chán ghét này lại có phần?

Giản Duẫn Thừa vẻ mặt âm trầm, nhìn Giản Nhất Lăng và Lạc Huân, cảm giác không vui đột nhiên chợt nhảy tới.

Đặc biệt là khuôn mặt tươi cười của Lạc Huân khi nhận quà của Giản Nhất Lăng.

Nếu là bình thường, anh ấy đã mở miệng, lời muốn nói có thể trực tiếp hơn so với lời của Giản Vũ Mân, hơn nữa anh ấy còn muốn cảnh cáo Lạc Huân tránh xa em gái mình ra.

Nhưng bây giờ, lý trí của anh yêu cầu anh phải kìm chế sự xúc động này.

Mối quan hệ giữa anh và Tiểu Lăng đã trở nên rất xa lạ, nếu anh làm điều gì đó trái với mong muốn của cô bé vào lúc này, có thể khiến tình hình trở nên tồi tệ hơn.

Giản Duẫn Thừa là một người rất lạnh lùng, kiêu ngạo, rất ít khi kiềm chế, nhịn xuống cảm xúc của mình, không phải việc dễ dàng gì, nhưng anh ấy vẫn phải cố gắng chịu đựng.

Cảm giác muốn can thiệp nhưng cố nén không được can thiệp này vừa khó chịu vừa chua xót.

Vì vậy mà bữa ăn khuya này trở nên vô vị.

Vu Hi đã dành thời gian để gửi một tin nhắn cho Địch Quân Thịnh, người đã không đến đây hôm nay, cùng với một bức ảnh mà anh ấy bí mật chụp.

[Buổi biểu diễn của Jupiter đã kết thúc hoàn hảo, Lăng thần tri kỷ đã tặng áo len dệt kim và mũ làm quà. Không chỉ Giản Vũ Mân có mà một thành viên khác trong nhóm cũng nhận được.]

Sau khi tin nhắn được gửi đi, không có phản hồi trong một thời gian dài.

Vu Hi nghĩ rằng có thể đã quá muộn, Thịnh gia có lẽ đã ngủ.

###

Trong khi mọi người ăn tối trong nhà hang của Vu gia, Giản Duẫn Náo ở một mình trong xe suốt thời gian đó.

Mặc dù Giản Duẫn Thừa nói rằng cậu ấy có thể lựa chọn quay về nhà một mình, nhưng Giản Duẫn Náo không cam lòng, lựa chọn ở trong xe đợi mọi người quay lại.

Một giờ sáng, Giản Duẫn Náo cuối cùng cũng nhìn thấy Giản Duẫn Thừa.

" Anh! "Giản Duẫn Náo nhìn thấy Giản Duẫn Thừa, hai mắt sáng lên, lúc nhìn về phía sau Giản Duẫn Thừa, phát hiện phía sau không có ai.

" Tiểu Lăng đâu? "Giản Duẫn Náo vội vàng hỏi.

" Vũ Mân đưa con bé về rồi."

Giản Vũ Mân trở về nhà cũ, còn bọn họ trở về biệt thự của Giản gia.

Về lý luận trên mà nói, Giản Nhất Lăng được Giản Vũ Mân đưa về là lựa chọn hợp lý và hiệu quả nhất.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 255: Ở viện nghiên cứu vô tình gặp Giản Nhất Lăng

Giản Duẫn Thừa không tìm được lý do phản bác, nên chỉ có thể tự mình quay lại.

Giản Duẫn Náo ánh mắt trầm xuống.

Giản Duẫn Thừa nhíu mày, nhưng chung quy anh cũng không nói gì để an ủi Giản Duẫn Náo.

Khi hai anh em trở về nơi ở của Giản gia, cha Giản và mẹ Giản vẫn chưa nghỉ ngơi, họ đang đợi bọn họ trở về.

Kết quả là Giản Duẫn Thừa không mang về được một tin vui nào.

"Ba, mẹ, con muốn trở lại trường học." Giản Duẫn Náo suy nghĩ rất lâu trên đường trở về và cuối cùng đưa ra lựa chọn.

"Em xin nghỉ cũng đã lâu rồi, nghỉ thêm mấy ngày cũng không sao." Giản Duẫn Thừa trầm giọng nói.

Giản Duẫn Náo lắc đầu, "Em biết những gì đã xảy ra ở trường. Sự tình là do em mới xảy ra. Mặc kệ ai tung tin đồn, ngọn nguồn đều là từ em mà ra. Em gái bởi vì em mà bị người khác oan uổng và xúc phạm."

Giản Duẫn Náo không biết chính mình hiện tại có thể làm gì khác để bù đắp.

Nhưng với chuyện này, cậu cần cho Giản Nhất Lăng một lời giải thích.

Giản Thư Hình và Ôn Noãn nhìn nhau ấm áp, sau đó đồng ý với đề nghị của Giản Duẫn Náo, "Đợi con hoàn thành thủ tục xuất viện xong thì có thể trở lại trường để đi học."

###

Sau khi được sự đồng ý của ba mẹ, ngày hôm sau, Giản Duẫn Thừa đã đi đến viện nghiên cứu để xử lý các thủ tục xuất viện cho Giản Duẫn Náo.

Đối với việc phục hồi chức năng sau này, Giản Duẫn Náo có thể về nhà và thực hiện ở nhà, miễn là cậu ấy thường xuyên quay lại viện để kiểm tra.

Giản Duẫn Thừa vô tình gặp Giản Nhất Lăng trong viện nghiên cứu.

Bởi vì biết rằng Giản Nhất Lăng có mối quan hệ tốt với Trình Dịch và La Tú Ân của viện, anh cũng đã nghe Giản lão phu nhân nói rằng La Tú Ân thường đưa Giản Nhất Lăng đi chơi.

Vì vậy, không có gì ngạc nhiên khi thấy Giản Nhất Lăng xuất hiện trong viện nghiên cứu lúc này.

Đã gần đến giờ ăn trưa, mọi người trong viện tạm gác công việc và nghỉ ngơi trong phòng ăn của viện.

Vì số lượng thành viên nghiên cứu không quá đông nên nhà ăn của viên nghiên cứu tương đối mang tính chất gia đình, bên cạnh có phòng bếp, là nơi đầu bếp của viện nghiên cứu chế biến thức ăn cho mọi người.

Họ cũng sẽ tùy chỉnh món ăn theo sở thích của mọi người.

Khi Giản Duẫn Thừa nhìn thấy Giản Nhất Lăng, Giản Nhất Lăng đang bận rộn trong phòng bếp.

Giản Duẫn Thừa chủ động đi đến chỗ Giản Nhất Lăng, anh nhìn thấy Giản Nhất Lăng đang làm sushi.

Những nắm cơm trắng và mềm được vắt bởi đôi bàn tay trắng và mềm như nhau.

Giản Duẫn Thừa đứng yên lặng quan sát một lúc.

Anh thấy Giản Nhất Lăng làm từng cái một và đặt chúng ngay ngắn trên đĩa.

Trước mặt Giản Nhất Lăng có một vài cái đĩa, với kiểu dáng và màu sắc khác nhau, nhưng đều có cùng kích thước.

Đợi Giản Nhất Lăng chuẩn bị xong, trên mỗi cái đĩa đều có bảy cái.

Giản Nhất Lăng đặt những chiếc đĩa này lên khay và mang chúng đến bàn ăn.

Trình Dịch, La Tú Ân, giáo sư Hứa, và các thành viên khác của viện nghiên cứ, mỗi người đều có một chiếc đĩa.

Mọi người đều có được những gì họ thích.

"Nhất Lăng muội tử, chị yêu em nhất! Chị yêu em chết mất." La Tú Ân định xông lên "mổ" vài cái vào mặt Giản Nhất Lăng.

"E hèm, Ân tỷ." Trình Dịch nhắc nhở La Tú Ân thu liễm bằng một tiếng ho, anh trai người ta vẫn còn ở đây, Ân tỷ muốn tấn công em gái người ta, qua qua.

La Tú Ân không có cảm nắng Giản Duẫn Thừa, vì vậy cô xem anh cũng như bất kỳ người đàn ông nào.

Trong số các anh trai của Giản Nhất Lăng, La Tú Ân chỉ cảm nắng với Giản Vũ Mân.

Sau khi Giản Duẫn Thừa nhìn xung quanh một lúc, anh đến gần Giản Nhất Lăng đang bận rộn và nói nhỏ, "Tiểu Lăng, anh cả cũng đói bụng."

Giọng điệu của Giản Duẫn Thừa như có mang theo một chút cầu khẩn, có chút giống một đứa trẻ đòi ăn.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 256: Giản Duẫn Náo trở lại trường học (1)

Giản Nhất Lăng quay lại nhìn Giản Duẫn Thừa một cái, sau đó nói với anh một sự thật phũ phàng, "Không có dư nguyên liệu nấu ăn."

Nguyên liệu dùng cho sushi là loại tươi nhất, cá hồi hay tôm ngọt được sử dụng đều phải tươi mới.

Khi mua nguyên liệu, Giản Nhất Lăng mua với số lượng vừa phải để đảm bảo không bị lãng phí nên không có nhiều.

Nếu có nguyên liệu, Giản Nhất Lăng sẽ nấu cho Giản Duẫn Thừa.

Nhưng bây giờ không có, Giản Nhất Lăng cũng biến không ra, cô ấy chỉ có thể trả lời Giản Duẫn Thừa một cách thẳng thắn như vậy.

Xin đồ ăn không thành, Giản Duẫn Thừa chỉ có thể đứng tại chỗ, nhìn những người khác trong viện ăn.

Giản Nhất Lăng trở lại phòng bếp, dùng phần cơm còn lại nắm thành vài viên cơm nhỏ rồi gói vào trong một miếng rong biển mỏng.

Mang nó cho Giản Duẫn Thừa.

Những người khác khác đều được món ăn hợp khẩu vị vừa đẹp mắt vừa ngon miệng.

Giản Duẫn Thừa chỉ có cơm trắng.

Bất quá Giản Duẫn Thừa một chút cũng không chê, cầm lấy đĩa từ tay Giản Nhất Lăng và ăn.

Biểu tình thập phần thỏa mãn.

Sau khi ăn xong, mọi người vẫn còn chút thời gian để nghỉ ngơi, Giản Nhất Lăng và mọi người bắt đầu chơi một trò chơi nhỏ.

Trò chơi giết người sói, Giản Nhất Lăng luôn là người đầu tiên bị nhìn thấu thân phận, các loại bị giết bị ngược khác nhau.

Không phải mọi người bắt nạt cô mà là rất dễ đoán.

Mọi người đều nhìn không được.

Vì vậy, mọi người đổi trò chơi thành trò chơi giải đố, sau đó bọn họ bị Giản Nhất Lăng cấp ngược lại.

Lần nào Giản Nhất Lăng cũng là người đầu tiên tìm ra manh mối và giải các câu đố.

Emmmm.. Giờ có quá muộn để hối hận khi muốn chơi lại trò giết người sói không?

###

Giản Duẫn Náo đã trở lại trường học.

Tay bị thương của cậu vẫn đeo một lớp vỏ vật liệu đặc biệt màu xanh và trắng.

Đây là sản phẩm do viện nghiên cứu tùy chỉnh riêng cho cậu ấy.

Nó có tác dụng cố định bên trong và bảo vệ bàn tay cậu giúp cậu thực hiện các động tác phục hồi chức năng bất cứ lúc nào.

Sự trở lại của Giản Duẫn Náo đã thu hút sự chú ý của mọi người trong trường.

[Giản Duẫn Náo đã trở lại trường học. Tay cậu ấy có tốt hơn không? ]

[Tuyệt vời, tuyệt vời, hoàng tử piano của chúng ta cuối cùng đã trở lại. Nhưng anh ấy có thể chơi piano nữa không? ]

[Tin tức ở tầng trên bị chậm rồi, tôi nghe nói rằng một bác sĩ phẫu thuật hàng đầu trong và ngoài nước đã thực hiện ca phẫu thuật tay cho Giản Duẫn Náo.]

[Thật không? Có thật không? Tay của Giản Duẫn Náo có thể được chữa lành! Thật đáng kinh ngạc! Bác sĩ thiên tài này ở đâu ra vậy? Muốn gặp người đó!]

[Wow, wow, đây thực sự là một tin vui và đáng mừng. Tôi không biết bản thân Giản Duẫn Náo nghĩ gì về những tin đồn về việc em gái anh ấy đã đẩy anh ấy xuống cầu thang trước đây, liệu Giản gia bọn họ có tìm ra kẻ đứng sau vụ việc hay không? ]

[Để lại dấu chân, chờ đợi theo dõi. Có tin gì các bạn nhớ đá cho mình nha.]

Trong khi thảo luận trên diễn đàn đang náo nhiệt, thì bản thân Giản Duẫn Náo cũng đã xuất hiện trong lớp trọng điểm của trường cao trung Thịnh Hoa.

Hai tháng không thấy, cậu thiếu niên nay đã gầy ốm, tiều tụy đi trong thấy.

Nhưng cuối cùng cậu ấy cũng đã thực sự trở lại trường học.

Gặp lại Giản Duẫn Náo, Mạc Thi Vận cảm thấy rất mâu thuẫn.

Cô đã không gặp Giản Duẫn Náo trong một thời gian dài.

Những tin nhắn mà cô gửi cho cậu, cậu chỉ lạnh lùng đáp lại.

Mạc Thi Vận không phải là người thích lấy mặt nóng mà áp mông lạnh.

Cô ấy cảm thấy rằng Giản Duẫn Náo sau khi hồi phục, nhận thấy được sự lạnh nhạt cùng xa cách giữa hai người, cậu ấy sẽ chủ động đi tìm cô.

Mặc dù cô không biết chuyện gì đã xảy ra giữa bọn họ.

Vì vậy, khi gặp lại Giản Duẫn Náo, cô không biết mình nên lấy thân phận gì để đối đãi với cậu ấy.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 257: Giản Duẫn Náo trở lại trường học (2)

Khi Mạc Thi Vận đang suy nghĩ về những vấn đề này, các học sinh khác trong lớp đã vây quanh Giản Duẫn Náo và bày tỏ sự chúc mừng về ca phẫu thuật thành công của cậu ấy.

"Cảm ơn, cảm ơn mọi người đã quan tâm." Giản Duẫn Náo đáp lại lời chúc mừng của mọi người.

Ngay sau khi có mặt đông đủ, Giản Duẫn Náo đã có lời tuyên bố nghiêm túc với mọi người, "Mình đã xem tất cả các bài đăng trên mạng. Em gái mình, Nhất Lăng đã bị oan uổng. Em ấy muốn cứu mình chứ không phải muốn hại mình. Mong mọi người đừng suy đoán ác ý về em ấy nữa, càng đừng dùng ngôn ngữ làm tổn thương em ấy."

Khi nói ra điều này, trong lòng của Giản Duẫn Náo rất chua xót.

Cậu làm sao không biết trong số rất nhiều người đã làm tổn thương Giản Nhất Lăng, người khiến Giản Nhất Lăng bị tổn thương nhiều nhất chính là cậu ấy.

Lời nói của Giản Duẫn Náo đã phá tan tia nghi ngờ cuối cùng của mọi người.

Nếu phía trước vẫn còn một số kẻ ngoan cố khăng khăng nói rằng video giám sát là bị làm giả thì bây giờ chính người bị hại đã nói chẳng lẽ họ cũng không thể không tin, đúng không?

"Hóa ra là một sự hiểu lầm. Chúng tôi đã hiểu nhầm Giản Nhất Lăng."

"Đúng vậy, đều do cái người đã đăng bài đầu tiên kia, quá xấu xa rồi, nói chuyện giống như thật, tất cả chúng tôi đều bị hắn lừa gạt."

"Hãy yên tâm, Giản Duẫn Náo, chúng tôi sẽ không phạm sai lầm về chuyện này nữa."

"Chúng tôi trước đây đã phạm sai lầm. Thực sự xin lỗi. Có cơ hội mình sẽ xin lỗi em ấy. Hy vọng hai anh em các cậu không phiền lòng."

"..."

Mọi người đều sôi nổi bày tỏ quan điểm của mình với Giản Duẫn Náo.

Trong đó cũng bao gồm cả Chu Toa, người ngày hôm qua vẫn còn nói về chuyện của Giản Nhất Lăng với Mạc Thi Vận.

Chu Toa thích Giản Duẫn Náo, Giản Duẫn Náo nói cái gì chính là cái đấy, cô ấy không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để tạo ấn tượng tốt trước mặt Giản Duẫn Náo.

Tâm trạng của Mạc Thi Vận rất phức tạp, cô nhìn Giản Duẫn Náo lại có một cảm xúc khó tả trong lòng.

Giản Duẫn Náo khẳng định chắc nịch rằng không phải Giản Nhất Lăng đã đẩy cậu ấy, nhưng mẹ cô nói rằng những gì bà nhìn thấy là Giản Nhất Lăng đã đẩy Giản Duẫn Náo xuống cầu thang.

Điều gì đã xảy ra với Giản Duẫn Náo?

Là người nhà của cậu ấy yêu cầu cậu ấy nói như vậy, hay là cậu ấy thực sự cưng chiều Giản Nhất Lăng tới mức dù cô ấy có đẩy cậu ấy xuống cầu thang, cậu ấy cũng chọn bảo vệ cô ấy?

Mạc Thi Vận không thể hiểu được.

###

Buổi học trong buổi sáng cuối cùng cũng kết thúc, tất cả học sinh đến căng tin để ăn trưa.

Các bạn cùng lớp của Giản Duẫn Náo nghĩ đến tay của Giản Duẫn Náo liền muốn mang đồ ăn lên cho Giản Duẫn Náo.

Giản Duẫn Náo lại kiên trì muốn tự mình đến căng tin để ăn.

Bởi vì đối với cậu ấy bây giờ, nhà ăn của trường đã trở thành một trong số ít những nơi mà cậu ấy có thể gặp gỡ em gái Giản Nhất Lăng của mình một cách cởi mở và chân thật.

Một vài người bạn tốt và anh em của Giản Duẫn Náo đã đi cùng cậu ấy đến nhà ăn.

Họ yêu cầu Giản Duẫn Náo tìm một chỗ ngồi còn họ chịu trách nhiệm xếp hàng mua đồ ăn.

Vẫn còn nhiều chỗ trống trong nhà ăn, nhưng Giản Duẫn Náo đã lang thang tới lui trong nhà ăn rất lâu.

Mục đích của cậu không phải là tìm một vị trí trống mà là tìm Giản Nhất Lăng.

Cuối cùng, Giản Duẫn Náo tìm thấy Giản Nhất Lăng ở một góc căng tin, cô ấy đang ăn trưa với bạn mình.

Ngoài thức ăn trong căng tin, Giản Nhất Lăng còn mang thêm một hộp cơm trưa.

Bên trong hộp cơm màu hồng là thịt bò mà hai ngày trước có thời gia rãnh Giản Nhất Lăng đã đi mua, đó là thức ăn thêm cho cô và Hồ Kiều Kiều.

Còn có hai chai sữa đậu nành nguyên hạt đựng trong bình giữ nhiệt, Giản Nhất Lăng đã chuẩn bị trước để mang đến trường, cô và Hồ Kiều Kiều mỗi người một chai.

Giản Duẫn Náo đã tìm thấy một vị trí mà cậu có thể nhìn rõ Giản Nhất Lăng nhưng không quá gần.

Trong khi chờ các bạn cùng lớp quay lại, cậu ở một bên nhìn lén Giản Nhất Lăng ăn trưa.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 258: Mạc tẩu bị đuổi việc (1)

Một người bạn cùng lớp nhìn thấy Giản Nhất Lăng cách đó không xa và hỏi Giản Duẫn Náo, "Duẫn Náo, có phải là em gái cậu ở đằng kia không? Cậu có muốn đến chào không?"

"Không, Không cần.. em ấy.. em ấy và bạn đang ăn uống vui vẻ, đừng làm phiền."

Giọng điệu của Giản Duẫn Náo có chút trống rỗng khi nói.

"Vậy thôi."

Bạn học cũng không miễn cưỡng, lại liếc nhìn Giản Nhất Lăng, "Nhưng Duẫn Náo, em gái cậu thật xinh đẹp, giống như bước ra từ truyện tranh vậy."

"Không được nghĩ loạn!" Giản Duẫn Náo ngay lập tức trừng mắt nhìn bạn học của mình với ánh mặt nghiêm khắc.

"Mình chỉ nói vậy thôi, không có gì khác.." người bạn học nhanh chóng giải thích.

Bạn học nam sau khi giải thích xong, không khỏi thở dài một tiếng, "Thật là, mình nói vậy thôi mà cậu đã khẩn trương, anh em hai người quan hệ tốt như vậy, vậy mà trước đây lại có tin đồn em ấy hãm hại cậu, tin tức lại bị truyền đi rộng rãi, ai.."

Giản Duẫn Náo chột dạ mà cúi đầu, mắt chỉ dám nhìn đồ ăn trước mặt, "Ừ, đúng vậy.."

Kẻ khởi xướng chuyện này chính là cậu.

Giản Duẫn Náo thấy Giản Nhất Lăng đã ăn xong nên ăn vội vài miếng rồi chạy theo.

Sau khi nhìn Giản Nhất Lăng trở lại lớp học, Giản Duẫn Náo mới trở lại lớp học của mình.

Mạc Thi Vận và Chu Toa đã ăn trưa cùng nhau.

Trong bữa ăn, Chu Toa cùng Mạc Thi Vận thì thầm, "Thật không ngờ rằng không phải do Giản Nhất Lăng đẩy, bất quá điều này cũng tốt, Giản Duẫn Náo vui vẻ là quan trọng nhất."

Mạc Thi Vận chỉ ăn cơm, không nói gì.

"Đúng rồi, Thi Vận, trước đây không phải cậu thường ăn trưa với Giản Duẫn Náo sao? Sao hôm nay không đến gặp cậu ấy?"

Chu Toa trong lòng còn muốn nhờ Mạc Thi Vận để được tiếp xúc nhiều hơn với Giản Duẫn Náo.

Trước khi Giản Duẫn Náo nhập viện, Giản Duẫn Náo và Mạc Thi Vận thường ăn trưa cùng nhau.

Sau khi Giản Duẫn Náo nhập viện, Mạc Thi Vận đã ăn trưa với Chu Toa.

Mạc Thi Vận dừng lại, "Em gái của cậu ấy sẽ khó chịu."

"Cậu quản cô ta làm gì? Cô ta là đại tiểu thư tính tình nóng nảy, coi anh trai đều chỉ là của cô ta, ai đến cũng không được, mình nghĩ cô ta hận không thể để các anh trai cô ấy đều một mình cả đời!"

Ánh mắt Chu Toa khinh thường, nghe thấy ngữ khí là có thể cảm nhận được cô đối Giản Nhất Lăng là chán ghét.

"Đừng nói nữa, nhiều lời không tốt." Mạc Thi Vận khuyên Chu Toa.

"Mình không sợ cô ta." Chu Toa không phục mà nói thầm.

Chu Toa lại nhớ tới một chuyện mới, liền vội vàng chia sẻ với Mạc Thi Vận, "Đúng rồi, cậu có biết trường chúng ta có chủ tịch hội đồng trường mới không?"

"Không phải rất bình thường sao?"

"Đương nhiên chủ tịch hội đồng trường là bình thường, nhưng vị chủ tịch hội đồng trường mới của trường, siêu cấp soái!"

Trên mặt Chu Toa đều hiện lên bộ dáng hoa si.

"Ừ." Mạc Thi Vận mọi suy nghĩ đều đổ dồn vào Tần Xuyên, đối với vị chủ tịch hội đồng trường mới này cũng không có hứng thú.

Hơn nữa các chủ tịch hội đồng trường thường khá lớn tuổi.

"Nhưng mình nghĩ Giản Duẫn Náo trong lớp chúng ta vẫn soái hơn. Mình hy vọng cậu ấy có thể tiếp tục chơi piano sau khi hồi phục!"

Vẻ mặt của Chu Toa khi nhắc đến Giản Duẫn Náo cũng bộc lộ tâm tư nho nhỏ của cô.

"Ừ."

Sau khi Mạc Thi Vận nói vài câu với Chu Toa, điện thoại đổ chuông.

Trong giờ học đã tắt điện thoại, đang giờ ăn trưa nên cô ấy đã bật nó lên.

Đó là cuộc gọi từ mẹ cô.

Khoảnh khắc nhìn thấy ID người gọi, Mạc Thi Vận đã có một dự cảm không lành.

Mẹ cô quan tâm đến việc học của cô nhất, nếu không có việc gì quan trọng mẹ không bao giờ gọi điện cho cô trong suốt thời gian đi học,

Ngay khi Mạc Thi Vận vừa nhận điện thoại, cô đã nghe thấy giọng nói đầy lo lắng của Mạc tẩu, "Thi Vận, mẹ mẹ.."
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 259: Mạc tẩu bị đuổi việc (2)

Mạc tẩu lo lắng đến phát khóc.

Khi Mạc Thi Vận nghe thấy giọng nói, trái tim giống như bị ai nắm lấy.

"Mẹ, có chuyện gì vậy? Có chuyện gì vậy? Hãy bình tĩnh, người đàn ông xấu xa kia lại tìm đến mẹ sao?"

"Không phải hắn, là.. là.. đại thiếu gia đã đuổi việc mẹ."

"Mẹ nói cái gì vậy? Đuổi việc? Làm sao chuyện này có thể xảy ra?"

Mạc Thi Vận trên mặt lộ ra vẻ khiếp sợ.

Sau khi nhìn thấy ánh mắt tò mò của Chu Toa ở trước mặt, Mạc Thi Vận đứng dậy, đi đến bồn hoa bên ngoài căng tin, tiếp tục nói chuyện với mẹ cô.

"Mẹ, mẹ trước đừng khóc, mẹ trước tiên hãy nói cho con biết đại thiếu gia đã nói với mẹ như thế nào?"

Tiếng khóc của Mạc tẩu khiến tim Mạc Thi Vận quặn lại.

"Đại thiếu gia chỉ nói, bây giờ đại tiểu thư đã đến sống ở nhà cũ, cậu ấy và nhị thiếu gia không có thường xuyên ở nhà, ở nhà chỉ chăm sóc cho tam thiếu gia, chỉ cần một mình An tẩu đã đủ chiếu cố, không cần mẹ nữa."

Thời điểm trước đây, biệt thự của Giản gia cũng chỉ có một người giúp việc.

An tẩu vì cũng đã lớn tuổi, thể lực không còn tốt, cho nên mới tuyển thêm Mạc tẩu.

Thời điểm tìm người giúp việc mới, Mạc Tuệ Cầm gặp rất nhiều đối thủ cạnh tranh, vốn dĩ cũng không đến lượt bà tiến vào được Giản gia mà chính Hà Yến là người đã giúp bà bắt được công việc lương cao khó có được này.

Không thể bác bỏ gì đối với lời nói của Giản Duẫn Thừa.

Nếu anh ấy nói là do Mạc tẩu làm sai chuyện nên đuổi việc bà, thì Mạc tẩu có thể phản bác và giải thích.

Nhưng bây giờ anh ấy chỉ nói rằng anh không cần nữa, nên Mạc tẩu thậm chí không có cơ hội khác để đấu tranh cho chính mình.

Mạc Thi Vận choáng váng, sự việc này xảy ra quá đột ngột khiến cô không khỏi sửng sốt.

Những ngày gần đây của họ thật khó khăn, mẹ cô ấy vẫn còn đang chờ lương tháng sau để bắt đầu tiết kiệm trở lại.

Bây giờ mẹ cô vừa mất việc làm, vừa không có kế sinh nhai.

Trong điện thoại, Mạc tẩu nghẹn ngào, "Thi Vận, chúng ta phải làm sao bây giờ? Đại thiếu gia đuổi việc mẹ, chúng ta phải dọn ra khỏi nhà của Giản gia."

Trong thời gian ngắn như vậy, họ biết tìm nơi nào để ở đây?

"Mẹ, vậy tiền lương tháng này đại thiếu gia đã quyết toán hết cho mẹ chưa?"

"Tất cả đều đã quyết toán xong, đại thiếu gia đã làm đúng theo hợp đồng ban đầu."

"Cái đó.. được rồi, còn có của tiền lương tháng này. Chúng ta cũng có thể ra ngoài tìm nhà, còn kịp thời gian để có thể tìm được một việc làm khác."

"Nhưng.. nhưng chỉ có sáu ngàn?"

"Tại sao lại như vậy? Không phải bình thường đều là mười sáu ngàn hay sao? Còn mười ngàn đâu? Đại thiếu gia đã trừ hết sao?"

"Hợp đồng mẹ ký là sáu ngàn, tiên sinh và phu nhân cho thêm mười ngàn, khi mẹ đến làm, phu nhân có nói lương cơ bản là sáu ngàn, đến cuối tháng nếu mẹ không mắc sai lầm gì, thì sẽ được thưởng thêm mười ngàn."

Lương giúp việc của các gia đình ở thành phố Hằng Viễn thường là từ bốn ngàn đến sáu ngàn tệ, mức lương cơ bản sáu ngàn tệ không phải là thấp.

Và khoản tiền thưởng thêm mười ngàn tệ này, các địa phương khác không thể so sánh được.

Giản gia đối xử rất tốt với mọi người, đối với người của Giản gia, việc chi thêm một tháng mười ngàn tệ cũng không thành vấn đề, miễn là đối phương có thể chăm chỉ và cố gắng hết sức.

"Nhưng mẹ tháng trước không có làm sai gì mà."

"Mẹ.. mẹ không biết. Đại thiếu gia không nói mẹ làm sai chỗ nào nhưng cậu ấy chỉ trả cho mẹ sáu ngàn tiền lương."

Hiện tại, Giản Duẫn Thừa chỉ trả cho Mạc Tuệ Cầm tiền lương tháng trước theo đúng hợp đồng, Mạc Tuệ Cầm cảm thấy khó chịu, nhưng không có chỗ nào lý giải.
 
Chia sẻ bài viết
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back