7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 380: So chỉ số thông minh (2)

Nghe được lời này fan Giản Vũ Mân lập tức phản bác.

[Rương bảo vật còn không có mở ra đâu, tổ tiết mục chỉ quy định ai mở ra được rương bảo vật thì đồ vật bên trong thuộc về người đó, không có nói ai thấy trước thì cái rương thuộc về người đó.]

[Đúng vậy đúng vậy, có phải của mình hay không, vẫn là mở ra trước lại nói được không? ]

[Các người đều đã đứng ở đó ngốc một hồi? Mở không ra liền tránh ra để người khác đến mở.]

Fan của Mạc Thi Vận tiếp tục bảo vệ.

[Chúng ta đương nhiên sẽ mở ra, chỉ sợ có những người không có tố chất trực tiếp đoạt đi thôi.]

[Trong kỳ trước của chương trình, chỉ có một khách mời mở ra được cái rương có đề mục về trinh thám, người kia chính là Mạc Thi Vận, mọi người chẳng lẽ đều không nhớ sao!]

Các fan lại một hồi tranh luận.

Mà Giản Vũ Mân cùng Giản Nhất Lăng cũng không có ý tứ muốn tiến lên tranh đoạt, bọn họ chỉ ngồi xuống trên tảng đá ở bên cạnh.

Giản Vũ Mân lấy ra mấy quả cam lột vỏ cho Giản Nhất Lăng ăn.

Đây chính là trái cây trong mấy cái rương bọn họ đã mở, người khác đều không có.

Hai anh em bộ dáng nhàn nhã, cũng không sốt ruột.

Thấy tình cảnh như vậy, fan của Giản Vũ Mân vội vàng kêu gọi fan của Mạc Thi Vận.

[Mấy bạn fan kia nhìn có thấy không, Vũ ca chúng ta căn bản là khinh thường đi đoạt lấy!]

[Cách mà Vũ ca lột vỏ cam cho em gái quá đẹp đi, ai nói Vũ ca tìm không thấy bạn gái!]

[Ôm lấy Vũ ca, ôm lấy em gái Vũ ca.]

Mạc Thi Vận hiện tại trên mặt không có biểu tình gì, nhưng trong lòng lại rất sốt ruột.

Đề mục là một đề về trinh thám.

Đưa ra rất nhiều tin tức, yêu cầu khả năng suy luận của mình, trong một đống tư liệu lung tung rối loạn tìm ra được tin tức hữu dụng, xác định mật mã cuối cùng.

Thời điểm trong kỳ trước của chương trình, Mạc Thi Vận đã từng thành công phá giải qua một đề mục.

Lúc ấy khán giả đều bị chỉ số thông minh của cô ấy làm cho thuyết phục, kinh ngạc cảm thán cô ấy có giá trị nhan sắc và chỉ số thông minh cùng tồn tại.

Nhưng mà lúc này đây sau khi Mạc Thi Vận xem xong đề mục, suy nghĩ hồi lâu, đều không có nghĩ ra được đáp án chính xác.

Trong đầu như một cuộn chỉ rối, không hề suy nghĩ được gì.

Mạc Tuệ Cầm thì hoàn toàn xem không hiểu loại đề mục này, chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi con gái mình giải ra đáp án.

Thời gian từng phút từng giây mà trôi qua, người xem bắt đầu biểu hiện ra sự không kiên nhẫn.

[Mạc Thi Vận rốt cuộc có giải được không vậy? Nếu mà không được liền tránh ra đi, để những người khác tới thử, vẫn luôn muốn chiếm lấy không muốn rời đi sao? ]

[Đúng vậy a, đều lâu như vậy, còn đứng ở nơi đó vẫn không nhúc nhích, giải không ra thì thôi, không cần quá cố chấp.]

[Trong kỳ trước không phải được xưng là nữ thần chỉ số thông minh sao? Như thế nào hiện tại không được? Không được liền không được thôi, cũng không cần thiết phải cố chấp như vậy? ]

Fan Mạc Thi Vận cũng không từ bỏ.

[Lầu trên sống cạnh biển sao, quản sâu như vậy, tổ tiết mục lại không có quy định thời gian giải đề, ngươi quản Thi Vận chúng ta giải bao lâu làm gì.]

[Thời gian giải đề lâu chút thì có sao? Các người e ngại sao? Thích thì xem, không thích thì lăn xa một chút đi? ]

[Bạn fan trên vì để idol nhà mình có được cái rương, thật là lời nói tanh tưởi gì cũng đều nói được, còn không cho người khác nghiêm túc giải đề.]

Lại qua năm phút đồng hồ, Mạc Thi Vận như cũ không có giải được đề mục, thử mấy cái mật mã, cũng đều được nhắc nhở là sai mật mã rồi.

Mạc Thi Vận không thể không từ bỏ.

Cô ấy không thể tiếp tục đem thời gian lãng phí ở cái rương bảo vật không mở ra được này, như vậy không chỉ có mở không ra cái rương này, còn sẽ bỏ lỡ những cái rương khác.

Mạc Thi Vận càng không muốn để người xem nhìn thấy bộ dạng cô ấy ngu xuẩn liều mạng vì một cái rương mở không ra.

Mạc Thi Vận rời đi, thời điểm cô ấy đi ngang qua Giản Vũ Mân và Giản Nhất Lăng, tầm mắt của cô ấy ở trên người Giản Nhất Lăng dừng lại trong chốc lát.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 381: So chỉ số thông minh (3)

Giản Nhất Lăng không có chú ý đến cô ấy.

Thấy cô ấy đi rồi, liền đứng dậy đi về phía cái rương, cô lật xem đề mục và những tư liệu được cung cấp.

Sau đó nhanh chóng nhập vào mật mã, mở ra cái rương.

Trước sau dùng chỉ có 75 giây.

Đây là do người dùng mạng chuẩn xác tính giờ ra, chênh lệch không vượt quá ba giây.

Từ lúc Giản Nhất Lăng bắt đầu xem đề mục, đến khi cô mở ra cái rương, tính toán đâu ra đấy cũng liền chỉ có 75 giây thời gian.

Lại so sánh một chút, vừa rồi Mạc Thi Vận ở trước cái rương do do dự dự mà đứng hơn nửa giờ, 75 giây này quả thực làm cho người ta khó có thể tin.

Người xem đều nhìn đến ngây người, có so sánh có thương tổn a!

Ngày hôm qua liền cảm thấy Giản Nhất Lăng chỉ số thông minh rất cao, hôm nay so sánh với Mạc Thi Vận, liền càng thấy nó nổi bật.

Fan của Giản Vũ Mân cao hứng đến hỏng rồi.

[Ta thiên, này cũng là quá nhanh đi? Em gái Vũ ca đầu óc là cái máy tính sao? ]

[Ha ha ha ha, không biết vì cái gì ta chính là rất muốn cười.]

[Em gái Vũ ca cũng quá trâu đi? Mạc Thi Vận đứng ở đó nửa ngày không mở ra được, em gái Vũ ca đến lập tức liền mở ra, quả thực quá lợi hại.]

[Sự thật chứng minh, có một số người chỉ số thông minh cao chỉ là ngẫu nhiên, em gái Vũ ca chúng ta chỉ số thông minh cao là sự thật, ngày hôm qua thời điểm mở mấy cái rương cũng đã hướng chúng ta chứng minh rồi.]

[Ha ha ha ha, bạn fan nào đó mau ra đây giải thích một chút, idol nhà các người cũng có thể mở được cái rương đâu? ]

Fan của Mạc Thi Vận trước đó còn lời thề son sắt mà nói em gái Giản Vũ Mân không có gì ghê gớm, Thi Vận bọn họ cũng có thể mở.

Hiện tại bị fan của Giản Vũ Mân làm cho mặt mũi bầm dập.

Các fan tiếp tục bảo vệ Mạc Thi Vận.

[Còn không phải chỉ là giải cái đề mục về trinh thám thôi sao? Thi Vận chúng ta biết diễn kịch biết ca hát, đa tài đa nghệ, lại không phải thi về suy luận, yêu cầu năng lực suy luận cao như vậy làm gì? ]

[Đúng vậy, Thi Vận chúng ta ôn nhu đa tài, chúng ta không cần người khác tán thành, cô ấy đã có chúng ta bảo hộ như vậy đủ rồi.]

[Chỉ số thông minh cao có gì đặc biệt hơn người, lại giống như cái mặt than, lạnh như băng, thoạt nhìn liền không tốt để ở chung, cùng người như vậy ở chung chỉ là nghĩ đến thôi cũng liền mệt chết, cùng Thi Vận chúng ta căn bản không thể so sánh.]

[Đúng vậy, có bản lĩnh so về ca hát đi nha, Thi Vận chúng ta giọng hát êm tai, không giống người nào đó mở miệng liền có người muốn chạy.]

Không so chỉ số thông minh, mà về các mặt khác, Mạc Thi Vận ưu điểm nhiều như vậy, không thể chỉ vì một đề mục về trinh thám lại bị người khác nói không tốt đến như vậy.

Trong lúc này, Mạc Thi Vận cùng mẹ cô ấy đều còn chưa có đi xa.

Mạc Thi Vận là trơ mắt mà nhìn Giản Nhất Lăng mở ra rương bảo vật.

Cái đề mục kia cô ấy vừa mới tự mình xem qua, chuyện cô ấy không có làm được, Giản Nhất Lăng lại làm được!

Cô ấy nhìn Giản Nhất Lăng thật lâu, Mạc Tuệ Cầm kéo Mạc Thi Vận vài cái, cô ấy mới rời đi.

Sau khi Giản Nhất Lăng mở ra cái rương, lấy được vật tư cùng thẻ manh mối trong rương.

Sau đó tiếp tục đi tìm cái rương tiếp theo.

Tính cả cái này, bọn họ tổng cộng đã mở ra sáu cái rương bảo vật.

Mà tổng số rương trên đảo là mười hai cái, cũng có nghĩa là các đội khác nhiều nhất cũng chỉ có thể cùng Giản Nhất Lăng bọn họ lấy được số thẻ manh mối bằng nhau.

Giản Vũ Mân cầm thẻ manh mối trên tay vẻ mặt suy tư.

Cảm giác thắng lợi đang đến a.

Nhân khí là cái gì? Không quan trọng, có thể thắng thi đấu mới là quan trọng nhất!

Tám tổ khách mời ở trên đảo bận rộn một buổi trưa, cuối cùng bảy tổ khách mời tìm thấy được năm cái rương, còn lại bảy cái đều là Giản Vũ Mân và Giản Nhất Lăng tìm thấy được.

Bình luận nói rằng, tốc độ giải đề mục để mở rương của hai anh em Vũ ca không phải là vấn đề khó khăn, mà vấn đề là tốc độ đi bộ của bọn họ!
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 382: Cô ấy chính là bug của trò chơi (1)

Nếu không phải quá trình đi bộ không đủ nhanh, năm cái rương kia còn có thể bị hai anh em bọn họ đều mở ra ít nhất thêm hai cái nữa.

Mọi người đều biết biểu hiện của Giản Vũ Mân ở kỳ trước, biết anh ấy không có giỏi giải các đề mục của tổ tiết mục đã chuẩn bị.

Cho nên kỳ này anh ấy có thể có biểu hiện tốt như vậy không hề nghi ngờ là dựa vào công lao của em gái anh.

Ai nói gánh nặng đâu? Ai nói chỉ có giá trị nhan sắc đâu? Ai nói chỉ là em gái nhuyễn manh đâu?

Cùng lúc trước suy nghĩ đều không quá giống nhau..

Các khách mời khác đều có các loại cảm giác hâm mộ ghen tị uất hận, ghen ghét Giản Vũ Mân có một em gái có nhiều công năng như vậy!

Có một khách mời nam đối với Giản Vũ Mân phát ra âm thanh chứa đầy sự hâm mộ cũng đầy ghen tị, "Vũ ca, xin hỏi nơi nào có thể tìm được một em gái nhuyễn manh cường đại như vậy? Xếp hàng hay là rút thăm có được không?"

Vị khách mời nam này nhất quán làm cho hình tượng của mình trở nên có chút bỉ, anh ấy kêu rên một tiếng, fan của anh ấy đều tập thể cười [ha ha ha], khách mời ở hiện trường cũng cùng nhau trêu chọc anh ấy.

Chỉ là dù cho một người nam nhân thoạt nhìn không có gì "Uy hiếp" như vậy tới gần, Giản Vũ Mân vẫn là thập phần cảnh giác đem em gái của mình bảo hộ ở phía sau.

"Chỗ nào cũng đều không kiếm được, chỉ có một người, không còn chi nhánh!"

Thời điểm Giản Vũ Mân nói lời này, trong giọng nói tràn đầy sự đắc ý.

[Ha ha ha ha, nhìn xem Vũ ca chúng ta đắc ý kìa.]

[Tôi tuyên bố, tôi thoát fan, từ giờ trở đi tôi không phải là fan của Vũ ca, mà tôi là fan của Lăng muội!]

[Các khách mời khác cũng từ bỏ đi, em gái Vũ ca chúng tôi các người có xếp hàng để rút thăm cũng đều không chiếm được, chỉ dành riêng cho Vũ ca.]

[Vũ ca: Chỉ cần là nam đều không được tới gần em gái ta!]

Nam khách mời trực tiếp bị Giản Vũ Mân cưỡng chế di dời.

Vui đùa thì vui đùa, nhưng các khách mời bây giờ còn có một vấn đề nghiêm túc yêu cầu cần giải quyết --rời đi hoang đảo này như thế nào.

Vốn dĩ cái phân đoạn còn không có nhanh đến như vậy.

Bởi vì dựa theo giả thiết của tổ tiết mục, tiến độ các khách mời mở mấy cái rương sẽ không có nhanh như vậy.

Trong các chương trình trước, có mấy cái rương có đề mục khó cao, thật sự giải đáp không ra, tổ tiết mục liền để người xem giúp đỡ mở ra, bên cạnh đó khách mời sẽ có tiết mục biểu diễn để đổi lấy gợi ý.

Nhưng mà phân đoạn này ở kỳ này trực tiếp bị nhảy vọt qua..

Bị bắt nhảy qua..

Có cái bug trực tiếp đem các đề mục khó đều trực tiếp giải quyết, không cho khách mời nửa điểm cầu xin cơ hội giúp đỡ.

Bây giờ bọn họ muốn liền tiến vào phân cảnh thông qua thẻ manh mối tìm kiếm được rời đi hoang đảo này.

Bởi vì hơn phân nửa thẻ manh mối đều ở trên tay Giản Vũ Mân và Giản Nhất Lăng.

Khán giả đã nhịn không được bắt đầu suy đoán sự phát triển cốt truyện kế tiếp.

[Dựa vào sự keo kiệt của Tạ Mân Vũ, khẳng định là sẽ nắm giữ bảy thẻ manh mối kia không bỏ, sau đó tự mình thắng cuộc thi đấu này.]

[Chỉ có bảy thẻ manh mối, thắng cuộc thi đấu như thế nào a? Đây là loại hành vi ích kỷ chỉ biết liên lụy đến mọi người cùng với anh ta ở trên hoang đảo.]

[Hãy chờ xem, người khác muốn cùng một nhóm với em gái anh ta anh ta cũng không chịu, càng đừng nói cái khác, không thấy được anh ta có bao nhiêu ý muốn chiến thắng cuộc thi đấu này sao? ]

Không biết có phải vừa rồi fan của Mạc Thi Vận tạo ra tiết tấu hay không, bình luận đột nhiên quét qua một mảnh đều là ác ý suy đoán đối với Giản Vũ Mân.

Các khách mời khác lúc này cũng không biết được ý tứ của Giản Vũ Mân và Giản Nhất Lăng.

Lúc này người có được hai thẻ manh mối là Mạc Thi Vận đứng ra nói chuyện.

Thanh âm của cô ấy nhu hòa, dùng ngữ khí chính là thương lượng, "Nếu không chúng ta trao đổi một chút về manh mối đi? Để cho công bằng thì một đổi một, chúng tôi bên này chỉ có năm thẻ, hai người dùng năm thẻ đổi năm thẻ của chúng tôi, dư lại hai thẻ hai người chính mình giữ lại, như vậy hai người liền có thể nhìn thấy toàn bộ manh mối, bằng không mọi người chúng ta cũng chỉ có thể ở lại chỗ này phát ngốc, cái gì cũng đều không làm được."
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 383: Cô ấy chính là bug của trò chơi (2)

Đề nghị của Mạc Thi Vận đều được những người khác ủng hộ.

Một đổi một, thực công bằng.

Mấu chốt là xem anh em Giản Vũ Mân có đồng ý hay không, hai người bọn họ có thẻ manh mối mang "Giai cấp địa chủ".

Giản Vũ Mân không có lập tức trả lời Mạc Thi Vận.

Thời điểm Mạc Thi Vận đề nghị anh lại đang cong eo, đưa lỗ tai ở trước mặt Giản Nhất Lăng, nghiêm túc mà nghe Giản Nhất Lăng nói chuyện.

Những người khác chỉ có thể chờ hai anh em trước đem lời nói nói cho hết.

Người xem phòng phát sóng trực tiếp bắt đầu các loại suy đoán.

[Chậc chậc chậc, thần tượng nam thật là không lễ phép, không thấy được có người nói chuyện với anh ta hay sao? Như thế nào đều không để ý tới? Thật sự là cao giá a.]

[Đề nghị của Mạc Thi Vận cũng không có sai a, anh ta không muốn đáp ứng là muốn mọi người tiếp tục ở trên hoang đảo này sao? ]

[Đại khái là bởi vì chính bọn họ đều có lều trại đều có đồ ăn, ở thêm hai ngày nữa cũng sẽ không có chuyện gì, chậc chậc chậc, loại người này chính là vì chiến thắng, không có nhìn đại cục, dường như không phải tham gia một chương trình, mà nghĩ rằng bọn họ là đang tham gia một cuộc thi đấu để tranh giải!]

Các loại bình luận chua cay nối gót tới.

Lúc này đây không chỉ là fan của Mạc Thi Vận bất mãn, fan của các khách mời khác cũng có chút không quá vừa lòng với hành vi của Giản Vũ Mân.

Đợi năm phút, Giản Nhất Lăng cùng Giản Vũ Mân cũng nói xong.

Giản Vũ Mân hướng Giản Nhất Lăng gật gật đầu, đối với quyết định của em gái trăm phần trăm đều ủng hộ.

Anh ấy đi đến trước mặt các khách mời khác, đem bảy thẻ manh mối mình nắm giữ trong tay đều đem ra, phân phát cho mọi người.

Những người khách mời khác đều sửng sốt.

"Vũ ca anh đây là làm gì? Trực tiếp chia sẻ thẻ?"

"Oa Vũ ca, này không phải là anh a, anh không muốn thắng sao?"

Nhận được thẻ, các khách mời đều cảm thấy Giản Vũ Mân biểu hiện thực khác thường.

"Không quan hệ, cùng em gái tới tham gia tiết mục, chủ yếu là chơi vui vẻ, tôi thích chính là quá trình chơi trò chơi này." Giản Vũ Mân đối với mọi người nói.

Một cái hành động cùng một phen lời nói, trực tiếp đánh thẳng mặt những suy đoán ác ý của khán giả.

Fan của Giản Vũ Mân lúc này vội ra chiếm cứ màn hình.

[Ô ô ô, Vũ ca chúng ta trưởng thành rồi, anh rốt cuộc không phải là cái người Vũ ca trong mắt chỉ biết chiến thắng a.]

[Ta quá cảm động, Vũ ca trưởng thành.]

[Cảm ơn em gái, em gái nuôi lớn Vũ ca, em gái quá không dễ dàng.]

Fan của Giản Vũ Mân một phen nước mắt chua xót.

Đều là rầu thúi ruột.

Giản Vũ Mân đem thẻ manh mối của bọn họ đều chia sẻ đi ra ngoài, như vậy mọi người đều có thể nhìn thấy các manh mối.

Nhưng mà dựa theo tổ tiết mục tính toán, dù cho bọn họ đem tất cả các manh mối tìm được rồi, thì tìm phương pháp rời đảo cũng sẽ không đơn giản như vậy.

Tổ tiết mục ngay từ đầu sẽ đem đề mục cuối cùng làm rất khó, để cho các khách mời phát sầu và lo lắng.

Cố ý đem quá trình tự hỏi ngớ ngẩn của các khách mời hiện ra ở trước mặt người xem, tạo điểm nhấn và hiệu quả cho chương trình.

Ở kỳ trước, Giản Vũ Mân đã cung cấp cho người xem không ít đoạn phim ngớ ngẩn.

Sau đó theo thời gian trôi qua, tổ tiết mục sẽ chậm rãi thả ra càng nhiều manh mối cùng nhắc nhở, đơn giản hóa khó khăn, làm cho các khách mời có thể phá giải nan đề.

Thời điểm mọi người bắt đầu kết hợp các manh mối đang sở hữu bắt đầu suy tư thảo luận, Giản Nhất Lăng lôi kéo Giản Vũ Mân đi rồi.

[Y? Vũ ca cùng em gái muốn đi đâu a? ]

[Vũ ca cùng em gái như thế nào không đi xem năm thẻ manh của những người khác a? ]

Người xem cùng các khách mời khác đều thực khó hiểu.

Giản Vũ Mân cùng em gái của anh hành động làm cho người khác không thể hiểu được.

Người xem thông qua người quay phim theo sau Giản Vũ Mân và Giản Nhất Lăng, đi theo bọn họ cùng nhau đi tới bờ biển phía đông của hoang đảo.

Xuyên qua một bụi cây che khuất tầm nhìn, một chiếc du thuyền liền xuất hiện ở trong tầm mắt của mọi người.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 384: Cô ấy chính là bug của trò chơi (3)

Phía trên du thuyền còn có nhân viên công tác của tổ tiết mục.

Cho nên đây là đáp án cuối cùng, đây là cách bọn họ rời đi hoang đảo này.

Giản Nhất Lăng tìm được đáp án cuối cùng rồi!

Giản Vũ Mân có điểm ngốc, thắng được quá nhanh quá dễ dàng, cảm giác có điểm không chân thật.

Nhìn thấy Giản Vũ Mân cùng Giản Nhất Lăng, nhân viên công tác tâm cũng là hỏng mất.

Bọn họ vắt hết óc suy nghĩ để khách mời chơi hai ngày hai đêm ở đây!

Các người một ngày một đêm liền chơi xong rồi!

Chúng tôi còn phát sóng trực tiếp cái quỷ gì a!

Tỉ lệ click truyền phát tin còn chỉnh như thế nào a?

Phòng phát sóng trực tiếp người xem càng là trực tiếp oanh tạc.

[Ngọa tào, đã xảy ra chuyện gì? Em gái này liền đã giải xong đại đề mục cuối cùng rồi sao? ]

[Tốc độ phản ứng cũng quá nhanh rồi đi? Tôi hoàn toàn còn chưa rõ vấn đề, cô ấy cũng đã giải xong rồi? ]

[A a a, chính là mười lăm cái thẻ manh mối mà em gái chỉ dùng bảy thẻ a! Vừa rồi Vũ ca đem thẻ manh mối của bọn họ cho những người kia, nhưng mà không lấy những thẻ manh mối của người khác xem a!]

[Tinh thần của tôi đã bị sụp đổ, cảm giác bị nghiền áp!]

[Ta thiên, liền như vậy trực tiếp tìm được đáp án cuối cùng rồi? ]

[Em gái Vũ ca uy vũ! Quá trâu! Những người khác đều còn đang mơ hồ đây! Em gái liền tìm ra đáp án!]

[Nhân viên công tác của tổ tiết mục đều ngốc ha ha ha ha!]

Giản Vũ Mân ngây người một hồi lâu sau rốt cuộc cũng phản ứng lại đây, sau đó hưng phấn mà đem Giản Nhất Lăng ôm lên.

"Em gái, em quá tuyệt vời!" Giản Vũ Mân ôm Giản Nhất Lăng lắc qua lắc lại.

Thình lình bị ôm lấy, Giản Nhất Lăng chân tay luống cuống.

Cứng đờ thân thể bị Giản Vũ Mân ôm, loại cảm giác xa lạ này cũng không mâu thuẫn.

Trước mắt một trận trời đất quay cuồng, tất cả những gì cô có thể nhìn thấy chỉ là anh trai Vũ Mân của cô.

[Vũ ca bình tĩnh, Vũ ca bình tĩnh, để ý em gái chúng ta a!]

[Vũ ca đừng làm cho em gái sợ hãi!]

Người xem so với Giản Nhất Lăng còn khẩn trương hơn.

Giản Vũ Mân lắc đủ rồi, mới đem Giản Nhất Lăng thả xuống dưới.

Giản Nhất Lăng mặt không biết khi nào mà đỏ lên, từ hai má một đường đỏ tới cổ.

Giản Vũ Mân cái đại thẳng nam này đều không có chú ý tới mặt em gái anh đã đỏ, nhưng mà khán giả đều thấy được.

[Em gái đỏ mặt!]

[A a, đỏ bừng khuôn mặt nhỏ thật đáng yêu làm sao, tôi muốn bẹp một ngụm!]

[Tiểu bảo bối ngoan ngoãn, để dì hôn một cái, liền một ngụm~]

Giản Vũ Mân thành công mà tìm được chiếc thuyền, trò chơi cũng liền kết thúc.

Cuối cùng kết quả không hề nghi ngờ, Giản Vũ Mân cùng em gái anh thắng được thắng lợi cuối cùng.

Tổ tiết mục tìm được các khách mời khác còn đang khổ tâm nghiên cứu thẻ manh mối, đưa bọn họ cùng nhau đến thuyền bên cạnh, theo chân bọn họ tuyên bố kết quả cuối cùng.

Sau đó tổ tiết mục trao cho Giản Vũ Mân và Giản Nhất Lăng quà kỷ niệm làm thắng lợi khen thưởng.

Mọi người đều vỗ tay, chúc mừng thắng lợi của hai người.

Mạc Thi Vận nhìn Giản Nhất Lăng thắng lợi, ngực giống như là bị thứ gì đó ngăn chặn.

Giản Vũ Mân thật cao hứng, thắng thi đấu cao hứng, cùng em gái chơi với nhau hai ngày lại càng cao hứng.

Anh ấy hiện tại hy vọng tổ tiết mục kỳ tiếp theo còn để cho bọn họ mang theo người nhà, như vậy anh ấy liền lại có thể quang minh chính đại mà cùng em gái tới đây chơi trò chơi mạo hiểm!

Nhưng mà cái này anh chỉ có thể nghĩ trong đầu, bởi vì tổ tiết mục sẽ không cho Giản Vũ Mân có cơ hội như vậy.

Dù có muốn lại mang theo người nhà, Giản Nhất Lăng cũng tuyệt đối là thuộc danh sách cấm của tổ tiết mục.

Giản Nhất Lăng chính là một cái bug, cô ấy mà tham gia thì trò chơi không còn chơi nổi nữa rồi!

Hành hạ đến chết a!

Nguyên bản tiết mục còn cần thêm một ngày mới kết thúc, nhưng mà lại kết thúc trước một ngày!

Tiền thưởng của nhân viên công tác ở tổ tiết mục đều bị khấu trừ hết!
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 385: Giản Vũ Bác trở về nhà cũ (1)

Sau khi tham gia chương trình này, Giản Nhất Lăng trở thành hiện tượng hot trên mạng.

Các fan sôi nổi vào Weibo của Giản Vũ Mân nhắn muốn có Weibo của Giản Nhất Lăng.

[Vũ ca, cầu Weibo của em gái a! Chúng em phải làm fan của em gái.]

[Vũ ca không cần nhỏ mọn như vậy nha? Em gái là của anh, chỉ số thông minh của em gái anh là của mọi người a!]

[Vũ ca nếu anh không đem Weibo của em gái nói cho chúng em biết, chúng em liền thoát fan a!]

Đối với fan như vậy, Giản Vũ Mân không sợ uy hiếp bị thoát fan, tỏ vẻ em gái không có Weibo.

Đồng thời trực tiếp ở trên Weibo của mình giải thích rõ, em gái không phải là nghệ sĩ, hy vọng mọi người không nên quấy rầy đến cuộc sống của em ấy.

Nhưng cho dù là như thế, mọi người như cũ chưa từ bỏ ý định.

Còn trực tiếp thành lập hội Lăng muội hậu viện.

Đồng thời có người đem cô ấy cùng với Mạc Thi Vận đưa ra so sánh.

Hiện tại lên mạng tìm tòi Mạc Thi Vận, mười tin tức ít nhất có năm tin đều có liên đến Giản Nhất Lăng, mọi người đều bàn tán về kỳ vừa mới phát sóng của chương trình thực tế.

Mạc Thi Vận chỉ số thông minh cao chỉ tồn tại ở kỳ một, kỳ hai đã bị Giản Nhất Lăng phá hư đến không còn sót lại chút gì.

Trên mạng có người không thể hiểu nổi sự nổi tiếng đột ngột của Mạc Thi Vận, lúc này bắt được cơ hội liền chê cười cô.

Mạc Thi Vận nhìn tin tức trên điện thoại di động, một lát liền đem điện thoại quăng đi.

"Thi Vận, con làm sao vậy? Như thế nào lại tức giận?" Mạc Tuệ Cầm nhìn thấy Mạc Thi Vận phát giận, vội tiến lên an ủi.

"Con không có gì." Mạc Thi Vận cắn răng nói.

"Có phải bởi vì Giản Nhất Lăng âm hồn không tan hay không?" Mạc Tuệ Cầm phỏng đoán.

Lúc ở trong chương trình kia Mạc Tuệ Cầm liền biết.

"Không có việc gì." Mạc Thi Vận bình tĩnh xuống, "Mẹ, mẹ đừng lo lắng, con sẽ xử lý tốt."

Mạc Thi Vận nói không có việc gì, nhưng mà không phủ định việc Mạc Tuệ Cầm phỏng đoán, Mạc Tuệ Cầm liền biết, Giản Nhất Lăng chính là đầu sỏ làm cho con gái giận dữ như thế.

"Thi Vận, con muốn xử lý như thế nào?"

"Không có gì, chỉ là sớm hay muộn có một ngày, con sẽ đem những việc mà Giản gia đã làm với chúng ta đều trả lại trên người bọn họ."

Mạc Tuệ Cầm hơi hơi nhíu mày, nhìn con gái như vậy đột nhiên bà có chút lo lắng.

Bà vẫn luôn không hy vọng con gái tiếp xúc đến quá nhiều âm mưu quỷ kế, bà muốn cô đơn giản vui sướng mà tồn tại.

Ai, Mạc Tuệ Cầm trong lòng âm thầm thở dài, đều do bà không tốt, là bà không có bản lĩnh, mới để con gái trải qua những chuyện này.

###

Trong phòng khách sạn, ánh sáng có chút tối tăm.

Máy tính trên bàn đang phát tin về chương trình thực tế, chính là video phát sóng trực tiếp lúc trước.

Trên hình ảnh máy tính vừa mới chiếu tới cảnh Giản Vũ Mân ôm Giản Nhất Lăng.

Trong phòng Giản Vũ Bác một mình một người ngồi ở trước bàn cờ, tự mình chơi cờ.

Cuối cùng một quân cờ rơi xuống, là một cái tử cục.

Nữ trợ lý ấn chuông cửa tiến vào, đầu tiên là báo cáo các tình huống gần đây, bao gồm tài nguyên cung cấp cho Mạc Thi Vận, còn có động thái công việc làm ăn của Giản gia.

Hiện tại Mạc Thi Vận có thể hưởng thụ đều là tài nguyên tuyệt đối tốt nhất trong giới giải trí.

Sau đó quản gia tư nhân của Giản Vũ Bác đưa quần áo tới.

Giản Vũ Bác thay đổi quần áo, thời điểm thay quần áo, vết sẹo bị phỏng ở sau lưng lại một lần nữa lộ ra.

Kỳ thật với kỹ thuật y học chỉnh hình hiện tại, vết sẹo như vậy có thể tiến hành chữa trị ở một trình độ nhất định, ít nhất có thể cho nó thoạt nhìn không dữ tợn như vậy, nhưng mà Giản Vũ Bác không có đi làm, anh ta lưu giữ lại vết sẹo này.

Giản Vũ Bác thay quần áo xong, xuống lầu.

Anh ta có tài xế, nhưng mà anh không gọi, lựa chọn tự mình lái xe.

Khi chạy đến cửa nhà cũ Giản gia, Giản Vũ Bác không có lập tức vào cửa.

Đôi mắt thâm thúy nhìn vào phía bên trong đình viện.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 386: Giản Vũ Bác trở về nhà cũ (2)

Nơi này đại bộ phận cây cỏ còn vẫn duy trì bộ dáng trước kia, bao gồm cả cây đa lớn xanh tốt um tùm ở trong đình viện.

Trong chốc lát, người giúp việc liền đem Giản Vũ Bác mời đi vào.

Nhìn thấy Giản Vũ Bác, Giản lão gia tử cùng Giản lão phu nhân đều lộ ra vẻ kinh ngạc.

"Vũ Bác, con trở về như thế nào cũng không nói với chúng ta trước một tiếng?" Giản lão gia tử hỏi.

Bọn họ nghĩ rằng Giản Vũ Bác lúc này còn đang ở nước ngoài dốc lòng học cờ, anh tuy rằng đã thu được nhiều giải thưởng lớn, nhưng như cũ sẽ định kỳ mà "Bế quan".

Tìm một nơi an tĩnh, một mình ở lại đó hơn phân nửa tháng.

Cùng người xuất gia tu hành khá giống nhau.

"Có chút việc, trước tiên trở lại." Giản Vũ Bác trả lời.

Nghe được phương thức Giản Vũ Bác lãnh lãnh đạm đạm nói chuyện, lão phu nhân trong lòng liền cảm thấy bất đắc dĩ.

Đứa nhỏ này khi còn nhỏ cũng là một đứa trẻ hoạt bát, sau này lại không biết vì sao, liền trở nên an tĩnh như vậy.

Một đứa bé ban đầu hay thích làm ầm ĩ, nếu không phải gặp chuyện gì không tốt, lại như thế nào sẽ đột nhiên an tĩnh như vậy?

"Có một số việc, muốn cùng ông nội nói chuyện." Giản Vũ Bác nói với Giản lão gia tử.

Giống như các nam nhân trong nhà muốn đơn độc nói chuyện, hơn phân nửa là công việc.

Giản lão gia tử liền cùng Giản Vũ Bác đi thư phòng.

Lão phu nhân ngay từ đầu không để ý, chỉ nghĩ rằng là bàn chuyện thông thường.

Nhưng một lát sau, trong thư phòng truyền tiếng quăng ngã đồ vật.

Giản lão phu nhân vội vàng chạy lên trên lầu, mở cửa thư phòng ra, trên mặt đất có một đống mảnh nhỏ gốm sứ, là lão gia tử vừa mới quăng ngã hỏng ở trong phòng.

Lão phu nhân lại nhìn thấy lão nhân nhà mình thần sắc rất là không tốt.

"Làm sao vậy, đây là?" Giản lão phu nhân vội hỏi, ngữ khí lo lắng.

"Con đi trước." Giản Vũ Bác không nói gì thêm nữa, thần sắc như thường, tương tự như bộ dáng anh ta lúc mới vừa tiến vào, không có cảm xúc.

Giản Vũ Bác chậm rãi đi ra khỏi thư phòng.

Ở trong phòng khách cùng với Giản Nhất Lăng vừa mới trở về gặp mặt.

Hai người đồng thời dừng lại bước chân, nhìn về phía đối phương.

Giản Nhất Lăng đã ở trong ảnh chụp của Giản Vũ Tiệp và Giản Vũ Mân nhìn thấy Giản Vũ Bác, cho nên biết anh ta.

Giản Nhất Lăng đối với Giản Vũ Bác không có hiểu biết gì, nửa trước của nguyên tác đối với anh miêu tả rất ít.

Đến khi Giản Nhất Lăng chết trong nguyên tác, Giản Vũ Bác cũng đều không có đi ngang qua sân khấu, tựa hồ trong nguyên tác anh ta chỉ là vai phụ râu ria.

Duy nhất cùng anh có một câu miêu tả mối quan hệ là từ trong miệng đại vai ác Địch Quân Thịnh nguyên tác nói ra.

[Đây là nam nhân nguy hiểm nhất Giản gia.]

Đây là Địch Quân Thịnh trong nguyên tác đối với Giản Vũ Bác một câu đánh giá.

Nhưng đến tột cùng vì cái gì mà Địch Quân Thịnh sẽ đánh giá anh ta như vậy, trong nguyên tác cũng không có giải thích.

Giản Nhất Lăng cùng Giản Vũ Bác bốn mắt nhìn nhau, hai người đều an tĩnh đến không có nói một lời.

Ánh mắt hai người, một người thanh triệt sáng ngời, một người sâu thẳm âm trầm.

Nửa phút sau, Giản Vũ Bác động trước, anh lấy tốc độ như cũ đi ra phòng khách, rời khỏi nhà cũ Giản gia.

Trên lầu trong thư phòng, Giản lão phu nhân hỏi lão gia tử, "Lão nhân gia, đây là làm sao vậy? Ông cùng Vũ Bác nói cái gì? Như thế nào lại nóng tính như vậy?"

Lão gia tử sau một lúc lâu không nói chuyện, phục hồi lại tinh thần chỉ nói, "Không có việc gì, thằng bé nói mấy câu không dễ nghe, tôi tính tình không tốt, nhất thời không khống chế được."

Lão gia tử nhẹ nhàng bâng quơ mà nói cho qua chuyện.

Nhưng lão phu nhân không thực tin tưởng cách nói này của lão gia tử, nhiều năm sống với nhau như vậy, bà hiểu biết lão nhân.

Nếu chỉ là cháu trai nói vài câu lời nói không dễ nghe, ông nhiều nhất là mắng hai câu, không có khả năng sẽ phát triển đến mức quăng ngã đồ vật như vậy.

Việc này không chỉ có lão phu nhân không tin, Giản Nhất Lăng đồng dạng cũng không tin.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 389: Ngốc muốn chết, về sau bị người ta lừa cũng không biết!

Cho nên Giản Nhất Lăng hy vọng anh có thể nói ra cái yêu cầu nào đó cần dùng đến cô, một chuyện đổi một chuyện, như vậy mới công bằng.

Bằng không, cô sẽ cảm thấy..

Giản Nhất Lăng cũng không nói lên được, luôn cảm thấy anh mà không nói ra yêu cầu, sẽ trở nên có chút kỳ quái.

Địch Quân Thịnh đã biết cô cùng Viện nghiên cứu có quan hệ, hẳn là biết những chuyện cô có thể làm được là không ít, anh có thể đưa ra yêu cầu có giá trị càng cao.

Địch Quân Thịnh nhìn khuôn mặt nhỏ của tiểu nha đầu quật cường kiên định trước mắt, giận sôi máu.

Lại cứ còn mắng thì không nỡ mà đánh thì không được.

"Vậy thì lấy được vị trí đứng đầu trong lần chơi offline này!" Những lời này là Địch Quân Thịnh từ kẽ răng mà nói ra.

Yêu cầu đưa ra không quá khó, tiểu nha đầu không nhận, nói anh là đối với cô có lệ, không thể tính toán.

Đưa ra yêu cầu cao, sẽ cho cô lăn lộn đến mệt chết.

Mỗi ngày đều chỉ biết thức đêm thức đêm thức đêm.

Còn muốn vội vàng giúp người khác làm việc.

Cô không nghĩ sẽ cao lên, hay là muốn không cần lớn lên liền già trước đi?

Nha đầu ngu xuẩn này cũng không biết trước đây như thế nào lớn lên!

Nghe được Địch Quân Thịnh đề ra yêu cầu này, Vu Hi bên cạnh mắt sáng rực lên, gạch sáng gạch sáng! Cùng 500 bóng đèn như vậy sáng!

Thịnh gia đây là nói thật sao?

Muốn bắt được quán quân?

Oa oa oa?

Kích thích như vậy sao?

Mục tiêu của anh là trên hai mươi a! Trên hai mươi anh cũng đã thỏa mãn!

Giản Nhất Lăng nhìn chăm chú đôi mắt Địch Quân Thịnh, như là tìm tòi nghiên cứu anh đề ra yêu cầu này có chân thật không.

"Anh lúc trước không có từng để ý đến xếp hạng." Giản Nhất Lăng nghi ngờ Địch Quân Thịnh tính chân thật của cái yêu cầu này.

Địch Quân Thịnh thích chơi trò chơi, nhưng lại không trầm mê như vậy.

Anh giống như đối với cái gì cũng đều là thái độ "Đùa bỡn", sẽ không thật sự dùng "Tâm".

"Gia giúp Vu Hi đề ra." Địch Quân Thịnh trực tiếp ném nồi cho Vu Hi.

Vu Hi có cái nhu cầu này, Địch Quân Thịnh làm anh em giúp anh ta đề ra yêu cầu, hợp tình hợp lý.

Vu Hi bên cạnh quá cảm động, thiếu chút nữa rơi nước mắt tại đây.

Ban đầu Lăng thần có nói qua cô ấy sẽ không đánh offline, cho nên chiến đội của bọn họ có khả năng muốn trực tiếp bỏ quyền, hiện tại Thịnh gia thế nhưng giúp anh đề ra cái thỉnh cầu này, anh thật là quá cảm động!

Ô ô ô, Thịnh gia quả nhiên là anh em tốt, đời này anh sống đáng giá!

Chẳng sợ lần sau khiêu vũ hữu nghị sẽ có thời điểm Thịnh gia lại lôi kéo anh khiêu vũ anh cũng nhận!

Giản Nhất Lăng lại quay đầu nhìn Vu Hi, liền thấy ở trong mắt Vu Hi đều là mong đợi.

Vu Hi vội cầu Giản Nhất Lăng đáp ứng, "Lăng thần em liền đáp ứng đi! Anh cùng Thịnh gia là anh em tốt, em giúp anh thực hiện nguyện vọng chính là giúp Thịnh gia a!"

Vu Hi trắng trợn nhặt một cái tiện nghi lớn, cao hứng đến miệng đều khép không được.

Giản Nhất Lăng sau một hồi suy nghĩ, liền đáp ứng, "Được."

"Yêu cầu của em đâu?" Địch Quân Thịnh sau đó hỏi Giản Nhất Lăng.

Tiểu nha đầu rốt cuộc muốn làm gì, là gặp phải cái vấn đề gì khó sao?

Giản Nhất Lăng hỏi về chuyện của Giản Vũ Bác.

Sau khi nghe xong Địch Quân Thịnh trầm mặt.

Chỉ vì cái này? Chỉ vì cái này? Chỉ vì cái này?

Làm nửa ngày như vậy, chỉ có yêu cầu như vậy mà dùng đến anh sao?

Địch Quân Thịnh nhìn quả đầu nhỏ trước mặt, muốn hung hăng mà gõ lên một chút.

"Anh biết không?" Giản Nhất Lăng thấy Địch Quân Thịnh một hồi lâu không trả lời, hỏi lại.

"A, em ngay cả gia có biết hay không cũng không biết, liền trước hết muốn giúp gia làm việc?"

Ngốc muốn chết, về sau bị người ta lừa cũng không biết!

"Anh không biết thì tôi cũng không sao." Giản Nhất Lăng nói.

Giản Nhất Lăng là cảm thấy dù sao lúc trước cũng thiếu anh không ít, cho dù Địch Quân Thịnh không biết, đối với cô cũng không sao.

Lời này nghe có vẻ là lạ.

Xem như là câu nói cô nói êm tai nhất hôm nay.

"Chuyện của Giản Vũ Bác gia thật đúng là có biết, em biết một ít chuyện của hắn cũng tốt, về sau cách hắn xa một chút."
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 391: Cuộc họp báo ra mắt sản phẩm mới (2)

Hà Yến hỏi thăm qua, vị chuyên gia kia cũng không phải là nhân viên trong công ty của Lương Thước tiên sinh, mà là lâm thời được mời đến, chỉ phụ trách một cái hạng mục này, sau khi hạng mục hoàn thành, quan hệ hợp tác giữa người này cùng với công ty của Lương lão tiên sinh cũng liền kết thúc.

Cái này làm cho Hà Yến động lên tâm tư.

Cùng cạnh tranh về sản phẩm này, công ty mà bà đầu tư kia lại thua, nhưng vẫn còn có nhiều sản phẩm cần nghiên cứu phát minh trong tương lai.

Nếu mượn được sức của những nhân tài như vậy, mặc kệ là đối với nhà đầu tư như bà hay các nhà khoa học kỹ thuật của công ty, hay là đối với những sản phẩm phát triển trong tương lai, đều có chỗ tốt cực đại.

###

Trong hiện trường cuộc họp báo công bố sản phẩm của Công ty công nghệ của Lương Thước, thập phần náo nhiệt, cơ hồ người ở các giới đều tới cổ động.

Ngay cả người của Tần Gia kinh thành hiện tại tạm thời ở thành phố Hằng Viễn cũng tới rồi.

Không chỉ là bản thân cuộc họp báo đã hấp dẫn người khác, càng quan trọng là danh hào của Lương lão tiên sinh ở sau lưng.

Cho dù là Tần gia hay Địch gia, cũng không thể không cấp cho Lương lão tiên sinh vài phần thể diện.

Một gia tộc muốn bảo trì sự hưng thịnh lâu dài, nhất định phải theo sát bước chân của thời đại, theo sát bước chân của khoa học kỹ thuật, không thể tụt lại phía sau, bằng không đến lúc đó chết như thế nào cũng không biết.

Tần Du Phàm cùng Tần Xuyên đều tới hiện trường rồi, sau khi nhìn thấy Lương lão tiên sinh, Tần Du Phàm đến chào hỏi Lương lão tiên sinh.

"Lương lão tiên sinh, không nghĩ tới chúng ta ở chỗ này gặp mặt." Tần Du Phàm đối với Lương lão tiên sinh rất là tôn kính.

"Có thể ở chỗ này nhìn thấy Tần tiểu thư xác thật là không nghĩ tới." Lương lão tiên sinh tươi cười hiền từ.

Đối với vị Tần gia đại tiểu thư này, Lương lão tiên sinh ấn tượng không tồi, giỏi giang ngay thẳng, tuy rằng tuổi không lớn, nhưng đã thấy được sự sắc bén.

"Tôi phía trước cũng không biết, nguyên lai công ty này là công ty dưới danh nghĩa của ngài."

"Công ty nhỏ mà thôi, bởi vì muốn chuyển hướng làm một số sản phẩm khác, thật ngại khi thấy nó quá viễn vông." Lương lão tiên sinh cười nhạt trả lời.

Tần Du Phàm rất rõ ràng đây là lời nói khiêm tốn.

Lấy thân phận bối cảnh địa vị của Lương lão tiên sinh, chỉ cần danh hào của ông bày ra đó, có rất nhiều người nguyện ý cung ứng tài chính.

Lương lão tiên sinh ánh mắt sau đó rơi xuống trên người Tần Xuyên.

Bởi vì là Tần gia vừa mới nhận trở về đứa con tư sinh, người ngoài giới đối anh độ chú ý rất cao.

Nhưng mà Lương lão tiên sinh chú ý chính là công ty về internet mà anh đã tự mình sáng lập kia.

Với ánh mắt của Lương lão tiên sinh mà nói, Tần Xuyên này là một nhân tài, là có chút bản lĩnh.

Cho dù không có bị Tần gia đưa trở về, bằng bản lĩnh của chính anh cũng có khả năng làm ra một phen sự nghiệp.

"Chào Lương lão tiên sinh." Tần Xuyên có lễ có độ, đối với lão tiền bối lần đầu gặp mặt, Tần Xuyên không có biểu hiện ra ngoài quá mức ân cần.

Lương lão tiên sinh gật gật đầu, "Tiểu tử lớn lên thật đẹp trai, nếu ta có cháu gái, ta sẽ muốn giới thiệu cho ngươi, chỉ tiếc lão nhân ta không có mệnh kia."

Tần Xuyên chỉ cười cười.

Anh không phải không thích ứng với trường hợp này, chỉ là không muốn nương theo tên tuổi của Tần gia.

Hơn nữa Tần Xuyên cũng biết Tần Du Phàm đối với anh có địch ý, càng thêm không muốn ở trước mặt Tần Du Phàm đoạt nổi bật của cô.

Lương lão tiên sinh cùng anh em Tần gia nói chuyện trong chốc lát, thì người của Giản gia cũng tới.

Vợ chồng Giản Thư Hình cùng vợ chồng Giản Thư Hoằng là tách nhau ra mà đến, bọn họ từng người từ chính nhà mình xuất phát, hẹn thời gian ở cửa cuộc họp báo gặp mặt.

Hai người mang theo vợ mình mà đến, hai vị phu nhân khí chất khác nhau, mỗi người đều có sức hút riêng.

Giản Thư Hình giữa mày có sự ngưng trọng mà trước nay ông không có.

Chuyện của Giản Vũ Bác hiện giờ đang treo ở trên đỉnh đầu Giản gia như một lưỡi dao sắc bén.

Mà chuyện này bọn họ cũng không có nói với những người khác trong nhà, cũng bao gồm cả em trai thứ hai của ông Giản Thư Hoằng.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 392: Cuộc họp báo ra mắt sản phẩm mới (3)

Bởi vì bọn họ tạm thời cũng không biết được chính xác ý nghĩ của Giản Vũ Bác, cũng không có cách nào suy đoán được Giản Thư Hoằng cùng Hà Yến có tham dự cuộc họp báo này hay không.

Hôm nay tới gặp Lương lão tiên sinh, là vì công việc kinh doanh này đối với Giản gia hiện giờ mà nói cũng thập phần quan trọng.

Nếu có thể thành công, có lẽ có thể giảm bớt khả năng gặp phải nguy cơ hiện tại của Giản gia.

Nhưng đối với Lương lão tiên sinh, người của Giản gia đều không có nắm chắc.

Vị lão tiên sinh này trong ngành có địa vị thập phần cao, người bình thường hay các công ty đều rất khó vào được mắt ông.

Giản gia muốn cùng ông nói chuyện làm ăn, đúng là không dễ.

Giản Thư Hình biết vị lão tiên sinh này đã từng tặng một viên kim cương quý trọng cho con gái của ông, nhưng mà Giản Thư Hình còn không có hèn hạ đến nỗi phải dùng đến mối quan hệ riêng của con gái mình.

Hà Yến cười hỏi Ôn Noãn, "Chị dâu cả như thế nào không cùng Tiểu Lăng lại đây?"

Hà Yến trong ánh mắt lộ ra ánh sáng, bà nhưng không quên ngày ấy ở trên tiệc tối từ thiện Lương lão tiên sinh đã đưa viên kim cương màu hồng cho Giản Nhất Lăng.

Ôn Noãn trả lời, "Hôm nay chúng ta tới là vì chính sự."

Không phải xã giao nhàn hạ, mang con gái tới để làm cái gì?

"Chính là Tiểu Lăng giống như cùng với Lương lão tiên sinh quan hệ không tồi, có con bé ở đây, có lẽ chuyện làm ăn này có thể nói chuyện tốt hơn rất nhiều."

"Em dâu hai, Giản gia chúng ta còn chưa tới mức phải dựa vào một đứa trẻ để duy trì công việc làm ăn." Ôn Noãn nghiêm mặt nói.

Ôn Noãn không cho Hà Yến ngữ khí tốt, vẻ mặt nghiêm nghị, ngữ khí cũng nghiêm túc.

Ý thức được đoạn đối thoại không đúng lắm, Giản Thư Hoằng vội vàng vì vợ mình mà xin lỗi, "Ngại quá chị dâu, A Yến cô ấy trước giờ nói không nghĩ kỹ, chuyện của Tiểu Lăng cùng với chuyện làm ăn của Giản gia chúng ta không có quan hệ."

Nếu là trước đây, em trai thứ hai vừa nói như vậy Ôn Noãn liền không nói nhiều thêm cái gì, hiện tại không giống nhau, Ôn Noãn không lưu tình, "Có một số việc chú hai trở về mà cùng em dâu nói cho tốt, đừng làm cho người khác nhìn thấy chê cười, còn không biết chê cười ở nơi nào."

Lời này có điểm trắng ra, làm Hà Yến cảm giác được xấu hổ.

Giản Thư Hoằng không nghĩ quá nhiều, "Em đã biết chị dâu cả, em sẽ cùng cô ấy chậm rãi nói."

Giản Thư Hoằng là người có tính cách hiền lành, đối nhân xử thế đều tương đối mềm mỏng, đối đãi với vợ cùng người nhà càng là ôn nhu.

Vào cuộc họp báo, bốn người cùng Lương lão tiên sinh gặp mặt.

"Giản tiên sinh, Giản phu nhân."

Làm người ta không thể nghĩ tới chính là, Lương lão tiên sinh chủ động tiếp đón vợ chồng Giản Thư Hình và Ôn Noãn.

Cái này làm cho Giản Thư Hình cùng Ôn Noãn có chút thụ sủng nhược kinh.

Bọn họ không nghĩ tới Lương lão tiên sinh sẽ nhận thức hai người bọn họ.

Mà bên cạnh cùng lại đây Giản Thư Hoằng và Hà Yến liền có vẻ xấu hổ.

Mọi người cùng nhau tới, đều là người của Giản gia, lại chỉ có Giản Thư Hình cùng Ôn Noãn được Lương lão tiên sinh nhận ra tới.

Một câu "Giản tiên sinh, Giản phu nhân", chỉ là kêu Giản Thư Hình cùng Ôn Noãn, đem Giản Thư Hoằng cùng Hà Yến bên cạnh xem nhẹ hoàn toàn.

Hà Yến trong lòng tức khắc giận dữ, đều là "Giản tiên sinh, Giản phu nhân", nhưng lại gặp phải đối đãi khác nhau lớn như thế.

Giản Thư Hoằng nhưng thật ra cảm thấy không có gì, ông cảm thấy nếu Lương lão tiên sinh nhận thức cháu gái nhỏ của mình, thì nhận thức anh chị cả của mình cũng là chuyện hợp lý.

Còn không quen biết ông cũng là bình thường, với thân phận địa vị của nhân gia Lương lão tiên sinh, hôm nay người ông không quen biết là rất nhiều đi.

Giản Thư Hình cùng Lương lão tiên sinh nói chuyện với nhau vài câu, Lương lão tiên sinh liền để cho trợ lý bên người tiếp đón bọn họ, còn dặn dò chờ sau khi cuộc họp báo kết thúc, mang Giản tiên sinh và Giản phu nhân đi đến văn phòng của ông.

Sau đó Lương lão tiên sinh liền không ở lại cùng với Giản Thư Hình và Ôn Noãn, ngược lại vội chuyện khác mà đi.

Mặc dù chỉ là như thế, cũng đã là thập phần chiếu cố.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 393: Cuộc họp báo ra mắt sản phẩm mới (4)

Hà Yến nhịn không được nói, "Chị dâu cả còn nói em vừa rồi nói không đúng, hiện tại xem ra, mặt mũi Tiểu Lăng chúng ta vẫn thực là dùng tốt, công việc làm ăn của Giản gia chúng ta nói không chừng còn phải trông cậy vào con bé."

Hà Yến đã không che giấu trong lời nói của mình vị toan tính.

Dù sao mặc kệ bà che giấu như thế nào, Ôn Noãn đều không tính toán lưu cho bà mặt mũi, vậy thì không bằng cứ nói cho thống khoái.

Ôn Noãn đem mặt trầm xuống, trực tiếp trả lời, "Nếu công chuyện làm ăn phải trông cậy vào Tiểu Lăng mới có thể thành, kia không bằng đem công việc làm ăn của Giản gia đều giao cho Tiểu Lăng tới xử lý, cô có chịu không?"

Cái này là lời nói mà Hà Yến tiếp không được.

Bà luôn nhớ thương tài sản của Giản gia, sao có thể bỏ được mà đem sản nghiệp của Giản gia đều giao ra, càng đừng nói là toàn bộ giao cho Giản Nhất Lăng.

Hà Yến cười giải thích, "Chị dâu cả đây là xuyên tạc ý tứ của em, Tiểu Lăng có tạo hóa như vậy là may mắn của con bé, con bé có thể giúp đỡ cho nhà mình là chuyện tốt lại không phải là cái chuyện gì xấu."

Ôn Noãn lạnh lùng mà nhìn Hà Yến liếc mắt một cái, lười lại cùng bà ấy cãi cọ.

Dù sao con gái của bà sẽ không tham gia vào vụ lời.

###

Hiện trường cuộc họp báo người tới rất nhiều, Tần gia tới không riêng chỉ có Tần Xuyên cùng Tần Du phàm, mà viện trưởng Viện nghiên cứu hóa học Ước lợi Tần Thế Hiên cũng tới.

Tổ chức do ông ấy quản lý nghiên cứu về hóa học, cùng công ty của Lương lão tiên sinh có một ít giao thoa.

Ông ấy đối với cuộc họp báo ra mắt sản phẩm mới này của Lương lão tiên sinh luôn cảm thấy tò mò.

Đồng thời cũng đối với vị chuyên gia đã hỗ trợ tạo nên sản phẩm này mà lúc trước họ đã nhắc tới cũng tràn ngập lòng hiếu kỳ.

Tiến bộ khoa học kỹ thuật, trừ bỏ kỹ thuật cốt lõi, tiến bộ phần cứng cũng là thập phần quan trọng.

Nếu không có sự nâng cấp thiết bị phần cứng, thì không thể hỗ trợ nâng cấp các khái niệm thuật toán, cũng không có khả năng tạo ra được một sản phẩm mới.

Trước đây việc nghiên cứu phát minh sản phẩm mới của Lương lão tiên sinh là bị kẹt ở phần cứng.

"Chú Đường." Tần Du Phàm sau khi thấy được Tần Thế Hiên liền chủ động lại đây cùng Tần Thế Hiên nói chuyện.

"Du Phàm, không nghĩ tới con đối với cái cuộc họp báo này cũng có hứng thú."

Tần Du Phàm có tài năng có uy tín, ở Tần gia lực ảnh hưởng so với ông một người chi thứ Tần gia còn muốn lớn hơn.

"Cuộc họp báo của công ty Lương lão tiên sinh, con không có đạo lý không tới, chú Đường thì sao? Là vì sản phẩm mới của công ty lão tiên sinh mới tới sao?"

"Ta đối với sản phẩm mới của công ty Lương lão tiên sinh có hứng thú, nhưng mà đối với vị chuyên gia thần bí kia càng có hứng thú hơn."

"Đúng vậy, chú Đường chính là làm về phương diện này." Tần Du Phàm thực có thể lý giải.

"Trước đây người phụ trách của công ty Lương lão tiên sinh từng cùng Ước Lợi chúng ta đàm phán qua, muốn chúng ta có thể hợp tác cung cấp kỹ thuật liên quan, nhưng mà sau khi chúng ta phân tích, xác định không có cách nào đạt tới yêu cầu của lão tiên sinh, không thể không từ chối."

Tần Thế Hiên cũng muốn cùng công ty Lương lão tiên sinh hợp tác, vì điều kiện không thỏa mãn, mới không thể không từ bỏ.

"Chú vừa nói như vậy, con đối người này cũng sinh ra nồng đậm hứng thú." Tần Du Phàm bị Tần Thế Hiên gợi lên hứng thú.

###

Giản Nhất Lăng lúc đến nơi đã có chút trễ, hiện trường cuộc họp báo đã tràn đầy người.

Bởi vì Lương lão tiên sinh mời, Giản Nhất Lăng không thể từ chối được.

Mới vừa vào cửa, trước hết gặp được chính là Tần Thế Hiên cùng Tần Du Phàm đang nói chuyện phiếm.

Tần Thế Hiên vừa thấy Giản Nhất Lăng đến, liền chủ động cùng cô chào hỏi, "Giản tiểu thư."

Tần Thế Hiên mặt mang ý cười, mặt mày hiền từ.

"Ân." Giản Nhất Lăng gật đầu một cái, cô cùng Tần Thế Hiên cũng không quá quen biết, cho nên phản ứng tương đối lãnh đạm.

"Giản tiểu thư cũng đối với cuộc họp báo ra mắt sản phẩm mới hôm nay có hứng thú sao?" Tần Thế Hiên tương đối nhiệt tình hơn.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 394: Lương lão đối xử đặc biệt (1)

"Ân." Giản Nhất Lăng trả lời, trên khuôn mặt nhỏ non nớt không có biểu tình dư thừa, một bộ dáng thực công thức hóa.

Thoạt nhìn phong khinh vân đạm, đối với cái gì cũng đều không quá để ý.

Đối mặt Tần Thế Hiên một người Tần gia quyền quý đến từ kinh thành, không có biểu hiện ra nửa điểm muốn trèo cao.

Ngày đó Tần Du Phàm gặp được Giản Nhất Lăng tại Vu gia chính là cái dạng này.

Nếu không phải ngày đó trong tay cô đem theo "Hộp cơm tình yêu" cho Địch Quân Thịnh, Tần Du Phàm cũng muốn thiếu chút nữa cho rằng đây là muội tử ngốc manh vô tâm cơ nhuyễn.

Hơn phân nửa không phải đối với người quyền quý đến từ kinh thành không có hứng thú, mà là tôn tiểu Phật cô chướng mắt Tần Thế Hiên, cô coi trọng chính là Địch thiếu tôn đại Phật kia.

"Vừa rồi tôi nhìn thấy ba mẹ cô, cô không cùng bọn họ tới sao?" Tần Thế Hiên quan tâm nói.

Giản Nhất Lăng cũng không biết Giản Thư Hình cùng Ôn Noãn cũng tới cuộc họp báo hôm nay.

Giản Nhất Lăng nhìn phía bên trong, quả nhiên thấy được Giản Thư Hình cùng Ôn Noãn.

Hai vợ chồng đang cùng mấy người quen biết nói chuyện với nhau.

Đang nghĩ ngợi tới gặp hay đi qua luôn, Lương lão tiên sinh đã lại đây trước.

Lương lão tiên sinh đã cử người ra cửa cuộc họp báo, thấy Giản Nhất Lăng tới liền thông báo cho ông biết.

"Lương lão." Nhìn thấy Lương lão lại đây, Tần Thế Hiên khách khách khí khí đi về phía ông chào hỏi.

Lão tiên sinh địa vị trên cao, cho dù là anh họ của ông cũng phải nhường ông ấy ba phần.

Lương lão tiên sinh lại lướt qua Tần Thế Hiên cùng Tần Du Phàm, đi thẳng đến Giản Nhất Lăng.

"Cô nhưng xem như là tới rồi."

Lương lão tiên sinh mỉm cười, ngữ khí ba phần oán trách ba phần bất đắc dĩ.

"Ân." Giản Nhất Lăng lên tiếng, sau đó bổ sung giải thích một câu, "Có chút bận."

Giản Nhất Lăng nói có chút bận, người bên cạnh nghe lại cảm thấy đứa nhỏ này không biết tốt xấu.

Tần Du Phàm cười nhạo, cô thì bận cái gì? Bận rộn ở nhà cô đưa hộp cơm tình yêu cho Địch thiếu ở cách vách sao?

Ngay cả Tần Thế Hiên đều nhịn không được nhíu mày.

Ông xác thật nghe nói qua, Giản tiểu thư cùng Lương lão tiên sinh có quen biết nhau, nhưng mặc kệ quen biết như thế nào, nói chuyện như vậy cùng với Lương lão đều là không quá thích hợp.

Lương lão thân phận địa vị đặt ở nơi đó.

Lời này nói ra, không khỏi có điểm quá không biết điều.

Người ở bên cạnh nhìn thấy một màn này đều cảm thấy Giản gia tiểu thư này có chút không coi ai ra gì.

Trước đây cô đối những người khác vô lễ còn chưa tính.

Nhưng ở trước mặt người này là Lương lão tiên sinh, ngay cả ba mẹ cô gặp cũng đều phải cung cung kính kính, cô thế nhưng vô lễ như vậy, thật là bị Giản gia làm cho hư rồi.

Lương lão tiên sinh lại không có không cao hứng, ông nhìn về Giản Nhất Lăng với ánh mắt như cũ hiền từ hòa ái.

Lúc này Giản Thư Hình bọn họ cũng chú ý tới tình huống ở cửa bên này, Ôn Noãn một đường chạy chậm lại đây.

"Tiểu Lăng?" Nhìn thấy Giản Nhất Lăng, Ôn Noãn ánh mắt chuyển sang ôn nhu.

Hiện tại con gái không cùng ở với bà, bà muốn thấy mặt con gái còn phải mỗi tuần tìm lý do chạy về nhà cũ.

Mà cho dù tới nhà cũ rồi, thời gian có thể ở bên nhau cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

"Ân." Giản Nhất Lăng nhẹ giọng đáp lại.

Giản Thư Hình nhìn con gái xa cách, trong lòng liền khống chế không được mà đau.

Tiểu nha đầu không hề thân cận với bọn họ.

Sau đó thì Hà Yến cũng nhìn thấy Giản Nhất Lăng, cười hỏi cô, "Tiểu Lăng như thế nào cũng đến đây? Là tự mình lại đây sao?"

"Là tôi mời cô ấy tới."

Không đợi Giản Nhất Lăng mở miệng, Lương lão tiên sinh liền trước một bước trả lời.

Thái độ này của Lương lão tiên sinh giống như bao che cho con, thực sự làm người chung quanh ngoài ý muốn.

Giản gia đại tiểu thư này thoạt nhìn tính tình không mấy tốt, như thế nào lại khiến Lương lão tiên sinh đối đãi với cô hiền lành khoan dung như vậy?

"Đa tạ Lương lão mời con gái nhỏ của tôi, con bé thật may mắn mới được Lương lão yêu thương, đúng là vinh hạnh của con bé." Giản Thư Hình thay mặt con gái cảm ơn.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 395: Lương lão đối xử đặc biệt (2)

Con gái được người đức cao vọng trọng như lão tiên sinh yêu thương, Giản Thư Hình làm một người cha cũng tự nhiên cao hứng.

Ông chỉ sợ sau phần yêu thương này có cái điều kiện gì che giấu.

Ông không muốn con gái mình còn nhỏ tuổi, đã bị cuốn vào cạnh tranh trong thương trường.

Lương lão tiên sinh cười nói, "Giản tiên sinh khách khí, Giản tiểu thư đáng giá."

Sau đó cúi đầu hỏi Giản Nhất Lăng "Bên trong có chỗ ngồi, đi vào ngồi không."

Trong thời gian hợp tác này, Lương lão tiên sinh đã biết được một số thói quen của Giản Nhất Lăng.

Cô không thích có nhiều người vây quanh cô.

Có thể vây quanh cô hỏi về vấn đề học thuật, nhưng mà không cần vây quanh cô nói chuyện phiếm, nói chuyện phiếm cô không thành thạo.

Giản Nhất Lăng gật đầu một cái, liền hướng phía bên trong đi vào, tìm một góc hẻo lánh ngồi xuống.

Ôn Noãn cũng đi vào cùng Giản Nhất Lăng, bà cũng không muốn con gái bị một đám người vây quanh.

Lương lão tiên sinh cũng đi vào bên trong hội trường với Giản Nhất Lăng.

Còn cùng cô nói chuyện trong chốc lát, sau đó còn để lại trợ lý bên người bồi Giản Nhất Lăng.

Đãi ngộ này tuyệt đối là những người khác không có.

Cho dù là Tần gia đại tiểu thư Tần Du Phàm ở kinh thành, cũng chưa thể ở nơi này của Lương lão được đặc thù đối đãi như vậy.

Nhìn thân ảnh của Giản Nhất Lăng trong một góc hội trường, mọi người đều có tâm tư khác nhau.

Mọi người đều nhịn không được bắt đầu suy đoán mối quan hệ giữa Giản Nhất Lăng cùng với Lương lão tiên sinh.

Một đại tiểu thư không có lễ phép lại kiêu căng, cùng một vị thái sơn bắc đẩu đức cao vọng trọng trong nghề.

Thấy như thế nào cũng không thể liên hệ với nhau được.

Hà Yến nhìn thấy, trong lòng cười lạnh: Thật là khôi hài, một con tiện nha đầu như vậy, lại có một rồi lại hai người cứ tranh nhau đi theo che chở.

Lương lão tiên sinh rốt cuộc có cái tật xấu gì, một cái nha đầu kiêu căng như vậy, ông ấy rốt cuộc che chở nó vì cái gì?

Tần Du Phàm trong lòng rất buồn bực, cô ấy hỏi Tần Thế Hiên, "Đường thúc có biết Lương lão vì sao có thái độ như vậy với Giản Nhất Lăng không?"

Lương lão cùng Giản gia không thân chẳng quen, vì sao phải đối với một vãn bối có sự yêu thương như vậy?

Đây chính là Lương lão a! Mặt mũi Tần gia bọn họ cũng đều không nhất định bán cho Lương lão!

Tần Thế Hiên khẽ lắc đầu, thần sắc như suy tư gì, "Ta cũng không rõ ràng lắm, ta lúc trước có nghe nói qua chuyện Lương lão tặng kim cương cho Giản tiểu thư, nhưng mà tình huống hôm nay.. ta cũng không nghĩ tới."

Để được trưởng bối tặng một phần quà quý trọng cho một hậu bối, việc này có thể có rất nhiều cách nói.

Có đôi khi vãn bối cũng không có cái gì hơn người.

Có đôi khi tặng quà cho vãn bối, trên thực tế có thể là hai nhà trong công việc làm ăn có giao thoa với nhau.

Cho nên lúc trước nghe được chuyện Lương lão tặng quà cho Giản Nhất Lăng, Tần Thế Hiên chỉ nghĩ Lương lão cùng Giản gia có công việc làm ăn lui tới.

Nhưng mà hôm nay xem thái độ Lương lão đối với Giản Nhất Lăng, cùng Tần Thế Hiên lúc trước nghĩ đến không quá giống nhau.

Lương lão đối với cha mẹ Giản Nhất Lăng đều không có thái độ tốt như vậy.

Duy nhất Giản Nhất Lăng này..

Tần Du Phàm lại hỏi, "Đúng rồi, cái vị chuyên gia kia đâu?"

Cuộc họp báo sắp bắt đầu rồi, lại còn không có nhìn thấy bóng dáng cái vị làm người ta chờ mong kia.

Tần Thế Hiên nhìn xem hiện trường, lắc đầu, ông cũng không rõ ràng lắm.

"Có thể là muốn gần kết thúc mới xuất hiện." Tần Thế Hiên suy đoán.

Rốt cuộc loại nhân tài kỹ thuật này, các công ty kỹ thuật đều là muốn tranh nhau cướp.

Cho dù là Lương lão, cũng không có khả năng dễ dàng đem người thả ra.

Hơn nữa nghe nói cùng người nọ cũng không có ký hợp đồng dài hạn, chỉ là hạng mục lâm thời mới quan hệ hợp tác.

Hà Yến cũng ở trong hội trường tìm kiếm thân ảnh chuyên gia mà bà đang chờ mong kia.

Nhưng mà bà tìm tới tìm lui cũng không có tìm được cái người nào có khả năng tồn tại.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 396: Chuyên gia thần bí (1)

Hà Yến sau đó cũng đi tới gần vị trí mà Giản Nhất Lăng đang ngồi.

Giản Thư Hình, Ôn Noãn cùng Giản Thư Hoằng đều ở bên cạnh.

Hà Yến hỏi Giản Nhất Lăng, "Tiểu Lăng, ba của con cùng với chú hai gần đây có cùng Lương lão tiên sinh nói chuyện làm ăn, con nói cho chúng ta một chút, Lương lão tiên sinh này là người như thế nào? Ông ấy có cái thói quen hay hứng thú yêu thích gì không."

Ôn Noãn không muốn dùng Giản Nhất Lăng để kéo gần quan hệ với Lương lão, vậy bà hỏi về sở thích của ông ấy chắc cũng không có gì đáng ngại đúng không?

"Không biết." Giản Nhất Lăng trả lời, đối với Hà Yến thái độ so những người khác còn muốn lạnh nhạt hơn một ít.

Nhưng mà cô nói không biết cũng thật là không biết.

Cô cùng Lương lão luôn là quan hệ hợp tác, cô chỉ lo làm tốt chuyện của mình, sẽ không tiếp xúc cũng sẽ không hỏi đến chuyện riêng tư của Lương lão.

Giản Nhất Lăng đối với Lương lão hiểu biết giới hạn trong những tin tức lúc ban đầu cô điều tra để xác định thân phân đối phương khi lần đầu ông liên hệ với cô.

Nhưng mà Hà Yến không tin, "Tiểu Lăng, việc này cũng không phải là chuyện của thím hai, là chuyện của toàn bộ Giản gia, con nếu biết cái gì, nói cho ba của con cùng chú hai biết, đối với chuyện làm ăn của Giản gia chúng ta mà nói không chừng có thể giúp đỡ."

Hà Yến tươi cười thân thiết, bộ dáng quan tâm.

"Em dâu hai này thói quen khi nào mới có thể sửa chữa?" Ôn Noãn lạnh lùng nói, "Không cần nghĩ đến việc lấy lòng, nói chuyện hợp tác làm ăn buôn bán kinh doanh nhân tố quan trọng nhất là mình có đủ điều kiện hay không, làm ra được thành tích hay không, mà không phải dựa vào việc lấy lòng kia."

Hà Yến ủy khuất nói, "Em không có hiểu mấy vấn đề làm ăn kinh doanh như chị dâu cả, nhưng em là vì Giản gia chúng ta suy nghĩ, cổ ngữ có nói biết người biết ta trăm trận trăm thắng, em chỉ hỏi một chút, cũng sai sao?"

Giản Thư Hoằng vội ở bên cạnh hòa giải, "Được rồi được rồi, đều là người trong nhà, A Yến không hiểu chuyện làm ăn, nhưng mà tâm là tốt, hỏi một chút cũng tốt, nhưng nếu Tiểu Lăng không muốn nói, chú hai thím hai tuyệt không miễn cưỡng."

Giản Thư Hoằng dù ôn tồn như thế nào cũng cảm giác được chị dâu cả cùng với vợ mình đang giương cung bạt kiếm với nhau.

Ông cũng không biết đây là lại làm sao, giữa hai người đột nhiên khó chịu như vậy.

Hà Yến giống như là cố ý cùng Ôn Noãn giằng co, Ôn Noãn không muốn bà hỏi Giản Nhất Lăng, bà càng muốn hỏi đông hỏi tây.

"Vậy Tiểu Lăng có biết vị nào là nhân tài công nghệ mà hôm nay Lương lão muốn giới thiệu với mọi người không?"

"Biết."

Giản Nhất Lăng đột nhiên trở lời là biết, ngược lại lại khiến Hà Yến kinh ngạc.

"Con thật sự biết?"

"Không nói cho thím."

Giản Nhất Lăng trả lời.

Một chút đường sống để thương lượng đều không có.

Hà Yến thiếu chút nữa nghẹn một hơi, còn không bằng giống như lúc trước nói là cô không biết!

Giản Thư Hoằng vội nói với Hà Yến, "Được rồi, trong chốc lát không phải gặp được rồi sao, chớ chọc Tiểu Lăng không cao hứng."

Cháu gái luôn luôn không thích người khác làm phiền con bé, làm phiền nhiều sẽ muốn cáu kỉnh.

Cũng không biết vì cái gì, cháu gái lúc trước cùng với A Yến quan hệ thực tốt, hai người mỗi lần gặp mặt đều vừa nói vừa cười, hôm nay lại rất khác.

Giản Thư Hoằng bận rộn công việc làm ăn, đã thật lâu không có thấy Giản Nhất Lăng cùng Hà Yến ở chung.

Đối với những chuyện đã phát sinh, ông cũng hoàn toàn không biết.

Hà Yến trong lòng nghẹn khí, nhưng chung quy không dám ở bên ngoài làm loạn lên.

Bà lựa chọn nhịn xuống, nghĩ đến hiện tại Vũ Bác đang giúp bà, sớm hay muộn bà cũng có thể cho Ôn Noãn và Giản Nhất Lăng hai mẹ con biết mặt.

Cuộc họp báo chính thức bắt đầu, Lương lão tiên sinh tự mình lên sân khấu, vì mọi người giới thiệu sản phẩm khoa học kỹ thuật mới mà công ty khoa học công nghệ dưới danh nghĩa của ông nghiên cứu phát minh.

Lương lão quen thuộc như cũ tự mình lên sân khấu giới thiệu, cảnh tượng như vậy đã rất nhiều năm không có thấy.

Bởi vậy có thể thấy được, sản phẩm này là Lương lão chính mình phi thường vừa lòng.

Cuối cùng giới thiệu sản phẩm cũng kết thúc, Lương lão bắt đầu giới thiệu đoàn đội kỹ thuật viên của ông.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 399: Vẫn là anh em như trước đây

"Ân." Giản Nhất Lăng cũng không thích.

Sau đó không đợi những người khác phản ứng, hai anh em liền xông ra ngoài, một đường chạy chậm rời khỏi hội trường.

"Tiểu Lăng! Duẫn Mạch!"

Giản Thư Hình cùng Ôn Noãn đều không kịp gọi lại hai người, mắt thấy hai anh em chạy đi không còn bóng dáng.

"Hai đứa trẻ này, như thế nào vẫn là như vậy!"

Ôn Noãn cũng không biết nên tức giận hay là nên cao hứng.

Duẫn Mạch cùng Tiểu Lăng, vẫn giống như trước đây, là chuyện tốt.

Con gái của bọn họ, còn chưa đi xa.

Giản Duẫn Mạch cùng Giản Nhất Lăng vẫn chạy như vậy tới vài trăm mét mới dừng lại.

Hai anh em đều không am hiểu vận động, sau khi chạy một đoạn đường, hai người đều có chút khó thở.

Giản Nhất Lăng khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, Giản Duẫn Mạch cười, "Chạy cũng đã chạy rồi, hôm nay liền ở bên ngoài chơi một ngày đi."

Tình huống này, Giản Duẫn Mạch trước kia khẳng định là bị mắng.

Tuy rằng sẽ bị mắng, nhưng mà Giản Duẫn Mạch trước kia cũng vẫn làm.

Khi đó Giản Nhất Lăng còn nhỏ, Giản Nhất Lăng không được Giản Thư Hình cùng Ôn Noãn đưa đi nhiều nơi, đặc biệt là cái loại phố ăn vặt, công viên trò chơi, quán ven đường.

Nhưng mà Giản Nhất Lăng lòng hiếu kỳ rất nặng, lại thích chơi.

Vì thế liền làm nũng với anh hai.

Giản Duẫn Mạch không chịu nổi em gái làm nũng bán manh thêm nước mắt công kích, cô bé nói cái gì chính là cái đó, cô bé muốn đi nơi nào ăn cái gì, liền lập tức mang cô đi.

Mỗi lần trở về bị ba mẹ mắng một trận, Giản Duẫn Mạch liền giúp Giản Nhất Lăng chịu tội, nói là anh lôi kéo em gái đi.

Kết quả chính là bị mẹ mắng cho một trận, nghiêm trọng còn có lúc bị nước mắt của mẹ anh tập kích.

Giản Duẫn Mạch cũng là khó a, hạt đậu vàng của em gái không cần tiền cũng có thể rớt, nước mắt của mẹ cũng nói muốn đến là đến.

"Đi ăn kẹo đường ở đầu phố đi." Giản Nhất Lăng nói.

Cô có không ít ký ức của nguyên chủ.

"Không biết bà bán kẹo đường kia còn ở đây không."

Bà lão bán kẹo đường một cây năm đồng tiền, nhưng mà có hình dạng gì, liền dựa vào vận khí rút thăm trúng thưởng.

Có một lần Giản Nhất Lăng rút được một hình có xác suất khá thấp, song long hí châu, bà lão đã phải làm cho cô cả buổi.

Cuối cùng nhận được một cây kẹo đường siêu lớn, Giản Nhất Lăng cao hứng cả ngày.

Giản Duẫn Mạch mang theo Giản Nhất Lăng đi địa phương nơi hai người trước kia thường trộm đi, chơi cả ngày.

Lúc trở lại nhà cũ, Giản Duẫn Mạch không có gì bất ngờ khi bị lão phu nhân giáo huấn.

Nhưng vừa mới mở đầu, nhìn thấy ánh mắt chăm chú của Giản Nhất Lăng, anh đem mặt cúi xuống sau đó đều nuốt vào hết những lời răn dặn đó.

Đến đến đến, đem đứa lớn mắng, cái đứa nhỏ kia còn không vui đâu!

###

Sau khi Hà Yến về nhà, trên mặt tươi cười trong khoảnh khắc liền biến mất, thay thế vào đó chính là phẫn nộ cùng bực bội.

Cái tên chuyên gia chết tiệt được tung hô lên trời thế nhưng là con trai của Ôn Noãn, Giản Duẫn Mạch!

Giản Duẫn Mạch này làm mấy cái nghiên cứu khoa học, còn làm ra tới được nhiều chỗ dựa như vậy!

Lương lão đối với Giản Nhất Lăng yêu thương, câu đố cũng đã có thể giải, nhưng cái đáp án này cũng không phải là cái Hà Yến mong muốn.

Bà cho rằng bà chỉ cần cảnh giác với Giản Duẫn Thừa của Giản gia đại phòng.

Không nghĩ tới Giản Duẫn Mạch cũng không phải cái đèn cạn dầu.

Hà Yến suy nghĩ thật lâu, sau đó gọi điện thoại cho Giản Vũ Bác.

Trong điện thoại bà nói rất nhiều sự tình hôm nay.

Sau khi nói chuyện xong, Giản Vũ Bác chỉ lãnh đạm mà trả lời một câu, "Đã biết".

"Vũ Bác, việc này không phải việc nhỏ, Giản Duẫn Mạch có bối cảnh như vậy, đối với chúng ta thực bất lợi."

Hà Yến càng nghĩ càng cảm thấy đây là một chuyện phiền toái.

"Anh ta không ảnh hưởng đến việc lấy bắt được tài sản Giản gia." Giản Vũ Bác ngữ khí bình tĩnh mà trả lời.

"Thật vậy không?"

"Thật sự."

Nhận được câu trả lời khẳng định Hà Yến yên tâm lại, mấy ngày này bà đã thấy được năng lực cùng hiệu suất làm việc của Giản Vũ Bác, lời anh nói rất đáng tin, anh nói không ảnh hưởng hẳn là không phải thuận miệng mà nói.
 
Chia sẻ bài viết
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back