LongLeg đột nhiên nhẹ nhàng đi qua, nằm nhoài dưới chân An Nịnh.
Hạ An Nịnh đã lâu không nhìn thấy nó, cô liền ôm nó đặt lên đùi mình, cùng coi tivi.
Lâm Giang Nam nhìn người bạn thân của mình và con mèo, chắc chắn cô ấy sẽ không tin tưởng cô, nhưng cô có bằng chứng, sợ gì không chứng minh được chứ!
Cô liền lấy điện thoại di động ra, sau đó mở thư viện ảnh.
- Tèn ten ten ten..
Lâm Giang Nam đưa điện thoại lắc qua lắc lại trước mặt Hạ An Nịnh. Cô ấy liền bắt lấy tay của Lâm Giang Nam.
- Chuyện này.. - Hạ An Nịnh không nói nên lời.
Lâm Giang Nam đang cho cô ấy xem hình hôm qua lúc Khương Trừng đang rửa chén trong nhà bếp.
Tuy rằng hình ảnh chỉ chụp từ sau lưng, nhưng chỉ cần nhìn thấy bóng lưng là Hạ An Nịnh cũng có thể nhìn ra dáng người cao như núi này chính là Khương Trừng, không có gì phải bàn cãi.
- Mẹ nó! Lâm Giang Nam, không phải những gì từ trước đến giờ ngươi nói đều là thật chứ?
- Từ trước đến giờ ta vẫn không có
mê sảng à nha! - Lâm Giang Nam tự tin nói.
Cô thu tay về, lỡ lát nữa cô bạn của mình quá kích động trúng nhầm nút xóa thì cô biết phải làm thế nào! Chắc là sẽ khóc thét lên mất!
Hạ An Nịnh không còn tâm tình nào để xem tivi nữa, sau khi cô để LongLeg xuống ghế, liền nhào đến bên cạnh Lâm Giang Nam:
- Thật không thể tin được, ngươi nhanh kể cho ta nghe đi, các ngươi đã tiến triển đến đâu rồi? Sao nam thần lại ở đây ăn cơm? Hơn nữa còn rửa chén? Hả? - Hạ An Nịnh tò mò chết đi được.
Lâm Giang Nam nhíu mày, có chút đắc ý.
Hạ An Nịnh không nhịn được cù lét cô một hồi.
- Được rồi được rồi, ta nói ta nói là được chứ gì.
Lâm Giang Nam liền kể lại hết những chuyện đã xảy ra một lần.
Hạ An Nịnh nằm trên ghế sofa, ôm đầu.
- Cảm giác thế giới quan của ta đều sắp sụp đổ hết rồi, ta thật sự rất muốn nói, Lâm Tiểu Miêu! Ngươi đúng là chó ngáp phải ruồi mà!
Lâm Giang Nam sờ sờ đầu An Nịnh.
- Khà khà, ta cũng cảm thấy như vậy, ngươi không biết đâu, Khương Trừng thật sự là đẹp trai chết đi được! - Nói đến Khương Trừng, mắt Lâm Giang Nam liền sáng như sao.
Hạ An Nịnh liếc mắt nhìn Lâm Giang Nam, nhìn vào biểu hiện của cô bạn mình, cô ấy cũng có thể biết rõ, Lâm Giang Nam đang vui đến mức nào.
Cô ấy vốn đã thích Khương Trừng từ lâu, bây giờ cuối cùng cũng có thể tiếp xúc gần gũi với thần tượng, có thể không vui sao?
- Tiểu Miêu, ta vẫn phải hỏi ngươi một chuyện nghiêm túc.
- Chuyện gì?
Lâm Giang Nam nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của An Nịnh, liền cảm thấy nghi ngờ.
- Ngươi với Khương Trừng, tình cảm của ngươi không phải chỉ là tình cảm của fan dành cho thần tượng đúng không?
Lâm Giang Nam:
Lâm Giang Nam có chút trầm tư.
Nói thật, ban đầu cô chỉ thích Khương Trừng vì dáng người cao hơn một mét tám, bụng tám múi, cô không phải là người có nhiều kiên nhẫn để theo một
minh tinh nổi tiếng. Nhưng mà không biết tại sao, cô vẫn thích Khương Trừng nhiều năm như vậy.
Từ lúc mới bắt đầu, đa số mọi người sẽ thích một minh tinh vì người đó mới nổi, nhưng một thời gian sau đó, người mới hơn xuất hiện, những người cũ cũng sẽ dần trở nên mờ nhạt. Nhưng Lâm Giang Nam thì lại khác, cảm giác thích này cô không thể nói rõ ràng được, chính là vẫn cứ thích, vẫn rất thích Khương Trừng.
Cô càng muốn nhìn thấy anh nhiều hơn, chỉ cần có thể nhìn thấy anh trên poster trên trạm xe búyt thôi cô cũng có thể cảm thấy hài lòng. Nhiều năm như vậy, thói quen này vẫn không hề thay đổi.
Chỉ nhìn biểu hiện trên mặt của Lâm Giang Nam, Hạ An Nịnh liền biết cô đang suy nghĩ gì.
- Lâm Tiểu Miêu, anh ấy không phải là người bình thường, anh ấy là người nổi tiếng, là một người được mọi người ái mộ, fan của anh ấy trải rộng khắp các nước trên thế giới, ngươi thật sự muốn vượt qua khỏi tình cảm giữa fan với thần tượng sao?
Lâm Giang Nam trầm tư một hồi, sau đó đột nhiên cười lên.
- A Nịnh, ngươi nói đi đâu vậy, đâu có nghiêm trọng như vậy, ngươi nghĩ nhiều rồi.
- Ta chỉ là có lòng tốt muốn nhắc nhở ngươi mà thôi. - Hạ An Nịnh bĩu môi.
- Đúng rồi, ngày mai ngươi đi làm chưa?
- Ừ, trước khi ta đến chị Uyển đã gửi tin nhắn WeChat cho ta, nói nếu ta không đi làm nhất định sẽ xào ta lên như mực xào củ hành vậy.
Hạ An Nịnh là huấn luyện viên vũ đạo của Tước Tích.
Lúc nhỏ Hạ An Nịnh đã được mẹ cho đi học vũ đạo, cho nên cô ấy không chỉ biết đánh nhau, còn biết nhảy múa nữa.
Vì lẽ đó, sau khi lên đại học, chuyên ngành của An Nịnh chính là vũ đạo.
Lâm Giang Nam học chuyên ngành nhiếp ảnh, cho nên ngành học của hai người họ không giống nhau.
Có thể vì An Nịnh đã học võ từ nhỏ, cho nên khi tập vũ đạo cũng sẽ trở nên dễ dàng hơn, có thể lực khá tốt cũng là một lợi thế, vì vậy, nền tảng vũ đạo của Hạ An Nịnh rất vững chắc.
- Vậy tốt nhất là hôm nay ngươi nên nghỉ ngơi đi, ngày mai còn phải đi làm!
- Tất nhiên rồi!
- À, đúng rồi, studio chỗ ngươi làm thế nào? - Hạ An Nịnh chuyển đề tài, hỏi.
- Cũng không tệ lắm, ta rất thích chỗ làm mới này.
Nếu không phải may mắn ký được hợp đồng với studio này, chắc cô vẫn không có cơ hội được tiếp xúc gần với Khương Trừng như vậy.
- Ta đi tắm chuẩn bị đi ngủ đây! - Hạ An Nịnh nói với Lâm Giang Nam.
- Không phải lúc trưa mới tắm sao?
- Nãy giờ ngồi phòng máy sưởi đổ mồ hôi rồi.
Lâm Giang Nam không khỏi tức xạm mặt lại.
- Vậy ta đòi giảm nhiệt độ ngươi lại không chịu?
Hạ An Nịnh:
Sau khi Hạ An Nịnh đi vào nhà vệ sinh, LongLeg lại ngồi xổm xuống trước biệt thự nhỏ của mình. Lâm Giang Nam đã mua biệt thự nhỏ này cho LongLeg, cực kỳ xa hoa.
Cô cầm xẻng nhỏ, dọn phân cho LongLeg.
- LongLeg, cưng xem chị có tốt với cưng không, mua cho cưng biệt thự xa hoa, còn dọn phân cho cưng nữa, có thể có chút biểu hiện âu yếm với chị một chút không? - Lâm Giang Nam vừa cần cù lao động vừa nói.
LongLeg mở to hai mắt tròn nhìn cô một chút, một lát sau, nó đi đến trước mặt cô, đưa chân sờ sờ mu bàn tay của cô mấy lần.
Động tác này thôi đối với Lâm Giang Nam đã là cực kỳ âu yếm rồi.
Đúng là đáng yêu.
- Được rồi, vì cưng đáng yêu như vậy cho nên chị mới tình nguyện tiếp tục dọn phân cho cưng đó nha!
Lâm Giang Nam dọn dẹp xong, Hạ An Nịnh cũng đã tắm xong đi ra.
Sau khi tắm xong, hai người cùng chui vào chăn.
- Lâm Giang Nam, máy điều hòa có mở không vậy? Sao lại vẫn cứ lạnh như thế? - Hạ An Nịnh vừa chui vào chăn vừa lầm bầm hỏi.
Lâm Giang Nam nhìn nhiệt độ trên điều khiển từ xa.
- Mở rồi, đã mở ở nhiệt độ rất cao. Chắc là vì vừa mới mở, một hồi sẽ ấm lên ngay.
- Ừ!
Có thể là do hôm nay Hạ An Nịnh đã quá mệt mỏi, cho nên vừa nằm xuống không bao lâu, nói không quá mấy câu, cô đã ngủ thiếp đi mất.
Lâm Giang Nam quay người nhìn thấy Hạ An Nịnh đã ngủ say, cũng nhắm hai mắt lại.
* * *
Sáng hôm sau..
Lâm Giang Nam vươn vai một cái, đang chuẩn bị xuống giường tắm rửa thì nhìn thấy Hạ An Nịnh đã mở cửa đi vào.
- Mau làm vệ sinh cá nhân đi còn đến ăn sáng!
- A? Ngươi làm bữa sáng? - Lâm Giang Nam không thể tin được, người bị bệnh lười thời kỳ cuối như cô ấy lại dậy sớm làm bữa sáng?
Có phải Hạ An Nịnh đã tìm được thuốc đặc trị bệnh rồi không?
- Ngươi nói nhiều như vậy làm gì, mau đi đánh răng rửa mặt đi! - Hạ An Nịnh liếc nhìn cô một cái, sau đó đẩy cô vào nhà vệ sinh.
Sáng sớm nắng rất đẹp, mưa rả rích cả đêm cũng đã dừng lại.
Những cây Lâm Giang Nam trồng bên ban công tỏa hương thơm ngát, Hạ An Nịnh ngồi trên xích đu, LongLeg thì nằm nhoài trên hai đùi của cô ấy.
- LongLeg, mày nói xem có phải nó lâu quá rồi không? Hay là chúng ta không chờ nó nữa, ăn trước ha?
LongLeg mở đôi mắt to tròn nhìn Hạ An Nịnh.
- LongLeg, sao mày lại dễ thương như vậy chứ! - Hạ An Nịnh xoa xoa đầu LongLeg.
Sau khi làm vệ sinh cá nhân xong, Lâm Giang Nam đi ra.
- Oa, buổi sáng thôi mà cũng thật là nhiều món a! - Lâm Giang Nam không tin được nhìn những món trên bàn mà cảm thán.
Trên bàn thủy tinh sạch sẽ có hai phần ăn sáng. Hai chén cháo hoa, hai phần trứng chiên, củ cải trắng, hai phần sandwich, hai ly sữa bò còn có muỗng nĩa sẵn sàng.
- Ta sắp chết đói rồi, ăn nhanh thôi! - Hạ An Nịnh ngồi xuống bàn ăn.
- Chờ chút, hiếm khi được ngươi chuẩn bị bữa sáng, ta phải chụp hình lại mới được.
Hạ An Nịnh:
Lâm Giang Nam cầm điện thoại di động, quay về bàn ăn đầy mỹ thực, nhanh chóng chụp một tấm.
Cô lại đi đến bên cạnh An Nịnh, đưa điện thoại cho cô ấy, sau đó bưng dĩa trứng chiên lên, Hạ An Nịnh tìm một góc độ thích hợp, chỉnh độ sáng, hai người cùng nhìn vào ống kính, mỉm cười.
- Kim chi.
Sau khi nhận lại điện thoại, Lâm Giang Nam liền vào thư viện ảnh, đăng hình lên Micro-blogging.
Lâm Giang Nam: Bữa sáng do một người mắc bệnh lười thời kỳ cuối làm.
Lâm Giang Nam vừa ăn sáng vừa nói:
- Ngươi nói xem mỗi ngày chúng ta đều ân ái như vậy, những người hâm mộ ta phải làm sao?
- Chắc các cô ấy cũng đã quen rồi.
Cơm nước xong xuôi, vì Hạ An Nịnh có một lớp huấn luyện lúc 9: 30, cho nên vừa trang điểm xong, cô ấy liền đi làm.
Hạ An Nịnh đi làm không lâu, Lâm Giang Nam cảm thấy mấy ngày này không khí buổi sáng thật tốt, cho nên quyết định sửa sang lại ban công một chút, chụp vài tấm ảnh đẹp.
Cô lại đi vào phòng ngủ, ngồi trước bàn trang điểm, bắt đầu make-up.
Gần đây cô vừa học theo cách trang điểm của một chuyên gia trên Weibo, kỹ thuật của cô ấy đúng là rất đáng học hỏi, làm theo cũng rất dễ dàng.
Cô dưỡng ẩm trước, sau đó mới thoa kem chống nắng và chính thức make-up.