"Nami
yêu dấu của tôi, cuộc đi săn vẫn tiếp tục. Cậu càng bỏ chạy chỉ càng khiến tôi có hứng thú hơn."
Tôi nhìn mẩu giấy nhỏ trên mặt bàn học, mặt không giấu nổi sự kinh hoàng. Tôi vội vàng giật mẩu giấy vò nát rồi ném đi, không quên tìm kiếm xung quanh một lượt. Tất nhiên rồi, hắn không thích xuất hiện lộ liễu, hắn sẽ tìm cơ hội khi tôi chỉ có một mình, đó là phương thức "săn mồi" của hắn.
Kano, "thần chết" của trường THPT Y đã trở về! Nỗi ám ảnh cuộc sống của tôi đã trở về!
Thời học cấp III tôi hèn nhát, ngu ngốc nên mới dây dưa vào loại người lăng nhăng phiền phức như hắn, không những rảnh rỗi cùng hắn theo dõi mà còn hỗ trợ hắn tán tỉnh lớp trưởng lớp tôi.
- Đừng có giật tóc tôi! Cậu là ai? Ở đâu xông tới vậy?
- Giúp tôi theo dõi lớp trưởng lớp cậu!
Hắn nghe tôi lớn tiếng quát liền đẩy mạnh tôi ngã dạt xuống đất trầy cả tay, hắn bước đến túm cổ áo tôi một cách thô bạo và xách lên. Khi nãy đột ngột bị giật tóc rất đau nên thuận miệng quát hắn, bây giờ mới biết người giật tóc tôi là Kano – tên chơi bời nổi tiếng trong trường. Hắn rút điếu thuốc đang hút dở khỏi miệng và ấn xuống nền đất, hắn thở ra làn khói kinh khủng làm tôi buồn nôn, tôi nhịn xuống không dám ho he.
- Có nghe rõ tôi vừa nói?
- Tôi.. Hay là để tôi nhờ bạn của tôi, cô ấy rất thân thiết với lớp trưởng, chắc chắn sẽ có ích!
- Im đi. Đừng cãi tôi, đây là "cuộc đi săn" và tôi là "người săn", cậu nên cảm thấy may mắn vì được tôi trọng dụng – Kano nheo mắt nguy hiểm khôn lường, hắn chầm chậm ghé vào tai tôi và gằn gọc từng tiếng ám muội – Cậu có muốn xem ảnh "nữ sinh chết trôi sông bị lột sạch quần áo" do chính cậu vào vai không?
- Tôi làm, tôi làm!
Tôi sợ phát khóc, miệng không ngừng đáp lại hắn.
Hắn cười nhạt.
Hắn mới là học sinh lớp 12 nhưng ba cái vụ yêu đương lăng nhăng không có gì tôi chưa được nghe. Hắn nói ra những thứ kinh tởm biến thái như thế, nhất định nói được làm được. Vì lẽ đó, tôi càng sợ và ngoan ngoãn trở thành đồng minh của hắn, tôi giống như con chim còm cõi trong lồng sắt chỉ chờ ngày liều mạng chui lọt qua lồng mà cao chạy xa bay. Ngày lẫn đêm tôi cầu nguyện lớp trưởng sớm yêu hắn còn nhiều hơn cả hắn cầu nguyện.
Không ngờ nàng lớp trưởng lớp tôi cũng thật kiên cường, trước hoa hoa công tử dẻo miệng đa tài không dễ dàng chịu khuất phục. Tôi hâm mộ lớp trưởng, trước hết vì cô ta chẳng biết sợ Kano là gì, bản lĩnh hơn tôi vạn lần! Tôi cắn răng nghe lời hắn, cùng hắn làm đủ trò nhảm nhí, ơn trời tới ngày tốt nghiệp THPT cô nàng cũng phải thốt lời yêu hắn nồng nàn.
Chỉ không ngờ tới hắn nghe xong lời tỏ tình hằng mong đợi thì cười nhếch mép đắc ý, sau đó phun ra một câu khiến người ta tăng xông mà chết:
- Hừ, nhàm chán quá đi. Cô biết không, cô yêu tôi nhưng tôi lỡ đem trái tim tôi gửi ở chỗ Nami rồi!
Tôi muốn giết hắn! Đâm ngàn dao xuyên quả tim chết tiệt của hắn! Đâm nó chảy hết máu thành tim khô luôn!
Tháng ngày THPT kết thúc và bắt đầu những ngày ôn luyện thi ĐH trong nỗi lo sợ, ám ảnh. Buổi sáng hôm tôi tới trường tham gia thi tuyển sinh ĐH, hắn đứng chờ tôi ở trước cửa nhà. Thực ra tôi rất sợ, rất – rất sợ hắn. Đi trước hắn mà tim tôi muốn nổ tung, chân tay bủn rủn bước không vững, tôi tự hỏi không biết tôi đã gây ra họa gì để hẳn chọn tôi làm "con mồi" tiếp theo.
Tới con ngõ nhỏ, hắn đã bắt kịp tôi từ bao giờ. Kano nắm chặt cánh tay tôi và dùng lực đẩy mạnh tôi va vào tường. Hắn tiến đến, kẹp tôi giữa hai cánh tay để chặn đường chạy thoát. Tôi chỉ biết ôm khư khư cái cặp mà nhìn hắn, mắt trợn tròn sắp khóc ầm ĩ.
- Cậu muốn giết tôi sao? Tôi cái gì cũng giúp rồi, lớp trưởng cậu cũng có rồi, vậy mà cậu có thể nhẫn tâm giết người diệt khẩu sao? Cậu.. Cậu có nghe tôi nói không thế?
Hắn chẳng thèm bận tâm tới lời nói của tôi, mấy ngón tay mân mê cằm tôi và chăm chú nhìn ngắm. Tôi càng bị hắn dọa chết khiếp. Người ta nói chó cùng thì giứt dậu..
- Đồ điên! Đồ biến thái bệnh tật! Đừng có động vào tôi!
Tôi vùng vẫy, lắc đầu và đánh đập loạn xạ. Hắn tức giận chửi tục một câu, hai cánh tay mạnh mẽ túm chặt lấy tay tôi đè lên tường.
- Cậu nói gì cơ? Tôi bệnh tật gì? Cậu có muốn kiểm tra một chút không?
Kano nghiến răng tưởng chừng tóe ra lửa, hắn vênh váo dí sát mặt vào mặt tôi, nhìn tôi bằng nửa con mắt cay cú điên cuồng. Tôi sợ rớt nước mắt cố gắng nghiêng mặt tránh hắn, bao nhiêu dũng khí của người chiến sĩ bị hắn đập tan tành.
- Tôi xin lỗi, tôi nói nhầm, là tôi bị điên, tôi biến thái bệnh tật..
Hắn im lặng nhìn tôi không chớp mắt, sau vài giây Kano nhoẻn cười, đôi chân mày nhíu lại hung dữ.
- Tôi chọn cậu bởi vì tôi biết cậu sẽ vì thằng người yêu của lớp trưởng mà đồng ý giúp tôi. Tôi nói không sai chứ, cô bé đơn phương tội nghiệp?
Lời hắn nói bóp nghẹn lồng ngực tôi khiến tôi không thở được, lần đầu tiên tôi dám quắc mắt nhìn hắn.