Admin

Nothing to lose.. your love to win..
23,326 ❤︎ Bài viết: 3604 Tìm chủ đề
1627 2

Đi qua thương nhớ​


Tình yêu, có lẽ là điều khó hiểu nhất trên thế gian này.

Chúng ta có niềm tin đi đến cuối đất cùng trời dù có phải trả giá

Nhưng cuộc đời.. Luôn có nhiều ngã rẽ!

Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ

Mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa

Ta chỉ chọn sống dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa sổ

Những luống hoa hồng vàng rạng rỡ

Đêm đêm nhìn trời và đoán một vì sao dành cho chúng ta sẽ hiện rõ

Mọi điều ước ao?

Ta cứ hình dung về ngôi nhà với những đứa con ngày sau

Chúng thì khóc mà chúng ta phải cười dỗ

Đút từng muỗng thức ăn vào cái miệng bé nhỏ

Và thấy yêu thế giới qua mắt nhìn của trái tim chưa biết về đau khổ

Đơn giản là ghét-thương..

Những buổi sáng thức dậy khi chúng lớn dần lên

Sẽ phải giành nhau tuýp kem đánh răng đến ầm ĩ

Sẽ liếc nhau trong bữa ăn để đọc từng ý nghĩ

Sẽ nắm tay nhau khi vui và bĩu môi lúc giận dỗi

Không cần sống với chua cay..

Chúng ta thương những ngày ít gió và nhiều mây

Những ngày chỉ nói với nhau bằng ánh mắt

Những ngày chỉ cần tựa vai đã thấy lòng thanh thản

Những ngày mà nỗi cô đơn cũng cần như hạt muối mặn

Nêm vào những bình yên..

Nhưng cuộc đời luôn có nhiều ngã rẽ chờ được đặt tên

Để người định nghĩa lại hạnh phúc

Để so đo thiệt hơn những mất mát

Để lần đầu tiên trong lòng người nghi ngờ tình yêu không phải là thứ duy nhất

Biết cách làm tổn thương..

Ngôi nhà được trả về với những luống hoa hồng vàng

Cửa sổ, lối đi.. Phải khép lại

Những vì sao rồi cũng đến lúc giật mình chứ không thể sáng mãi

Những tiếng cười trẻ con vẫn chưa đủ nhiều tưởng tượng cho quãng đời ấy

Và người bước đi..

Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vay

Nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác

Nên sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt

Nên lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rát

Dù đau đến xanh xao..

Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?

Nguyễn Phong Việt

55433619435_df2b8bcfbd_o.png


Cảm nhận về Đi Qua Thương Nhớ​


Đi Qua Thương Nhớ không kể một câu chuyện tình cụ thể, mà giống như những dòng tâm sự của một người đã bước qua yêu thương, hạnh phúc, chia ly và cuối cùng chỉ còn lại những ký ức không thể xóa nhòa. Điều khiến tác phẩm chạm đến người đọc không nằm ở những bi kịch lớn lao, mà ở những điều rất bình thường: Một mái nhà, một bữa cơm, tiếng trẻ con cười, hay một ánh mắt bình yên. Chính những điều giản dị ấy lại là thứ khiến con người day dứt nhất khi đánh mất.

Tác giả không tập trung vào khoảnh khắc chia tay mà dành nhiều trang viết để nói về những giấc mơ từng có. Đó là ước mơ về một mái ấm, về những đứa con, về những buổi sáng đầy tiếng cười và những ngày chỉ cần ở cạnh nhau cũng đủ thấy hạnh phúc. Những hình dung ấy đẹp đến mức người đọc gần như quên rằng đây là một bài viết về sự chia xa. Chính vì từng mơ nhiều như thế nên khi mọi thứ tan vỡ, khoảng trống để lại càng trở nên rộng lớn.

Điều đáng suy ngẫm là tác giả không quy kết đúng sai cho bất kỳ ai. Không có sự oán trách, cũng không cố tìm một người phải chịu trách nhiệm. Tình yêu trong tác phẩm không mất đi vì hết yêu ngay lập tức, mà bởi cuộc đời luôn có những lựa chọn, những đổi thay và những ngã rẽ mà con người đôi khi không đủ sức giữ lấy nhau. Chính cách nhìn bình thản ấy khiến nỗi buồn trở nên sâu hơn, bởi người đọc hiểu rằng có những cuộc chia ly xảy ra dù cả hai vẫn còn thương.

Hình ảnh ngôi nhà xuất hiện nhiều lần như một biểu tượng của hạnh phúc. Ban đầu, đó là nơi chứa đầy hy vọng, ánh sáng và tiếng cười. Đến cuối cùng, ngôi nhà vẫn còn, hoa vẫn nở, nhưng người đã không còn ở đó. Sự đối lập ấy khiến người đọc nhận ra rằng vật chất có thể nguyên vẹn, nhưng những gì thuộc về tình cảm thì một khi đã mất rất khó tìm lại.

Đoạn kết là phần để lại nhiều dư âm nhất. Câu hỏi: "Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?" không cần một lời đáp. Bởi ai từng yêu thật lòng đều hiểu rằng có những người không còn đồng hành cùng mình nữa, nhưng vẫn ở lại trong ký ức như một phần không thể tách rời của cuộc sống. Quên một người có lẽ không khó bằng quên đi những tháng ngày mình từng hạnh phúc bên họ.
 
Chỉnh sửa cuối:
1,646 ❤︎ Bài viết: 1934 Tìm chủ đề

Phân tích tác phẩm Đi Qua Thương Nhớ​


Ngay từ những dòng mở đầu, Nguyễn Phong Việt đã đặt ra một suy ngẫm đầy triết lý:

"Tình yêu, có lẽ là điều khó hiểu nhất trên thế gian này."

Đây vừa là lời dẫn nhập, vừa là tư tưởng xuyên suốt toàn bộ tác phẩm. Nhà thơ không đi tìm định nghĩa tuyệt đối về tình yêu mà chỉ ghi lại những trải nghiệm rất thật của một người đã sống, đã yêu và đã mất.

Ở phần đầu, tác giả dựng lên bức tranh về một tương lai đầy hy vọng:

"Ta cứ hình dung về ngôi nhà với những đứa con ngày sau.."

Ngôi nhà không chỉ là nơi để ở mà còn là biểu tượng của hạnh phúc, của sự gắn bó và những ước mơ bình dị. Hình ảnh những đứa trẻ, những bữa cơm, những lần giận dỗi rồi làm hòa.. Đều rất đời thường nhưng chính điều đó khiến hạnh phúc trở nên gần gũi và chân thực.

Những đoạn viết về cuộc sống gia đình không hề cầu kỳ:

"Sẽ giành nhau tuýp kem đánh răng..

Sẽ nắm tay nhau khi vui và bĩu môi lúc giận dỗi.."


Chính những chi tiết nhỏ ấy tạo nên cảm giác hạnh phúc. Nguyễn Phong Việt không xây dựng tình yêu bằng những điều lớn lao mà bằng những khoảnh khắc rất đỗi bình thường của đời sống.

Tuy nhiên, bước ngoặt của tác phẩm đến rất nhẹ:

"Nhưng cuộc đời luôn có nhiều ngã rẽ.."

Câu văn này trở thành điểm chuyển cảm xúc của toàn bài. "Ngã rẽ" là hình ảnh ẩn dụ cho những biến cố, lựa chọn và đổi thay mà con người không thể lường trước. Nhà thơ không nói rằng tình yêu sai, cũng không nói con người thay lòng, mà cho thấy đôi khi cuộc sống khiến hai người không còn đi chung một con đường.

Đặc biệt, đoạn:

"Để lần đầu tiên trong lòng người nghi ngờ tình yêu không phải là thứ duy nhất

Biết cách làm tổn thương.."


Thể hiện một góc nhìn rất thực tế. Tổn thương không chỉ đến từ tình yêu, mà còn đến từ áp lực cuộc sống, từ những lựa chọn, những khác biệt và cả sự đổi thay của con người theo thời gian.

Hình ảnh ngôi nhà được nhắc lại ở phần sau:

"Ngôi nhà được trả về với những luống hoa hồng vàng.."

Nếu ở đầu tác phẩm, ngôi nhà tượng trưng cho tương lai thì đến đây nó trở thành biểu tượng của những điều dang dở. Hoa vẫn nở, cửa vẫn còn, nhưng hạnh phúc thì đã khép lại. Cách lặp lại hình ảnh này tạo nên sự đối lập đầy ám ảnh giữa ước mơ và hiện thực.

Đoạn cuối là nơi cảm xúc lắng sâu nhất:

"Chúng ta đã đi qua thương nhớ.."

"Đi qua" không có nghĩa là quên. Đó là hành trình chấp nhận sự thật, học cách sống tiếp với những ký ức vẫn còn ở lại. Nhà thơ thừa nhận nỗi đau sẽ dịu đi theo thời gian, nhưng những gì đã từng thuộc về trái tim thì rất khó xóa nhòa.

Câu kết:

"Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?"

Là một câu hỏi tu từ giàu sức gợi. Nó không hướng đến việc tìm câu trả lời, mà để mỗi người tự nhìn lại câu chuyện của chính mình. Đó cũng là dư âm đẹp nhất của tác phẩm.

Về nghệ thuật, Đi Qua Thương Nhớ được viết bằng văn phong giàu chất thơ, kết hợp giữa tự sự, trữ tình và triết luận. Nguyễn Phong Việt sử dụng nhiều hình ảnh biểu tượng như ngôi nhà, cửa sổ, hoa hồng, vì sao, những đứa trẻ.. Để diễn tả các cung bậc của tình yêu. Ngôn ngữ mộc mạc, gần gũi nhưng giàu sức gợi, không sa vào những lời than vãn mà thiên về những chiêm nghiệm nhẹ nhàng, khiến người đọc dễ đồng cảm.

Đi Qua Thương Nhớ không chỉ là câu chuyện về một cuộc tình đã qua, mà còn là lời nhắc nhở rằng hạnh phúc luôn đáng trân trọng khi còn đang hiện hữu. Có những người sẽ rời đi, có những giấc mơ sẽ dang dở, nhưng những yêu thương chân thành từng có sẽ mãi là một phần ký ức đẹp trong cuộc đời mỗi người.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back