Ừhm... tình cờ Phụng nghe một số bạn nói,
thơ bát ngôn đọc cảm giác rất khó xuôi vần, ý là nó cứ ngang ngang!
Thực ra Phụng muốn đính chính một chút. Thực ra thơ bát ngôn nếu tác giả đã viết đúng âm vần mà người đọc vẫn thấy... ngang ngang là vì mọi người chưa ngắt nhịp đúng ý. Thơ bát ngôn nhịp đọc câu thường là 3/3/2 hoặc 3/2/3 hoặc 3/5 cũng được, còn tùy ý câu nữa, chứ thường không theo nhịp 4/4 hoặc 2/2/2/2. Mình ví dụ một bài thơ thế này, nếu các bạn đọc theo nhịp 4/4 hoặc 2/2/2/2 thì nó không thành thơ nữa, cảm giác nó còn ngang hơn cả văn xuôi.
Nếu ngày mai chẳng thấy nắng mai lên,
Xin giữ lại môi cười chưa kịp quên.
Gió cuối nẻo ru tàn câu hẹn ước,
Mây đầu đông phủ kín lối không tên.
Một ánh mắt còn vương tàn bóng cũ,
Dù ngàn năm chẳng chạm được người bên.
Dẫu biết mộng tan trong từng hơi thở,
Vẫn nguyện cầu... ta đến được gần thêm...
Nếu ngày mai duyên ta rớt Vong Xuyên,
Nguyện đứng đợi bên bờ chẳng gọi tên.
Bỉ Ngạn đỏ, hoa không hương lặng lẽ,
Nại Hà in bóng chẳng dội qua thuyền.
Canh đã lạnh, chưa từng buông ký ức,
Cầu dù nghiêng, lệ vẫn ướt vai mềm.
Nếu kiếp sau người chẳng còn nhớ nữa,
Xin một lần... ta được nhớ thay em!
Bài này mình tự sáng tác đó, dù không hay lắm nhưng khi nhờ con nhỏ đọc mới phát hiện... sự bất thường đến đáng sợ! Vậy đó, mình cũng không hiểu đâu, hì hì...