Admin

Nothing to lose.. your love to win..
23,311 ❤︎ Bài viết: 3600 Tìm chủ đề
2294 9
Bài thơ "Đây mùa thu tới" của Xuân Diệu được xem là một trong những thi phẩm tiêu biểu mở đầu cho phong trào Thơ mới. Với bút pháp tinh tế, hình ảnh gợi cảm và nhạc điệu uyển chuyển, Xuân Diệu đã vẽ nên một bức tranh thu đầy buồn thương và man mác chia ly. Không chỉ dừng lại ở vẻ đẹp thiên nhiên, nhà thơ còn gửi gắm trong từng câu chữ nỗi xao xuyến, bâng khuâng của lòng người trước sự đổi thay của thời gian và tuổi trẻ. Qua đó, ta cảm nhận rõ nét hồn thơ Xuân Diệu – luôn nhạy cảm, thiết tha với cuộc sống, đồng thời khắc khoải trước những tàn phai, chia biệt của kiếp người.

thread-1758-1785445101-6606e15f95.webp


Tặng Nhất Linh

Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang

Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng

Đây mùa thu tới - mùa thu tới

Với áo mơ phai dệt lá vàng

Hơn một loài hoa đã rụng cành

Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh

Những luồng run rẩy rung rinh lá

Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh

Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ

Non xa khởi sự nhạt sương mờ

Đã nghe rét mướt luồn trong gió

Đã vắng người sang những chuyến đò

Mây vẩn từng không, chim bay đi

Khí trời u uất hận chia ly

Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói

Tựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì.

Xuân Diệu

55431419769_799d232d99_o.png


Trong Lời đưa duyên giới thiệu tập Thơ thơ, tác giả viết: "Đây là lòng tôi đương thời sôi nổi, đây là hồn tôi vừa lúc vang ngân và đây là tuổi xuân của tôi, và đây là sự sống của tôi nữa (). Tập thơ bắt đầu của tôi đây, bạn chớ bắt chước những người khôn ngoan, họ không biết quý phần ngon nhất của đời: Tình yêu và tuổi trẻ (). Tôi gửi hồn tôi cho những người trẻ tuổi và nhất là trẻ lòng!"

Nguồn:

1. Tinh tuyển văn học Việt Nam (tập 7: Văn học giai đoạn 1900-1945 ), Trung tâm Khoa học xã hội và nhân văn quốc gia, NXB Khoa học xã hội, 2004

2. Hoài Thanh, Hoài Chân, Thi nhân Việt Nam, NXB Văn học, 2007
 
Chỉnh sửa cuối:
1,644 ❤︎ Bài viết: 1917 Tìm chủ đề
Bài thơ "Đây mùa thu tới" (Xuân Diệu) là một trong những thi phẩm tiêu biểu của phong trào Thơ mới, in trong tập Thơ thơ (1938). Đây là một bức tranh mùa thu vừa gợi tả cảnh sắc thiên nhiên vừa bộc lộ tâm trạng, đặc biệt là nỗi buồn man mác, sự cô đơn và khát khao tình yêu của cái "tôi" trữ tình.

Cảm nhận về bài thơ​


Ngay từ nhan đề, ta đã thấy sự mới mẻ: Xuân Diệu không nói "Thu đã về" hay "Mùa thu đến", mà lại dùng một tiếng reo: "Đây mùa thu tới". Cái "đây" ấy như tiếng gọi, vừa bất ngờ vừa bâng khuâng, vừa có gì tha thiết, gấp gáp.

Trong bài thơ, mùa thu hiện lên với nhiều hình ảnh rất tinh tế:

Lá rụng "đôi ba lá" chứ không xào xạc rợp trời như trong thơ xưa, gợi cảm giác hiu hắt, mong manh.

Vườn cây, cành liễu, sắc nắng, mây trời.. Tất cả đều nhuốm vẻ buồn, phảng phất nỗi chia xa.

Bức tranh thu không chỉ gợi bằng thị giác mà còn gợi bằng xúc giác ( "gió thổi mùa thu hương cốm mới") và cả cảm giác cô đơn khi "hàng mi em khép" tạo nên khoảng cách.

Điều đặc biệt là thiên nhiên trong thơ Xuân Diệu không tách rời con người. Cảnh thu như phản chiếu tâm hồn thi sĩ: Nỗi buồn cô đơn, sự nhạy cảm trước bước đi của thời gian, và hơn hết là khao khát giao hòa tình yêu. Hình ảnh người thiếu nữ xuất hiện với đôi mắt buồn, đôi tay buông lơi.. Như một sự đối sánh với cảnh sắc thiên nhiên, làm nổi bật hơn tâm trạng ngẩn ngơ, xao xuyến của nhà thơ.

Ý nghĩa​


"Đây mùa thu tới" không chỉ là một bức tranh thu lãng mạn, mới mẻ mà còn là lời thổn thức của cái "tôi" yêu đời, yêu người, khao khát được sống trọn vẹn với tình yêu. Bài thơ góp phần khẳng định phong cách Xuân Diệu – nhà thơ của tình yêu, của tuổi trẻ, của khát vọng giao cảm nồng nàn.
 
1,644 ❤︎ Bài viết: 1917 Tìm chủ đề

Cảm nhận bài thơ Đây Mùa Thu Tới​


Đây Mùa Thu Tới là một trong những bài thơ tiêu biểu nhất của Xuân Diệu trước Cách mạng tháng Tám. Đọc bài thơ, người ta không chỉ cảm nhận được bước chân rất khẽ của mùa thu mà còn thấy cả một tâm hồn nhạy cảm đang rung lên trước từng đổi thay nhỏ bé của thiên nhiên và thời gian.

Mùa thu trong bài thơ không rực rỡ hay yên bình như nhiều thi nhân khác từng khắc họa. Đó là một mùa thu mang màu sắc chia ly, phảng phất buồn ngay từ những chiếc lá đầu tiên úa vàng. Mỗi cành cây, mỗi cơn gió, mỗi đám mây đều như nhuốm một nỗi cô đơn khó gọi thành tên. Cảnh vật không chỉ được nhìn bằng đôi mắt mà còn được cảm bằng một trái tim rất dễ rung động.

Điều đặc biệt trong thơ Xuân Diệu là thiên nhiên luôn mang tâm trạng con người. Hàng liễu biết "chịu tang", vầng trăng biết "ngẩn ngơ", bầu trời cũng như chất chứa nỗi buồn. Cả không gian trở thành một bức tranh giàu cảm xúc, nơi cảnh và tình hòa quyện đến mức khó tách rời. Chính vì thế, người đọc có cảm giác mùa thu trong bài thơ không chỉ đến với đất trời mà còn đến trong lòng người.

Khổ thơ cuối để lại nhiều dư âm nhất. Hình ảnh những thiếu nữ lặng lẽ tựa cửa nhìn xa gợi nên biết bao suy tưởng. Nhà thơ không nói họ buồn vì điều gì, nhưng chính khoảng lặng ấy lại khiến nỗi buồn trở nên mênh mang hơn. Đó là nỗi buồn của tuổi trẻ trước sự trôi đi của thời gian, của những điều đẹp đẽ đang dần mất, cũng là nét đặc trưng trong hồn thơ Xuân Diệu những năm đầu sáng tác.

Đây Mùa Thu Tới không chỉ là bài thơ tả cảnh mùa thu mà còn là bản nhạc của cảm xúc. Qua bức tranh thiên nhiên đầy sắc màu và âm thanh, Xuân Diệu đã gửi gắm nỗi bâng khuâng trước sự đổi thay của cuộc sống, để rồi mỗi lần đọc lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống trước vẻ đẹp mong manh của thời gian.
 
23,311 ❤︎ Bài viết: 3600 Tìm chủ đề

Phân tích bài thơ Đây Mùa Thu Tới​


Ngay từ hai câu thơ đầu, Xuân Diệu đã mở ra một bức tranh mùa thu rất riêng:

"Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,

Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng;"


Bằng phép nhân hóa và ẩn dụ, hàng liễu hiện lên như một người thiếu phụ đang để tang. Những cành liễu rủ xuống được ví như mái tóc buồn và "lệ ngàn hàng", tạo nên một không gian nhuốm màu u hoài ngay từ những câu thơ mở đầu. Đây là một hình ảnh đầy sáng tạo, mang đậm dấu ấn của phong trào Thơ mới.

Tiếp đó là khoảnh khắc mùa thu chính thức xuất hiện:

"Đây mùa thu tới - mùa thu tới

Với áo mơ phai dệt lá vàng."


Điệp ngữ "mùa thu tới" diễn tả cảm giác ngỡ ngàng khi nhận ra bước chân của mùa. Hình ảnh "áo mơ phai" gợi sắc vàng nhạt, dịu nhẹ của lá thu. Mùa thu không đến đột ngột mà như đang nhẹ nhàng phủ màu lên khắp cảnh vật.

Khổ thơ thứ hai tiếp tục miêu tả sự chuyển mình của thiên nhiên:

"Hơn một loài hoa đã rụng cành

Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh;"


Không chỉ lá mà cả hoa cũng bắt đầu tàn. Động từ "rũa" được sử dụng rất tinh tế, gợi cảm giác thời gian đang từng chút một bào mòn sức sống của thiên nhiên. Đó là cái nhìn đầy nhạy cảm trước quy luật đổi thay của tạo hóa.

Hai câu cuối khổ thơ:

"Những luồng run rẩy rung rinh lá..

Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh."


Đã khắc họa cơn gió thu đầu mùa. Những chiếc lá rung rinh và cành cây gầy guộc càng làm nổi bật vẻ mong manh, yếu ớt của thiên nhiên trước bước đi của thời gian.

Sang khổ thơ thứ ba, bức tranh thu mở rộng cả về không gian và cảm xúc:

"Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ..

Non xa khởi sự nhạt sương mờ.."


Vầng trăng cũng được nhân hóa, mang vẻ ngơ ngác như chính lòng người. Núi xa dần chìm trong màn sương mỏng, tạo nên chiều sâu và vẻ huyền ảo cho bức tranh thiên nhiên.

Hai câu tiếp theo:

"Đã nghe rét mướt luồn trong gió..

Đã vắng người sang những chuyến đò.."


Không chỉ gợi cái lạnh đầu thu mà còn gợi sự vắng vẻ, hiu quạnh. Điệp từ "đã" cho thấy những dấu hiệu của mùa thu đang dần hiện rõ trong từng cảm nhận của nhà thơ.

Khổ thơ cuối là sự hòa quyện giữa cảnh và tình:

"Mây vẩn từng không, chim bay đi,

Khí trời u uất hận chia ly."


Mây trôi, chim bay vốn là những hình ảnh quen thuộc của mùa thu, nhưng dưới ngòi bút Xuân Diệu, tất cả đều mang màu sắc chia xa. Thiên nhiên như đang đồng cảm với nỗi buồn của con người.

Đặc biệt, hai câu kết:

"Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói

Tựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì."


Là hình ảnh giàu sức gợi. Nhà thơ không giải thích nỗi buồn của những thiếu nữ, cũng không nói họ đang chờ ai hay nhớ ai. Chính sự bỏ ngỏ ấy tạo nên chiều sâu cảm xúc, khiến nỗi buồn trở nên mơ hồ nhưng rất ám ảnh. Đây cũng là hình ảnh tiêu biểu cho cái tôi cô đơn, nhạy cảm trong thơ Xuân Diệu trước Cách mạng.

Về nghệ thuật, bài thơ nổi bật với bút pháp lãng mạn và tượng trưng. Hệ thống hình ảnh giàu tính tạo hình, nhiều phép nhân hóa, ẩn dụ và so sánh đã biến thiên nhiên thành một thế giới có tâm hồn. Ngôn ngữ thơ giàu nhạc điệu, tinh tế trong việc lựa chọn từ ngữ và màu sắc, góp phần tạo nên một bức tranh thu vừa đẹp vừa thấm đẫm cảm xúc.

Đây Mùa Thu Tới là một trong những thi phẩm xuất sắc của Xuân Diệu và của phong trào Thơ mới. Qua bức tranh thiên nhiên đang chuyển mình sang thu, nhà thơ đã bộc lộ tâm hồn nhạy cảm trước sự trôi chảy của thời gian và những đổi thay của cuộc sống. Bài thơ không chỉ ghi dấu một mùa thu rất riêng của Xuân Diệu mà còn trở thành biểu tượng cho vẻ đẹp mong manh, buồn man mác của thơ ca lãng mạn Việt Nam.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back