97
0
Cuộc Phiêu Lưu Của Lùn Tịt
Khoát Du
Gần bờ hồ lấp lánh dưới ánh nắng sớm mai, nơi những giọt sương đêm còn đọng lại mượt mà trên từng thảm cỏ xanh mướt, có một chú ốc sên nhỏ tên là Lùn Tịt. Khác hẳn với những người bạn đồng lứa vốn chỉ hài lòng với việc loanh quanh bên vài vạt cỏ quen thuộc, Lùn Tịt luôn mang trong mình một trái tim khao khát người du hành. Nó thường dành những khoảng thời gian chậm rãi nhất trong ngày để mộng mơ về một thế giới rộng lớn bao la bên ngoài vạt dại, về những đỉnh núi cao mờ ảo trong mây và những dòng suối đại ngàn chảy xiết mà ông nội từng kể trong những câu chuyện cổ xa xưa. Nhưng Lùn Tịt cũng hiểu rất rõ thực tại của chính mình. Với tốc độ nhích từng chút một đầy nhẫn nại, ngay cả việc bò hết chiều dài của một chiếc lá phong lớn đối với nó đã là một cuộc hành trình dài đẵng đẵng.
Một buổi sáng mùa hạ thanh khiết, khi đang chầm chậm lướt qua bãi cỏ còn đẫm hơi sương, Lùn Tịt chợt nghe thấy những tiếng khóc thút thít nhỏ vụn phát ra từ gốc cây dương xỉ. Nó tò mò ghé mắt nhìn và nhận ra Bóng, một chú tắc kè hoa nhỏ đang co quắp trong góc tối. Bóng mang một màu da xám xịt buồn bã, đôi mắt tròn xoe long lanh nước mắt trông thật đáng thương.
Lùn Tịt bò lại gần, cất giọng nhẹ nhàng hỏi han bạn nhỏ. Bóng nghẹn ngào tâm sự rằng mình đã lỡ làm lạc mất mẹ trong đêm tối mù sương. Đáng buồn hơn, do quá sợ hãi và hoảng loạn, chú vẫn chưa thể học được cách đổi màu da để hòa mình vào vạt cây cỏ xung quanh như những chú tắc kè hoa trưởng thành khác. Nhìn thấy hoàn cảnh xót xa ấy, Lùn Tịt chẳng hề ngần ngại mà lên tiếng trấn an bạn ngay lập tức. Dù bản thân chú ốc sên nhỏ cũng chẳng hề biết rõ con đường phía trước sẽ dẫn về đâu, nhưng sự quả quyết trong lòng đã tiếp thêm cho chú một niềm tin kỳ lạ.
Đúng lúc hai người bạn nhỏ còn đang loay hoay chưa biết bắt đầu từ đâu, một chú bướm đêm mang tên Cánh rón rén bay đến gần. Cánh sở hữu một đôi cánh nhung tuyệt đẹp nhưng tiếc thay một bên cánh lại bị rách một đường dài sau một trận giông bão, khiến chú không thể nào cất cánh bay cao và xa như trước kia được nữa. Thấy Lùn Tịt và Bóng đang bàn tính chuyện tìm mẹ, Cánh nhẹ nhàng đáp xuống một cành cỏ chao ôi rồi đề nghị được đồng hành. Tuy không thể bay vút lên bầu trời mây cao vời vợi, nhưng nhờ những tháng ngày lang bạt, Cánh lại am hiểu rất nhiều lối đi tắt an toàn ẩn sâu trong cánh rừng rậm rạp.
Thế là, một tổ đội hành trình kỳ lạ gồm ba thành viên nhỏ bé chính thức được thành lập. Lùn Tịt kiên trì nhích từng bước chầm chậm dẫn đầu, Bóng lặng lẽ và thận trọng bám sát theo sau, còn Cánh thì giữ khoảng cách bay la la tầm thấp ngay phía trên để quan sát và chỉ đường.
Chuyến đi xa đầu đời ấy quả thực không hề dễ dàng như những gì Lùn Tịt từng hình dung qua lời kể của ông. Có những thời điểm thân thể nhỏ bé của Lùn Tịt mệt mỏi đến mức tưởng chừng như toàn bộ sức lực đã kiệt cạn, chiếc vỏ nặng trĩu trên lưng như muốn dìm chú xuống mặt đất ẩm ướt. Bóng thì luôn trong trạng thái phập phồng sợ hãi trước bất kỳ tiếng động lạ nào phát ra từ những vạt bụi rậm, còn Cánh phải căng mắt liên tục để tìm kiếm những lối đi ít nguy hiểm nhất cho hai người bạn không biết bay.
Thử thách lớn nhất đến với họ khi cả nhóm chạm trán một con suối nhỏ vắt ngang qua rừng. Đối với con người hay những loài vật lớn, đó chỉ là một rãnh nước nông, nhưng đối với chú ốc sên tí hon như Lùn Tịt, đó chẳng khác nào một dòng sông cuồng nộ đang gầm réo. Bóng hoàn toàn bối rối, không biết làm cách nào để đưa nhóm vượt qua. Bằng sự nhanh trí của mình, Cánh đã phát hiện ra một chiếc lá bàng khô to bản đang trôi dạt gần bờ. Chú bướm đêm khéo léo điều hướng, giúp Lùn Tịt và Bóng trèo lên chiếc lá an toàn. Chiếc lá nhỏ bé ấy bỗng nhiên biến thành một con thuyền kiên cường, trôi bồng bềnh đưa ba người bạn vượt qua dòng nước xiết sang bờ bên kia thành công.
Sau nhiều ngày tháng miệt mài di chuyển bằng cả sự kiên trì lẫn lòng dũng cảm, họ dần tiến sâu hơn vào vùng lõi của khu rừng già. Lùn Tịt không khỏi ngỡ ngàng trước vẻ đẹp kỳ diệu của thiên nhiên hoang sơ, từ những cây nấm rực rỡ sắc màu mọc thành từng cụm như vương quốc tí hon cho đến những bông hoa dại tỏa hương ngào ngạt mà chú chưa từng được nhìn thấy bao giờ.
Cùng với những cảnh đẹp đi qua, các thành viên trong nhóm cũng dần mang trong mình sự thay đổi kỳ diệu. Bóng bắt đầu lấy lại sự tự tin vốn có. Chú dần học được cách thả lỏng cơ thể để hòa sắc da của mình vào những vạt lá xanh hay cành gỗ mục, dù chưa thể biến đổi màu sắc một cách hoàn hảo như mẹ. Về phần Cánh, dù chiếc cánh rách vẫn không thể lành lặn như xưa, nhưng chú đã có thể cất cánh bay vững vàng hơn rất nhiều. Cánh không còn chán nản hay bận tâm về khuyết điểm ngoại hình của mình nữa mà coi đó như một phần bản sắc riêng.
Vào một chiều mưa giăng giăng khắp lối, cả nhóm đặt chân đến một thung lũng phủ đầy sương mù giăng mờ ảo. Lùn Tịt, Bóng và Cánh cùng nhau trú mưa dưới một tán lá chuối rừng rộng lớn. Trong tiếng mưa rơi gõ nhịp đều đặn trên lá cây, Cánh trầm ngâm kể cho hai người bạn nghe về những chuyến bay tự do thời quá khứ, về những ngọn núi xa xôi hùng vĩ mà chú từng có cơ hội lướt qua. Lùn Tịt im lặng lắng nghe từng lời, lòng tràn ngập sự ngưỡng mộ và thèm khát cảnh vật bao la ấy.
Đột nhiên, Bóng chồm dậy, reo lên một tiếng đầy kinh ngạc và chỉ tay về phía cây cổ thụ khổng lồ đứng sừng sững giữa thung lũng. Trên thân cây xù xì ấy là nơi tụ hội của rất nhiều chú tắc kè hoa với đủ loại màu sắc rực rỡ. Nổi bật giữa số đó là một con tắc kè mang sắc xanh lá cây đậm đang lo lắng phóng tầm mắt tìm kiếm xung quanh. Mẹ của Bóng đã ở đó, kiên nhẫn chờ đợi đứa con nhỏ của mình suốt nhiều ngày đêm dài.
Cuộc hội ngộ vỡ òa trong giọt nước mắt hạnh phúc. Mẹ Bóng ôm chầm lấy đứa con nhỏ vào lòng, và ngay trong khoảnh khắc ấm áp ấy, lần đầu tiên sau bao ngày xa cách, làn da của Bóng đã chuyển sang một màu xanh lá cây tươi tắn, hòa lẫn hoàn toàn vào sắc da của mẹ.
Sau khi gửi những lời cảm ơn chân thành và sâu sắc nhất đến Lùn Tịt và Cánh, mẹ con Bóng lưu quyến chia tay hai người bạn tốt. Cánh vỗ nhẹ đôi cánh rách, giờ đây trông như một biểu tượng của lòng dũng cảm phi thường, cất lời chào tạm biệt để tiếp tục hành trình riêng của mình.
Còn lại một mình trước ngọn đồi rộng lớn, Lùn Tịt mỉm cười nhìn về phía chân trời. Chú nhận ra rằng, dù bản thân di chuyển rất chậm chạp, nhưng chú không còn cảm thấy vội vã hay tự ti nữa. Cuộc hành trình đáng nhớ này đã dạy cho Lùn Tịt một bài học vô giá: Điều quan trọng nhất của một chuyến đi không phải là việc ta đến đích nhanh hay chậm, mà là những ai đã cùng ta đồng hành và chia sẻ trên suốt đoạn đường đó. Giờ đây, Lùn Tịt không còn là chú ốc sên nhỏ bé đơn độc của ngày xưa, mà đã trở thành một người du hành dũng cảm với trái tim kiên cường, sẵn sàng đón nhận mọi cuộc phiêu lưu mới phía trước.
Hết
Khoát Du
Gần bờ hồ lấp lánh dưới ánh nắng sớm mai, nơi những giọt sương đêm còn đọng lại mượt mà trên từng thảm cỏ xanh mướt, có một chú ốc sên nhỏ tên là Lùn Tịt. Khác hẳn với những người bạn đồng lứa vốn chỉ hài lòng với việc loanh quanh bên vài vạt cỏ quen thuộc, Lùn Tịt luôn mang trong mình một trái tim khao khát người du hành. Nó thường dành những khoảng thời gian chậm rãi nhất trong ngày để mộng mơ về một thế giới rộng lớn bao la bên ngoài vạt dại, về những đỉnh núi cao mờ ảo trong mây và những dòng suối đại ngàn chảy xiết mà ông nội từng kể trong những câu chuyện cổ xa xưa. Nhưng Lùn Tịt cũng hiểu rất rõ thực tại của chính mình. Với tốc độ nhích từng chút một đầy nhẫn nại, ngay cả việc bò hết chiều dài của một chiếc lá phong lớn đối với nó đã là một cuộc hành trình dài đẵng đẵng.
Một buổi sáng mùa hạ thanh khiết, khi đang chầm chậm lướt qua bãi cỏ còn đẫm hơi sương, Lùn Tịt chợt nghe thấy những tiếng khóc thút thít nhỏ vụn phát ra từ gốc cây dương xỉ. Nó tò mò ghé mắt nhìn và nhận ra Bóng, một chú tắc kè hoa nhỏ đang co quắp trong góc tối. Bóng mang một màu da xám xịt buồn bã, đôi mắt tròn xoe long lanh nước mắt trông thật đáng thương.
Lùn Tịt bò lại gần, cất giọng nhẹ nhàng hỏi han bạn nhỏ. Bóng nghẹn ngào tâm sự rằng mình đã lỡ làm lạc mất mẹ trong đêm tối mù sương. Đáng buồn hơn, do quá sợ hãi và hoảng loạn, chú vẫn chưa thể học được cách đổi màu da để hòa mình vào vạt cây cỏ xung quanh như những chú tắc kè hoa trưởng thành khác. Nhìn thấy hoàn cảnh xót xa ấy, Lùn Tịt chẳng hề ngần ngại mà lên tiếng trấn an bạn ngay lập tức. Dù bản thân chú ốc sên nhỏ cũng chẳng hề biết rõ con đường phía trước sẽ dẫn về đâu, nhưng sự quả quyết trong lòng đã tiếp thêm cho chú một niềm tin kỳ lạ.
Đúng lúc hai người bạn nhỏ còn đang loay hoay chưa biết bắt đầu từ đâu, một chú bướm đêm mang tên Cánh rón rén bay đến gần. Cánh sở hữu một đôi cánh nhung tuyệt đẹp nhưng tiếc thay một bên cánh lại bị rách một đường dài sau một trận giông bão, khiến chú không thể nào cất cánh bay cao và xa như trước kia được nữa. Thấy Lùn Tịt và Bóng đang bàn tính chuyện tìm mẹ, Cánh nhẹ nhàng đáp xuống một cành cỏ chao ôi rồi đề nghị được đồng hành. Tuy không thể bay vút lên bầu trời mây cao vời vợi, nhưng nhờ những tháng ngày lang bạt, Cánh lại am hiểu rất nhiều lối đi tắt an toàn ẩn sâu trong cánh rừng rậm rạp.
Thế là, một tổ đội hành trình kỳ lạ gồm ba thành viên nhỏ bé chính thức được thành lập. Lùn Tịt kiên trì nhích từng bước chầm chậm dẫn đầu, Bóng lặng lẽ và thận trọng bám sát theo sau, còn Cánh thì giữ khoảng cách bay la la tầm thấp ngay phía trên để quan sát và chỉ đường.
Chuyến đi xa đầu đời ấy quả thực không hề dễ dàng như những gì Lùn Tịt từng hình dung qua lời kể của ông. Có những thời điểm thân thể nhỏ bé của Lùn Tịt mệt mỏi đến mức tưởng chừng như toàn bộ sức lực đã kiệt cạn, chiếc vỏ nặng trĩu trên lưng như muốn dìm chú xuống mặt đất ẩm ướt. Bóng thì luôn trong trạng thái phập phồng sợ hãi trước bất kỳ tiếng động lạ nào phát ra từ những vạt bụi rậm, còn Cánh phải căng mắt liên tục để tìm kiếm những lối đi ít nguy hiểm nhất cho hai người bạn không biết bay.
Thử thách lớn nhất đến với họ khi cả nhóm chạm trán một con suối nhỏ vắt ngang qua rừng. Đối với con người hay những loài vật lớn, đó chỉ là một rãnh nước nông, nhưng đối với chú ốc sên tí hon như Lùn Tịt, đó chẳng khác nào một dòng sông cuồng nộ đang gầm réo. Bóng hoàn toàn bối rối, không biết làm cách nào để đưa nhóm vượt qua. Bằng sự nhanh trí của mình, Cánh đã phát hiện ra một chiếc lá bàng khô to bản đang trôi dạt gần bờ. Chú bướm đêm khéo léo điều hướng, giúp Lùn Tịt và Bóng trèo lên chiếc lá an toàn. Chiếc lá nhỏ bé ấy bỗng nhiên biến thành một con thuyền kiên cường, trôi bồng bềnh đưa ba người bạn vượt qua dòng nước xiết sang bờ bên kia thành công.
Sau nhiều ngày tháng miệt mài di chuyển bằng cả sự kiên trì lẫn lòng dũng cảm, họ dần tiến sâu hơn vào vùng lõi của khu rừng già. Lùn Tịt không khỏi ngỡ ngàng trước vẻ đẹp kỳ diệu của thiên nhiên hoang sơ, từ những cây nấm rực rỡ sắc màu mọc thành từng cụm như vương quốc tí hon cho đến những bông hoa dại tỏa hương ngào ngạt mà chú chưa từng được nhìn thấy bao giờ.
Cùng với những cảnh đẹp đi qua, các thành viên trong nhóm cũng dần mang trong mình sự thay đổi kỳ diệu. Bóng bắt đầu lấy lại sự tự tin vốn có. Chú dần học được cách thả lỏng cơ thể để hòa sắc da của mình vào những vạt lá xanh hay cành gỗ mục, dù chưa thể biến đổi màu sắc một cách hoàn hảo như mẹ. Về phần Cánh, dù chiếc cánh rách vẫn không thể lành lặn như xưa, nhưng chú đã có thể cất cánh bay vững vàng hơn rất nhiều. Cánh không còn chán nản hay bận tâm về khuyết điểm ngoại hình của mình nữa mà coi đó như một phần bản sắc riêng.
Vào một chiều mưa giăng giăng khắp lối, cả nhóm đặt chân đến một thung lũng phủ đầy sương mù giăng mờ ảo. Lùn Tịt, Bóng và Cánh cùng nhau trú mưa dưới một tán lá chuối rừng rộng lớn. Trong tiếng mưa rơi gõ nhịp đều đặn trên lá cây, Cánh trầm ngâm kể cho hai người bạn nghe về những chuyến bay tự do thời quá khứ, về những ngọn núi xa xôi hùng vĩ mà chú từng có cơ hội lướt qua. Lùn Tịt im lặng lắng nghe từng lời, lòng tràn ngập sự ngưỡng mộ và thèm khát cảnh vật bao la ấy.
Đột nhiên, Bóng chồm dậy, reo lên một tiếng đầy kinh ngạc và chỉ tay về phía cây cổ thụ khổng lồ đứng sừng sững giữa thung lũng. Trên thân cây xù xì ấy là nơi tụ hội của rất nhiều chú tắc kè hoa với đủ loại màu sắc rực rỡ. Nổi bật giữa số đó là một con tắc kè mang sắc xanh lá cây đậm đang lo lắng phóng tầm mắt tìm kiếm xung quanh. Mẹ của Bóng đã ở đó, kiên nhẫn chờ đợi đứa con nhỏ của mình suốt nhiều ngày đêm dài.
Cuộc hội ngộ vỡ òa trong giọt nước mắt hạnh phúc. Mẹ Bóng ôm chầm lấy đứa con nhỏ vào lòng, và ngay trong khoảnh khắc ấm áp ấy, lần đầu tiên sau bao ngày xa cách, làn da của Bóng đã chuyển sang một màu xanh lá cây tươi tắn, hòa lẫn hoàn toàn vào sắc da của mẹ.
Sau khi gửi những lời cảm ơn chân thành và sâu sắc nhất đến Lùn Tịt và Cánh, mẹ con Bóng lưu quyến chia tay hai người bạn tốt. Cánh vỗ nhẹ đôi cánh rách, giờ đây trông như một biểu tượng của lòng dũng cảm phi thường, cất lời chào tạm biệt để tiếp tục hành trình riêng của mình.
Còn lại một mình trước ngọn đồi rộng lớn, Lùn Tịt mỉm cười nhìn về phía chân trời. Chú nhận ra rằng, dù bản thân di chuyển rất chậm chạp, nhưng chú không còn cảm thấy vội vã hay tự ti nữa. Cuộc hành trình đáng nhớ này đã dạy cho Lùn Tịt một bài học vô giá: Điều quan trọng nhất của một chuyến đi không phải là việc ta đến đích nhanh hay chậm, mà là những ai đã cùng ta đồng hành và chia sẻ trên suốt đoạn đường đó. Giờ đây, Lùn Tịt không còn là chú ốc sên nhỏ bé đơn độc của ngày xưa, mà đã trở thành một người du hành dũng cảm với trái tim kiên cường, sẵn sàng đón nhận mọi cuộc phiêu lưu mới phía trước.
Hết
