501 ❤︎ Bài viết: 328 Tìm chủ đề
147 0
Cùng Người - Tát Cát - OST Thuỷ Long Ngâm

Nghe trọn vẹn những bản nhạc này, tôi có cảm giác như đang lật giở từng trang hồ sơ đầy bụi bặm của một kiếp người, nơi mỗi ca khúc là một mảnh linh hồn nứt vỡ. Với ca khúc này, nếu không phải là giọng hát mang màu sắc liêu trai, thoát tục của Tát Cát, có lẽ cái triết lý "tu hành trong tình ái" sẽ khó mà chạm đến ngưỡng ám ảnh như vậy. Cô không hát theo kiểu phô diễn nội lực, mà dùng một loại âm sắc mỏng manh nhưng sắc lạnh, tựa như tiếng chuông gió ngân vang trong một ngôi chùa hoang phế. Cách nhả chữ của cô tạo cảm giác về một sự thức tỉnh muộn màng: khi đã đi đến tận cùng con đường, nhìn thấu "huyền cơ" của đất trời, người ta mới nhận ra chẳng có sự giải thoát nào vĩ đại hơn việc chấp nhận trầm luân cùng một bóng hình duy nhất.

Cái hay của lời bài hát nằm ở sự tàn nhẫn của thời gian được diễn đạt qua những hình ảnh rất thơ nhưng đau đớn như "cỏ cây hóa tro tàn" hay "tiếng xuân vỡ vụn". Tình yêu ở đây không còn là sự chiếm hữu, mà là một loại "khế ước" tâm linh. Điệp khúc lặp đi lặp lại "sớm sớm chiều chiều, năm năm tháng tháng" không gợi lên sự lãng mạn, mà nó vẽ ra một sự kiên trì đến mức cực đoan – một cuộc đời tình nguyện lấy nỗi nhớ làm mái chèo để trôi dạt giữa nhân gian. Tát Cát đã rất tinh tế khi giữ cho cảm xúc ở đoạn kết luôn lơ lửng, không bi lụy nhưng cũng chẳng hân hoan, để lại cho người nghe một câu hỏi bỏ ngỏ: Liệu sau khi "chúng sinh chảy cạn lệ sầu", ta có thực sự tìm thấy người ở phía bên kia luân hồi?

Ngược lại, nếu nhìn vào tổng thể chuỗi âm nhạc này, sự đối lập giữa cái "tĩnh" của Tát Cát với cái "động" bặm trợn của Tiêu Thuận Nghêu hay cái "ngông" thiếu niên của Ngao Tử Dật đã tạo nên một thế giới giang hồ đa diện. Không có AI nào có thể mô phỏng được cái rung động rất người khi một ca sĩ như Phương Dật Luân nén hơi thở vào hai chữ "khó nói", hay cái cách Tát Cát biến một bản ballad thành một lời tụng niệm đầy sầu bi. Đó là những khoảnh khắc mà kỹ thuật thanh nhạc phải nhường chỗ cho trải nghiệm sống. Âm nhạc của Thủy Long Ngâm vì thế mà trở nên nặng lòng, vì nó không chỉ để nghe, mà để người ta soi thấy những "chấp niệm" của chính mình trong từng nốt nhạc.


Lời bài hát – Lyrics:

風吹過晚夕 星跌進山林

浮世一夢幾時醒

路盡不復去

舊日恐別離

情願跟隨你背影

只盼生死相依

哪怕天命落定

守候丟失

在時間輪回外的記憶



草木成灰燼 雲霞空歎息

千年凝望無痕跡

凡身難解意 參不透玄機

遙夜沉沉是何夕

求一隅念念同行

哪怕後會無期

是註定不可逾越

不得解脫的修行



共朝朝暮暮 伴年年歲歲 與你

看繁華落盡 對空盞遙敬 與你

待眾生苦皆嘗盡

待眾生淚皆流盡

但憑此念為契 不枉此行



喜怒愛惡欲 七情傷哀懼

春聲碎如你言語

長月照如新

難映故人衣

從此以後身如楫

猶記得一往一昔

於何處再相續

是註定不可逾越

不得解脫的修行



共朝朝暮暮 伴年年歲歲 與你

看繁華落盡 對空盞遙敬 與你

待眾生苦皆嘗盡

待眾生淚皆流盡

不再奢求永恆 只求與你



共朝朝暮暮 伴年年歲歲 與你

看繁華落盡 對空盞遙敬 與你

待眾生苦皆嘗盡

待眾生淚皆流盡

不再奢求永恆 只求與你

Pinyin:

Fēng chuī guò wǎn xī xīng diē jìn shān lín

Fú shì yī mèng jǐ shí xǐng

Lù jǐn bù fù qù

Jìu rì kǒng bié lí

Qíng yùan gēn súi nǐ bèi yǐng

Zhǐ pàn shēng sǐ xiāng yī

Nǎ pà tiān mìng luò dìng

Shǒu hòu diū shī

Zài shí jiān lún húi wài de jì yì



Cǎo mù chéng huī jìn yún xía kōng tàn xī

Qiān nían níng wàng wú hén jī

Fán shēn nán jiě yì cān bù tòu xúan jī

Yáo yè chén chén shì hé xī

Qíu yī yú nìan nìan tóng xíng

Nǎ pà hòu hùi wú qí

Shì zhù dìng bù kě yú yuè

Bù dé jiě tuō de xiū xíng



Gòng zhāo zhāo mù mù bàn nían nían sùi sùi yǔ nǐ

Kàn fán húa luò jǐn dùi kōng zhǎn yáo jìng yǔ nǐ

Dài zhòng shēng kǔ jiē cháng jǐn

Dài zhòng shēng lèi jiē líu jǐn

Dàn píng cǐ nìan wèi qì bù wǎng cǐ xíng



Xǐ nù ài è yù qī qíng shāng āi jù

Chūn shēng sùi rú nǐ yán yǔ

Zhǎng yuè zhào rú xīn

Nán yìng gù rén yī

Cóng cǐ yǐ hòu shēn rú jí

Yóu jì dé yī wǎng yī xī

Yú hé chù zài xiāng xù

Shì zhù dìng bù kě yúy uè

Bù dé jiě tuō de xiū xíng



Gòng zhāo zhāo mù mù bàn nían nían sùi sùi yǔ nǐ

Kàn fán húa luò jǐn dùi kōng zhǎn yáo jìng yǔ nǐ

Dài zhòngshēng kǔ jiē cháng jǐn

Dài zhòngshēng lèi jiē líu jǐn

Bù zài shē qíu yǒng héng zhǐ qíu yǔ nǐ



Gòng zhāo zhāo mù mù bàn nían nían sùi sùi yǔ nǐ

Kàn fán húa luò jǐn dùi kōng zhǎn yáo jìng yǔ nǐ

Dài zhòng shēng kǔ jiē cháng jǐn

Dài zhòng shēng lèi jiē líu jǐn

Bù zài shē qíu yǒng héng zhǐ qíu yǔ nǐ

Lời Việt:

Gió thổi qua chiều tà, núi rừng đón sao sa

Giấc mộng phù sinh bao giờ tỉnh

Đường đã đến cùng chẳng thể đi

Ngày qua sợ biệt ly

Nguyện lần theo bóng lưng người

Chỉ mong sinh tử không rời

Dù cho mệnh trời đã định

Ngày tháng đợi chờ sẽ tan biến

Trong ký ức nằm ngoài thời gian luân hồi



Cỏ cây hóa tro tàn, ráng chiều thở than

Ngàn năm ngóng trông chẳng còn dấu vết

Xác phàm khó hiểu lẽ trời, không nhìn thấu huyền cơ

Chẳng biết đêm nào mà nặng nề xa xăm

Xin giữ lại một góc nhớ nhung đi cùng ta

Dẫu sau này không gặp lại

Đây là con đường tu hành không thể vượt qua

Cũng không được giải thoát



Ở bên người sớm sớm chiều chiều, năm năm tháng tháng

Nhìn phồn hoa rơi rụng nâng chén không kính người từ xa

Đợi chúng sinh nếm hết khổ đau

Đợi chúng sinh chảy cạn lệ sầu

Lấy nỗi nhớ làm khế ước, không uổng chuyến đi này



Vui giận yêu ghét muốn đau thương, là đủ thất tình

Tiếng xuân vỡ vụn như lời người nói

Ánh trăng vẫn như ngày nào

Khó rọi lên vạt áo cố nhân

Từ nay thân ta như mái chèo

Nhớ như in chuyện đã qua

Phải đi đâu để nối lại duyên xưa

Đây là con đường tu hành không thể vượt qua

Cũng không được giải thoát



Ở bên người sớm sớm chiều chiều, năm năm tháng tháng

Nhìn phồn hoa rơi rụng nâng chén không xa xa kính người

Đợi chúng sinh nếm hết khổ đau

Đợi chúng sinh chảy cạn lệ sầu

Không cầu vĩnh hằng chỉ mong được ở bên người



Ở bên người sớm sớm chiều chiều, năm năm tháng tháng

Nhìn phồn hoa rơi rụng nâng chén không xa xa kính người

Đợi chúng sinh nếm hết khổ đau

Đợi chúng sinh chảy cạn lệ sầu

Không cầu vĩnh hằng chỉ mong được ở bên người​
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back