- Xu
- 121,017
49
0
Cơn Mưa Chiều Hạ
Tác giả: Lục Tiểu Hồng
Thể thơ: Tự do
Mưa rơi khắp mọi nẻo đường
Phố phường lẳng lặng nhường đường người qua
Bon chen giữa phố xa nhà
Lòng ta nặng trĩu mặn mà lòng quê
Tha phương cũng mấy năm trời
Vỏn vẹn câu chữ một đời nhớ mong
Hạt mưa tí tách đong đầy yêu thương
Nhớ lại một thời niên thiếu vấn vương
Phủ sương dãi nắng dầm mưa tối ngày
Mùa màng cấy hái hăng tay
Khi thì cấy lúa,
Mùa thì trồng ngô,
Bỏ qua cuộc sống xô bồ
Chăm chỉ làm lụng một mùa bội thu
Em đã chán cuộc sống lu bù
Đầu tắt mặt tối chả bù một ai
Mưa chiều thấm ướt vai gầy
Mẹ già cày cấy một mình nuôi con
Đôi vai mỏi mệt đêm ngày
Lòng mẹ nặng trĩu một lời đớn đau
Thu đi để lại lá vàng
Người đi để mẹ lại với nắng vàng phơi sương
Nhiều phương nắng đã phai màu
Để lại cơn mưa đưa sầu đến đây
Hàng cây rũ bỏ hoa mất rồi
Hoa rơi trên phố người buồn nhất thôi
Tình mẹ chẳng thể phai phôi
Tình cha chả thể chia đôi cuộc đời
Thương cha một đời vất vả
Thương mẹ một đời dành tất cả vì chúng con
Nhìn mẹ thân cò héo hao mòn
Nết nhăn hằn rõ theo năm tháng
Tuổi trẻ một thời con tha hương
Không bằng một ngày cha mẹ vất vả sớm hôm.
-Hết-
Tác giả: Lục Tiểu Hồng
Thể thơ: Tự do
Mưa rơi khắp mọi nẻo đường
Phố phường lẳng lặng nhường đường người qua
Bon chen giữa phố xa nhà
Lòng ta nặng trĩu mặn mà lòng quê
Tha phương cũng mấy năm trời
Vỏn vẹn câu chữ một đời nhớ mong
Hạt mưa tí tách đong đầy yêu thương
Nhớ lại một thời niên thiếu vấn vương
Phủ sương dãi nắng dầm mưa tối ngày
Mùa màng cấy hái hăng tay
Khi thì cấy lúa,
Mùa thì trồng ngô,
Bỏ qua cuộc sống xô bồ
Chăm chỉ làm lụng một mùa bội thu
Em đã chán cuộc sống lu bù
Đầu tắt mặt tối chả bù một ai
Mưa chiều thấm ướt vai gầy
Mẹ già cày cấy một mình nuôi con
Đôi vai mỏi mệt đêm ngày
Lòng mẹ nặng trĩu một lời đớn đau
Thu đi để lại lá vàng
Người đi để mẹ lại với nắng vàng phơi sương
Nhiều phương nắng đã phai màu
Để lại cơn mưa đưa sầu đến đây
Hàng cây rũ bỏ hoa mất rồi
Hoa rơi trên phố người buồn nhất thôi
Tình mẹ chẳng thể phai phôi
Tình cha chả thể chia đôi cuộc đời
Thương cha một đời vất vả
Thương mẹ một đời dành tất cả vì chúng con
Nhìn mẹ thân cò héo hao mòn
Nết nhăn hằn rõ theo năm tháng
Tuổi trẻ một thời con tha hương
Không bằng một ngày cha mẹ vất vả sớm hôm.
-Hết-
