78
0
cơm áo gạo vàng
trình bày bởi Gia
trình bày bởi Gia
Ca khúc với tựa đề "cơm áo gạo vàng" thể hiện nỗi day dứt của một người bất lực trong việc giữ gìn tình yêu, vì áp lực mưu sinh vô cùng nặng nề và không biết cách để đối xử dịu dàng với người thương. Việc chia tay đã để lại khoảng trống, nỗi cô đơn, cảm giác lạc lối và sự hối tiếc muộn màng. Bài hát thuộc thể loại indie pop lạ tai này nhấn mạnh thông điệp rằng trong tình yêu cần nhất chính là sự quan tâm và an toàn cảm xúc. Được "trình làng" vào ngày 16 tháng 12 năm 2025 cùng với một music video, "cơm áo gạo vàng" là một bản nhạc đến từ cô nàng Gia.
Ôm chặt tay lái
Tôi cũng không biết tôi làm gì sai
Khi mà anh đã cố chấm dứt ngày mai
Quên những tháng ấy ta đã từng chung chăn gối vậy mà
Đi tìm bật lửa
Cố để gột rửa nhưng chẳng thể ngoai
Hút thêm bao nữa, đếm trong số đó chỉ còn lại hai
Bước qua ô cửa, anh đã nhìn em như chẳng thể gặp lại
Vì anh không thể cư xử dịu dàng và không thể mang cảm xúc an toàn
Chỉ cố đuổi theo cơm áo gạo vàng
Khi hoàng hôn kéo xuống mặt biển, cơn sóng vồ nhau như nuốt đôi chim
Cố để kiếm đường về nhà
Chẳng thể thấy đường về nhà
Nhặt - từng - con - chữ, đặt vào trong những lá thư
Biết trước anh sẽ đốt nhưng mà em vẫn ghi thêm
"bởi vì chính những khi em nói câu đau lòng
Khiến tim anh giờ rỉ máu ra rồi"
Có biết đêm nào cũng ngồi đợi một người chán ghét trở về?
Và tôi cứ thế, và vẫn cứ thế
Ở lại trong chính căn phòng hóa dại
Và tôi vẫn cố, tìm ai thay thế một cuộc tình không thể đổi lấy
Và anh cũng như chính tôi, tôi cũng như chính anh vậy mà
Tìm lại ở trong phút giây, còn lại mùi hương cũ đây
Vậy mà
Ánh - trăng - chiều tà như kéo linh hồn tôi về với đất mẹ
Lạy chúa tôi
Xin người hãy cố níu tay em trước khi mọi thứ diễn ra quá tệ
Xin người hãy cố níu tay em, đừng để vụt mất người đã bên anh cả đời
Con chim làm tổ
Và con ong đi kiếm mật
Băng ca, bàn mổ
Ngoài lan can kia tấp nập
Ôi tâm hồn em đã quá lớn để ở trong thể xác này
Giá như anh ở đây
Vì anh không thể cư xử dịu dàng (nhưng sao em không màng) và không thể mang cảm xúc an toàn (khi hai ta lỡ làng)
Chỉ cố đuổi theo cơm áo gạo vàng (em bên anh không màng, bao nhiêu đêm bẽ bàng, để một đời dở dang)
Khi hoàng hôn kéo xuống mặt biển, cơn sóng vồ nhau như nuốt đôi chim
Cố để kiếm đường về nhà
Chẳng thể thấy đường về nhà

