41 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề
CHƯƠNG 19: Chiếc vòng điều khiển

55380785588_3be8d4831e_o.png



...

[ 5:45 p.m, tại Khách sạn Sakura Plaza ]

Một toà nhà cao với đầy đủ tiện nghi. Có khung viên rất rộng. Là một khách sạn rất cao cấp.

Ngọc và Hân đang đứng chờ ở mấy bậc thềm dẫn vào đại sảnh.

Chỉ một lát sau. Một chiếc ô tô màu đen sang trọng chạy tới. Dừng lại.

Bước từ trong xe ra. Trúc Shiro chỉ diện trang phục mát mẻ đơn giản. Tay đong đưa chiếc túi xách.

" Yahooo~ Hai em ~~"

" Dạ. Chào chị."

" Vậy sáng mai. " Cô ta ngoái đầu lại nói với người trong xe. " 5h đến đây rước tôi nhé."

" Dạ vâng.", Người bên trong đáp.

Chiếc xe chạy vù đi. Để lại 3 đứa con gái phía sau.

" Vào thôi hai em."

Cô ca sĩ đi trước. Ngọc Hân và Bảo Ngọc cất bước theo sau.

" Dạ chào chị. ", Nhân viên lễ tân cúi đầu lễ phép.

" Dạ, còn phòng SUT hông chị ?"

" Dạ vẫn còn 1 phòng..."

Cô nhân viên chưa kịp nói hết câu. Trúc Shiro đã thì thầm bằng một thứ âm vực ngân vang:

" Lấy ngay cho tôi một phòng."

Mắt của cô ta sáng lên và đồng tử thay đổi. Chân tóc cũng dần ngả màu sang xanh nhạt. Dấu hiệu của một Mahou Shoujo vừa triển khai đũa phép.

Cô nhân viên như bị thôi miên. Trông vô hồn và bất định.

" Vâng. Như ý của cô..."

Nói đoạn cô rút ra một chiếc chìa khóa phòng. Đưa cho Trúc Shiro.

Cầm chìa khóa rồi. Ả quay lại hai đứa con gái.

" Lên thôi hai em. Phòng của tụi mình trên tầng cao nhất á ~ "

Trên chiếc thang máy xập xịt. Bảo Ngọc thi thoảng lại liếc nhìn Trúc Shiro với một vẻ mặt nghiêm trọng. Cô đang đăm chiêu nghĩ ngợi về năng lực mà cô ta sử dụng.

...

Lên đến nơi

Đó là một căn phòng rộng và sang trọng bậc nhất. Xunh quanh cũng đều là những nội thất cao cấp. Có ô cửa lớn, tầm nhìn bao quát toàn thành phố đêm rực rỡ.

" Quao~~", Hân trầm trồ nhìn căn phòng.

Trúc thong thả buông mình ngồi lên một chiếc sofa màu trắng sang trọng ở gần đó.

" Phòng loại xịn nhất khách sạn đó. Hai đứa cứ tự nhiên nhé."

[ Cộc ... cộc..]

Có tiếng gõ cửa.

" Vào đi. " Trúc ra lệnh.

Một nam phục vụ bước vào. Nét mặt đờ đẫn hệt như chị tiếp tân khi nãy. Tay bưng một khay nước.

Cô ta chỉ vào chiếc bàn nhỏ ở giữa 2 cái ghế sofa:

" Để lên đó. "

Anh ta nhẹ nhàng đặt chiếc khay xuống.

" Rồi. Anh đi xuống được rồi đó. "

Anh nhân viên phục vụ cúi đầu cung kính.

" Như ý cô..."

Cánh cửa phòng đóng sập lại.

Hai đứa ngồi xuống một chiếc sofa đối diện chị ta. Cách nhau một bàn nước.

" Vậy ra. Năng lực của chị là..."

" Đúng vậy ~~ Hai em cũng vừa thấy rùi đó." Ả nheo mắt cười.

" Thao túng tâm trí...", Ngọc đoán.

" Chính xác ~! "

" Có nó thì đi khách sạn khỏi cần tốn tiền ha ~~ " Cô nói giọng đùa nghịch.

Cô rút ra một sợi dây chuyền, trông vẻ ngoài gần giống hệt cái của Bảo. Có điều ở mặt sau thay vì là một viên đá nhỏ phát sáng thì là một chiếc cổng USB. Nhưng nếu nhìn kĩ thì sẽ thấy hoa văn đơn giản và khác một chút.

" Đây là đũa phép của chị." Cô nói. " Khả năng của nó là điều khiển tâm trí của mọi sinh vật sống.."

" Mọi sinh vật sống ư ..?"

Ngọc thầm nghĩ. Pha một chút bất an lẫn vui mừng.

" Thứ lợi hại như vậy.. không biết nếu rơi vào tay kẻ thù sẽ như thế nào... Cũng may, chị ta trông không có ý gì là đối địch cả... Bằng mọi cách phải lôi kéo chị ta về phe này và tận dụng năng lực của thứ vũ khí đó thôi .!"

Ngọc ngẫm nghĩ. Cảm thấy đây thực sự là một cơ hội không thể bỏ qua bằng bất cứ giá nào.

" Có nó. Nhất định sẽ khiến ả thợ săn đó phun ra hết mọi sự thật.! "

...

" Mà thật ra chị đã suy nghĩ rất kỹ về cái vụ Loạn Thế rồi. " Trúc vào vấn đề nhanh chóng.

" Ừm, chuyện này thật sự nghiêm trọng đấy, chị cũng nghĩ chúng ta cần hợp tác. " Trúc nói, " Các Mahou Shoujo cần liên minh lại với nhau, để giữ cho tất cả được an toàn, chúng ta cần phải đấu tranh để sinh tồn. "

Lại thêm một bất ngờ nữa. Ngọc và Hân thật sự há hốc kinh ngạc vì bà này " chốt đơn " lẹ làng như vậy. Thậm chí còn chưa cần phải thảo luận sâu hay giải thích.

[ May quá ! Không ngờ lại trơn tru như vậy ]

Ngọc khấp khởi mừng thầm vì không ngờ ca này lại dễ xơi như vậy. Có thêm một đồng minh mạnh mẽ như chị ta, thật sự là một chiến thắng lớn.

" Thật hả chị. Vậy thì tốt quá...", Hân thốt lên, không giấu nổi sự vui mừng, " Chị ơi, vũ khí của chị thật sự lợi hại lắm luôn đó. Có chị giúp đỡ tụi em thì thật là tốt quá..~ "

" Hì hì ! "

" À. Mà thật ra thì chị á..~ " Trúc Shiro nói. Cắt ngang qua dòng suy nghĩ của Bảo Ngọc.

" Vẫn còn một vũ khí nữa."

Ngọc nhìn cô, chờ đợi:

" Một vũ khí nữa ?"

" Ò. Nhưng mà nó bị đánh cắp mất tiu rùi ~ "

Như sực tỉnh ra điều gì. Ngọc lấy điện thoại ra và cho Trúc Shiro xem hình của ả thợ săn được chụp lúc ở bệnh viện.

" Người đánh cắp đũa phép của chị... có phải là ả đàn bà này không.?"

Vừa nhìn thấy tấm ảnh. Mặt Trúc Shiro bỗng biến sắc. Cô nàng đang thể hiện sự dễ thương bỗng chốc như hóa thành quỷ dữ...

Cô chỉ vào tấm hình, mắt long lên, như thể muốn ăn tươi nuốt sống người trong ảnh.

" Đúng rồi ..!! Chính là nó !!! "

Cô nhìn chăm chăm vào bức ảnh. Người run lên. Nét mặt vô cùng đáng sợ

" Chị đã luôn nung nấu.... nếu một ngày có cơ hội gặp được ả đàn bà này...."

Ngọc và Hân nhìn cô ca sĩ, cảm thấy tim đập bừng bực. Một cảm giác vô cùng khó thở, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán, lo sợ không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo trước một sự thay đổi 360 độ như vậy.

Trúc ngước lên nhìn hai cô gái, biểu cảm vô cùng đáng sợ.

" CHỊ SẼ G-I-Ế-T Ả ..!!! ". Trông nàng ca sĩ bây giờ như thể hoá điên !.

"!!! "

...


" Chị...", Ngọc và Hân lo lắng nhìn Trúc Shiro. Cô ta lúc này nhìn rất kinh dị, không biết có còn giữ được bình tĩnh nữa hay không.

" Chị... chị thù ghét ả đến mức đó sao..? , Ngọc Hỏi, một giọt mồ hôi lăn xuống.

Im lặng một lúc.

" Em gái của chị...", cô ca sĩ thì thầm, đau xót và man dại. " đã bị ả ta giết chết.! "

" Bị giết ... em gái của chị .?"

" Cách đây một tháng..."

...

Trúc nghiền ngẫm lại kí ức kinh hoàng đó trong đau xót, kể lại câu chuyện của mình...

...

[ Trong một quán bar ánh nhạc xập xình ]

Trong bar, Trúc hòa mình vào đám đông đang nhảy nhót. Không còn ám ảnh hình tượng, không cần phải diễn, ai cũng đều say sưa và thích thú. Chỉ có những lúc như thế này, Trúc mới cảm thấy là chính mình nhất.

Hôm đó chỉ có cô và em gái đi uống với nhau. Sau đó thì hai chị em rời nhau một lúc vì em gái cô nói muốn vào nhà vệ sinh. Cô ở ngoài đợi mãi. Không thấy em gái trở lại. Cô đến phòng vệ sinh định gọi em thì...

Vừa mở cửa bước ra. Cô chết trân tại chỗ khi nhìn thấy cảnh tượng khủng khiếp đó...

" Chời ơi ~~ Sao mà em đi lâ..."

Mắt cô mở to kinh hoàng. Dưới sàn nhà là thi thể của cô em gái. Người đầy máu và không còn nhận rõ được nhân dạng. Trông cô gái như vừa bị tấn công bằng máy xúc chứ không phải bằng một vũ khí bình thường.

Đột nhiên phía sau Trúc Shiro bỗng vang lên một giọng đáng yêu của thiếu nữ:

" Ỏhhh ~~... Hình như hơi mạnh tay quá rồi thì phải..."

Cô quay lại, ả đàn bà phía sau giơ cây búa đẫm máu lên. Định ra tay sát hại luôn cô chị.

" Giờ thì đến lượt bà chị đây được đoàn tụ chung với nó nè ~~~~ "

" Dừng lại ! " Cô rít lên.

Vì quá kinh hoàng và bất ngờ, sức mạnh Ma thuật của Trúc đã không khống chế hoàn toàn cơ thể của đối thủ.

Đột nhiên ả thợ săn cảm thấy cánh tay phải không còn nghe lời chủ nhân của nó nữa. Lập tức ả hiểu ra sự việc. Tay trái còn lại nhanh trí rút ra một cây bút màu vàng bấm *cách một cái.

Một kết giới màu vàng lập tức chắn ngang ả và Trúc Shiro trước khi cô kịp tung ra mệnh lệnh tiếp theo.

" MÀY SẼ BỊ BẰM THÀNH TRĂM MẢNH !..."

Ả đàn bà đứng trong kết giới. Ma pháp của Trúc Shiro hoàn toàn không có tác dụng.

" Vũ khí của con nhãi đó... " Ả chậc lưỡi nghĩ " Có thể điều khiển được tâm trí của người khác sao.."

Rồi ả thì thầm, giọng đắc ý.

" Đúng là nguy hiểm quá... may mà vừa nãy tao chôm được món bảo bối hộ vệ này... nếu không thì tiêu tùng rồi..."

Đứng từ bên ngoài. Trúc Shiro dễ dàng nhận ra đó là quyền năng từ Đũa Phép của em gái mình.

" Con khốn..." Mắt cô ngấn nước. Nhìn tên sát nhân bằng dòng nước mắt sôi sục hận thù. " Thì ra đó là lý do mà mày giết em gái tao..."

Ả đứng bên trong kết giới, Cười khoái trá:

" Há Há Há ! Phải. Cơ mà tao nghĩ là giờ tao chưa đủ trình để có thể solo với mày được..."

Ả nheo mắt nhìn cô. Cười nham hiểm.

" Nhưng tao thích cái vũ khí đó của mày..."

" Tao cảnh cáo... Sẽ có ngày tao trở lại và lấy đi đũa phép của mày đấy... Giờ thì tạm biệt nhá... Há Há HÁ !!"

"!..."

Nói xong thì ả nhanh chân tẩu thoát để lại Trúc Shiro đang đau đớn gục xuống trước thi thể của em gái...

...
 
41 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề
CHƯƠNG 20: Sự xuất hiện bất ngờ

55382396376_0f07ab2f9b_o.png




...

Câu chuyện kết thúc. Để lại một nỗi bàng hoàng cho cả người kể lẫn người nghe...

" Dạ, ưm...", Ngọc định mở lời, nhưng vẫn chưa biết nên nói gì.

" Cũng là tại chị...." Trúc Shiro thì thào, giọng nói và biểu cảm vẫn còn rất đáng sợ. " Nếu hôm đó chị không dẫn con bé theo... thì đã đâu có chuyện gì xảy ra...."

Cô ta gục đầu xuống lầm bầm. Lời lẽ mang đầy sát khí.

" Nếu mà tao gặp được mày... con khốn.. tao nhất định sẽ giết mày... giết mày... giết mày... giết mày.... giết mày... giết mày... giết mày !!.. "

...

Ngọc và Hân lo lắng nhìn cô. Không dám nói gì.

Một lát sau. Trúc ngẫn mặt lên, lấy lại nét vui vẻ ban đầu. Mỉm cười dễ thương với hai đứa như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

" Ui chời ~~~ Đã để hai em thấy mấy cảnh khó coi òi ~~~~~ "

" Thoi. Quên hết dùm chị mấy lời lẽ u ám đó đi nha. Hì ~~~ "

".! "

Ngọc và Hân lại một phen bị Trúc Shiro lôi đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Cảm xúc của cô ta giống như một cái cần gạt vậy. Thật là một con người khó đoán.

Cơ mà. Cô ta đúng là giỏi giả tạo thật..

[...]

" À mà nè.." Cô ta nhìn hai đứa con gái. Lần này biểu cảm lại chuyển sang vô cùng nghiêm túc. Đến nỗi hai đứa thấy mình bỗng lành lạnh nơi sống lưng.

" Tại sao... hai đứa bây... Lại có được tấm ảnh đó của ả .?"

Một giọt mồ hôi lăn trên trán Hân. Tim cô đập thình thịt. Cô đánh bạo, cố gắng làm cho ả tin:

" Dạ... Vì tụi em cũng đang tìm kiếm ả nên tình cờ có được nó thôi... Giờ thì chúng ta cũng có cùng chung mục tiêu rồi đấy nhé ~!... Nếu có được manh mối gì thì tụi em sẽ liên lạc với chị.! Nha! "

Gương mặt nữ ca sĩ giãn ra. Mỉm cười với cô bé:

" Òhh, ra là vậy hở ~ Vậy thôi, chị xin lỗi đã làm hai đứa sợ nghen. Giờ hai đứa cho chị số điện thoại đi."

" Dạ vâng. " Ngọc Hân và Bảo Ngọc thở phào rút phone ra.

" Tụi mình trao đổi liên lạc để nói chuyện cho dễ nhé ..."

...

[ Một lát sau. Tại bệnh viện.]

Sau khi chia tay với Trúc Shiro. Bảo Ngọc và Ngọc Hân cùng nhau đến thăm tình hình sức khoẻ của ả thợ săn ma thuật. Hãy vẫn còn đang hôn mê. Vừa đi hai đứa vừa nói chuyện với nhau trên hành lang.

" Haiz.... Vậy là phải tránh cho cô ta gặp ả thợ săn thôi..", Ngọc thở dài.

" Chị Trúc đó... đôi mắt của chị ta ..." Hân vẫn còn hãi hùng khi nhớ lại hình ảnh đáng sợ của nữ ca sĩ.

" Đúng thật là đôi mắt của một kẻ sát nhân thực thụ. " Ngọc tiếp lời.

" Coi bộ phi vụ lần này hơi khó hợp tác rồi nghen ~ "

" Ờ ~ Cứ tưởng sẽ nhờ được cô ta sử dụng ma pháp để moi thông tin từ ả được chứ..~~"

" Kiểu này sao dám cho gặp. Chỉ cần nghĩ tới cảnh chị Trúc xuất hiện ở đây thôi... tớ không tưởng tượng nổi ả thợ săn ma thuật sẽ trở thành món sinh tố gì nữa...", Hân hãi hùng

" Hây~ Xem ra lần này lại công cốc rồi.."

" Mà cũng đâu đến nỗi đâu ! " Hân cãi lại. " Dù sao chúng ta cũng quen thêm được một Mahou Shoujo khác rồi còn gì. Có thu hoạch ! "

" Ừm hứm. Mà giờ lại có thêm sổ tay Tàn Sát rồi. Hy vọng là những cuộc gặp gỡ tiếp theo sẽ lại " oki " như hôm nay ha."

" Ờ ~! "

Hai đứa vừa trò chuyện, vừa đi qua một bệnh nhân khác. Hành lang rất vắng vẻ. Hai đứa không để ý đến người ấy. Nhưng cô ta đã rất nhanh nhận ra Hân và Ngọc, thậm chí ngay từ đầu đã nghe toàn bộ câu chuyện mà hai người nói với nhau.

Cô gái đó không ai khác. Chính là Phương đang trợn mắt sợ hãi nhìn theo hai nữ sinh đang rảo bước xa dần...

" Là...con Hân... với lại con Ngọc... Sao hai đứa nó lại ở đây..."

" Vừa nãy tụi nó nói... gì mà ma pháp..."

" Rồi Mahou Shoujo là cái gì chứ?"

...

Một giọt mồ hôi long lanh đang chạy dài xuống gương mặt ả. Ả cố nghĩ ngợi về cuộc trò chuyện lúc này mình nghe được. Vừa kinh hoàng nhớ đến cái hôm mình bị rạch cổ một cách bất ngờ...

" Đúng là hai con phù thuỷ đó... đang bàn tính chuyện gì sao...."

Vừa nghĩ ngợi vẫn vơ. Ả thất thần và chậm chạp rảo bước hướng về phía đang đi. Bất chợt đi ngang qua căn phòng bệnh của ả thợ săn. Cũng chính là căn phòng mà Ngọc và Hân vừa bước ra.

Ả vô thức nhìn vào. Cửa không đóng. Ả nhận ra bên trong là đang có một bóng người kì lạ..

" Hô Hô Hô..." Một tiếng cười the thé vang lên.

" Đúng là sai lầm khi chỉ định cô gái này làm thay công việc của Thế Thần..."

Phương như bị thôi miên. Tò mò nhìn vào kẻ bí ẩn đang thì thầm bên trong kia.

" Thật đáng thương... Thật đáng thương..."

" Thật rắc rối... thật vô dụng..."

" Ồ.. và cô là..."

Kẻ lạ mặt đột nhiên quay lại nhìn Phương làm cô sợ chết đứng tại chỗ.

Hắn có hai bím tóc. Gương mặt bị bịt kín. Ánh mắt đáng sợ và vô hồn đang nhìn cô.

" Cô là ...Trần Nguyễn Vy Phương.. "

Cô giật bắn cả mình khi nghe tên mình được thốt ra từ ả hình nhân bịt mặt..

" Làm sao..." Cô ấp úng, bàng hoàng tột độ. " Làm sao mày biết tên tao.?!..."

" Ma ~ Thuật ~ Diệu ~ Kì ~~~ " Hắn rên lên sảng khoái.

Không để ý đến câu hỏi của cô. Tên quản trị viên nói tiếp.

" Nếu không phiền... Cô có thể thế chỗ cô gái này..."

Tuy hắn nói lịch sự. Nhưng cô ngầm hiểu là nếu không đồng ý thì sẽ không xong đâu.

" Và trở thành một Mahou Shoujo..."

" Có được không ? "

" Mahou Shoujo ?."

Cô đột nhiên nhớ lại từ này trong câu chuyện được nghe lén từ cuộc nói chuyện của Ngọc Hân và Bảo Ngọc. Cộng thêm cả những điều kinh khủng vừa qua xảy ra với cô. Một cảm giác uất nghẹn đang dâng tràn lên mạnh mẽ...

" Vậy nếu mình có phép thuật... như hai đứa nó.?! "

...

| Ác ma thì thầm những lời lẽ ngọt ngào vào trái tim tràn ngập hận thù của cô gái trẻ... vốn đã lún sâu vào kinh hoàng và phẫn nộ... từng bước dẫn cô đi vào con đường tà đạo... |

.......
 
Chỉnh sửa cuối:
41 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề
CHƯƠNG 21: Tân Ma pháp Thiếu nữ

55382391981_abb457d701_o.png



...

Sau phút bất động. Kẻ lạ mặt đang đứng đối diện với cô nói tiếp.

" Tôi là điều hành viên của trang Mahou Shoujo. junto. "

"...Shimizu Nana..."

" Mahou Shoujo. junto ..?.."

" Vâng. Nó là một trang web được lập ra để chuyên cung cấp vũ khí cho những cô gái bất hạnh. "

" Vậy... Mahou Shoujo là cái quái gì..? " Phương hỏi.

" Họ là những cô gái sử dụng ma thuật từ những món vũ khí được trang web trước đó cung cấp."

Một tia sáng loé lên trong đầu của Phương.

" Vậy... Ngọc Hân và Bảo Ngọc ... đều là..."

" Chính xác. Họ chính là những Mahou Shoujo sử dụng quyền năng ma thuật từ những món vũ khí mà họ sở hữu..."

" Và thật ra..." Nana nói thêm.

" Bạn Ái Thanh của cô... và cả cái vết thương đau đớn trên cổ của cô ấy..."

" Đề là do những vũ khí đó gây ra !..."

Một giọt mồ hôi lạnh lăn trên sống lưng của Phương khi ả nghe những lời này từ Nana.

Sự căm thù, những mảnh kí ức đau đớn trỗi dậy. Ghim sâu vào tâm hồn và trái tim cô, và cứa nó đến đổ máu.

...

" Nhân tiện..." Nana chỉ vào người đang nằm trên giường bệnh. " Cô gái này đây là người mà tôi yêu cầu đi thu thập những vũ khí của các Mahou Shoujo, càng nhiều càng tốt..."

" Khổ nỗi ~~ Vì quá lạm dụng ma thuật nên tuổi thọ của cô ta ngày càng rút ngắn nên thành ra thế này đây.."

" Hầy dà ~~", Nana than thở. " Đúng là khiến người ta khó xử muốn chết lun á ~~ "

" Nên bây giờ cô hiểu rồi chứ..." Đột ngột ả chuyển tông sang nhìn cô. Giọng trầm và lạnh như băng.

" Sao cô không thử trở thành..."

" Một Mahou Shoujo nhỉ ..! "

" Nếu có được quyền năng..." Ả thì thầm, giọng đầy mê hoặc. " Cô có thể làm bất cứ thứ gì cô muốn mà..."

" Kể cả... trả thù !..."

Nana cố ý nhấn mạnh chữ " thù " một cách có chủ đích. Tỏ vẻ phấn kích khi thấy đôi mày của Phương chau lại.

Im lặng một lúc. Shimizu Nana cố tình để cho Phương có thời gian suy nghĩ.

Phương vừa sợ hãi, vừa lúng túng, vừa cảm thấy căm phẫn. Cô nhớ lại nhiều chuyện. Kể cả cái chết của người bạn thân và vết rạch trên cổ. Phương vô thức sờ tay lên chiếc băng gạc. Và nỗi căm thù trào lên trong đôi mắt.

" Vậy...." Phương nói. " Nếu tôi đồng ý... thì như thế nào.?"

Nana lúc này tỏ ra vô cùng vui vẻ. Nói:

" Rất đơn giản thôi. Cô chỉ cần thu thập vũ khí của các Mahou Shoujo khác. Càng nhiều càng tốt về cho tôi là được. "

" Đổi lại... ", Nana nói, "... Tôi sẽ ban cho cô sức mạnh, mà cô hằng khao khát..."

" Cụ thể nó là gì ?"

" Cô sẽ biết ngay thôi,... Hãy nhận lấy thứ này..."

"..."

Ả móc trong túi áo ra một vật. Đưa nó cho Phương.

" Một cái... Đồ chơi Vòng quay vô cực ? ? "

" Nu nu nu nu ~! " Nana chậc lưỡi. " Nó là vũ khí dành cho cô. Năng lực của nó là... À mà thôi. Tự mình tìm ra sẽ vui hơn đấy. Hô Hô Hô ~"

Phương nhìn ả nghi ngờ. Nhưng cũng nhận lấy và cầm chặt trong tay.

" Nhưng... Bà muốn tôi làm gì với thứ này..?"

" Hừm...Đúng rồi nhỉ..."

Búng chóc một cái, Nana tiếp lời.

" Trước tiên... hãy tìm lại [ Sổ tàn sát ].! "

" Sổ tàn sát á ?"

" Vâng. Nó sẽ là chỉ dẫn cho cô... Hiện tại nó đang nằm trong tay của Lê Như Bảo Ngọc... "

" nhỏ Ngọc đang giữ nó ư..?."

" Ờ. Đúng zị. Sau khi cô lấy được nó. Chúng ta sẽ gặp lại nhau thôi... Hô hô...

" Khoang đã..." Phương nói.

" Hửm ?"

" Bà muốn tôi... thu thập những vũ khí đó... để làm gì.."

" Chuyện đó..."

Nana nhìn Phương, đôi mắt nheo lại như đang cười.

" Là để chuẩn bị cho Loạn Thế..! "

..!


" Loạn Thế ?"

" Chậc Chậc.... Con người thật sai lầm khi nghĩ mình đứng đầu tất cả. Và nắm trong tay mọi bí mật của tự nhiên..."

" Con người mà là bá chủ thế giới ư..."

Ả lại chậc lưỡi thêm một cái nữa.

" Thật ngu ngốc...! "

" Và bây giờ... Tôi sẽ chỉ cho cô... cách để tìm hiểu về Loạn Thế !..."

...

Sáng hôm sau. Bác sĩ đưa cho Phương kết quả xuất viện.

" Cảm ơn bác sĩ vì những ngày qua đã chăm sóc ạ." Phương cúi đầu lễ phép.

" Không gì đâu. Nhớ về nhà theo dõi thêm nhé. Nếu có gì thì cứ gọi cho chúng tôi. Và nhớ lịch tái khám nhé cô bé. "

" Vâng ạ..."

Rồi ả thì thầm. Một cách bí ẩn.

" Nhưng con nghĩ... lần tới người phải vào viện không phải là con đâu.."

Nói rồi ả bỏ đi. Để lại sự khó hiểu cho những nhân viên y tế đằng sau.

...

Hôm đó ả về nhà và thực hiện thao tác đúng y như đêm qua được Nana hướng dẫn.

Quả nhiên. Sau khi kết nối với USB trên Đũa Phép. Giao diện của Mahou Shoujo. junto lập tức hiện ra.

[ Thật đáng thương... thật đáng thương... Tôi và cô lại gặp nhau lần nữa.... không biết sau khi sử dụng sản phẩm của công ty chúng tôi... cô có...]

" Í i i i i i i i ~~~~~ Phê quá ~~~~~~....."

Hình nhân Nana trong màn hình rên lên sau khi bị click hai lần vào mắt. Trang web Loạn Thế xuất hiện ngay sau khi Phương truy cập vào link ẩn.

Nhưng vẫn còn một bước truy cập nữa. Phương theo lời của Nana lại nhấp tiếp vào một vị trí ẩn trên màn hình... Bỗng một thanh tìm kiếm xuất hiện.

Cô nhấp vào Thanh tìm kiếm. Gõ từ khoá

[ Loạn Thế ]

Một File văn bản nhanh chóng xuất hiện. Phương truy cập vào và đọc nội dung ghi bên trong đó.

[ ...]

Một giọt mồ hôi lăn trên thái dương xuống đất ngay khi Phương vừa đọc xong đoạn văn bản.

...

Một lát sau, cô ra ngoài để kiểm tra quyền lực của Đũa phép. Thấy một con chim nhỏ đang đậu trên cây. Cô nhẹ vung tay. Con quay từ bệ phóng bay đến con chim với một tốc độ cực nhanh...

[ Xoẹt ]

Chỉ thấy đầu con chim nhẹ rơi xuống. Đó là một vết cắt vô cùng sắc ngọt...

Con quay ngay lập tức bay về, tự động gắn lại trên bệ phóng trong tay chủ nhân. Phương thì thầm một cách độc ác...

" Tao sẽ trả thù cho Ái Thanh... và cả vết sẹo trên cổ này nữa..."

Rồi ả phá lên cười như điên, như dại.

" TỤI MÀY SẼ PHẢI LẤY MẠNG RA ĐỂ TRẢ GIÁ ..!! "

...
 
41 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề
CHƯƠNG 22: Những ngày kì lạ

55383031989_766dc43442_o.png



Sáng hôm đó. Phương đã xuất viện trở về lớp. Cả lớp ai cũng kinh ngạc khi thấy cô đi học trở lại.

/ Trời ơi. Về rồi đấy hả Phương ! /

/ Khoẻ rồi đó hả ? /

...

Thuý vừa thấy Phương. Chạy lại ôm lấy cô nàng mếu máo.

" Ôi bạn tôi !!~~ Cuối cùng cậu cũng trở về rồi... Tớ đã rất lo lắng cho cậu đấy..."

Phương ôm Thuý. Nhưng ánh mắt lại hướng về phía Bảo Ngọc phía sau.

Ả nói, giọng khó hiểu:

" Không có gì đâu Thuý... Cũng phải cảm ơn một người...."

" Hả.."

" Người đã gây ra cho tớ vết sẹo này..."

Ả nhìn Bảo Ngọc bằng đôi mắt căm thù. Long lên như muốn ăn tươi nuốt sống cô.

Mọi người trong lớp lúc đó không ai hiểu câu nói của Phương. Cứ tưởng ả bị điên. Vì hôm đó rõ ràng ai cũng chứng kiến cô vùng vẫy trong vũng máu với con dao rọc giấy trên tay... Phương đã trở thành một hiện tượng gì đó trong trường, kể từ sau lần tai nạn ấy.

Lúc đó chỉ có một người duy nhất trong lớp thật sự hiểu. Không ai khác ngoài Bảo Ngọc...

Ngọc bắt gặp cái nhìn và câu nói đó. Trái tim cô như vừa bước hụt chân rớt xuống...

" Hôm đó... Rõ ràng là mình đã điều khiển thời gian khi còn đứng ở ngoài dãy nhà vệ sinh kia mà... Làm sao mà cô ta biết được !?.."

...

Suốt buổi học ngày hôm đó. Ánh mắt và câu nói bí ẩn đó luôn canh cánh trong tâm trí Bảo Ngọc. Không sao dứt ra được.


Giờ ra chơi. Cô đem chuyện đó kể lại với Hân. Hân cũng tỏ vẻ lo lắng, nhưng cả hai vẫn chưa kết luận được gì.

...

" Ngọc, cậu cho tớ mượn Sổ Tàn Sát nhé. Nó tiện cho việc liên lạc với các Mahou Shoujo. "

" Ừ. "

" Cảm ơn. ", Nhận lấy cuốn sổ bìa da, Bảo hớn hở cất ngay.

...

" Vậy nhe. Khi nào có thông tin gì mới, tớ sẽ báo cho các cậu biết sau. Về trước nha ! "

...

-----------------------

Sau khi tan học. Trên đường về Ngọc và Hân lại tình cờ gặp phải người quen.

...Trúc Shiro !?

[ ...]

" Quao ~~~ Không ngờ lại gặp hai đứa ở đây ~~! "

" Ủa ! Chị Trúc ! Sao chị lại ở đây ?"

" Chẳng là.." Cô nàng nháy mắt. " Chúng ta đã hứa với nhau là sẽ cùng hợp tác để lùng sục con ả đó rồi đúng không. Nên tự nhiên chị nghĩ là chuyển chỗ ở đến đây với hai em rồi. Chúng ta sẽ dễ dàng hành động hơn... phải hông nè..."

Ả nói, trông thật sự rất quyết tâm để bẻ xương gọc da con mụ đó cho bằng được.

Đúng là một con mụ điên ...

" Với lại á, chị thấy, không khí ở ngoại ô...", Giả bộ hít một cái, Trúc khen ngợi "... hơi bị trong lành luôn á nhaa ~~"

Ả vừa nói. Vừa cố giữ cho giọng mình đừng mất bình tĩnh khi nghĩ đến nhỏ Thợ săn.

" Với cả...Chị nhất định... sẽ lùng ra và nghiền nát con ả đã từng giết chết em gái chị..."

"..."

" Ơ... dạ...."

" Thôi chị đi nghe." Ả trở lại biểu cảm đáng yêu lúc đầu. " Có cái gì phải báo với chị liền đó. Bye bye mấy đứa. "

" Dạ. Bye chị..."

Nói xong mỗi bên một hướng. Sau khi đã chắc chắn rằng đã cách một khoảng xa. Hân mới lo lắng thì thầm với Ngọc.

" Làm sao đây.? Đã cố tránh mặt bả rồi mà giờ đây bả lại mò tới... Từ giờ nhất định sẽ khó cựa quậy lắm... Còn phải ngăn không cho bả giết con mụ đó..."

Bảo Ngọc bây giờ cũng đang trầm ngâm ghê lắm... Nghĩ ngợi một lúc lâu. Xâu chuỗi toàn bộ sự việc ngày hôm nay lại. Từ ánh mắt căm thù của Phương. Đến việc cô nàng ca sĩ lại đường đột chuyển nhà đến đây...

Đột nhiên có một tia sáng loé lên trong đầu của Bảo Ngọc. Dường như cô vừa nhận ra điều gì đó.

Cô bé nói:

" Tớ đã có cách rồi... Cậu đừng lo..."

Ngọc nói cứng. Nhưng hôm nay trông cô có vẻ là lạ. Trông rất lo lắng...

Hân nhìn Ngọc với một vẻ bất an. Im lặng không nói gì. Hai đứa lầm lũi bước đi trên con đường sỏi, một lúc sau chỉ còn nghe thấy tiếng đá cọ lạch cạch dưới chân.

...

Ngày hôm sau. Bảo Ngọc không đến lớp. Hân ngồi mà cứ nhìn sang chỗ cô bạn cảm thấy thấp thỏm. Cô đã nhắn tin cho Bảo Ngọc khá lâu rồi nhưng vẫn không thấy rep, điện thoại cũng không bắt máy. Hơn nữa Bảo Ngọc lại ở nhà có một mình. Cô hầu như không còn người thân nào ngoài người dì ruột của cô. Dì cô hằng tháng vẫn gửi tiền cho cô ăn học. Nhưng tuyệt nhiên lại không thấy tăm hơi đâu. Căn hộ 2 tầng thì chỉ nhất có mỗi Ngọc ở.

...

[ Giờ ra chơi ]

...

" Sao mấy ngày gần đây, cậu cứ mất dạng vậy ? ", Hân bức bối rặn hỏi.

" Xin lỗi xin lỗi...", Bảo lúng túng, " Gần đây, có vài chuyện làm tớ lo nghĩ quá. Xin lỗi các cậu nha. "

" Mấy nay Ngọc giận cậu đó. ", Hân nói nhỏ, có ý bực bội, " Tự nhiên cứ lủi miết hà, có chuyện quan trọng cần bàn bạc thì lại không thấy đâu..."

" Trời đất ơi.... Vãi thiệc...tớ xin lỗi mà..."

"... Ừm thì... Tớ cũng định hôm nay sẽ kể lại hết cho mọi người, mấy rày qua tớ có nhiều thu thập quan trọng lắm. Tan học mình qua nhà thăm Ngọc nhé ? "

" Ừ. "

Tan học. Hân xách cặp đi ngay, nhưng Bảo nói là có việc bận. Một chút sẽ đến sau. Xin lỗi rối rít. Trông có vẻ rất gấp gáp.

..!

" Xí... Lại nữa rồi... Đúng...đúng là cái đồ..."

Vì tức quá nên tạm thời không nghĩ ra " cái đồ " gì ? để mắng Bảo. Hân vùng vằng bỏ đi, tới nhà Ngọc một mình.

[ ...]

Hân rảo bước trên con đường vắng. Lại đến căn hộ 2 tầng. Tuy nhiên. Khi đến nơi. Cô lại thấy cửa nhà Ngọc không khoá !

Nghi ngờ có chuyện chẳng lành. Cô chạy hấp tấp chạy vào trong. Thì thấy Ngọc đang gục đầu bất tỉnh trên sàn nhà.

" Ngọc ! Ngọc ! ", Hân hốt hoảng chạy đến đỡ cô dậy. May quá, cô vẫn còn sống !

Ngọc khẽ mở mắt. Trông cô bây giờ rất yếu. Giống hệt như những người đang hấp hối.

" Hân... à...." Cô thì thào. Gần như nói không ra hơi.

" Cậu bị sao vậy.?"

" Không gì đâu... Chỉ là tớ... lạm dụng vũ khí nhiều quá... nên giờ nó mới phát tác đây..."

" Cậu ráng cầm cự .! " Hân như thể sắp khóc. " Để tớ gọi cho cấp cứu..."

" Khỏi cần đâu.! " Một giọng nói độc ác vang lên từ phía cánh cửa. Hai đứa giật mình quay sang thì phát hiện đó chính là Phương. Mặt đằng đằng sát khí.

" Ngay bây giờ... Ở bệnh viện cũng đang có chuyện vui lắm..." Ả thì thầm.

Nói đoạn. Ả rút từ trong túi ra chiếc điện thoại có hình chụp nhỏ Thợ săn đang hấp hối trên giường bệnh. Giọng khoái trá:

" Tao đã tiếp cận con ả ca sĩ đó và cho nó xem tấm hình này cũng như địa chỉ của bệnh viện đó..."

Ả cười man rợ.

" Làm sao mà mày...biết.", Mắt Hân trợn trừng tột đột.

...

" HÁ HÁ HÁ ! Tụi bây không tưởng tượng nổi cái vẻ mặt của bả khi biết chỗ con nhỏ đó đâu... Ta nói nó đã !!!! "

" Vậy bây giờ..! " Hân nhìn Phương không chớp.

" Phải.. Bây giờ bả đang phóng như điên đến đó để xử đẹp nhỏ.. HÁ HÁ !! "

" Tại sao..." Ngọc Hân run lên. " Tại sao mày lại biết những chuyện đó.??!!"

" Hể..." Phương mỉm cười một cách đáng sợ... " Tại sao á..?"

" Nói ra chắc tụi mầy bất ngờ lắm, nhưng mà...."

Ả rút ra chiếc vòng quay vô cực. Mắt rực sáng và trên người xuất hiện một biểu tượng khác.

" BỞI VÌ TAO CŨNG LÀ MỘT MAHOU SHOUJO !! "

...
 
41 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề
CHƯƠNG 23: Kẻ kế vị Thợ Săn Ma Thuật

55384273633_756a79f083_o.png



...

Vừa nói xong. Ả vung con quay về phía hai đứa.

Con quay lao vun vút, như một tia điện xẹt ghim thẳng vào 2 cô gái.

Nhưng Hân đã nhìn thấy. Giống như hôm đối đầu với nhỏ Thợ Săn. Dòng chảy Chú lực từ đòn tấn công của Phương được Hân thu hết vào tầm mắt.

[ Vụt ] ... Xẹt Xẹt...

Tiếng lưỡi quay chém xuống sàn nhà. Hân nhanh chóng ôm theo Ngọc né tránh được chiêu đầu.

Phương giật tay cầm. [ Đùng...Đùng ...Xoàng...Xoàng...] Con quay va đến đâu. Đồ đạc và tường nhà vỡ đến đó. Chỉ trong một đòn, căn phòng khách đã đổ nát hoàn toàn.

Ngọc và Hân vội vàng ôm nhau lao vào phía nhà trong. Nơi có cầu thang dẫn lên lầu.

Con quay tử thần lại va trúng mấy cái tủ khiến chúng đổ ập xuống. Vô tình ngã chắn mất lối ra vào khiến Phương tạm thời không tiếp cận được.

Hân vội vàng dìu Ngọc đi lên tầng hai.

Nhưng chỉ mất một lúc. Phương đã dễ dàng biến những chiếc tủ chắn đường mình thành một đống kim loại vụn về.

Chụp lại con quay ả từ từ chậm rãi leo lên lầu. Môi nở nụ cười loạn. Khoái trá trước cảnh " săn mồi " mà ả ta hoàn toàn là kẻ làm chủ.

" Tao đã nghe mọi thứ từ Tổng tài Nana... của trang Mahou Shoujo..." Ả nhếch mép, bước lên lầu, nhìn bề phía Hân và Ngọc đang co rúm ở một góc tường.

" Tao đã chờ cơ hội này từ lâu rồi... để bắt tụi mày phải trả giá.!!"

" Phương à... sao cậu..."

" ĐỪNG CÓ GIẢ NGU NỮA ! "

Phương gầm lên. Chỉ vào Hân.

" Chính mày đã giết chết Ái Thanh... và mày, Bảo Ngọc !. mày đã để lại vết sẹo này trên cổ tao.! "

" Mày nghĩ là tao sẽ bỏ qua sao ??!!"

" Và hôm nay..." Ả bẻ khớp tay răn rắc. " Tao sẽ bắt chúng mày phải đền tội..."

" Mày không nghĩ mình bị như vậy là đáng sao. " Ngọc chợt nói.

" Nếu mày không bắt nạt Hân... ", Ngọc thì thào. " Nếu tụi mày không hại cô ấy... Thì đã không có chuyện gì xảy ra rồi..."

" Đúng là kẻ cướp lại tỏ ra mình là anh hùng rơm.! "

Phương trừng mắt nhìn hai đứa. Tay vẫn lăm lăm con quay. Nhưng không động đậy.

" Ủa. Câm luôn rồi hả ! " Ngọc khiêu khích.

Không biết nghĩ sao nhưng thì ả mỉm cười. Giọng the thé đến đáng sợ.

" É.. hé hé hé..."

" Thế mày có biết tao làm được gì không.?"

Ả nhìn hai đứa bằng đôi mắt gian ác.

" Con nhỏ Thợ Săn đó... Tao biết tại sao tụi bây không muốn để con ca sĩ tiếp cận nó..."

" Đó là bởi vì...."

" Nó chính là người nắm giữ thông điệp của Loạn Thế !..."

Hân giương mắt nhìn Phương. Một giọt mồ hôi chợt vỡ ra trong mắt cô.

" Ngay đến cả chuyện này... Làm sao mày biết ?!..."

" Cái quái gì tao cũng biết hết ! "

Ả hét lên. Điên cuồng và khoái trá.

" Bởi vì tao là.... KẺ KẾ VỊ CỦA THỢ SĂN MA THUẬT !!"

Ngọc phun nước bọt. Khinh bỉ:

" Cái lũ Thợ Săn Ma Thuật tụi bây cũng chỉ toàn thứ não rỗng... Chỉ giỏi ba hoa chích choè chứ chả biết con mẹ gì."

"... Mày ...chỉ đang bị lợi dụng th-..."

Chưa nói hết câu. Ngọc bỗng gục đầu xuống, thổ huyết.

" Ngọc ! "

Gượng dậy, Ngọc cố nói tiếp:

" Tao...tao đã có phòng bị hết rồi... mày đừng hòng..! "

Con ả Phương bên kia nhìn Ngọc cười thích thú.

" Phòng bị của mày... là cái thảm trạng ấy đó hở ~?"

" Mày đùa tao chắc ..!"

Rồi đột nhiên. Có tiếng điện thoại trong túi ả reo lên.

Ả nhìn vào tên người gọi, nhấc máy, bực bội.

" Alo tôi nghe đây. Chị gọi tôi có..."

" CON KHỐN ĐÓ..! " Đầu dây bên kia vang lên như điên loạn.

" Hả ?." Phương nhăn mặt khó hiểu.

" Tại sao... khi tao đến nó lại được bao bọc trong kết giới ma pháp..?!! Tao không giết nó được..!!! Đ* mẹ nó !! "

" Cái giề .?!?"

Lúc này. Tại bệnh viện. Trúc đang điên cuồng đấm vào bức tường hình tứ diện màu vàng.

" Tại Sao !! Tại Sao !! Rõ ràng là..."

" Ả đã hôn mê rồi cơ mà..."

" Làm sao có thể dùng được ma pháp chứ..."

" Tao không biết...Tao không biết..!! " Trúc Shiro gào lên.

" Quái thiệt...CHUYỆN NÀY LÀ SAO CHỨ..! "

// Bíp //

Đầu dây bên kia, Trúc đã dập máy.

Cùng lúc. Bên phía căn nhà 2 tầng đang tan hoang. Ngọc nở một nụ cười...

" Ngọc à... chuyện này là do cậu làm ?."

" Con đ* điếm...", Phương hạ điện thoại xuống, giận run người.




" Dù có chết..." Ngọc thì thầm một cách gan dạ và gai góc. "Tao cũng không để chuyện đó xảy ra đâu..."

...

---------------------

Hân rút từ trong cặp ra khẩu súng màu trắng, đồng tử cô tỏa sáng và biểu tượng xuất hiện, cô đã sẵn sàng cùng Ngọc chiến đấu.

Ngọc giơ cao cây bút chì cơ khí màu vàng đang nắm chặt trong tay từ nãy đến giờ.

" Tao đã có phòng bị rồi... mày không làm gì được... tụi tao đâu.."

"...Tao đã lường trước được những việc này... Hôm qua bắt gặp thái độ kì lạ của mày... sau khi biết được chị Trúc cũng vừa chuyển nhà đến đây. Tao đã thử nghĩ đến việc này và thử liều một phen... không ngờ lại đi trước mày một bước.."

Ngọc mỉm cười. Trông cô ngày một yếu dần.

" Nhưng sao..." Hân ghì chặt khẩu súng trong tay, vẫn chưa hết bàng hoàng. " Tại sao mà cậu có thể sử dụng được ma pháp ở đó... khi mà đang ở đây ..?"

" Về chuyện đó..." Ngọc nói. Hơi thở đã bắt đầu gấp gáp. " Cũng phải cảm ơn... nhờ mấy lúc luyện phép, tớ cũng bắt đầu sử dụng được kha khá rồi đấy..."

" Không lẽ nào...", Hân thảng thốt, chợt nhận ra sự thật đã khiến Ngọc lâm vào tình trạng hiện tại.

" Là Chú Linh Đồng Tâm Ấn ! " Hân nhìn Ngọc, giật mình vì sự liều lĩnh của cô.

" Là cái quái gì ..?"

" Một thuật thức...", Ngọc đáp, " Thực hiện bằng cách nạp dồn một phần Năng lượng sinh mệnh và Chú lực của tao vào đũa phép, sau đó kích khắc ấn thuật này vào da thịt con nhỏ đó...Thuật này tạo ra một [ vướng mắt lượng tử ], điều đó dẫn đến việc Chú Linh Đồng Tâm Ấn cho phép tao đồng hóa tần số linh hồn với nó, đồng thời gây ra hiện tượng siêu dẫn Chú lực, từ đó tao có thể sử dụng được ma thuật ở chỗ nó dù ở bất kì nơi nào, với hiệu suất luôn lớn hơn 50% ... "

" Nghe kĩ chứ..? ", Ngọc đắc thắng. Đồng tử cô vừa sáng lên một chút nữa.

Tuy nhiên, Chú Linh Đồng Tâm Ấn là một khế ước ràng buộc, nó dễ khiến người kết ấn hao hụt năng lượng sinh mệnh một cách chậm rãi để duy trì sự liên kết linh hồn nếu không được kiểm soát đúng cách, như trường hợp của Ngọc.

Phương trợn trừng mắt nhìn Ngọc.

" Mày vừa kích hoạt Ràng Buộc – Tiết Lộ Thuật Thức đúng không ! "

...

Ràng Buộc là một hình thức tự gây bất lợi bản thân. Việc tự gây bất lợi này sẽ tự động gây ra hiệu ứng có lợi khác, đó là một quy tắc bù trừ rất cơ bản trong ma thuật.

Ràng Buộc – Tiết Lộ Thuật Thức là một trong các Ràng Buộc phổ biến nhất. Khiến cho người thực hiện có thể gia tăng độ hiệu quả của ma pháp, thông qua sự tập trung và cảm xúc cao độ khi giải thích chiêu thức cho đối phương. Vừa thực hiện điều này đã giúp Ngọc gia lượng tính liên kết của Chú Linh Đồng Tâm Ấn, qua đó nâng hiệu suất đường truyền Chú lực vào ma pháp đang thi triển lên 91,7% !

Phương hoàn toàn hiểu ý đồ của Ngọc. Để kết giới vững chắc nhất có thể, để đảm báo Trúc bên kia không có cách nào phá hủy được.

"..."

" Con ngốc...", Phương gầm gừ, "... Dùng phép càng nhiều... mày sẽ càng cút sớm mà thôi !..."

" Tao cóc quan tâm..."

...

" Nhưng con ả đó..."

Ngọc nói, gần như không ra hơi

" Nó là nguồn thông tin quan trọng... làm sao có thể dễ dàng để chết như vậy chứ..."

Vừa nói xong. Ngọc lại phun ra thêm một ngụm máu nữa. Có vẻ như cơ thể của cô đã dần chạm tới giới hạn rồi...

" Hây dà..." Ngọc thều thào. " Tao mới đầu chỉ nghĩ đó là một thuật đơn giản thôi. Không ngờ không dùng quen,... lại phải trả giá đắc đến thế này..."

Lúc này thì Phương không im lặng nghe chuyện nhảm nữa. Cô ra rút con quay ra. Tức giận thì thầm:

" Lũ ngu ... Mày nhìn lại gương mặt máu me của mày đi ! Mà còn tưởng mình chiếm thế thượng phong hả.!"

" Sử dụng Chú lực và Năng lượng sinh mệnh nhiều đến như vậy... xem nó đã bào mòn cơ thể của mày đến mức nào kìa..."

Nói đoạn. Phương xoay tít con quay trong tay mình để lấy động năng.

" Cơ mà cũng sắp rồi... tao sẽ cho hai đứa mày được toại nguyện sớm..."

" ĐI CHẾT ĐI !!! "

Con quay lao đi như thể xé toạc không gian. Lần này chắc chắn hoàn toàn không thể tránh được, hai đứa sẽ bị xé nát mất...

Phải làm sao đây, phải làm sao !!! Không thể ôm theo Ngọc mà tránh được. Con quay ma thuật đang tới đây !!...

Mắt Hân mở to, đồng tử như muốn rách toạt... Nhìn đăm đăm vào cái bóng xoáy mờ mờ chỉ còn cách cô vỏn vẹn vài xen-ti-mét nữa...

" Không được rồi..."

...

[ ...]

" BÀNH TRƯỚNG LÃNH ĐỊA - BI NGUYỆN KHÔNG DỊCH GIỚI ! "

Hân hét lên.

...

Một luồng không gian cô đặc màu hồng lan tỏa ra từ gậy phép. Nhanh chóng bao trùm lấy cả gian phòng như một khối cầu cô đặc.

Trong không gian ấy, ý chí của Hân nắm quyền làm chủ tuyệt đối, trừ khi kẻ khác đứng trong kết giới đó có sức mạnh lớn hơn cô.

Lãnh địa là dạng phát tán năng lượng cực hạn và ý chí cá nhân cực hạn từ chủ thể. Giống như một không gian tinh thần mà qua đó thể hiện toàn diện cái " tôi " và bản ngã của người thi triển như một sự cụ thể hóa thế giới nội tâm.

Nếu tưởng tượng ma thuật được thi triển sẽ có các cấp độ tiến hóa, thì nó sẽ giống như các đại lượng trong môn Toán hình học không gian:

+ Cấp 1: Điểm ( những thuật thức riêng lẽ, có tác dụng nhất thời )

+ Cấp 2: Đường ( là tập hợp của vô số điểm, một cấu trúc ma thuật phức tạp hơn, dễ biến hóa theo nhiều hướng )

+ Cấp 3: Mặt ( Tạo ra Không gian, tương đối mang tính cố định, phát huy tính quyền lực và sự mạnh mẽ ở mức độ rất cao)

...

Lãnh địa là một Là một Ma pháp trình độ cao cấp tương tự như Cấp 3. Mỗi cá nhân sẽ sở hữu một Lãnh Địa/ Mở Rộng Thuật Thức ( lớn, khó, tương đương với một Đại Ma Pháp Trận Đồ hay Kết giới lớn ) và một Lĩnh Vực/ Lãnh địa giản đơn ( nhỏ, dễ, tương đương với một thuật thức hay kết giới nhỏ ) riêng cho mình.

Bảy cấp độ của Lãnh Địa có thể hiểu như sau:

Triến khai Lĩnh Vực ( Thuật thức ) < Mở Rộng Phạm Vi < Lãnh Địa Giản Đơn < Mở Rộng Thuật Thức < Triển khai Lãnh Địa < Mở Rộng Lãnh Địa < Bành Trướng Lãnh Địa.

Lãnh địa ( lớn ) hay Lĩnh Vực ( nhỏ ) đều được dùng để tấn công hoặc phòng vệ, như một loại phép thuật cao cấp và sẽ tương đối khó sử dụng đối người mới dùng lần đầu.

...

" Tao sẽ không để mày đụng đến Ngọc đâu !! "

...

Con quay ma thuật va vào vùng không gian này, không còn chịu theo sự kiểm soát của Phương nữa mà đột nhiên bị chuyển động trệt hướng theo nhiều phía, quay mòng mỏng với li độ cực lớn rồi bị dịch chuyển văng đi xa mất.

...

Phương vô cùng kinh ngạc trước sức mạnh của Hân. Bởi vì Lãnh địa là vùng không gian ma pháp có tính chất " tất trúng " đối với mọi chiêu thức từ người thi triển lên đối phương.

" Con quay của mình..." Phương bối rối. " Nó đâu rồi.! "

Nhắm nghiềng mắt, để cảm nhận vị trí của con quay, nhưng tuyệt nhiên, trong Lãnh Địa của Hân. Mọi ý nghĩ dường như bị dịch chuyển đi ra xa... Đầu óc Phương hoàn toàn trống rỗng !...

" Cái...", Mắt Phương mở lớn, nhìn chằm vào Hân với vẻ mặt vô cùng sửng sốt.

...
 
41 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề
CHƯƠNG 24: Đánh nhau

55385004153_44804ef0dc_o.png



...

Tuy giỏi là vậy. Nhưng Hân không thể duy trì kết giới được lâu. Gần như lập tức, máu từ mắt, mũi và miệng của Hân tuông ra. Không gian màu hồng biến mất. Cô chóng mặt, đầu đau nhức vô cùng, gục xuống.

Dù Hân có thể coi là một " thiên tài " bẩm sinh trong giới ma pháp vì chỉ trong một thời gian ngắn cầm Đũa phép, Hân đã có khả năng dựng nên cho mình một Lãnh Địa riêng.

Nhưng biết cách dùng không đồng nghĩa với việc thật sự dùng được...

Nguyên nhân là do bản lĩnh của Hân còn quá non yếu để thực sự có thể dựng và duy trì Lãnh địa. Cô bị quá tải và cạn kiệt nhanh chóng. Dùng loại phép thuật thiên tài này đối với Hân quả thực là một ván cược về cả thể chất lẫn tuổi thọ.

Lãnh Địa tan. Phương ngay lập tức cảm nhận lại con quay. Nó đã bị văng đi rất xa, Phương ra mệnh lệnh thu hồi bằng cách tập trung năng lượng ý chí.

Trong thời gian Phương đợi con quay trở lại. Hân không thể từ bỏ một phút giây nào của cơ hội phản công.

Vì đã " Burnout " nên Hân bắt buột phải chiến đấu bằng thuật thức đơn giản nhất của cô. Hân nhắm vào Phương. Liên tục bóp cò. Khẩu súng nổ tí tách như pháo hoa. Nhưng tuyệt nhiên. Không tài nào bắn trúng vào người Phương được...

Ả quá nhanh, còn Hân hiện giờ đầu hoa mắt váng, hoàn toàn cô không thể nhắm chuẩn xác. Bộ pháp của Phương lại còn vô cùng linh hoạt. Khói đã phủ mịt mù cả căn phòng từ khẩu súng của Hân. Hai bên vẫn còn đang trong thế vờn nhau, cứ thế này sớm muộn khi con quay hồi trở lại, sẽ là kết cục xác định mà Phương dành cho cả hai.

...

Cả Phương vừa đang cố gắng dùng ma pháp điều khiển cho con quay ma thuật trở lại, vừa phải né tránh và Hân vừa dựng xong Lãnh Địa và còn đang bị bòn rút từ từ bởi khẩu súng ma thuật.

Cả hai đều dần cảm thấy kiệt sức. Đúng là sử dụng thứ đồ này bị " hút máu " ghê quá. Và kết cục là vẫn không thể nào dằn co mãi được.

...

Đó đã trở thành một trận quyết chiến dựa trên thể lực, độ bền ma thuật và độ mất tập trung. Khoảng khắc lao ra từ trong màn sương hồng đã vỡ vụn, con quay quả nhiên đã chém đôi thuật thức của Hân. Thay vì bị dịch chuyển. Con quay ma thuật vẫn tiếp tục lao về phía trước...

" Á..!"

Một vết cắt dài, sâu kéo từ mu bàn tay cho đến vai Hân theo quỹ đạo thẳng của con quay.

Máu bắt đầu tua ra.

Hân đổ gục xuống Ngọc, cánh tay phải của cô quá đau, không thể cầm súng được nữa, phải chuyển sang tay trái

" HÂN..!!...", Ngọc hét lên. Nhưng thật sự cô không còn sức để đánh nhau được nữa..

Hân cố gắng kéo Ngọc vào trong một góc cạnh một cái tủ. Cố gắng che chắn cho cô bạn.

" Tớ sẽ bảo vệ cậu......"

Bảo Ngọc vùng vằng. Muốn đẩy cô ra nhưng không đủ sức...

" Chạy đi... Đừng lo cho tớ... ả sẽ giết cậu mất... Dù sao thì người đầu tiên ả giết sẽ là tớ... Vì tớ đã rạch cổ ả... Chạy ngay đi... Tớ sẽ cầm chân..."

-"..."

Hân vẫn ôm chặt... Người cô lúc này đã bê bết máu...

Phương cười đắc ý. Tay quay tít con quay.

" Giờ... đã đến lúc kết thúc rồi..."

Phương vung tay về sau, chuẩn bị cho phát vụt cuối cùng

" ĐI CHẾT ĐI !!! "

...

" DỪNG LẠI !.."

..!

Đó là Bảo, xuất hiện nơi đầu cầu thang. Phương sửng sốt nhìn cậu. Cả hai đều hoàn toàn bất ngờ khi gặp nhau.

" Mày...sao lại..."

...

" Ê... Con khỉ sao lại xuất hiện ... đúng lúc quá vậy... tính làm [ Tổng tài bá đạo ] hả..?." Ngọc cười trêu, nhưng gần như không còn đủ sức để nói.

...

" Ờ. Nghe cũng hay hen. ", Bảo lầm bầm đáp lại, " Nhưng mà để tớ " xử " con ả này trước đã. "

...

Quay sang Phương, Bảo im lặng chờ đợi một phản ứng.

Chỉ thấy Phương đang trố mắt nhìn thằng lớp phó học tập lớp mình lại đột nhiên xuất hiện phá đám. Cơn tức giận từ từ bốc lên.

Bảo nhìn Phương không thấy có ý gì muốn mở lời. Cậu chắp tay nói lịch sự.

" Phương à. Cậu làm ơn bỏ vũ khí xuống đi ha. Rồi chúng ta từ từ nói chuyện..."

Phương điên tiết. Chĩa con quay vào Bảo:

" Mày đột nhiên tới đây làm gì !? Mau biến đi cho tao nếu không muốn bị liên luỵ ! "

Lúc này, ánh mắt của Bảo mới nhìn Phương lạnh như băng. Cậu chậm rãi nói, nhưng giọng đầy căng thẳng:

" Phương... Dừng lại đi. Cậu – đang - bị - lợi - dụng ! "

Bảo cố gắng nhấn mạnh từ " lợi dụng ", nhưng trong đầu cậu vốn đã không nghĩ, với một người có tính cách táo tợn và cứng đầu như Phương lại chịu thương lượng.

" Lợi dụng con khỉ gì ? Đây không phải việc của mày... BIẾN ĐI ! Nếu kh-... "

Bảo từ tốn ngắt lời, giọng cậu không lớn, nhưng cố tình phát âm cực kì nặng:

" NẾU – MÀY - vẫn - còn - muốn – làm - tổn - hại Ngọc với cả Hân..."

Cậu siết tay lại, đồng tử bắt đầu thay đổi và rực sáng, tất cả mọi người trong căn phòng đều cảm nhận được một luồng khí tức vô hình.

...

" Thì – TAO – SẼ KHÔNG BỎ QUA CHO CHUYỆN NÀY..."

" BỞI VÌ... HỌ - LÀ – NHỮNG - NGƯỜI – BẠN – CỦA – TAO ! "

...

Phương gần như không tin vào những gì mình thấy. Thằng lớp phó đó, nó có thể sử dụng được ma thuật không khác gì một Mahou Shoujo !...

...

Nghiếng răng, Phương mắt long sòng sọc nhìn vào đối thủ mới trước mặt, cảm thấy đầu mình nóng ran lên.

" THẰNG CHÓ ! ", Phương lồng lên giận dữ. " Nếu mày muốn CHẾT ! Tao sẽ cho mày CHẾT CHUNG với HAI CON KHỐN đó luôn !!!"

Ả tung mạnh con quay về phía Bảo với một tốc độ cực kì nhanh. Một đòn tất sát !

Con quay xé gió.. Lao vun vút trong không khí...

[ BÙM ]

Một luồng xung chấn màu xanh đập thẳng một nhát cực mạnh vào con quay đang xoay tít, khiến nó phải dừng lại và lơ lửng giữa không trung trước khi rớt xuống

" Nhật Tự Xung Quyền - Không Thức."

Những rung động của xung chấn mạnh đến nỗi khiến đồ đạc xunh quanh và cả căn phòng rung lên. Đập vào vách tường và dội lại đinh tai nhứt óc...

Phương sững sờ nhìn đòn đánh toàn lực của mình bị hoàn toàn bị chặn đứng.

Giật mạnh tay cầm, Phương cố gắng điều khiến con quay di chuyển, lao vào tấn công Bảo, Hân và Ngọc theo mọi hướng.

" Mở Rộng Phạm Vi – Triển Khai Thuật Thức: PHÁ HOẠI SÁT LA CHÂM "

Dưới chân cậu, một ma pháp trận có dạng hình bông tuyết 12 cánh xanh lơ ánh đỏ xuất hiện và rực sáng.

Đó là một Lãnh Địa Giản Đơn có cấp bậc Lãnh Địa thấp hơn nhiều so với cái mà Hân thi triển khi nãy. Mặc dù tuy là người dẫn dắt, nhưng Bảo cũng chỉ mới đạt tới cấp độ này và trong nhóm, ngoài Hân ra thì chưa ai đã từng dựng được một Lãnh Địa hoàn chỉnh.

Lĩnh Vực PHÁ HOẠI SÁT LA CHÂM cho phép Bảo " bung " và gia tăng hiệu suất hoạt gia động Chú lực lên mức nhiều lần, kèm theo đó là giúp cậu tập trung, định hướng và phát hiện rõ nét tất cả mục tiêu và hướng tấn công của đối thủ ( La Châm: Kim La Bàn ). Đồng thời Lĩnh Vực này cũng là một dạng phòng thủ tự động trước những thuật thức khác, bao gồm cả Lãnh Địa.

Con quay sượt qua vầng hào quang xanh đỏ từ Phạm Vi Lĩnh Vực đánh " pặc " một tiếng.

" Xịt...", Phương siết tay quay, "... Đừng tưởng kết giới đó sẽ bảo vệ được mày... ĐÒN TỚI TAO SẼ PHÁ BANH NÓ !

" Nguyên Thạch Thiết Quyền " ( Absolute Bedrock Fist - Cú đấm Đá Nền )

Cậu ép xung, khiến da thịt và những sợi cơ co xoắn cực đại dưới sự gia cường của chú lực, biến đôi tay thành những khối Đá Nền thực thụ.

Bảo lui về sát Hân và Ngọc, cố gắng che chắn.

Liên tiếp những đòn chém lao về từ mọi phía, va chạm với những cú đấm thép bao bọc bởi xung lực gây ra những âm thanh chát chúa như kim loại va đập.

[ Bung ... Bung... Bung...Bung...* ]

Hai bên rơi vào thế giằng co. Cố gắng để không làm Phương bị thương, Bảo chống đỡ con quay ma thuật đang tới tấp tấn công bằng những đòn đánh thật khéo léo, nhờ có Lĩnh Vực, cậu dễ dàng định hướng được đòn tấn công của Phương, việc duy nhất cần làm là tìm một cơ hội Phương sơ hở.

Đột nhiên, bằng một động tác hết sức bất ngờ. Bảo đạp mạnh chân xuống đất, xoay ngược người một cách đầy hoa mỹ trong khi chân trái làm trụ vẫn chạm đất để lấy đà và...

" PHÁ HOẠI SÁT – LƯU THIỂM QUẦN QUANG "

Giữa không gian giữa Phương và Bảo, một loạt ánh xanh của sóng sung kích rực sáng điên cuồng. Hàng trăm vụ nổ lớn nhỏ diễn ra tích tắc từ những đòn đấm đá vào không khí.

Con quay Ma thuật bị chặn đứng bất động một lần nữa giữa bức tường xung chấn. Xung lực từ ma thuật của Bảo mạnh đến nỗi đã làm rối loạn và cắt đứt mạch liên lạc từ Phương khiến cô tạm thời không thể điều khiển con quay được nữa.

" C-Cái gì..."

Trong lúc Phương còn đang hoảng hốt và bất ngờ. Bảo lao tới bằng cách trược chân cực nhanh trên nền sàn, động năng của cậu giảm nhanh khi tiến gần tới Phương, và dừng hẵn khi chỉ còn cách cơ thể cô vừa bằng một cái chạm tay.

Khi ánh mắt Phương và Bảo chạm nhau trong một khoảng khắc, một giọt mồ hôi trên má của cô rơi xuống...

Và Bảo nhẹ nhàng chạm lòng bàn tay vào ngay bụng của Phương

...

Hết sức đột ngột, một luồng xung chấn nhẹ được tính toán kỹ lưỡng đánh thẳng vào trung tâm ổ bụng Phương.

Đòn phản công bất ngờ làm Phương không kịp phản ứng. Một cơn đau đến thấu ruột, bụng cô tưởng như vỡ nát và Phương cảm thấy buồn nôn vô cùng.

Phương gục xuống, hai tay ôm chặt lấy cái bụng đang lún sâu, những giọt mồ hôi lạnh ngắt tuôn ra như mưa.

" Oẹ... oẹ... khụ... khụ... Bụng ...nội tạng... ruột mình ... giập hết mất... "

" Không sao đâu...", cậu trấn an, " Chỉ là một cơn co thắt đủ để khống chế bà thôi. "

Phương vẫn nằm nghiêng trên sàn, hai tay vẫn bấm chặt vào vùng bụng đang đau quặn, tiếng thở dốc đứt quãng trộn lẫn với tiếng rên rỉ bất lực, hoàn toàn mất đi khả năng phản kháng.

" Khụ... Hự... Ư... Hự... Ựa...~"

...

Bảo nhặt lên chiếc tay quay ma thuật của Phương. Giữ nó trong tay.

...

" Xin lỗi bà nha...", Giọng cậu dịu lại, "... Dừng lại ở đây được rồi. Tui thực sự nghĩ chúng ta không nên đánh nhau thế này. "

Ngồi xuống bên cạnh Phương, Bảo nói chuyện một cách hết sức nhẹ nhàng.

" Hãy hợp tác với nhau đi... Tớ biết cậu đã tìm ra thông điệp về Loạn Thế. Hãy cùng nhau hợp lực, chúng ta có thể vượt qua nó. Phương à, đoàn kết là sức mạnh..."

" Thằng chó... khốn khiếp...." Phương rên rỉ. " Tại sao mày..."

Gượng người, Phương trợn trừng nhìn vào mắt Bảo một cách đáng sợ.

" Tại sao mày... Lại dùng được Ma thuật.? "

" Chuyện đó..."

Bảo ngập ngừng. Nhưng nhìn thẳng vào mắt Phương, cậu bình tĩnh nói.

" Phương, hợp tác với nhau đi, rồi tớ sẽ kể lại cho cậu biết. "

" CÓC CẦN ! "

Phương gầm lên.

Bảo đứng dậy, thục lùi về sau vì cảm nhận được sát khí chẳng lành.

" Phương, vậy là bà vẫn kiên quyết đi theo con ả quản trị viên kia đúng không..."

" Nana và tao...", Phương từ từ đứng dậy, quệt tay qua miệng. Nhìn 3 đứa bằng cặp mắt thù hằn độc địa "... Nhất đinh sẽ xé xác tụi bây ra.! "

-"..."

Một giọt hồ hôi lăn xuống má...

" Phương ! ", Bảo nói, giơ chiếc tay quay ma thuật của Phương ra, " Dù có thể cô sẽ báo cáo lại với tổng tài của cô về tui, nhưng cũng chẳng sao cả, vì giờ đây bọn này đã có phòng bị hết rồi.. cô đừng hòng..."

" Há HÁ HÁ..." Phương cười. Nhìn Bảo một cách nham hiểm.

" Sao mày nói y rang cái con chết dở hồi nãy quá vậy ~~~ !! "

Nói đoạn ả vung tay. Con quay đang lăn lóc trên sàn bỗng nhiên lao về phía Bảo đang đứng.

..!

[ Cô ta có thể điểu khiển một vài động tác đơn giản với con quay ngay cả khi không có bệ phóng ư..? ]

Bảo nhanh nhẹn lách người. Con quay xượt một nhát ngay đúng bàn tay đang nắm chặt của cậu.

Chiếc cần điều khiển rớt xuống đất.

Phương chớp thời cơ chộp lấy cần điều khiển. Quơ như điên loạn.

" CHO TỤI MÀY CHẾT !!... CHO TỤI MÀY CHẾT.!! HÁ HÁ !!!"

Con quay quay tít mù. Đập lung tung qua lại căn phòng như một cơn bão ! Cứ đà này không khéo, cả tầng hai và căn nhà sẽ đổ ập xuống dưới !

" Ngọc ! Hân ! Mau nằm xuống ! "Bảo hét lên.

Không thể làm gì hơn, Bảo định đạp mạnh chân xuống để kích hoạt Ma pháp một lần nữa để ngăn Phương lại.

" TRIỂN KHAI LĨNH VỰC: PHÁ HOẠI SÁT- AAA !...."

Cùng lúc đó. Cả căn phòng đổ sụp xuống.

" AAAAAA !!!!!"

" Á Á Á Á !!!!!!!!!!!! "

..!

Như một cuộn phim tua chậm, trong khoẳng khắc mà cả 4 đứa cùng nhau rơi tự do xuống.

Cứ thế này, tất cả sẽ bị đè nát trong đống đổ sập của căn nhà mất..!

...

Chỉ trong chưa đầy một giây. Mọi thứ đã bị bao trùm bởi sự hoảng loạn...

...

Một ánh sáng hồng phát ra, và một làn khói cũng màu hồng có dạng hình trái tim.

...

[ BÙM !]

...
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back