23 ❤︎ Bài viết: 26 Tìm chủ đề
**Cô Hàng Xóm Nhút Nhát**

Chương 1: Tiếng cười từ bên kia tường


Ánh nắng chiều tháng Tư dịu dàng chiếu qua hàng rào sắt cũ kỹ giữa hai ngôi nhà liền kề.

Trăm vừa đạp xe về đến nhà, mồ hôi còn lấm tấm trên trán, mái tóc buộc cao bay bay theo gió. Cô ném balo xuống ghế sofa, cười toe toét với mẹ:

"Mẹ ơi con về! Hôm nay lớp con thắng giải bóng chuyền liên trường luôn á! Mai con với đám bạn đi ăn kem ăn mừng nha!"

Tiếng cười trong trẻo, hoạt bát của Trăm vang vọng ra tận con hẻm nhỏ.

Cách đó chỉ một bức tường mỏng, Hạ Anh đang ngồi thu mình trên chiếc ghế gỗ cũ trong góc phòng khách tối om. Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình, tóc dài xõa xuống che một bên má còn vết bầm tím mờ mờ do cha đánh hôm qua. Trên tay là cuốn sổ tay đã sờn góc, bên trong toàn là những dòng chữ nhỏ xíu chép lại những gì Trăm kể.

Hạ Anh khẽ mỉm cười khi nghe tiếng Trăm kể về trận bóng.

Cô thích nhất là lúc này. Lúc Trăm hào hứng kể chuyện, giọng cô ấy vang qua bức tường như một dòng suối mát. Hạ Anh nhắm mắt, tưởng tượng mình cũng đang ngồi bên Trăm, cùng cười, cùng reo hò.

Nhưng rồi..

"Trăm ơi! Mai đi ăn kem nhớ rủ tao với nha! Tao với mày với Lan với Huy luôn!"

Tiếng một cô bạn gái từ ngoài cổng nhà Trăm vọng vào.

Hạ Anh mở mắt.

Nụ cười trên môi cô dần tắt.

Huy.. Lại là Huy.

Cậu ta hay đùa giỡn với Trăm, hay khoác vai Trăm, hay làm Trăm cười ngặt nghẽo. Hạ Anh biết rõ. Cô luôn ngồi nghe hết. Mỗi lần Trăm kể về những buổi vui chơi, những cái chạm tay vô tình, những lời đùa của đám bạn, đặc biệt là Huy, tim Hạ Anh lại như bị ai bóp nghẹt.

Cô siết chặt cuốn sổ tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.

"Trăm.. Là của mình mà.."

Giọng Hạ Anh thì thầm, nhỏ đến mức chỉ mình cô nghe thấy. Giọng nói dịu dàng, ngây thơ như mọi khi, nhưng trong đáy mắt lại lóe lên một tia tối tăm, ghen tuông đến mức gần như đau đớn.

Cô đứng dậy, rón rén bước đến bức tường chung. Ngón tay thon dài run run đặt lên lớp vữa loang lổ.

Từ nhỏ hai đứa đã như thế này.

Trăm là ánh nắng, là tiếng cười, là tất cả những gì Hạ Anh không bao giờ dám chạm vào. Còn Hạ Anh.. Chỉ là cô bé hàng xóm nhút nhát, luôn ngồi một mình, luôn im lặng, luôn sợ hãi mọi thứ xung quanh.

Nhưng chỉ có Trăm là người duy nhất khiến Hạ Anh cảm thấy ấm áp.

Và cũng là người duy nhất khiến cô muốn.. Chiếm hữu.

"Trăm ơi, mai con đi ăn kem với bạn nha?" Tiếng mẹ Trăm vọng sang.

"Vâng mẹ! Nhưng con sẽ về sớm thôi, con còn phải qua nhà Hạ Anh kể chuyện hôm nay cho bạn ấy nghe nữa!"

Nghe đến tên mình, tim Hạ Anh đập thình thịch.

Cô vội vàng chạy vào phòng, lau nhanh giọt nước mắt vừa lăn xuống vì ghen tuông, rồi lấy chiếc gương nhỏ soi lại.

Khuôn mặt xinh đẹp, thuần khiết như búp bê sứ hiện ra. Đôi mắt to tròn long lanh, môi hồng nhạt run run. Thân hình dưới lớp áo rộng là những đường cong khiến bất kỳ ai nhìn cũng phải nuốt nước bọt, nhưng Hạ Anh chưa bao giờ dám khoe. Cô chỉ muốn Trăm nhìn thấy.

Cô khẽ cười với chính mình trong gương.

Nụ cười dịu dàng, ngây thơ.. Nhưng khóe mắt lại hơi cong lên một cách lạ lùng.

"Tối nay.. Trăm sẽ qua kể chuyện cho mình nghe."

Hạ Anh thì thầm, ngón tay vuốt ve mép gương như đang vuốt ve má Trăm.

"Và mình sẽ không để ai cướp Trăm nữa.."

Bên ngoài, Trăm vẫn đang cười nói rộn ràng với mẹ.

Cô không hay biết rằng, ngay bên kia bức tường mỏng manh, cô bạn thân từ nhỏ của mình đang nhìn chằm chằm vào khoảng không, đôi mắt trong veo kia dần bị một lớp sương mù đen đặc bao phủ.

Hạ Anh khẽ cắn môi dưới, giọng nói ngọt ngào nhưng lạnh đến rợn người:

"Trăm.. Chỉ được cười với mình thôi.. Được không?"

* * *

-Hết Chương 1-

Muốn mình viết tiếp Chương 2 luôn không?

Cứ nói rõ vibe yandere muốn mạnh cỡ nào (nhẹ nhàng ám ảnh, hay bắt đầu có hành động điên cuồng hơn) để mình triển cho chuẩn nha~
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back