- Xu
- 65
58
0
Chiếc xe máy cũ lao xuống dốc trong gió lạnh. Khải Minh ngồi sau, một tay giữ thành yên, tay còn lại không biết đặt ở đâu khi xe lắc mạnh qua ổ gà.
"Anh bám vào tôi, nếu không sẽ ngã."
Hắn đặt tay lên eo cô, động tác cứng nhắc.
"Này, anh bám vừa thôi."
"Nếu tôi buông ra rồi ngã, cô có chịu trách nhiệm nổi không?"
Vẫn là cái giọng trịch thượng ấy. An Nhiên bĩu môi khẽ cười 1 mình:
"Tôi sẽ gọi xe cứu thương, còn có chịu trách nhiệm hay không thì phải xem thái độ của anh."
"Cô vẫn nói nhiều như lúc ở biệt thự."
"Anh vẫn khó chịu như lúc ở bệnh viện."
Gió tạt ngang mặt, cuốn câu đối đáp của họ vào dòng xe đông đúc. Khải Minh nghe tiếng động cơ rít qua từng con phố, tiếng còi xe dồn dập và nhịp tim An Nhiên đập nhanh dưới bàn tay mình.
Ruỳnh.. Chiếc xe phi qua 1 ổ gà, cả người Khải Minh nảy lên rồi hạ xuống, ngực anh chạm vào lưng An Nhiên. Anh giật mình hơi ngả người lùi lại, mặt nóng bừng như phát sốt. Anh Nhiên cũng hẫng đi 1 nhịp. Suốt sáu năm, hắn đã dựng quanh bản thân những lớp cửa khóa, vệ sĩ và sự nghi ngờ để không phải giao sự an toàn cho bất kỳ ai. Vậy mà lúc này, giữa con đường trơn lạnh, người duy nhất hắn có thể dựa vào lại là cô gái vừa nói thẳng rằng trái tim hắn đã tối tăm hơn đôi mắt. Chiếc xe tiếp tục lao về phía khách sạn Thiên Hà. Trên tầng cao của khách sạn, bản hợp đồng chuyển nhượng đã được đặt lên bàn, chỉ còn chờ chữ ký của bà Mai Ngọc.
"Dừng lại!"
Tiếng quát của bảo vệ khách sạn vừa vang lên, chiếc xe máy của An Nhiên đã nghiêng gấp trước bậc tam cấp. Cô thắng mạnh đến mức bánh sau trượt đi một đoạn, Khải Minh theo quán tính đổ về phía trước, bàn tay đang bám hờ bên eo cô siết lại. Chưa đợi xe đứng hẳn, hắn đã chống chân xuống đường, nhưng nền đá ướt khiến đầu gậy trượt khỏi mép bậc.
An Nhiên vội giữ lấy cánh tay hắn.
"Anh đi chậm lại. Ngã bây giờ thì đến cửa cũng không vào được."
"Còn bao lâu?"
"Bốn phút nữa là mười giờ."
Khải Minh rút tay khỏi cô, bước thẳng về phía tiếng cửa kính tự động mở ra. Hơi lạnh trong sảnh khách sạn phả vào mặt, mang theo mùi nước hoa, cà phê và thảm mới giặt. Những âm thanh xa lạ dồn đến cùng lúc, nhưng hắn không hề dừng lại. Sáu năm sống trong bóng tối đã dạy hắn phải ghép đường đi từ tiếng giày, tiếng gió, độ vang của sàn và khoảng ngập ngừng trong hơi thở người khác. Chỉ có điều hôm nay, từng nhịp gậy chạm xuống nền đá đều gấp hơn thường ngày, như thể phía trước không phải phòng hội nghị mà là cánh cửa cuối cùng đang khép lại trên tài sản cha mẹ hắn để lại.
Hai nhân viên an ninh bước ra chắn đường.
"Thưa anh, khu vực tầng mười hai đang tổ chức sự kiện riêng. Anh vui lòng xuất trình thư mời."
"Tôi là Lâm Khải Minh."
Người bên trái im bặt. Người còn lại hạ giọng, rõ ràng đã nhận ra tên hắn nhưng vẫn cố giữ phép lịch sự.
"Cậu Lâm, chúng tôi được thông báo hôm nay cậu không tham dự."
"Ai thông báo?"
"Phía ban tổ chức."
"Ban tổ chức là Trường Sinh hay Bà Mai Ngọc?"
Không ai trả lời.
Khải Minh hơi nghiêng đầu. Hắn nghe thấy tiếng ngón tay người bảo vệ cọ lên bộ đàm, nghe cả tiếng giày phía sau đang tiến lại gần. An Nhiên bước lên đứng ngang với hắn, tháo mũ bảo hiểm rồi nói thẳng:
"Các anh tránh ra. Nếu hợp đồng bên trên có liên quan đến cổ phần của anh ấy mà cố tình ngăn chủ sở hữu tham dự, khách sạn sẽ phải giải trình chứ không chỉ hai người đâu."
"Cô là ai?"
"Tôi là ai không liên quan đến các người."
Đám bảo vệ nghe An Nhiên nói thì hơi chờn, âm thầm tránh sang hai bên. Khải Minh bước nhanh, cô đi theo bên cạnh. Đến giờ cô mới hiểu vì sao Khải Minh bất chấp tất cả để tới đây. Đối với cô, bệnh viện Vĩnh An trước hết là nơi em trai cô đang được điều trị, được hỗ trợ tiền thuốc, giường bệnh. Nhưng Với Khải Minh, nơi ấy còn là phần đời cuối cùng cha mẹ hắn để lại, dù nó đã bị những kẻ khác dùng như một miếng thịt lớn để xâu xé suốt sáu năm.
Thang máy dừng ở tầng mười hai.
Cửa vừa mở, giọng người dẫn chương trình trong phòng hội nghị đã vọng ra ngoài.
"Sau đây, xin kính mời Viện trưởng Mai Ngọc đại diện Bệnh viện Vĩnh An hoàn tất thủ tục ký kết cùng Tập đoàn Sinh dược Trường Sinh."
Khải Minh bước nhanh hơn.
Trong phòng, Bà Mai Ngọc đang cầm con dấu trên tay.
Trước mặt bà là tập hợp đồng đã mở sẵn ở trang cuối. Ông Đỗ Quang Vũ ngồi phía đối diện, áo vest phẳng phiu, hai tay đặt ngay ngắn trên bàn, nụ cười không hề vội vã. Ông ta có vẻ bình thản của người đã chắc phần thắng, bởi con dấu chỉ còn cách ô mực vài phân, còn người phụ nữ đang cầm nó đã bị dồn đến mức không còn đường lùi.
"Viện trưởng Mai, bà cứ yên tâm."
Ông Quang Vũ nói đủ nhỏ để chỉ những người quanh bàn nghe thấy.
"Sau khi ký, toàn bộ khoản nợ ngắn hạn của Vĩnh An sẽ được cơ cấu lại. Nhân sự chủ chốt vẫn giữ nguyên. Bà tiếp tục làm viện trưởng ít nhất năm năm nữa."
Bà Mai Ngọc nhìn dấu đỏ trên trang giấy, cổ tay nặng trĩu. Sáu năm trước, cũng vì những lời hứa cứu bệnh viện, bà đã để bản thân trượt qua ranh giới đầu tiên. Khi ấy bà tự nhủ chỉ điều chỉnh cách trình bày báo cáo D-17, không trực tiếp hại ai. Rồi chị gái bà chết, phòng thí nghiệm cháy rụi, Khải Minh mất ánh sáng. Bà lại tự nhủ mình chỉ im lặng vì sợ, chỉ nhận quyền giám hộ để bảo vệ đứa cháu còn lại, tiếp tục quản lý Vĩnh An vì hàng trăm nhân viên đang sống nhờ nơi đó.
Nhưng một lời dối trá muốn đứng vững phải cần thêm lời dối trá khác chống đỡ. Đến cuối cùng, người ta không còn nhận ra mình đang bảo vệ điều gì, chỉ biết nếu buông tay thì tất cả tội lỗi đã che giấu sẽ đổ xuống đầu.
Bà Mai Ngọc nhắm mắt, ấn con dấu xuống.
"Không có chữ ký của tôi, hợp đồng ấy chỉ là một tập giấy lộn."
Giọng Khải Minh vang lên từ cửa.
Cả phòng hội nghị lập tức xôn xao.
"Anh bám vào tôi, nếu không sẽ ngã."
Hắn đặt tay lên eo cô, động tác cứng nhắc.
"Này, anh bám vừa thôi."
"Nếu tôi buông ra rồi ngã, cô có chịu trách nhiệm nổi không?"
Vẫn là cái giọng trịch thượng ấy. An Nhiên bĩu môi khẽ cười 1 mình:
"Tôi sẽ gọi xe cứu thương, còn có chịu trách nhiệm hay không thì phải xem thái độ của anh."
"Cô vẫn nói nhiều như lúc ở biệt thự."
"Anh vẫn khó chịu như lúc ở bệnh viện."
Gió tạt ngang mặt, cuốn câu đối đáp của họ vào dòng xe đông đúc. Khải Minh nghe tiếng động cơ rít qua từng con phố, tiếng còi xe dồn dập và nhịp tim An Nhiên đập nhanh dưới bàn tay mình.
Ruỳnh.. Chiếc xe phi qua 1 ổ gà, cả người Khải Minh nảy lên rồi hạ xuống, ngực anh chạm vào lưng An Nhiên. Anh giật mình hơi ngả người lùi lại, mặt nóng bừng như phát sốt. Anh Nhiên cũng hẫng đi 1 nhịp. Suốt sáu năm, hắn đã dựng quanh bản thân những lớp cửa khóa, vệ sĩ và sự nghi ngờ để không phải giao sự an toàn cho bất kỳ ai. Vậy mà lúc này, giữa con đường trơn lạnh, người duy nhất hắn có thể dựa vào lại là cô gái vừa nói thẳng rằng trái tim hắn đã tối tăm hơn đôi mắt. Chiếc xe tiếp tục lao về phía khách sạn Thiên Hà. Trên tầng cao của khách sạn, bản hợp đồng chuyển nhượng đã được đặt lên bàn, chỉ còn chờ chữ ký của bà Mai Ngọc.
"Dừng lại!"
Tiếng quát của bảo vệ khách sạn vừa vang lên, chiếc xe máy của An Nhiên đã nghiêng gấp trước bậc tam cấp. Cô thắng mạnh đến mức bánh sau trượt đi một đoạn, Khải Minh theo quán tính đổ về phía trước, bàn tay đang bám hờ bên eo cô siết lại. Chưa đợi xe đứng hẳn, hắn đã chống chân xuống đường, nhưng nền đá ướt khiến đầu gậy trượt khỏi mép bậc.
An Nhiên vội giữ lấy cánh tay hắn.
"Anh đi chậm lại. Ngã bây giờ thì đến cửa cũng không vào được."
"Còn bao lâu?"
"Bốn phút nữa là mười giờ."
Khải Minh rút tay khỏi cô, bước thẳng về phía tiếng cửa kính tự động mở ra. Hơi lạnh trong sảnh khách sạn phả vào mặt, mang theo mùi nước hoa, cà phê và thảm mới giặt. Những âm thanh xa lạ dồn đến cùng lúc, nhưng hắn không hề dừng lại. Sáu năm sống trong bóng tối đã dạy hắn phải ghép đường đi từ tiếng giày, tiếng gió, độ vang của sàn và khoảng ngập ngừng trong hơi thở người khác. Chỉ có điều hôm nay, từng nhịp gậy chạm xuống nền đá đều gấp hơn thường ngày, như thể phía trước không phải phòng hội nghị mà là cánh cửa cuối cùng đang khép lại trên tài sản cha mẹ hắn để lại.
Hai nhân viên an ninh bước ra chắn đường.
"Thưa anh, khu vực tầng mười hai đang tổ chức sự kiện riêng. Anh vui lòng xuất trình thư mời."
"Tôi là Lâm Khải Minh."
Người bên trái im bặt. Người còn lại hạ giọng, rõ ràng đã nhận ra tên hắn nhưng vẫn cố giữ phép lịch sự.
"Cậu Lâm, chúng tôi được thông báo hôm nay cậu không tham dự."
"Ai thông báo?"
"Phía ban tổ chức."
"Ban tổ chức là Trường Sinh hay Bà Mai Ngọc?"
Không ai trả lời.
Khải Minh hơi nghiêng đầu. Hắn nghe thấy tiếng ngón tay người bảo vệ cọ lên bộ đàm, nghe cả tiếng giày phía sau đang tiến lại gần. An Nhiên bước lên đứng ngang với hắn, tháo mũ bảo hiểm rồi nói thẳng:
"Các anh tránh ra. Nếu hợp đồng bên trên có liên quan đến cổ phần của anh ấy mà cố tình ngăn chủ sở hữu tham dự, khách sạn sẽ phải giải trình chứ không chỉ hai người đâu."
"Cô là ai?"
"Tôi là ai không liên quan đến các người."
Đám bảo vệ nghe An Nhiên nói thì hơi chờn, âm thầm tránh sang hai bên. Khải Minh bước nhanh, cô đi theo bên cạnh. Đến giờ cô mới hiểu vì sao Khải Minh bất chấp tất cả để tới đây. Đối với cô, bệnh viện Vĩnh An trước hết là nơi em trai cô đang được điều trị, được hỗ trợ tiền thuốc, giường bệnh. Nhưng Với Khải Minh, nơi ấy còn là phần đời cuối cùng cha mẹ hắn để lại, dù nó đã bị những kẻ khác dùng như một miếng thịt lớn để xâu xé suốt sáu năm.
Thang máy dừng ở tầng mười hai.
Cửa vừa mở, giọng người dẫn chương trình trong phòng hội nghị đã vọng ra ngoài.
"Sau đây, xin kính mời Viện trưởng Mai Ngọc đại diện Bệnh viện Vĩnh An hoàn tất thủ tục ký kết cùng Tập đoàn Sinh dược Trường Sinh."
Khải Minh bước nhanh hơn.
Trong phòng, Bà Mai Ngọc đang cầm con dấu trên tay.
Trước mặt bà là tập hợp đồng đã mở sẵn ở trang cuối. Ông Đỗ Quang Vũ ngồi phía đối diện, áo vest phẳng phiu, hai tay đặt ngay ngắn trên bàn, nụ cười không hề vội vã. Ông ta có vẻ bình thản của người đã chắc phần thắng, bởi con dấu chỉ còn cách ô mực vài phân, còn người phụ nữ đang cầm nó đã bị dồn đến mức không còn đường lùi.
"Viện trưởng Mai, bà cứ yên tâm."
Ông Quang Vũ nói đủ nhỏ để chỉ những người quanh bàn nghe thấy.
"Sau khi ký, toàn bộ khoản nợ ngắn hạn của Vĩnh An sẽ được cơ cấu lại. Nhân sự chủ chốt vẫn giữ nguyên. Bà tiếp tục làm viện trưởng ít nhất năm năm nữa."
Bà Mai Ngọc nhìn dấu đỏ trên trang giấy, cổ tay nặng trĩu. Sáu năm trước, cũng vì những lời hứa cứu bệnh viện, bà đã để bản thân trượt qua ranh giới đầu tiên. Khi ấy bà tự nhủ chỉ điều chỉnh cách trình bày báo cáo D-17, không trực tiếp hại ai. Rồi chị gái bà chết, phòng thí nghiệm cháy rụi, Khải Minh mất ánh sáng. Bà lại tự nhủ mình chỉ im lặng vì sợ, chỉ nhận quyền giám hộ để bảo vệ đứa cháu còn lại, tiếp tục quản lý Vĩnh An vì hàng trăm nhân viên đang sống nhờ nơi đó.
Nhưng một lời dối trá muốn đứng vững phải cần thêm lời dối trá khác chống đỡ. Đến cuối cùng, người ta không còn nhận ra mình đang bảo vệ điều gì, chỉ biết nếu buông tay thì tất cả tội lỗi đã che giấu sẽ đổ xuống đầu.
Bà Mai Ngọc nhắm mắt, ấn con dấu xuống.
"Không có chữ ký của tôi, hợp đồng ấy chỉ là một tập giấy lộn."
Giọng Khải Minh vang lên từ cửa.
Cả phòng hội nghị lập tức xôn xao.
