0 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
42 0
Tin tức mà Hoàng đế vừa mới dò la được từ phía nhà ngoại của Thái Hoàng Thái Hậu.

Đồ Minh Huy điều tra rất cẩn thận, nội dung viết trong cũng vô cùng khách quan, không hề có ý tâng bốc khuếch đại, lại càng không cố tình bôi nhọ, hạ thấp.

Có một nói một, có hai nói hai.

Hết sức chân thực.

Nhà mẹ đẻ của nguyên thân họ Triệu, hiện tại người nắm quyền quản thúc dòng tộc chính là đứa cháu đích tôn của cô – Triệu Hồng. Mặt khác, những người cháu trai còn lại đều đã bị Triệu Hồng đuổi ra khỏi Thừa Ân Công phủ từ lâu.

Triệu Hồng này cưới một chính thê, bốn thiếp thất cùng thị tỳ hầu hạ, sinh được sáu người con trai và ba con gái. Trong đó, con trai trưởng cùng ba người con gái là do chính thê sinh ra, còn lại đều là con dòng thứ. Vị công tử trưởng này nghe danh tiếng bên ngoài thì có vẻ rất thông tuệ, nhưng trên thực tế, hắn đã đèn sách mười năm ở học phủ, ngay cả cái danh tú tài sơ cấp cũng thi không đậu. Cuối cùng, gia đình phải bỏ tiền ra quyên góp cho hắn một chân học viên quốc tử giám, miễn cưỡng tiến thân vào chốn quan trường, mưu cầu chức tước.

Đến nay, hắn cũng chỉ là một tên quan nhỏ hàng bát phẩm.

Nơi kinh thành phồn hoa, quý hiển như nấm này, chức quan nhỏ bát phẩm nói ra thật khiến người ta cảm thấy ngượng ngùng, chẳng dám ngẩng đầu nhìn ai.

Còn lại đám con thứ, trừ đứa con trai thứ ba xem như có chút tư chất, mười bốn tuổi đã thi trúng tú tài ở bên ngoài, thì số còn lại đều là lũ ăn no chờ chết.

Mà đứa trẻ mười bốn tuổi trúng tú tài kia, chẳng phải vì bản thân hắn không có chí tiến thủ, chủ yếu là do bị chính thê chèn ép, khiến cho hoài bão có lớn đến mấy cũng bằng thừa. Hãy thử nghĩ xem, một đứa trẻ mới mười mấy tuổi đầu đã đỗ tú tài, nếu không phải trong nhà không ai ngó ngàng, nâng đỡ, thì làm sao suốt bao năm sau đó lại không thể tham gia kỳ thi cử nhân để đoạt lấy học vị cao hơn?

Trừ chuyện đó ra, trong mật báo còn ghi lại vô số việc vặt vãnh dơ bẩn khác. Kiều Mộc lặng lẽ nhìn hồi lâu, mất gần một canh giờ mới đem toàn bộ xấp tư liệu ấy xem xong.

Sau khi đọc hết, cô chỉ khẽ đúc kết lại một câu.

Đó chính là: Cái nhà mẹ đẻ này của cô thực sự là bất tài vô dụng, thiển cận lại ngu dốt. Điểm đáng khen duy nhất của bọn họ có lẽ là.. Nhát gan. Vì nhát gan nên tuyệt nhiên không một ai dám nhúng tay vào việc ăn hối lộ, làm trái pháp luật, hay tham gia vào những khoản cho vay nặng lãi.

"Kiều ma ma, truyền Tư lệnh nữ quan tới đây, bảo nàng đem cả Phượng ấn đến, ta muốn hạ chỉ!"

Xem xong tư liệu lại suy nghĩ một hồi, Kiều Mộc liền nhanh chóng hạ quyết tâm, nghiêng đầu phân phó.

Trong cung có rất nhiều việc được phân công minh bạch, rõ ràng: Người quản y phục, người quản thiện thực, người quản y dược. Mà chức trách chính của Tư lệnh nữ quan chính là khởi thảo và quản lý các ý chỉ của hậu cung.

Kiều ma ma tuy không nằm trong hệ thống nữ quan chính quy của triều đình, nhưng bà là người cũ cận kề hầu hạ nguyên thân từ thuở xưa, cho nên vẫn luôn được mang theo bên người. Hơn nữa, nhờ dựa vào thế lực của Thái Hoàng Thái Hậu, bà được ban chức vị hàm Tứ phẩm nữ quan. Bản chất tuy không thuộc hệ thống, nhưng bà không giống các nữ quan thông thường chỉ quản lý một bộ phận sự vụ, mà được giao trọng trách quán xuyến toàn bộ, cuối cùng trở thành vị đại tổng quản đáng tin cậy của Từ An Cung.

Hễ có việc gì, mọi người bên dưới đều tìm đến bà.

Lúc này, Kiều Mộc vừa dứt lời phân phó, Kiều vú nuôi liền nhanh chóng truyền mệnh lệnh xuống dưới. Cung nữ bên ngoài lập tức nhận lệnh, vội vã đi tìm Tư lệnh nữ quan.

Trên thực tế, trong hậu cung bất luận là Hoàng hậu, Thái hậu hay Thái Hoàng Thái Hậu, chỉ cần là người nắm thực quyền thì số lượng nữ quan dưới trướng của họ đều tương đương với một triều đình thu nhỏ.

Hơn nữa, vị trí của các nữ quan này không giống như các đại thần ngoài triều đình ở cách xa vạn dặm, truyền một tiếng phải hồi lâu mới tới. Các nữ quan thuộc quyền cai quản của Kiều Mộc tất thảy đều túc trực ngay tại điện Từ An này, cho nên chỉ cần gọi một tiếng là vô cùng thuận tiện. Chưa đầy vài phút công phu, Tư lệnh nữ quan liền mang theo giấy mực cùng Phượng ấn, cung kính tiến vào điện.

Sau khi hành lễ cung kính, nàng đem các vật dụng bày biện chỉnh tề ra trước mặt, tĩnh lặng chờ Kiều Mộc lên tiếng, để căn cứ theo từng lời của Thái Hoàng Thái Hậu mà khởi thảo ý chỉ.

"Lý do các ngươi tự biên tự diễn thế nào cũng được, nhưng tóm lại ý tứ cuối cùng của ta là: Bắt Triệu gia phải phân chia gia tài, lập hộ riêng!"

"Đối tượng, chính là nhà mẹ đẻ họ Triệu của ta!"

"Bắt bọn họ phải phân gia ngay lập tức!"

Kiều Mộc hiện tại đối với gã cháu đích tôn cùng đứa cháu dâu trưởng kia nửa phần hứng thú cũng không có, tự nhiên cô sẽ không tốn tâm tư cường điệu bồi dưỡng bọn họ làm gì cho uổng công.

Cho nên, kế hoạch của Kiều Mộc là trước tiên ép bọn họ phân gia. Sau khi phân gia rồi, cô sẽ âm thầm khảo sát, nhìn xem đứa trẻ mười bốn tuổi trúng tú tài – vốn là con vợ lẽ bị chèn ép kia – liệu có vì áp lực những năm qua mà thay đổi tính tình hay không. Nếu bản tính hắn vẫn tốt, cô sẽ dồn lực bồi dưỡng, biến hắn thành trụ cột tương lai của gia tộc.

Đến như các con thứ khác, thậm chí là cả nhà của người cháu thứ hai, cháu thứ ba đã bị phân chia ra ngoài từ trước, lúc này cô cũng muốn nhân tiện khảo sát một lượt.

Chỉ cần có đứa trẻ nào có tố chất tốt, cô đều có thể bồi dưỡng.

Cô không hề câu nệ chuyện hướng đi tương lai của bọn họ phải như thế nào. Chẳng nhất thiết cứ phải làm quan, làm một bậc đại nho hay một thương nhân chấn động một phương, mỗi người một hướng đi riêng, chẳng phải đều có thể bồi dưỡng hay sao?

Nói một câu thật lòng, làm quan ngược lại mới là việc nguy hiểm nhất. Bởi vì chốn quan trường hiểm ác, không ai biết ngày nào đó sẽ xảy ra chuyện gì, chỉ cần đi sai một bước, nói sai một lời là liền có thể rước họa diệt tộc. Ngược lại, làm một đại nho hay một thương nhân giàu có, chỉ cần sống khiêm tốn một chút, biết điều một chút thì cả đời cũng chẳng lo xảy ra chuyện gì lớn.

"Tuân mệnh!"

Tư lệnh nữ quan tuy rằng không hiểu vì sao đã gần hai mươi năm qua Thái Hoàng Thái Hậu chưa từng hạ ý chỉ, mà nay lại đột nhiên hạ ý chỉ ép nhà mẹ đẻ phân gia, nhưng nàng vẫn thành thành thật thật cấp tốc biên soạn lý do hoa mỹ đặt ở phía trước, còn lệnh cưỡng chế phân gia thì viết rõ ràng ở phía sau.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back