Bạn được Ột Éc mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
0 ❤︎ Bài viết: 3 Tìm chủ đề
190 0
Sáng thứ Hai, không khí mùa đông miền Bắc tràn vào phòng học qua những kẽ tóc, mang theo cái se lạnh khô khốc. Bầu trời ngoài kia xám xịt, một màu xám đục ngầu như những mảng màu loang lổ trên bức tranh của Bạch Thư.

Trong phòng mỹ thuật, Bạch Thư ngồi bất động. Ngón tay cô vẫn kẹp chặt cây bút chì 2B, nhưng ánh mắt cô từ lâu đã không còn đặt trên trang giấy. Trước mặt cô là một thành phố dở dang – một thành phố không người, không nắng, cũng chẳng có lấy một vệt xe qua lại. Chỉ có những tòa nhà sừng sững phủ những lớp sương mờ màu xám tro, đơn điệu đến nghẹt thở.

"Bạch Thư," giọng thầy Phong vang lên trầm thấp ngay sau lưng khiến cô khẽ giật mình, nhưng đôi tay vẫn giữ nguyên vị trí. "Em vẽ rất chắc tay, kỹ thuật tốt.. Nhưng nó vô hồn quá. Tranh của em giống như một xác ướp đẹp đẽ, nhưng không có nhịp đập."

Bạch Thư không phản ứng. Cô đã quá quen với những lời này. Đối với người khác, đây có thể là một lời phê bình cay đắng, nhưng với cô, nó chỉ như một âm thanh xa xăm ngoài biển cả, chẳng thể nào thấm nổi vào tâm hồn vốn đã đóng băng từ lâu.

Tiếng chuông báo giờ ra chơi vang lên, cắt ngang bầu không khí đặc quánh mùi sơn dầu. Trong khi đám bạn nhốn nháo ùa ra hành lang, Bạch Thư chỉ lặng lẽ lấy tai nghe, phát một bản piano không lời của Yiruma. Cô ghét những bài hát có lời, vì chúng bắt cô phải suy nghĩ, phải thấu hiểu. Nhạc không lời thì khác, nó chỉ đơn giản là những nốt nhạc rơi rụng, giống như những giọt mưa ngoài cửa sổ kia vậy.

Cạch. Cửa phòng học khẽ hé mở.

Một cậu trai bước vào. Cậu ta cao khoảng một mét tám mươi ba, dáng người gầy nhưng cân đối trong bộ đồng phục hơi xộc xệch. Gương mặt cậu đẹp theo kiểu góc cạnh nhưng lại mang theo một tia mệt mỏi rõ rệt. Ánh mắt cậu khẽ liếc một vòng quanh lớp, như một thợ săn đang tìm kiếm một khoảng không gian thuộc về mình, rồi dừng lại trên người Bạch Thư.

Không một lời chào hỏi, mắt cậu ta dừng lại trên cô vài giây rồi nhanh chóng chuyển đi. Chỉ vài giây ngắn ngủi ấy thôi, Bạch Thư – một người vốn nhạy cảm với những rung động của màu sắc – đã nhận ra sự khác lạ. Ánh mắt đó không có sự tò mò của người mới, mà là sự đồng điệu của một kẻ cũng đang lạc lối.

Cậu trai ấy tiến lại dãy bàn cuối lớp – nơi góc khuất thiếu sáng nhất, chỗ mà chẳng ai muốn ngồi. Cái tên "Cố Hạo" nhanh chóng trở thành tâm điểm của những lời xì xào bắt đầu lan ra từ phía cửa. - "Nhìn cái mặt lạnh thế kia là biết loại hay gây gổ rồi." - "Nghe bảo bị đuổi khỏi trường cũ vì đánh nhau đấy, còn bị cảnh cáo học vụ nữa."

Bạch Thư không quan tâm. Với cô, tin đồn cũng giống như những bức tranh sao chép rẻ tiền – màu sắc có thể đậm đà, nhưng chẳng bao giờ có chiều sâu. Cô chỉ liếc sang một lần duy nhất. Cố Hạo đang nhìn lên trần nhà, tay nghịch sợi dây đeo máy ảnh trên cổ. Một chiếc máy ảnh cũ, trầy xước chi chít nhưng được giữ gìn vô cùng cẩn thận.

Đột nhiên, một tiếng "Cạch" cực khẽ vang lên.

Tiếng máy ảnh vang lên nhỏ đến mức tưởng như bị tiếng mưa nuốt chửng. Nhưng Bạch Thư nghe thấy. Hướng ống kính vừa rồi không phải hướng vào cô, cũng chẳng hướng vào lớp học. Cậu ta đang chụp khoảng sáng mờ nhạt hắt từ cửa sổ, nơi những vệt nắng tàn cuối cùng va vào khung tranh xám xịt của cô, rồi loang lổ trên nền gạch.

Cậu ấy chụp ánh sáng. Chỉ là ánh sáng đơn thuần, không chủ thể, không con người.

Nhưng chính thứ ánh sáng lẻ loi ấy lại đang nằm giữa thế giới xám tro của cô. Bạch Thư hơi siết chặt tay cầm cọ. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi vào lồng ngực - không hẳn là khó chịu, mà giống như một sự tò mò đang nhen nhóm. Cậu ta không nhìn cô, nhưng cô cảm thấy như chính linh hồn mình vừa bị một ống kính nào đó nhìn xuyên thấu
 
0 ❤︎ Bài viết: 3 Tìm chủ đề
Sáng thứ Hai, không khí mùa đông miền Bắc tràn vào phòng học qua những kẽ tóc, mang theo cái se lạnh khô khốc. Bầu trời ngoài kia xám xịt, một màu xám đục ngầu như những mảng màu loang lổ trên bức tranh của Bạch Thư.

Trong phòng mỹ thuật, Bạch Thư ngồi bất động. Ngón tay cô vẫn kẹp chặt cây bút chì 2B, nhưng ánh mắt cô từ lâu đã không còn đặt trên trang giấy. Trước mặt cô là một thành phố dở dang – một thành phố không người, không nắng, cũng chẳng có lấy một vệt xe qua lại. Chỉ có những tòa nhà sừng sững phủ những lớp sương mờ màu xám tro, đơn điệu đến nghẹt thở.

"Bạch Thư," giọng thầy Phong vang lên trầm thấp ngay sau lưng khiến cô khẽ giật mình, nhưng đôi tay vẫn giữ nguyên vị trí. "Em vẽ rất chắc tay, kỹ thuật tốt.. Nhưng nó vô hồn quá. Tranh của em giống như một xác ướp đẹp đẽ, nhưng không có nhịp đập."

Bạch Thư không phản ứng. Cô đã quá quen với những lời này. Đối với người khác, đây có thể là một lời phê bình cay đắng, nhưng với cô, nó chỉ như một âm thanh xa xăm ngoài biển cả, chẳng thể nào thấm nổi vào tâm hồn vốn đã đóng băng từ lâu.

Tiếng chuông báo giờ ra chơi vang lên, cắt ngang bầu không khí đặc quánh mùi sơn dầu. Trong khi đám bạn nhốn nháo ùa ra hành lang, Bạch Thư chỉ lặng lẽ lấy tai nghe, phát một bản piano không lời của Yiruma. Cô ghét những bài hát có lời, vì chúng bắt cô phải suy nghĩ, phải thấu hiểu. Nhạc không lời thì khác, nó chỉ đơn giản là những nốt nhạc rơi rụng, giống như những giọt mưa ngoài cửa sổ kia vậy.

Cạch. Cửa phòng học khẽ hé mở.

Một cậu trai bước vào. Cậu ta cao khoảng một mét tám mươi ba, dáng người gầy nhưng cân đối trong bộ đồng phục hơi xộc xệch. Gương mặt cậu đẹp theo kiểu góc cạnh nhưng lại mang theo một tia mệt mỏi rõ rệt. Ánh mắt cậu khẽ liếc một vòng quanh lớp, như một thợ săn đang tìm kiếm một khoảng không gian thuộc về mình, rồi dừng lại trên người Bạch Thư.

Không một lời chào hỏi, mắt cậu ta dừng lại trên cô vài giây rồi nhanh chóng chuyển đi. Chỉ vài giây ngắn ngủi ấy thôi, Bạch Thư – một người vốn nhạy cảm với những rung động của màu sắc – đã nhận ra sự khác lạ. Ánh mắt đó không có sự tò mò của người mới, mà là sự đồng điệu của một kẻ cũng đang lạc lối.

Cậu trai ấy tiến lại dãy bàn cuối lớp – nơi góc khuất thiếu sáng nhất, chỗ mà chẳng ai muốn ngồi. Cái tên "Cố Hạo" nhanh chóng trở thành tâm điểm của những lời xì xào bắt đầu lan ra từ phía cửa. - "Nhìn cái mặt lạnh thế kia là biết loại hay gây gổ rồi."... "

Nghe bảo bị đuổi khỏi trường cũ vì đánh nhau đấy, còn bị cảnh cáo học vụ nữa."

Bạch Thư không quan tâm. Với cô, tin đồn cũng giống như những bức tranh sao chép rẻ tiền – màu sắc có thể đậm đà, nhưng chẳng bao giờ có chiều sâu. Cô chỉ liếc sang một lần duy nhất. Cố Hạo đang nhìn lên trần nhà, tay nghịch sợi dây đeo máy ảnh trên cổ. Một chiếc máy ảnh cũ, trầy xước chi chít nhưng được giữ gìn vô cùng cẩn thận.

Đột nhiên, một tiếng "Cạch" cực khẽ vang lên.

Tiếng máy ảnh vang lên nhỏ đến mức tưởng như bị tiếng mưa nuốt chửng. Nhưng Bạch Thư nghe thấy. Hướng ống kính vừa rồi không phải hướng vào cô, cũng chẳng hướng vào lớp học. Cậu ta đang chụp khoảng sáng mờ nhạt hắt từ cửa sổ, nơi những vệt nắng tàn cuối cùng va vào khung tranh xám xịt của cô, rồi loang lổ trên nền gạch.

Cậu ấy chụp ánh sáng. Chỉ là ánh sáng đơn thuần, không chủ thể, không con người.

Nhưng chính thứ ánh sáng lẻ loi ấy lại đang nằm giữa thế giới xám tro của cô. Bạch Thư hơi siết chặt tay cầm cọ. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi vào lồng ngực - không hẳn là khó chịu, mà giống như một sự tò mò đang nhen nhóm. Cậu ta không nhìn cô, nhưng cô cảm thấy như chính linh hồn mình vừa bị một ống kính nào đó nhìn xuyên thấu

Chương 2: Bức ảnh không tiêu đề​


Lớp học mỹ thuật 12A3 buổi chiều hôm ấy chìm trong một bầu không khí đặc quánh mùi sơn dầu và bụi phấn, xen lẫn cái nắng xiên khoai của buổi hoàng hôn đổ dài trên những giá vẽ. Trên mảng tường phía cuối phòng, những bức tranh chưa hoàn thiện của học sinh được treo san sát nhau, trông như một cuộc triển lãm của những mảnh tâm hồn còn dang dở.

Bạch Thư đứng giữa căn phòng vắng, lặng im như một pho tượng. Trước mặt cô là bức tranh vừa mới đặt bút hoàn thành - một thành phố phủ sương xám xịt. Trong tranh, những tòa nhà cao tầng mọc lên sừng sững nhưng không có lấy một bóng người, không một tán cây xanh, cũng chẳng có chút ánh sáng ấm áp nào le lói qua những mảng màu xám xịt trùng lặp. Nó là một sự phản chiếu hoàn hảo cho thế giới nội tâm của cô: Tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Thầy Phong bước lại gần, tiếng bước chân khô khốc trên nền gạch khiến Bạch Thư khẽ liếc mắt. Thầy nhìn bức tranh, gật gù một hồi rồi trầm ngâm: "Vẽ rất chắc tay, bố cục cũng rất tốt. Nhưng mà.." Thầy nghiêng đầu, ánh mắt đầy vẻ tiếc nuối: ".. Vẫn thiếu cái gì đó. Có lẽ là cảm xúc, Thư ạ. Tranh của em giống như một căn phòng đẹp nhưng không bao giờ mở cửa cho ai vào."

Bạch Thư không đáp lời, cũng chẳng có lấy một chút phản ứng nào trên gương mặt thanh tú. Những lời nhận xét kiểu này cô đã nghe đến phát chán, chúng chỉ như gió thoảng qua tai, chẳng thể nào chạm đến vùng lõi lạnh lẽo trong tim cô.

Cô lẳng lặng thu dọn đồ nghề, rời khỏi lớp khi những tia nắng cuối cùng bắt đầu lịm tắt. Bức tranh vẫn được dựng ở đó, cô độc và xám xịt giữa một thế giới đầy sắc màu.

Đi được một đoạn, Bạch Thư sực nhớ mình đã bỏ quên quyển sổ tay ký họa quan trọng trên bàn. Cô quay trở lại. Căn phòng mỹ thuật lúc này đã vắng tanh, tiếng quạt trần đã tắt, chỉ còn lại sự im lìm của những bức tượng thạch cao. Nhưng ở dãy bàn cuối, có một người vẫn còn ở đó.

Cố Hạo.

Cậu ta không vẽ, cũng chẳng làm bài tập. Cậu ngồi vắt vẻo trên bàn, mắt ngước nhìn lên trần nhà một cách vô định, tay xoay nhẹ sợi dây đeo của chiếc máy ảnh cũ kỹ treo trước ngực. Chiếc máy ảnh có vẻ đã qua tay nhiều chủ, vỏ ngoài trầy xước và ố màu thời gian, nhưng lại được lau chùi sạch bóng, phản chiếu chút ánh sáng yếu ớt còn sót lại trong phòng.

Cố Hạo lúc này không hề giống một kẻ "bất trị" hay hay đánh nhau như lời đồn đại. Ánh mắt cậu dường như đang chứa đựng một sự mâu thuẫn rất lớn - vừa trống rỗng lại vừa như đang khao khát tìm kiếm một điều gì đó đẹp đẽ giữa không gian nồng nặc mùi sơn cũ này.

Bạch Thư toan bước tới lấy sổ rồi đi ngay, nhưng đúng lúc đó, ánh mắt Cố Hạo bất ngờ chuyển hướng. Cậu không nhìn cô, mà nhìn vào bức tranh thành phố xám của cô đang dựng nghiêng ở góc tường.

Cậu bước chậm lại gần, đứng nhìn chăm chú vào những mảng màu xám đục ấy một lúc lâu. Rồi, như nói với chính mình, giọng cậu trầm thấp vang lên: "Bức tranh này rất đẹp.. Nhưng nếu có thêm một chút màu đỏ ở đây, có lẽ nó sẽ biết yêu."

Bạch Thư khựng lại, tay cô siết chặt lấy quyển sổ vừa cầm lên.

Đã bao lâu rồi chưa có ai nói với cô những lời như vậy? Không phải là kiểu phán xét đúng sai về kỹ thuật, cũng không phải lời khen ngợi sáo rỗng thường tình - mà là một cái gì đó.. Chạm vào tận sâu bên trong theo một cách vô cùng kỳ lạ.

Cô không đáp lại, nhưng khi bước ra khỏi phòng, trái tim vốn dĩ bình lặng của Bạch Thư bỗng rung lên một nhịp lạ thường. Giống như sau bao nhiêu năm tháng băng giá, một khe nứt nhỏ vừa xuất hiện, để mặc cho một chút hơi ấm lạ lẫm len lỏi vào.
 
0 ❤︎ Bài viết: 3 Tìm chủ đề

Chương 2: Bức ảnh không tiêu đề​


Lớp học mỹ thuật 12A3 buổi chiều hôm ấy chìm trong một bầu không khí đặc quánh mùi sơn dầu và bụi phấn, xen lẫn cái nắng xiên khoai của buổi hoàng hôn đổ dài trên những giá vẽ. Trên mảng tường phía cuối phòng, những bức tranh chưa hoàn thiện của học sinh được treo san sát nhau, trông như một cuộc triển lãm của những mảnh tâm hồn còn dang dở.

Bạch Thư đứng giữa căn phòng vắng, lặng im như một pho tượng. Trước mặt cô là bức tranh vừa mới đặt bút hoàn thành - một thành phố phủ sương xám xịt. Trong tranh, những tòa nhà cao tầng mọc lên sừng sững nhưng không có lấy một bóng người, không một tán cây xanh, cũng chẳng có chút ánh sáng ấm áp nào le lói qua những mảng màu xám xịt trùng lặp. Nó là một sự phản chiếu hoàn hảo cho thế giới nội tâm của cô: Tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Thầy Phong bước lại gần, tiếng bước chân khô khốc trên nền gạch khiến Bạch Thư khẽ liếc mắt. Thầy nhìn bức tranh, gật gù một hồi rồi trầm ngâm: "Vẽ rất chắc tay, bố cục cũng rất tốt. Nhưng mà.." Thầy nghiêng đầu, ánh mắt đầy vẻ tiếc nuối: ".. Vẫn thiếu cái gì đó. Có lẽ là cảm xúc, Thư ạ. Tranh của em giống như một căn phòng đẹp nhưng không bao giờ mở cửa cho ai vào."

Bạch Thư không đáp lời, cũng chẳng có lấy một chút phản ứng nào trên gương mặt thanh tú. Những lời nhận xét kiểu này cô đã nghe đến phát chán, chúng chỉ như gió thoảng qua tai, chẳng thể nào chạm đến vùng lõi lạnh lẽo trong tim cô.

Cô lẳng lặng thu dọn đồ nghề, rời khỏi lớp khi những tia nắng cuối cùng bắt đầu lịm tắt. Bức tranh vẫn được dựng ở đó, cô độc và xám xịt giữa một thế giới đầy sắc màu.

Đi được một đoạn, Bạch Thư sực nhớ mình đã bỏ quên quyển sổ tay ký họa quan trọng trên bàn. Cô quay trở lại. Căn phòng mỹ thuật lúc này đã vắng tanh, tiếng quạt trần đã tắt, chỉ còn lại sự im lìm của những bức tượng thạch cao. Nhưng ở dãy bàn cuối, có một người vẫn còn ở đó.

Cố Hạo.

Cậu ta không vẽ, cũng chẳng làm bài tập. Cậu ngồi vắt vẻo trên bàn, mắt ngước nhìn lên trần nhà một cách vô định, tay xoay nhẹ sợi dây đeo của chiếc máy ảnh cũ kỹ treo trước ngực. Chiếc máy ảnh có vẻ đã qua tay nhiều chủ, vỏ ngoài trầy xước và ố màu thời gian, nhưng lại được lau chùi sạch bóng, phản chiếu chút ánh sáng yếu ớt còn sót lại trong phòng.

Cố Hạo lúc này không hề giống một kẻ "bất trị" hay hay đánh nhau như lời đồn đại. Ánh mắt cậu dường như đang chứa đựng một sự mâu thuẫn rất lớn - vừa trống rỗng lại vừa như đang khao khát tìm kiếm một điều gì đó đẹp đẽ giữa không gian nồng nặc mùi sơn cũ này.

Bạch Thư toan bước tới lấy sổ rồi đi ngay, nhưng đúng lúc đó, ánh mắt Cố Hạo bất ngờ chuyển hướng. Cậu không nhìn cô, mà nhìn vào bức tranh thành phố xám của cô đang dựng nghiêng ở góc tường.

Cậu bước chậm lại gần, đứng nhìn chăm chú vào những mảng màu xám đục ấy một lúc lâu. Rồi, như nói với chính mình, giọng cậu trầm thấp vang lên: "Bức tranh này rất đẹp.. Nhưng nếu có thêm một chút màu đỏ ở đây, có lẽ nó sẽ biết yêu."

Bạch Thư khựng lại, tay cô siết chặt lấy quyển sổ vừa cầm lên.

Đã bao lâu rồi chưa có ai nói với cô những lời như vậy? Không phải là kiểu phán xét đúng sai về kỹ thuật, cũng không phải lời khen ngợi sáo rỗng thường tình - mà là một cái gì đó.. Chạm vào tận sâu bên trong theo một cách vô cùng kỳ lạ.

Cô không đáp lại, nhưng khi bước ra khỏi phòng, trái tim vốn dĩ bình lặng của Bạch Thư bỗng rung lên một nhịp lạ thường. Giống như sau bao nhiêu năm tháng băng giá, một khe nứt nhỏ vừa xuất hiện, để mặc cho một chút hơi ấm lạ lẫm len lỏi vào.

Chương 3: Bài tập giao cảm​


Sáng thứ Hai, phòng Mỹ thuật nồng nặc mùi dầu thông và màu vẽ. Bạch Thư vẫn ngồi ở góc cũ, lặng lẽ gọt bút chì, mắt dán vào những vụn gỗ rơi vãi trên sàn. Với cô, lớp học này chỉ là một nơi để cô trốn sau giá vẽ, dùng những mảng màu tối để che lấp đi sự hiện diện của mình trước đám đông.

Thầy Phong bước vào, thong thả đặt xấp hồ sơ lên bàn rồi gõ tay xuống mặt gỗ: "Bài tập lớn của tháng này là về sự kết nối. Các em sẽ làm việc theo cặp để tạo ra một tác phẩm chung. Thầy muốn thấy sự tương tác giữa hai người trên cùng một khung hình. Danh sách đã có sẵn."

Bạch Thư siết chặt cây bút chì. Cô ghét nhất là phải để người khác can thiệp vào cách cô vẽ. Nhưng khi thầy Phong đọc đến tên mình: "Bạch Thư và Cố Hạo", cô khựng lại.

Phía cuối lớp, Cố Hạo vẫn dựa lưng vào tường, tay vân vê nắp ống kính máy ảnh, gương mặt lơ đãng như thể chuyện này chẳng liên quan gì đến mình. Một vài tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Trong mắt cả lớp, đây là sự kết hợp của hai kẻ kỳ dị nhất trường.

Giờ giải lao, Bạch Thư định lên gặp thầy Phong để xin làm một mình, nhưng Cố Hạo đã đứng chặn ngay lối đi. Cậu ta khoác chiếc áo da bạc màu, gương mặt không chút cảm xúc.

"Khỏi tìm thầy đi, thầy không đổi đâu," Cố Hạo nói thẳng, giọng khô khóc.

"Tôi muốn tự làm," Bạch Thư nhìn vào vạt áo của cậu ta, giọng lạnh lùng đáp lại.

Cố Hạo nhếch mép, một nụ cười không rõ ý vị: "Cậu định cứ vẽ mãi những thứ u ám đó một mình à? Chiều nay tan học đi theo tớ. Coi như đi tìm tư liệu cho bài tập."

Bạch Thư định từ chối, nhưng cái thái độ kiên quyết của cậu ta khiến cô nhất thời không tìm được lý do để bật lại.

Chiều hôm ấy, Cố Hạo dẫn cô lên một chuyến xe buýt vắng người về phía ngoại ô. Họ dừng lại ở một nơi không ai ngờ tới: Nghĩa trang thành phố.

Nhìn những dãy mộ nằm im lìm dưới bầu trời hoàng hôn tím thẫm, Bạch Thư đứng hình: "Cậu đưa tôi đến đây làm cái gì?"

Cố Hạo không nhìn cô, cậu chậm rãi tháo nắp máy ảnh, đưa ống kính lên ngắm nghía: "Ở đây yên tĩnh. Yên tĩnh đến mức cậu có thể nghe rõ mình thực sự đang nghĩ gì, thay vì nghe những tiếng ồn ào vô nghĩa ở trên lớp."

Bạch Thư im lặng. Cô nhìn quanh, nghĩa trang lúc chiều tà không đáng sợ, nó chỉ mang một nỗi buồn tĩnh mịch. Gió thổi qua những tán cây dại tạo nên những tiếng xào xạc đều đặn. Cố Hạo bắt đầu bấm máy. Cậu không chụp những bia mộ to lớn, cậu chụp những kẽ nứt trên đá, chụp những nhành cỏ khô héo đang run rẩy trong gió.

"Nếu phải vẽ sự im lặng này, cậu sẽ dùng màu gì?" Cố Hạo bất ngờ hỏi.

Bạch Thư nhìn về phía chân trời đang tối dần: "Màu tro bụi."

"Còn tớ sẽ chụp nó bằng sự tương phản," Cố Hạo xoay ống kính, lấy nét vào bóng lưng gầy guộc của cô đang đứng giữa những hàng bia mộ.

Tách

Tiếng màn trập vang lên khô khốc. Lần đầu tiên, Bạch Thư thấy mình không phải là một kẻ vô hình đang lẩn trốn, mà là một thực thể hiện hữu rõ ràng trong ống kính của một người khác
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back