Admin

Nothing to lose.. your love to win..
23,305 ❤︎ Bài viết: 3598 Tìm chủ đề
7352 200
Một ngày buồn..

Chúng ta làm tổn thương nhau

Bằng những lời lẽ ra không nên có

Tưởng mong manh, nhẹ nhàng như cỏ

Lại vụng về thành vết xước trong nhau


Trái tim em lặng lẽ đớn đau

Trái tim anh hồ nghi mắc lỗi

Tình yêu ấy đã qua thời nông nổi

Hơn một lần mình đã đắng cay


Lời nói vuột khỏi bàn tay

Vỡ òa trong anh những yêu thương ngày cũ

Nước mắt không rơi, anh ru lòng tự nhủ

Phút không phải mình, nào ai muốn thế đâu..


Nhưng dường như ta đã không còn thuộc về nhau

Ngay cả khi vô tình..

Anh cũng không làm em đau như thế

Dù gắng gượng em vẫn không thể nào mạnh mẽ

Vết xước ở lòng..

Lại đau nhói nơi tim..



Rồi một mai em sẽ lại đi tìm

Sự vẹn nguyên trong yêu thương ngày ấy

Nhưng cảm xúc không nồng nàn đến vậy

Tổn thương mất rồi, có tha thứ được không?


Nỗi nhớ cựa mình nhưng nhức giữa đêm đông

Nước mắt trào dâng đến tận cùng hơi thở

Vòng tay anh cho nỗi buồn chia nửa

Khóa chặt tim mình.. em ngờ vực.. hoài nghi..

(✿•́₋•̩̥̀)


Khuyết danh

55435149853_a1c137d17c_o.png


Bài thơ gợi lên một nỗi buồn rất thật, như cái chênh vênh của hai người đã từng thương nhau sâu đậm nhưng lại vô tình làm nhau đau bởi những lời lẽ không đáng nói. Đọc từng câu, người ta cảm nhận rõ sự mong manh của tình yêu, thứ tưởng nhẹ như cỏ nhưng lại dễ trở thành vết xước sâu trong lòng. Trái tim người con gái lặng lẽ chịu đựng, trái tim người con trai thì đầy nghi hoặc và hối hận, cả hai đều đớn đau theo cách riêng của mình. Những câu thơ như tiếng thở dài của một mối tình đã qua thời nông nổi, đã chạm đủ những đắng cay nhưng vẫn không thoát được tổn thương. Cảm giác vụt khỏi tay một lời nói, một khoảnh khắc không kịp giữ, để rồi yêu thương cũ vỡ òa, khiến người đọc cũng chạnh lòng theo.

55435433285_47b994d66b_o.png


Nỗi đau trong bài thơ không ồn ào mà thấm dần, âm ỉ, giống như vết thương nằm sâu trong tim. Dù muốn tha thứ, muốn mạnh mẽ, nhưng tổn thương đã in dấu khiến lòng người ngờ vực và hoang mang. Có những điều đã nứt vỡ rồi sẽ khó trở lại vẹn nguyên, dù vẫn còn thương, còn nhớ, còn khao khát vòng tay xưa. Bài thơ mang màu buồn của một mối quan hệ đã đi đến ngã rẽ, khi yêu thương vẫn còn nhưng đôi trái tim không còn thuộc về nhau như trước. Đọc đến cuối, người ta chỉ thấy một nỗi tiếc nuối lặng lẽ, một câu hỏi nhỏ mà day dứt: Tổn thương mất rồi, liệu có tha thứ được không?
 
Chỉnh sửa cuối:
1,642 ❤︎ Bài viết: 1883 Tìm chủ đề
Có những vết thương không đến từ sự phản bội, cũng không vì hết yêu. Chúng được tạo ra từ những lời nói buột miệng trong lúc cả hai đều đang tổn thương. Chỉ một câu nói quá nặng, một ánh mắt quá lạnh, cũng đủ để trái tim người mình yêu rạn thêm một vết nứt.

Image


Điều khiến bài thơ day dứt không phải là những lời trách móc, mà là cảm giác bất lực của hai người vẫn còn yêu nhau nhưng lại không biết cách yêu nhau đúng hơn. Anh đau vì đã làm em tổn thương. Em đau vì người làm mình khóc lại chính là người mình yêu nhất. Hai trái tim cùng chảy máu, nhưng chẳng ai biết phải bắt đầu chữa lành từ đâu.

Có những lúc nóng giận, người ta cứ nghĩ lời nói rồi sẽ trôi đi như gió. Nhưng không, lời nói khi đã chạm vào trái tim thì sẽ ở lại rất lâu. Có thể vết thương ngoài da sẽ lành sau vài ngày, còn những câu nói vô tình lại âm thầm ở trong ký ức suốt nhiều tháng, nhiều năm. Đến khi ôm nhau, người ta vẫn nhớ cảm giác đã từng bị chính người mình yêu làm đau.

Đọc đến đoạn em không còn mạnh mẽ được nữa, lòng chợt nghẹn lại. Bởi ai cũng có giới hạn của sự chịu đựng. Tha thứ không khó, nhưng để trái tim tin tưởng như ngày đầu mới là điều khó nhất. Có những vết xước nhìn thì rất nhỏ, nhưng lại nằm đúng nơi yếu mềm nhất của một con người.

Điều đẹp nhất của bài thơ là không ai nhận mình hoàn toàn đúng, cũng không ai biến người kia thành kẻ có lỗi. Chỉ là hai con người đã yêu nhau rất thật, nhưng có lúc lại vô tình làm đau nhau rất thật. Chính sự thành thật ấy khiến nỗi buồn trong bài thơ trở nên gần gũi, bởi hầu như ai từng yêu cũng đã ít nhất một lần trải qua.

Đôi khi, tình yêu không kết thúc vì hết yêu, mà vì những tổn thương cứ âm thầm chồng chất. Mỗi lần một ít, đến khi trái tim mệt quá thì không còn đủ sức để tin như trước nữa. Điều đáng tiếc nhất không phải là đã từng làm nhau đau, mà là nhận ra điều đó khi cả hai đều đã mang quá nhiều vết xước.

Nhưng mình vẫn tin vào một điều rất đẹp: Nếu hai người còn đủ yêu để cùng nhìn lại những lỗi lầm của mình, còn đủ can đảm để nói một lời xin lỗi và đủ bao dung để nắm tay nhau thêm một lần nữa, thì những vết thương ấy rồi sẽ thành sẹo. Chúng sẽ không biến mất, nhưng sẽ nhắc cả hai biết nâng niu nhau hơn, để không bao giờ phải đánh mất người mình yêu chỉ vì những lời nói trong một phút không còn là chính mình.
 
Last edited by a moderator:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back