1 ❤︎ Bài viết: 3 Tìm chủ đề
45 0

Chiếc Ghế Trống​


Ngày đầu tiên đi làm thêm ở quán cà phê, Nam luôn chọn chiếc bàn cạnh cửa sổ để nghỉ sau mỗi ca. Đối diện cậu là một chiếc ghế trống. Mỗi tối, cậu đều nhìn nó và tự nhủ: "Một ngày nào đó, mình sẽ không phải lo từng đồng tiền nữa."

Nam mơ làm YouTuber. Nhưng suốt một năm, cậu chỉ có hơn một trăm người theo dõi. Video quay bằng điện thoại cũ, âm thanh rè, hình ảnh rung lắc. Bạn bè lần lượt bỏ cuộc, còn cậu vẫn lặng lẽ đăng video mỗi tuần.

Có người bình luận: "Bỏ đi, không ai xem đâu."

Nam chỉ mỉm cười rồi tiếp tục.

Mỗi tối tan ca, cậu lại ngồi trước chiếc ghế trống, mở máy tính cũ, học cách dựng video, luyện giọng nói, đọc sách về kể chuyện. Có hôm mệt đến mức ngủ gục trên bàn, sáng hôm sau lại dậy đi học rồi đi làm.

Ba năm trôi qua.

Một buổi sáng, Nam thức dậy vì điện thoại liên tục rung. Một video cậu đăng từ hai ngày trước bất ngờ lan truyền. Hàng triệu lượt xem. Hàng chục nghìn người đăng ký mới.

Ít lâu sau, Nam quay lại quán cà phê cũ.

Mọi thứ vẫn vậy. Chỉ khác là chiếc ghế đối diện không còn trống nữa.

Một cậu học sinh ngồi xuống, ngập ngừng hỏi:

"Anh Nam.. Em theo dõi anh từ lâu. Em cũng muốn làm video, nhưng em sợ không ai xem."

Nam nhìn cậu bé, rồi nhìn chiếc ghế đã từng chứng kiến bao đêm mình nghi ngờ bản thân.

Cậu mỉm cười:

"Ngày xưa anh cũng nghĩ vậy. Nhưng nếu anh bỏ cuộc ở video thứ một trăm, thì sẽ chẳng bao giờ có video thứ một trăm lẻ một."

Cậu học sinh gật đầu, ánh mắt sáng lên.

Nam chợt nhận ra, thành công không phải là ngày có hàng triệu người biết đến mình. Thành công là khi câu chuyện của mình trở thành lý do để một người khác dám bắt đầu.

Đôi khi, điều ngăn cách giữa một giấc mơ dang dở và một giấc mơ thành hiện thực chỉ là thêm một lần cố gắng, vào đúng ngày mà ai cũng nghĩ bạn sẽ từ bỏ.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back