438
0
Chiếc Bóng Và Ánh Sáng
Có những lúc bất chợt nhớ về quãng thời gian đầu tiên đặt chân đến Sài Gòn, khi một mình lên thành phố thi đại học. Khu nhà trọ ấy chật hẹp và phức tạp, căn phòng nhỏ chỉ chừng mười mét vuông. Chị cùng phòng đi làm thường rất khuya mới về. Bốn ngày liền tôi gần như không ra khỏi phòng, chỉ ngồi bên chiếc bàn con, học dưới ánh đèn mờ đến mỏi cả mắt.Đôi lúc lại nhớ bóng tối trong căn phòng ấy. Nó không đáng sợ, chỉ lặng lẽ và quen thuộc, như một người bạn biết giữ im lặng.
Đêm hôm đó phòng hết nước, như một lí do ép tôi phải đi ra ngoài, và ngay khi vừa đặt chân xuống đường, cảm giác choáng ngợp ập đến ngay lập tức. Sài Gòn sáng quá. Những ánh đèn kéo dài bất tận, lung linh và hoa lệ, như thể cả thành phố chưa từng biết đến giấc ngủ. Đó là lần đầu tiên tôi thật sự nhìn thấy Sài Gòn.
Mãi về sau, khi những người bạn xa quê hỏi tôi điều gì khiến tôi nhớ nhất về thành phố này, tôi luôn trả lời: Sài Gòn rất sáng.
Tôi chưa từng sợ bóng tối, nhưng ở lâu trong ánh sáng quá, đến lúc quay trở về với bóng tối, trong lòng lại dấy lên một chút không yên, một cảm giác lạ lẫm, giống như mình đã đánh rơi đâu đó khả năng bình thản khi ở một mình.
***
Tôi là chiếc bóng nhỏ
Lạc giữa thành phố xa hoa
Được sinh ra từ ánh đèn
Càng rực rỡ bao nhiêu
Lòng càng choáng ngợp bấy nhiêu.
Người bước qua thành phố
Khoác lên mình ngàn biển hiệu
Nơi thành phố ngập tiếng cười
Xe cộ vụt đi như sao băng
Chỉ tôi nằm lại dưới chân người.
Theo người qua bao con đường lấp lánh
Như những giấc mơ chồng lên nhau
Mọi câu chuyện đều có người để kể
Mọi ánh mắt đều có điểm tựa để dừng
Chỉ riêng tôi không một ai gọi.
Tôi yêu ban công ngập ánh đèn
Yêu cửa sổ mở ra nửa đêm không ngủ
Yêu tiếng hát vọng từ quán xá xa lạ
Yêu cả vết nứt trên vỉa hè ướt mưa
Chỉ cần một tia sáng, cũng đủ để tồn tại.
Tôi từng đứng trong bóng tối
Nhưng chưa từng thấy cô đơn
Một ngày người khẽ lướt qua
Dưới bóng đêm ánh mắt rực rỡ
Giữa dòng người bước chân khẽ chậm
Tôi mỏng manh bên dưới gót giày
Người cúi đầu môi nhẹ cười
Như nhận ra tôi đang tồn tại
Giữ tôi như một bí mật nhỏ
Giữa cả vũ trụ xa hoa ánh đèn.
Người chào ánh đèn giao lộ
Khẽ gật đầu với những kẻ lang thang
Cùng tôi trôi qua đêm không ngủ
Yêu thành phố, yêu cuộc đời
Yêu ánh sáng quá lộng lẫy.
Rồi ánh sáng cũng biết mỏi mệt
Người rời đi không ngoảnh lại
Những biển hiệu cũng tắt dần
Tuột khỏi chân người về bóng tối
Nơi tôi không thể theo cùng.
Tôi chưa từng sợ hãi bóng tối
Chưa từng cô đơn trong im lặng
Nhưng giữa thành phố quá sáng
Tôi quên mất cách khi ở một mình
Mà cảm thấy lòng vẫn an yên.
Bàn tay người một lần lướt qua
Chạm vào chiếc bóng nơi góc tối
Trong mắt người có bình minh lẫn hoàng hôn
Đẹp hơn mọi ánh đèn phố thành
Một lần cũng chẳng thuộc về tôi.
Từng nghĩ chỉ cần ở dưới chân người
Là trong mình đã đủ một thế giới
Khi ánh sáng quay lưng rời đi
Tôi đứng yên trong phần tối quen thuộc
Học lại cách để không còn cô đơn.
***
Chì Đen
Tôi là chiếc bóng nhỏ
Lạc giữa thành phố xa hoa
Được sinh ra từ ánh đèn
Càng rực rỡ bao nhiêu
Lòng càng choáng ngợp bấy nhiêu.
Người bước qua thành phố
Khoác lên mình ngàn biển hiệu
Nơi thành phố ngập tiếng cười
Xe cộ vụt đi như sao băng
Chỉ tôi nằm lại dưới chân người.
Theo người qua bao con đường lấp lánh
Như những giấc mơ chồng lên nhau
Mọi câu chuyện đều có người để kể
Mọi ánh mắt đều có điểm tựa để dừng
Chỉ riêng tôi không một ai gọi.
Tôi yêu ban công ngập ánh đèn
Yêu cửa sổ mở ra nửa đêm không ngủ
Yêu tiếng hát vọng từ quán xá xa lạ
Yêu cả vết nứt trên vỉa hè ướt mưa
Chỉ cần một tia sáng, cũng đủ để tồn tại.
Tôi từng đứng trong bóng tối
Nhưng chưa từng thấy cô đơn
Một ngày người khẽ lướt qua
Dưới bóng đêm ánh mắt rực rỡ
Giữa dòng người bước chân khẽ chậm
Tôi mỏng manh bên dưới gót giày
Người cúi đầu môi nhẹ cười
Như nhận ra tôi đang tồn tại
Giữ tôi như một bí mật nhỏ
Giữa cả vũ trụ xa hoa ánh đèn.
Người chào ánh đèn giao lộ
Khẽ gật đầu với những kẻ lang thang
Cùng tôi trôi qua đêm không ngủ
Yêu thành phố, yêu cuộc đời
Yêu ánh sáng quá lộng lẫy.
Rồi ánh sáng cũng biết mỏi mệt
Người rời đi không ngoảnh lại
Những biển hiệu cũng tắt dần
Tuột khỏi chân người về bóng tối
Nơi tôi không thể theo cùng.
Tôi chưa từng sợ hãi bóng tối
Chưa từng cô đơn trong im lặng
Nhưng giữa thành phố quá sáng
Tôi quên mất cách khi ở một mình
Mà cảm thấy lòng vẫn an yên.
Bàn tay người một lần lướt qua
Chạm vào chiếc bóng nơi góc tối
Trong mắt người có bình minh lẫn hoàng hôn
Đẹp hơn mọi ánh đèn phố thành
Một lần cũng chẳng thuộc về tôi.
Từng nghĩ chỉ cần ở dưới chân người
Là trong mình đã đủ một thế giới
Khi ánh sáng quay lưng rời đi
Tôi đứng yên trong phần tối quen thuộc
Học lại cách để không còn cô đơn.
***
Chì Đen
Chỉnh sửa cuối:




