Trọng Hiếu cảm thấy tâm trạng mình rối bời, như có một vết cắt nhẹ trong tim khi tận mắt chứng kiến Minh Lan lên xe một người con trai khác. Tối hôm ấy, anh không về phòng trọ mà chạy đến nhà Minh Lan, dừng xe trong một góc khuất, lén nhìn về phía nhà cô. Vài phút sau, người thanh niên dáng vẻ lịch lãm chở Minh Lan về đến nhà. Dù giữa họ không có bất cứ cử chỉ thân mật nào nhưng không hiểu sao Trọng Hiếu cảm giác lồng ngực mình như thắt lại, khó chịu. Có phải mình đang ghen không? Anh tự hỏi. Nhưng rồi tự trả lời: Mình với Minh Lan có là gì của nhau đâu, chỉ là bạn bè thôi mà, sao lại ghen? Ngày xưa, mình từng thấy Thuận Thiên hôn Minh Lan, tại sao lúc đó mình không có cảm giác như lúc này?
Về đến phòng trọ, Trọng Hiếu nằm dài xuống chiếc nệm đã xẹp lún sau bốn năm chinh chiến ở trường đại học. Mấy người bạn cùng phòng đi chơi vẫn chưa về, Trọng Hiếu cảm thấy xung quanh mình trống vắng. Anh muốn có ai đó trò chuyện, chia sẻ với mình. Ngay lúc đó, chiếc điện thoại Motorola trong túi quần rung lên. Tin nhắn của một thằng bạn cùng lớp hỏi về luận án tốt nghiệp. Tâm trạng hiện tại của anh không tốt nên chẳng muốn trả lời. Mở danh bạ trên điện thoại, tên Bảo Khanh hiện ra ngay trên đầu danh sách. Chần chừ một chút, Trọng Hiếu bấm gọi.
"Alô. Có chuyện gì mà gọi giờ này vậy đồng chí em?" - Tiếng Bảo Khanh bên kia.
Trọng Hiếu đổi tư thế nằm, hỏi:
"Khanh ngủ chưa?"
"Sắp chứ chưa ngủ."
Là chị em họ nên khi chỉ có hai người, Trọng Hiếu và Bảo Khanh nói chuyện rất thoải mái, thường xưng tên. Bảo Khanh hay gọi Trọng Hiếu là "đồng chí em", còn Trọng Hiếu gọi cô là "bà chị nhỏ" vì dù cùng tuổi nhưng anh lớn hơn năm tháng. Lúc trước, có chuyện gì là hai đứa thường thủ thỉ với nhau. Tuy nhiên, khi lớn rồi họ lại ít khi gọi điện cho nhau, thường chỉ liên lạc khi có việc quan trọng hoặc liên quan đến họ hàng. Chủ yếu là nhắn tin hỏi thăm. Vì vậy, khi Trọng Hiếu gọi lúc tối muộn là Bảo Khanh biết ngay là có chuyện.
"Gọi giờ này, chắc có chuyện trọng đại, phải không?" - Bảo Khanh mở lời.
Trọng Hiếu đưa tay xoa mạnh lên mặt, chần chừ không biết có nên kể chuyện mình đang vướng mắc cho Bảo Khanh nghe không. Nếu biết Minh Lan là người khiến anh rối bời tâm can, liệu Bảo Khanh có ngạc nhiên và cười nhạo anh không? Rồi khi biết chuyện, Bảo Khanh sẽ giúp được gì cho anh?
Thấy Trọng Hiếu im lặng, Bảo Khanh thúc giục:
"Nói xem, chuyện gì mà khiến đồng chí em day dứt thế?"
Lặng im thêm một chút, hít một hơi thật sâu, Trọng Hiếu thú nhận:
"Chuyện tình cảm riêng tư."
Và anh kể cho Bảo Khanh nghe tình cảnh của mình, nhưng không tiết lộ nhân vật nữ chính là Minh Lan. Anh bịa ra một cô Diễm My học chung lớp và chia sẻ về tâm trạng hiện tại của mình. Nghe xong, Bảo Khanh kết luận:
"Vậy thì Hiếu phải tiến lên, chứ đừng dậm chân tại chỗ nữa. Khanh nghĩ anh chàng kia đang cố chinh phục Diễm My. Theo những gì Hiếu kể, Khanh có cảm giác Diễm My cũng mến anh chàng này. Phải hành động thôi, nếu thật sự có tình cảm với Diễm My."
Hành động như thế nào đây? Đó là điều khiến Trọng Hiếu băn khoăn vì anh không biết Minh Lan nghĩ gì về mình, liệu mối quan hệ giữa hai người có tồn tại tình cảm nam nữ không, hay cô chỉ xem anh như một người bạn thân? Sau khi trò chuyện với Bảo Khanh, tối đó Trọng Hiếu gần như thức trắng.
Ba ngày sau, Trọng Hiếu quyết định gọi điện thoại cho Minh Lan, hẹn đi cà phê. Trong những ngày qua, anh sống trong tâm trạng bất an và lo lắng, không biết có nên bày tỏ tình cảm với Minh Lan hay không khi cả hai đang bù đầu với kỳ thi tốt nghiệp. Đem chuyện yêu đương ra giải quyết ngay thời điểm này dường như không phải lúc. Nhưng nếu cứ im lặng, rất có thể anh sẽ đánh mất Minh Lan. Bởi anh chàng kia - sau này Trọng Hiếu biết là Nhất Nguyên - ở sát bên cạnh Minh Lan do chung lớp, lại thẳng thắn thể hiện tình cảm với cô. "Nhất cự ly, nhì cường độ", Trọng Hiếu thua cả hai điều này.
Minh Lan chọn quán cà phê sân vườn gần nhà để khỏi phải đi xa. Thời tiết thành phố đang vào hè, đỏng đảnh như thiếu nữ mười lăm, sáng còn nắng chang chang, đến trưa đã mưa tầm tã. Cô ngạc nhiên khi thấy Trọng Hiếu ăn mặc lịch sự hơn mọi ngày: Áo sơ mi xanh dài tay, quần jeans đen và đôi giày Bata. Lúc anh ngồi xuống đối diện, cô ngửi thấy thoang thoảng mùi nước hoa hương gỗ. Đó là mùi cô từng nói mình rất thích đàn ông dùng, trong một lần hai người ngồi nói chuyện về thời trang. Nhận thấy nét mặt Trọng Hiếu hơi căng thẳng, Minh Lan đùa:
"Hôm nay đi hỏi vợ hay sao mà chỉnh tề thế?"
Trọng Hiếu gượng cười, giả lả, mắt không dám nhìn thẳng vào Minh Lan, nói:
"Có ai thích mình đâu mà hỏi."
Im lặng một lúc đủ lâu, Trọng Hiếu lấy hết can đảm lên tiếng, giọng nói khàn đục như bị chặn ngay cổ:
"Anh chàng hôm trước chở Lan về là bạn Lan, phải không?"
Minh Lan mở to mắt, gật nhẹ đầu xác nhận.
"Ừ, bạn học cùng lớp với Lan, tên Nhất Nguyên."
Trọng Hiếu buột miệng nói một câu mà sau đó anh cảm thấy mình vô duyên:
"Tên gì như phim kiếm hiệp!"
Minh Lan bật cười:
"Đúng là cái tên nghe rất ấn tượng."
"Hình như anh ta thích Lan?" - Trọng Hiếu hỏi.
Minh Lan nhún vai, trả lời với vẻ mặt bình thản:
"Kệ! Lan chưa nghĩ tới chuyện đó."
Trọng Hiếu hỏi tiếp:
"Nếu như anh ta.. Hiếu nói giả dụ thôi, anh ta tỏ tình với Lan, Lan có đồng ý không?"
Minh Lan nghiêng đầu, nhìn Trọng Hiếu với vẻ ngạc nhiên:
"Lan đã nói là hiện tại Lan không nghĩ đến mấy chuyện linh tinh đó. Phải xong tốt nghiệp, rồi đi làm, ổn định đâu đó thì mới tính tới."
Cô nháy mắt tinh nghịch:
"Tuy nhiên, nếu người tỏ tình với Lan là Hiếu, có lẽ Lan sẽ suy nghĩ lại."
Ngay lúc đó, Trọng Hiếu định bày tỏ nỗi lòng của mình, vì đó là cơ hội tốt. Nhưng thái độ không nghiêm túc của Minh Lan khiến anh khựng lại, chỉ biết cười. Chợt, Minh Lan hỏi:
"Ủa, mà hôm nay Hiếu hẹn Lan có chuyện gì không?"
Trọng Hiếu ngập ngừng:
"Ừ, thì.. thấy rảnh nên rủ đi cà phê thôi."
Minh Lan nhìn Trọng Hiếu, hỏi nửa đùa nử thật:
"Đừng nói là nhớ Lan nhé!"
Trọng Hiếu cười cười, tay khuấy nhẹ chiếc muỗng trong ly cà phê. Vậy là cuộc hẹn hôm đó không đi theo quỹ đạo như anh dự kiến. Toan mở lời nhưng thấy Minh Lan hai lần bảo hiện tại không quan tâm đến chuyện tình cảm, anh chỉ biết câm lặng. Chờ một dịp khác vậy.
* * *
Mưa lớn ngay giữa trưa, nước trút xuống như thác, mọi sinh hoạt trên đường phố gần như dừng lại. Chỉ trong phút chốc, mặt đường mênh mông nước. Vài chiếc xe tải phóng qua, tạo thành những vệt nước khổng lồ, bắn vào nhà dân hai bên đường. Thuận Thiên ngồi trên chiếc ghế gỗ, vắt chân chữ ngũ trong tiệm sửa xe, châm điếu thuốc, mắt ngó theo dòng nước chảy xiết tạo thành một vòng xoáy nơi miệng cống phía bên kia đường. Sáng sớm nay, một chiếc xe đầu kéo quay đầu, bánh xe làm mẻ mất một góc nắp cống. Chưa kịp sửa thì mưa, để lại một lỗ hỏng nguy hiểm.
Bất ngờ, một đứa bé khoảng ba tuổi trong căn nhà đối diện bước ra hiên, một tay túm hai ống quần, tay còn lại cầm thanh kiếm đồ chơi bằng nhựa quẹt quẹt xuống đất, làm nước bắn tung tóe, vẻ mặt thích thú. Không có người lớn trong nhà. Thuận Thiên vội đứng dậy khi đứa bé càng lúc càng đến gần miệng cống. Anh hét to:
"Cu Tin! Đi vào! Nghe không, Tin?"
Thằng bé vẫn say sưa với trò chơi vọc nước của mình. Thuận Thiên bước ra ngoài hiên, giọng cố to hơn:
"Nguy hiểm lắm, đi vào trong nhà ngay, nghe không, Tin?"
Cu Tin nghe gọi, ngước lên nhìn Thuận Thiên, cười toe toét, tay chỉ dừng lại một chút rồi tiếp tục quơ xuống dòng nước trước mặt. Do vung tay quá mạnh, mất đà, thằng bé trượt chân ngã về phía sau. Thuận Thiên hoảng hốt, phóng ra đường.
Rầm. Một chiếc xe máy chạy với tốc độ cao, người trên xe mặc áo mưa trùm kín mít nên không tránh kịp, đâm thẳng vào Thuận Thiên. Anh bị đẩy đi một đoạn, đầu đập xuống đường, bất tỉnh. Mắt anh kịp nhìn qua bên kia đường, nơi cu Tin vừa trượt ngã.
* * *
Tỉnh dậy, Thuận Thiên cảm thấy đầu hơi rêm rêm đau, khắp người ê ẩm. Nhưng anh vẫn nhận ra hơi ấm từ bàn tay trái của mình. Khi anh mở mắt, hơi ấm ấy biến mất. Anh nhìn thấy Bảo Khanh, gương mặt vẫn chưa vơi đi nét lo lắng. Hơi ấm anh cảm nhận được chính là bàn tay của Bảo Khanh. Cô đã vội buông ra khi biết Thuận Thiên tỉnh dậy.
"Thiên tỉnh rồi!" - Giọng Bảo Khanh reo lên khe khẽ.
Buổi trưa, lúc đang chuẩn bị cho học trò ăn xế, Bảo Khanh nhận được điện thoại từ Thuận Minh - cô em gái lớn của Thuận Thiên, báo anh bị tai nạn. Từ đó đến chiều, cô liên tục nhắn tin hỏi thăm tình hình. Thuận Minh báo anh trai vẫn chưa tỉnh, càng khiến Bảo Khanh lo lắng hơn. Vừa về tới thị trấn, cô chạy ngay vào bệnh viện. Thuận Minh nói:
"Anh hai vẫn hôn mê nhưng bác sĩ bảo không sao, đầu chỉ bị chấn động nhẹ."
Bảo Khanh bước đến bên giường bệnh, lòng trĩu nặng. Thuận Minh dùng khăn ướt lau nhẹ vết bùn đất dính dưới cổ anh trai, kể lại toàn bộ sự việc. Rồi cô bé quay sang Bảo Khanh:
"Chị giúp em trông anh Thiên được không? Em muốn chạy về nhà, má với mấy đứa nhỏ cũng đang sốt ruột muốn tình hình anh Thiên."
Bảo Khanh gật đầu:
"Ừ, em về đi. Chị ở lại chăm Thiên được mà."
Sau khi Thuận Minh rời đi, Bảo Khanh ngồi nhẹ lên mép giường, đưa mắt nhìn Thuận Thiên. Bất giác, cô mạnh dạn nắm lấy bàn tay anh. Bàn tay anh chai sần, vẫn còn vương vết dầu nhớt chưa kịp rửa. Cô nắm chặt tay anh như sợ khi Thuận Thiên tỉnh dậy, cô sẽ không còn cơ hội chạm vào. Tuy nhiên, khi thấy Thuận Thiên khẽ cựa mình, cô vội vàng buông tay anh ra.
Thuận Thiên đưa mắt nhìn quanh, giọng vẫn còn chút hoảng hốt:
"Cu Tin có bị gì không?"
Bảo Khanh đặt tay lên cánh tay Thuận Thiên, dịu dàng nói:
"Thuận Minh bảo bé Tin không sao cả, vì trong nhà có người chạy ra kịp thời bế vào. Thằng nhỏ chỉ hoảng sợ thôi. Thiên mới là người bị nặng đấy."
Thuận Thiên thở phào nhẹ nhõm. Anh nhìn Bảo Khanh bằng ánh mắt trìu mến. Ngay khoảnh khắc ấy, anh cảm nhận rõ ràng tình cảm của Bảo Khanh - điều mà trước giờ anh vẫn phân vân, không biết tình cảm cô dành cho mình là gì, chỉ là bạn bè giúp đỡ, quan tâm nhau, hay là một thứ tình cảm sâu sắc hơn. Nhưng hôm ấy, Thuận Thiên đã có câu trả lời. Bất ngờ, anh dùng bàn tay phải vẫn đang truyền dịch nắm nhẹ tay Bảo Khanh, từ từ đưa lên môi, trao cho cô một nụ hôn. Giọng anh đầy xúc động:
"Thiên cảm ơn Khanh!"
Bảo Khanh mỉm cười, để yên tay mình trong tay Thuận Thiên. Cô thấy sóng mũi cay cay, xúc động. Cô nhìn thấy một giọt nước mắt lăn từ khóe mắt Thuận Thiên xuống vành tai.
* * *
Thông tin Thuận Thiên và Bảo Khanh bày tỏ tình cảm với nhau nhanh chóng đến tai Trọng Hiếu. Anh có vẻ thích thú với mối tình này và lập tức gọi cho Bảo Khanh, trêu ghẹo:
"Ê, vậy mà có người mạnh miệng tuyên bố không yêu trước 30 tuổi. Sao đổi ý nhanh thế?"
Bảo Khanh cười khúc khích qua điện thoại. Trọng Hiếu tiếp tục:
"Nghe đồn cả D'ran đều biết chuyện của hai người, đúng không?"
"Đâu phải, cả thế giới biết luôn đấy chứ, nên mới lọt đến tai mấy người!" - Bảo Khanh đáp lại hài hước.
Trước khi cúp máy, Trọng Hiếu vẫn chưa chịu buông tha người chị họ:
"Kiểm tra lại xem có đúng Thiên chịu mày không, chứ hôm tai nạn, Thiên bị chấn động não, không khéo hắn nói nhảm đó!"
Trong khi đó, khi biết tin, Minh Lan hơi ngẩn người. Một nỗi buồn thoáng qua. Tuy nhiên, cô gạt đi, tự nhủ: Phải mừng cho bạn mình chứ, sao lại u sầu? Với Thuận Thiên, đó đã là chuyện cũ, có gì đâu mà lấn cấn? Chính Thuận Thiên đã buông tay, đâu phải tại mình. Gần năm năm rồi, tất cả đều đã thuộc về
kỷ niệm. Minh Lan nhắn tin cho Bảo Khanh và Thuận Thiên: "Chúc mừng hai bạn!".
* * *
Một buổi tối, khi Minh Lan đang tẩy trang chuẩn bị đi ngủ, bà Thanh Minh gõ cửa phòng con gái.
"Mẹ đây."
Minh Lan quay lại, lên tiếng:
"Mẹ vào đi."
Bà Thanh Minh ngồi xuống giường cạnh bàn phấn. Minh Lan hỏi:
"Có chuyện gì vậy mẹ?"
Nhìn con gái, bà Thanh Minh chần chừ một thoáng rồi nói:
"Hôm trước bác Lâm Hoa gái có đến nhà mình. Bác có hỏi thăm con."
Ngưng một lát để chờ phản ứng của con gái, bà nói tiếp:
"Bác hỏi mẹ có biết gì về chuyện con với Nhất Nguyên không?"
Minh Lan vẫn bình thản, xoa lên mặt lớp kem dưỡng ẩm, trả lời:
"Từ khi Nguyên đi Singapore học cao học, bọn con chỉ liên lạc với nhau qua email. Mà chuyện con với Nhất Nguyên là chuyện gì vậy mẹ?"
Bà Thanh Minh ngập ngừng:
"Thì là chuyện tình cảm của hai đứa."
Minh Lan vỗ nhẹ lên hai má, rồi đẩy nhẹ chiếc đôn đến gần mẹ, đáp:
"Bọn con chỉ là bạn thôi. Sau kỳ thi tốt nghiệp, Nguyên có tỏ tình với con."
Mắt bà Thanh Minh sáng rỡ:
"Thật thế à?"
Minh Lan gật đầu, nói tiếp:
"Nhưng con bảo con chưa nghĩ đến chuyện đó, muốn dành thời gian cho công việc trước đã. Với lại, bấy lâu nay con chỉ xem Nguyên như bạn, như người anh trai trong nhà."
Gương mặt bà Thanh Minh thoáng buồn:
"Mẹ thấy Nhất Nguyên cũng tốt mà con."
Minh Lan cười:
"Thì con có nói Nguyên không tốt đâu. Nhưng chuyện tình cảm không thể nói tốt hay xấu được."
Bà Thanh Minh nhìn vào mắt con gái, nghi ngờ:
"Hay là con đang có tình cảm với thằng Hiếu? Mẹ thấy hai đứa hay quấn quýt bên nhau như ngày xưa."
Minh Lan choàng tay ôm lấy mẹ, vỗ nhẹ lên lưng bà:
"Ôi, mẹ không cần phải lo cho con. Con lớn rồi!"
Bà Thanh Minh bước ra khỏi phòng Minh Lan, lòng băn khoăn liệu con gái có đang phải lòng Trọng Hiếu. Thật ra, bà không muốn can dự vào chuyện tình cảm của con, nhưng bà luôn mong Minh Lan tìm được một người chồng xứng đáng. Nhớ lại trước đây, bà từng phản đối mối tình của con gái với Thuận Thiên. Dù anh là người phúc hậu, chăm chỉ, bà vẫn lo rằng Thuận Thiên khó đảm bảo một tương lai ổn định cho Minh Lan. Giờ đây, bà muốn kết nối con gái với Nhất Nguyên - người mà bà tin sẽ mang lại cuộc sống an nhàn cho Minh Lan. Đó là những suy nghĩ của bà Thanh Minh.