- Xu
- 5
22
0
Mình vừa hoàn thành một dự án âm nhạc khá đặc biệt mang tên CHÉN NÀY, được lấy cảm hứng từ bài thơ bất hủ Hồ Trường của Nguyễn Bá Trác.
Khi đọc lại tác phẩm, mình nhận ra rất nhiều câu chữ Hán Việt đã trở nên khá xa lạ với người nghe trẻ ngày nay. Thay vì phổ nhạc nguyên văn, mình chọn cách phóng tác: Giữ lại tinh thần của người trượng phu, nỗi cô độc, chí lớn và câu hỏi day dứt "Ta biết rót về đâu?", nhưng diễn đạt bằng ngôn ngữ gần gũi hơn để người nghe dễ cảm nhận.
Tên bài hát cũng được đổi thành CHÉN NÀY.
Chiếc chén trong ca khúc không chỉ là chén rượu. Nó tượng trưng cho lời thề, cho chí lớn, cho những điều còn dang dở và cả khoảnh khắc một người tướng quân nâng chén trước giờ xuất quân.
Về âm nhạc, mình thử kết hợp Epic Vietnamese Folk Metal với các nhạc cụ truyền thống như sáo trúc, đàn tranh, đàn nhị, trống chiến cùng guitar điện và dàn nhạc giao hưởng để tạo nên không khí sử thi nhưng vẫn mang màu sắc Á Đông.
Đây là một thử nghiệm khá mới của mình, nên rất mong nhận được góp ý từ mọi người, đặc biệt về:
Phần lời phóng tác có giữ được tinh thần của Hồ Trường không?
Phong cách Epic Folk Metal có phù hợp với chất liệu thơ cổ Việt Nam không?
Nếu là bạn, bạn sẽ giữ nguyên nguyên tác hay mạnh dạn hiện đại hóa hơn nữa?
Mình rất mong được lắng nghe mọi ý kiến để tiếp tục hoàn thiện những dự án âm nhạc sử thi Việt trong thời gian tới.
Xin cảm ơn mọi người đã dành thời gian lắng nghe và góp ý!
Lời nhạc: CHÉN NÀY
(Phóng tác từ cảm hứng bài thơ "Hồ Trường" của Nguyễn Bá Trác)
Kẻ làm trai..
Sinh giữa đất trời..
Sao có thể sống
Một đời lặng lẽ..
Đường còn xa
Vai còn mang kiếm
Dẫu cuối chân trời..
Vẫn ngẩng đầu đi..
Trời Nam nghìn dặm thẳm
Non nước phủ màu sương
Mộng còn dang dở
Đường còn chưa xong
Tuổi còn xanh
Mà tóc đã bạc
Bao năm rong ruổi
Vẫn chưa thấy bến bờ
Rút gươm mà hát
Nâng chén mà hỏi
Trời cao đất rộng
Ai..
Hiểu lòng ta?
Nếu có người..
Xin cùng ta..
Cạn một chén này..
Chén này!
Chén này!
Ta biết..
Rót về đâu?
Rót về phía Đông
Sóng dâng dữ dội
Cuốn bao giấc mộng
Rót về phía Tây
Mưa rơi trắng trời
Lạnh người lữ khách
Rót về phương Bắc
Gió gào cát cuộn
Đá vỡ núi rung
Rót về phương Nam
Mây giăng mờ lối
Có người uống cạn
Cười như điên
Khóc như cuồng
Ai còn tỉnh?
Ai còn say?
Đường ta đi
Chỉ mình ta hiểu
Lòng ta giữ
Không ai đổi thay
Đời trai sinh giữa đất trời
Không cúi đầu
Không lùi bước
Dẫu nghìn bão tố
Vẫn ngẩng đầu đi!
Chén này!
Chén này!
Ta biết..
Rót về đâu?
Nếu trời chưa sáng
Ta làm ánh lửa
Nếu đường chưa mở
Ta bước đầu tiên
Nếu chẳng có người
Cùng nâng chén rượu
Thì một mình ta
Uống với non sông!
Chén này!
Chén này!
Rót cho giấc mộng
Rót cho quê hương
Rót cho người tri kỷ
Rót cho đời trai
