Từ hôm đó, hắn bắt đầu trở lại triều chính. Không ồn ào, không tuyên bố, không cần lý do. Chỉ một buổi thiết triều, hắn xuất hiện như chưa từng rời đi, vẫn khoác triều phục màu sẫm, bước đi giữa hàng trăm ánh mắt của văn võ bá quan, uy nghi, điềm đạm, không ai dám cản.
Hoàng thượng còn trẻ, vừa đăng cơ chưa lâu, vương vị chưa vững, mà hậu cung lại vừa 'mất' một hoàng hậu. Cùng lúc đó, Tạ gia-gia tộc từng là rường cột của triều đình-bất ngờ thể hiện lập trường trung lập nhưng ngấm ngầm nâng đỡ Ngụy Tư Niệm. Các phe phái vốn đang lặng im cũng dần có động tĩnh, từng bước nghiêng về phía hắn.
Không ai biết rõ nội tình, chỉ thấy vị Nhiếp chính vương một lần nữa bước lên triều đình, vẫn khí chất lãnh trầm, miệng cười nhạt, nhưng mệnh lệnh thốt ra không ai dám trái.
Còn ta, vẫn sống trong phủ hắn, tạm thời là một cái tên mới, một thân phận mới. Người ngoài nghĩ ta là một nữ quyến nhà ai đó mà hắn thu nhận, chỉ có hắn và ta biết: Đây không phải là chốn trốn tránh, mà là nơi khởi đầu.
Một đêm nọ, hắn trở về rất muộn, người vương mùi gió lạnh và khói trầm. Ta đang pha trà, hắn bước đến sau lưng, không nói gì, chỉ đặt tay lên vai ta, như một sự xác nhận vô hình.
"Vân Ca," hắn nói khẽ, giọng như gió chạm cửa sổ. "Nếu một ngày ta làm đế, nàng vẫn không đổi ý sao?"
Ta biết tại sao Nguỵ Tư Niệm hỏi ta câu này, hắn biết rõ Tạ Vân Ca ta rất kiêu ngạo luôn không muốn cuối đầu trước ai. Vị trí tôn quý đó ta đã từng muốn nhưng giờ thì không.
Ta không quay lại, chỉ chậm rãi rót thêm nước nóng vào bình sứ, nhàn nhạt đáp:
"Nếu huynh làm vì thiên hạ, ta không can. Nếu làm vì ta, thì đừng."
* * *
Hôm đó trời mưa nhẹ, phủ đệ của hắn yên tĩnh đến lạ. Ta đang ngồi trong thư phòng của hắn, tiện tay lật một quyển binh thư trên giá. Đọc không hiểu mấy, chỉ thấy chữ nhỏ li ti như đàn kiến bò.
Bất giác, phía sau truyền đến một giọng nói trầm thấp:
"Vân Ca lớn rồi nhỉ còn biết đọc binh pháp."
Ta giật mình quay lại, hắn đang tựa vào khung cửa, tay cầm một cái ô vẫn còn vương nước mưa, mái tóc đen dài xõa xuống vai, trên môi treo một nụ cười như không
"Là định dùng binh pháp trị ta?" hắn nói vừa đủ để ta nghe thấy.
Ta hừ một tiếng, đặt sách xuống:
"Vân Ca không trị nổi, huynh cũng thật cho ta mặt mũi."
Hắn đi tới, bước chân không tiếng động. Ta vừa ngẩng đầu đã thấy hắn cúi xuống, khoảng cách rất gần. Tim ta bất giác lỡ một nhịp.
"Bản vương từ trước đến nay thứ nàng muốn đều cho." Hắn nói khẽ
Ta đỏ mặt, xoay người tránh ánh mắt của hắn, vừa đi vừa lầm bầm:
"Phiền chết đi.."
Hắn không giận, trái lại cười khẽ, bước chân thong thả tiến lại gần, bàn tay ấm áp nắm lấy cổ tay ta:
"Vậy.. nàng cũng cho bản vương chút mặt mũi đi, coi như-tỏ ra yêu bản vương một chút cũng được."
Nhiếp Chính Vương một tay che trời, lòng dạ rắn rết? Nghĩ tới lời đồn về hắn rồi nhìn nam nhân trước mắt không khỏi buồn cười:
"Ngài đúng là không biết xấu hổ."
Hắn cười khẽ rồi tiến sát lại gần ta, trong mắt như không thể chứa được thứ khác:
"Vậy Vân Ca hãy yêu ta thêm chút."
Ta khựng lại. Trái tim đập loạn.
Trong khoảnh khắc hắn cúi đầu, ta hít sâu một hơi, như gom hết can đảm cả đời, vươn tay kéo cổ hắn xuống, khẽ hôn lên môi hắn một cái.
Chỉ là chạm nhẹ.
Ta vừa định lùi lại thì cằm bị giữ chặt. Môi hắn áp xuống môi ta-mạnh mẽ, càn quét, mang theo hơi thở bá đạo đặc trưng của hắn.
Ta tròn mắt, chưa kịp phản ứng thì đã bị hắn siết chặt trong vòng tay. Hắn hôn sâu, từng chút từng chút xâm chiếm khiến ta mềm nhũn trong lồng ngực hắn, đến cả thở cũng khó khăn.
Phải đến khi ta vô thức níu lấy vạt áo trước ngực hắn, hắn mới buông ra, hơi thở khàn khàn bên tai ta:
"Vân Ca hôn bản vương rồi thì phải chịu trách nhiệm."
Ta đỏ bừng mặt, lắp bắp phản bác:
"Rõ ràng là huynh.."
Hắn liếm đi chút nước còn đọng lại trên môi khẽ trêu chọc ta:
"Vân ca thấy ta làm sao?"
Không nói nổi, ta dứt khoác đẩy huynh ấy ra khỏi cửa:
"Muộn rồi huynh về sớm Vân Ca không tiễn."
May mà hắn chỉ cười rồi rời đi, nếu nói thêm câu nào ta sẻ xấu hổ đến chết.
* * *
Sau đêm đó, ta không dám đối mặt hắn thêm lần nào nữa. Nhưng Nhiếp chính vương như thể chẳng để tâm đến sự lúng túng của ta, ngày ngày vẫn lui tới phòng ta, hoặc viện cớ bàn việc, hoặc mang mấy quyển sách lạ đến khoe, có hôm còn vác cả một khóm mận trắng về, bảo là "Vân Ca nói từng thích."
Ta biết rõ, hắn không phải kẻ nhàn rỗi hay rảnh rỗi, nhưng vẫn cố tình dành thời gian cho ta. Khiến ta đôi lúc, muốn tin hắn thực lòng.. nhưng càng tin lại càng sợ.
Cùng lúc ấy, trong triều bắt đầu dậy sóng.
Ngụy Tư Niệm khôn ngoan từng bước lôi kéo các thế lực cũ từng thân thiết với Tạ gia, đồng thời khéo léo đặt những người trung thành vào các chức vụ chủ chốt. Trình Uyên dù là đế vương nhưng căn cơ lại nông, thời gian tại vị chưa lâu, lại bị tai tiếng vì chuyện hậu vị và nhà ngoại - càng khiến hắn dần mất tín nhiệm trong mắt triều thần.
Một vài bản tấu dâng lên, dù ngoài mặt vẫn gọi hắn là hoàng thượng, nhưng từng chữ đều hướng mũi dùi về phía hoàng quyền bất ổn.
Lúc ấy, ta ngồi trong thư phòng, thấy hắn thong thả uống trà, ánh mắt lướt qua một loạt mật báo vừa đưa tới, khóe môi hơi nhếch lên:
"Chỉ cần vài trận gió, thì một con thuyền chưa kịp sửa đáy sẽ lật."
Ta hỏi: "Huynh định làm gì tiếp theo?"
Hắn đặt chén trà xuống, nghiêng đầu nhìn ta, ánh mắt trầm ổn như một vực sâu không đáy:
"Nếu nàng không muốn làm hoàng hậu, thì ta sẽ tìm một người khác thay Trình Uyên, khiến ngôi vị đó không còn là trói buộc với nàng."
Người hắn chọn là lục hoàng tử - thông minh, khiêm tốn, chưa từng dính líu đến tranh đoạt, được lòng dân lẫn các học sĩ.
Cùng với sự hậu thuẫn kín đáo từ Tạ gia, hắn từng bước đưa vị hoàng tử này vào triều, bắt đầu tiếp nhận chính vụ, tiếp xúc với đại thần, danh nghĩa là "rèn luyện năng lực dưới sự giám hộ của Nhiếp chính vương".
Trong mắt người ngoài, hắn vẫn là trung thần. Nhưng người từng theo dõi mọi bước đi của hắn như ta - ta biết rõ, đây không còn là "rèn luyện". Đây là soán vị.
Mà ngôi vị ấy, dù không phải cho hắn ngồi.. nhưng quyền sinh sát, lại nằm gọn trong tay hắn.
Trình Uyên không ngu dốt, hắn biết rõ quyền lực đang dần rơi khỏi tay mình. Hắn bắt đầu phản kháng, âm thầm lôi kéo thế lực cũ, ra tay chèn ép Lục hoàng tử và tìm cách kiềm chế thế lực của Nhiếp chính vương.
Trong mắt hắn, Ngụy Tư Niệm chẳng qua chỉ là một kẻ tham quyền, dù có vờ trung thần đến đâu thì cũng chỉ là một con cọp giả dạng mèo. Hắn tin rằng với kinh nghiệm trị quốc của mình, cộng thêm sự ủng hộ từ một phần triều thần, hắn hoàn toàn có thể xoay chuyển thế cờ.
Nhưng Trình Uyên không biết-tất cả những hành động đó đều đã nằm trong dự liệu của Ngụy Tư Niệm. Từng người mà hắn tin tưởng, từng bước đi hắn cho là bí mật, từ bao giờ đã bị theo dõi, bị thao túng, bị khéo léo dẫn dụ vào chiếc lồng không lối thoát.
Một tháng sau, triều đình rung chuyển.
Tấu chương của ba tỉnh lớn nhất cùng lúc được trình lên: Trình Uyên cấu kết với địch quốc, lén bán bản đồ phòng thủ biên giới đổi lấy vũ khí và ngân lượng để mưu đồ tư lợi. Không ít đại thần từng theo phe hắn cũng nhanh chóng "quay đầu", đứng về phía Nhiếp chính vương.
Trình Uyên chết lặng.
Hắn chưa từng bán nước, thậm chí chưa từng chạm đến những bản đồ đó, nhưng tất cả bằng chứng đều rành rành-ngay cả thư tín cũng có nét chữ của hắn, con dấu của hắn, nhân chứng và vật chứng đều đủ đầy.
Lúc bị giam vào thiên lao, Trình Uyên mới hiểu-hóa ra hắn chưa từng thật sự nắm quyền. Từ đầu đến cuối, tất cả những gì hắn tin là quyền lực, chỉ là cái bóng mà Ngụy Tư Niệm cho hắn thấy.
Ngày Lục hoàng tử đăng cơ, trời trong gió nhẹ. Ngụy Tư Niệm đứng lặng bên bậc điện cao, áo bào đen thêu long văn, lặng lẽ nhìn về nơi xa, khóe môi thoáng cong lên.
Người đời nói Lục hoàng đế hiền minh là nhờ được "Nhiếp chính vương tận tâm dạy dỗ". Danh tiếng trung quân ái quốc có công phò vua nghe không hợp với nam nhân này chút nào.
Còn Thanh Lan nàng ta số phận cũng rất thảm, nhưng cũng đáng thương nàng ta rất giống ta trước đây ngỡ Trình Uyên yêu mình. Nhưng thật ra Trình Uyên hắn chỉ yêu quyền lực và bản thân hắn mà thôi.
Tốc độ hắn chán nàng ta còn nhanh hơn ta tưởng rất nhiều, nàng ta không có lợi ích với hắn chỉ là cô nương thân cô thế cô cho nên khi mất chút ân
sủng hắn ban cho.
Đã nếm trải được cay đắng trong chốn cung cấm đầy rẫy mưu tính tham lợi, không chịu được cũng đã bị ép đến chết.