Câu Chuyện Tình Của Mộc Mộc
Chương 40: Khởi đầu mới
"Đi lối này chị, anh Nam Phong phía kia." Mộc Mộc theo bước Tiểu Long đến chỗ bàn Nam Phong đang ngồi.
Anh khá ngạc nhiên khi người Tiểu Long dắt đến là cô, anh không quan tâm vội, trêu chọc cô trước: "Em có chuyện gì đi ngang qua nên ghé thăm anh hả? Không lẽ là nhớ anh đến phát điên?"
"Anh nói đúng rồi đấy, đùa thôi, em đến để làm việc nghiêm túc."
"Anh đùa tí thôi, chúng ta bắt đầu công việc. Tên game của chúng ta sẽ là Con Đường Chiến Binh."
"Tên hay đó anh, em thích cái tên này." Tiểu Bảo nói vừa đảo mắt qua Tiểu Long và Mộc Mộc, cả hai điều gật gù đồng tình.
"Được rồi, để anh nói về nội dung." Nam Phong mở lên bản kế hoạch tương đối chi tiết mà mình đã soạn ra, anh bắt đầu thuyết trình, tầm hai mươi phút thì trình bày xong ý tưởng game. Anh nhìn một lượt qua các gương mặt, anh hỏi: "Mấy em thấy sao? Có ý kiến gì không?"
Cả ba đồng thanh nói: "Rất được anh."
"Game khá hay đấy anh, có vẻ nặng về đồ họa và code server. Nhưng em thích, đồ họa mình có thể thuê thêm bên ngoài." Tiểu Long nói.
"Em sẽ cố hết sức." Mộc Mộc nói.
"Được rồi, hôm nay đến đây thôi, anh sẽ về làm nội dung chi tiết, sau đó mọi người góp ý nội dung một lần nữa, sau khi ổn hết, chúng ta sẽ bắt đầu làm."
Nam Phong đứng dậy: "Anh có chút việc nên đi trước, các em về sau nhé." Tiểu Bảo cũng rời đi sau đó.
Mộc Mộc nhìn theo ánh mắt ngưỡng mộ, cô nói thầm: "Quả nhiên là người của công việc, nghiêm túc quá đi."
Tiểu Long thấy chị mình không ổn nên đã tát nhẹ vào má: "Tỉnh lại, tỉnh lại, mê trai cũng lựa nơi chút nha, về thôi, chị không về em cho đi bộ đó."
"Chị về nè, đang về nè." Cô vừa đi mắt vẫn nhìn theo bóng nhỏ của Nam Phong.
* * *
Năm ngày sau, Nam Phong gửi bảng chi tiết game để mọi người bắt đầu làm việc.
Một tuần làm việc tại nhà, cơ bản đã lên được sườn game và phần logic.
Hôm nay là sáng thứ hai, tất cả mọi người tập hợp tại nhà Nam Phong để họp.
Nam Phong đưa ra đề xuất: "Tiểu Bảo, Tiểu Long và Mộc Mộc đến nhà anh ở đi, còn nhiều phòng trống chúng ta sẽ có nhiều thời gian để làm việc hơn."
"Em thấy vậy tiện cho chúng ta thảo luận bàn bạc." Tiểu Long nói.
Tiểu Bảo mừng rỡ gật đầu liên tục: "Được được được, em thích."
Mộc Mộc trầm tư suy nghĩ: "Nếu đến đây như đề nghị của Nam Phong thì quả là nhiều cơ hội cho mình, nhưng mình đồng ý liền có dễ dãi quá không ta, mình lại suy nghĩ điên khùng rồi, đây chỉ là công việc."
Sau những suy nghĩ hỗn loạn, cô cũng đồng ý.
Tất cả bắt đầu tập hợp các ý kiến để hoàn thiện bản demo phần logic và cách chơi. Họp được hai tiếng đồng hồ, Nam Phong lên tiếng: "Hôm nay chúng ta họp đến đây, chiều mọi người dọn qua nhé, sẽ bắt đầu chiến." Ai nấy tự về nhà sau câu nói của Nam Phong.
* * *
Mộc Mộc ngồi sau xe Tiểu Long, miệng không ngừng luyên thuyên: "Tiểu Long, chị tới ở vậy có nguy hiểm gì không? Có dễ dãi không?"
"Chị mà nguy hiểm gì, ai mà thèm chị, chị đã quá dễ dãi và mặt dày rồi còn ngại gì nữa. Giờ tập trung làm việc để phát tài đó, hãy suy nghĩ về điều đó, đừng có suy nghĩ lung tung nữa."
"Ờ, em nói đúng, mục tiêu bây giờ của chúng ta là tiền."
Hai chị em về đến phòng, ăn uống, nghỉ ngơi, tranh thủ dọn đồ. Tầm năm giờ chiều cả hai xuất phát qua nhà Nam Phong, Tiểu Bảo đã đến trước một bước ra mở cửa cho hai chị em. Bước vào trong nhà, tiến lại khu vực gần bếp quan sát, trong bếp là người đàn ông mang tạp dề đang vung tay lia lịa nấu nướng gì đó, trông thật quyến rũ đó là Nam Phong. Anh đưa mắt về phía cô: "Hai em đến rồi à, vào ăn tối thôi, anh đã chuẩn bị."
Cô không ngại ngùng mà lại chỗ bàn ăn nhìn những món ăn vẻ mặt thèm thuồng: "Chà, nhìn thôi đã thấy ngon rồi, em không ngờ anh có tài nấu ăn như này luôn."
"Anh còn nhiều tài nữa em chưa biết đấy."
Tiểu Bảo chỉ phòng cho Tiểu Long và Mộc Mộc, đợi hai chị em sắp xếp đồ xong, bốn người ngồi lại cùng ăn tối vui vẻ.
Mọi người đang chăm chú ăn thì Nam Phong nghiêm túc tuyên bố: "Kể từ ngày mai chúng ta sẽ chiến đấu không ngừng nghỉ nhé, lần này chỉ có thể thành công không được thất bại, nào uống một ly nào."
Cả bốn người cùng cụng ly để chúc mừng cho một sự khởi đầu mới.
Tiểu Bảo nhanh giọng: "Chúc cho chúng ta thành công, tiền vô như nước."
"Cùng cố gắng để cùng thành công." Tiểu Long nói.
"Chúng ta nhất định thành công." Câu khích lệ của Mộc Mộc.
Mọi người cười nói vui vẻ cho đến khi ăn xong buổi tối. Tiểu Long và Tiểu Bảo biết ý nên tranh thủ vào phòng, để lại Nam Phong và Mộc Mộc cùng nhau.
Cô dọn bàn và rửa chén bát, trong lúc cô đang rửa chén không để ý, Nam Phong ôm chầm lấy cô từ phía sau, anh đặt cằm mình lên vai cô.
Cô không chú ý nên giật bắn mình, theo phản xạ tự nhiên cô vung tay và xà phòng bắn đầy mặt Nam Phong, chốc lát cô nhận ra mình đã phản ứng quá đà: "Anh có sao không? Em xin lỗi, không biết sao giật mình nữa, bữa sau anh đừng có làm bất ngờ vậy."
Dứt lời, cô đẩy mạnh anh vào tường và tuyên bố: "Em đến đây để làm việc, anh không được có những hành động như thế này, anh hãy xem em như Tiểu Long hay Tiểu Bảo mà đối xử, chúng ta phải nghiêm túc làm việc, anh mà còn như thế này thì đầu óc đâu em làm việc, em cảnh cáo rồi đấy."
Anh cười vừa đưa hai tay lên đầu hàng: "Anh thua rồi, từ ngày mai anh sẽ nghiêm túc, em thả anh ra đi."
Cô vừa thả tay, anh nhân cơ hội hôn trộm một cái vào má cô làm cho cô không kịp trở tay. Anh lập tức phóng đi, vừa nói: "Anh nói là từ ngày mai nhé, anh không phạm quy."
Cô nhìn theo bất lực, quá muộn để phản ứng bất cứ điều gì.
Dọn dẹp xong, cô vào phòng ngủ nhưng vẫn không quên nụ hôn khi nãy, bất giác cô cứ cười như đứa ngốc.
* * *
Sáng ngày hôm sau, Tiểu Bảo đã chuẩn bị đồ ăn sáng và mọi người điều dậy sớm một cách tự giác, cùng ăn sáng và cùng làm việc từ sáng đến tối khuya. Tần suất làm việc như vậy diễn ra liên tục trong một tháng, có hôm thức đến hai hay ba giờ sáng để làm. Game đã dần đi vào hoàn thiện.
Giờ đây trên gương mặt mọi người đã xuất hiện sự mệt mỏi và có chút ảm đạm.
Hôm nay là thứ bảy, để nạp thêm năng lượng cho mọi người Nam Phong đề nghị: "Mọi người, tối hôm nay chúng ta sẽ đi ăn lẩu và hát karaoke nhé."
Vừa nghe tới đoạn này, cả nhóm dù đang mệt nhưng mắt ai nấy sáng bừng, những cái đầu gật gù liên tục: "Được anh, được."
Hô hào xong thì tất cả cùng quay về trạng thái làm việc hăng say, thời gian trôi qua dường như nhanh hơn, thoáng chốc đã đến chiều tối, Tiểu Bảo đứng lên phát động: "Đi thôi nào mọi người, em đã đặt chỗ cho chúng ta."
Nam Phong chủ động phân nhóm: "Tiểu Bảo và Tiểu Long đi chung một xe, anh chở Mộc Mộc."
Tiểu Long đang định mở miệng nói gì đó thì bị Tiểu Bảo kéo đi, để lại Nam Phong và Mộc Mộc trong niềm vui khó tả.
Anh nhìn sang cô: "Chúng đi cả rồi, Chúng ta cũng đi thôi." Vừa nói, anh nắm tay cô kéo đi.
Anh khá ngạc nhiên khi người Tiểu Long dắt đến là cô, anh không quan tâm vội, trêu chọc cô trước: "Em có chuyện gì đi ngang qua nên ghé thăm anh hả? Không lẽ là nhớ anh đến phát điên?"
"Anh nói đúng rồi đấy, đùa thôi, em đến để làm việc nghiêm túc."
"Anh đùa tí thôi, chúng ta bắt đầu công việc. Tên game của chúng ta sẽ là Con Đường Chiến Binh."
"Tên hay đó anh, em thích cái tên này." Tiểu Bảo nói vừa đảo mắt qua Tiểu Long và Mộc Mộc, cả hai điều gật gù đồng tình.
"Được rồi, để anh nói về nội dung." Nam Phong mở lên bản kế hoạch tương đối chi tiết mà mình đã soạn ra, anh bắt đầu thuyết trình, tầm hai mươi phút thì trình bày xong ý tưởng game. Anh nhìn một lượt qua các gương mặt, anh hỏi: "Mấy em thấy sao? Có ý kiến gì không?"
Cả ba đồng thanh nói: "Rất được anh."
"Game khá hay đấy anh, có vẻ nặng về đồ họa và code server. Nhưng em thích, đồ họa mình có thể thuê thêm bên ngoài." Tiểu Long nói.
"Em sẽ cố hết sức." Mộc Mộc nói.
"Được rồi, hôm nay đến đây thôi, anh sẽ về làm nội dung chi tiết, sau đó mọi người góp ý nội dung một lần nữa, sau khi ổn hết, chúng ta sẽ bắt đầu làm."
Nam Phong đứng dậy: "Anh có chút việc nên đi trước, các em về sau nhé." Tiểu Bảo cũng rời đi sau đó.
Mộc Mộc nhìn theo ánh mắt ngưỡng mộ, cô nói thầm: "Quả nhiên là người của công việc, nghiêm túc quá đi."
Tiểu Long thấy chị mình không ổn nên đã tát nhẹ vào má: "Tỉnh lại, tỉnh lại, mê trai cũng lựa nơi chút nha, về thôi, chị không về em cho đi bộ đó."
"Chị về nè, đang về nè." Cô vừa đi mắt vẫn nhìn theo bóng nhỏ của Nam Phong.
* * *
Năm ngày sau, Nam Phong gửi bảng chi tiết game để mọi người bắt đầu làm việc.
Một tuần làm việc tại nhà, cơ bản đã lên được sườn game và phần logic.
Hôm nay là sáng thứ hai, tất cả mọi người tập hợp tại nhà Nam Phong để họp.
Nam Phong đưa ra đề xuất: "Tiểu Bảo, Tiểu Long và Mộc Mộc đến nhà anh ở đi, còn nhiều phòng trống chúng ta sẽ có nhiều thời gian để làm việc hơn."
"Em thấy vậy tiện cho chúng ta thảo luận bàn bạc." Tiểu Long nói.
Tiểu Bảo mừng rỡ gật đầu liên tục: "Được được được, em thích."
Mộc Mộc trầm tư suy nghĩ: "Nếu đến đây như đề nghị của Nam Phong thì quả là nhiều cơ hội cho mình, nhưng mình đồng ý liền có dễ dãi quá không ta, mình lại suy nghĩ điên khùng rồi, đây chỉ là công việc."
Sau những suy nghĩ hỗn loạn, cô cũng đồng ý.
Tất cả bắt đầu tập hợp các ý kiến để hoàn thiện bản demo phần logic và cách chơi. Họp được hai tiếng đồng hồ, Nam Phong lên tiếng: "Hôm nay chúng ta họp đến đây, chiều mọi người dọn qua nhé, sẽ bắt đầu chiến." Ai nấy tự về nhà sau câu nói của Nam Phong.
* * *
Mộc Mộc ngồi sau xe Tiểu Long, miệng không ngừng luyên thuyên: "Tiểu Long, chị tới ở vậy có nguy hiểm gì không? Có dễ dãi không?"
"Chị mà nguy hiểm gì, ai mà thèm chị, chị đã quá dễ dãi và mặt dày rồi còn ngại gì nữa. Giờ tập trung làm việc để phát tài đó, hãy suy nghĩ về điều đó, đừng có suy nghĩ lung tung nữa."
"Ờ, em nói đúng, mục tiêu bây giờ của chúng ta là tiền."
Hai chị em về đến phòng, ăn uống, nghỉ ngơi, tranh thủ dọn đồ. Tầm năm giờ chiều cả hai xuất phát qua nhà Nam Phong, Tiểu Bảo đã đến trước một bước ra mở cửa cho hai chị em. Bước vào trong nhà, tiến lại khu vực gần bếp quan sát, trong bếp là người đàn ông mang tạp dề đang vung tay lia lịa nấu nướng gì đó, trông thật quyến rũ đó là Nam Phong. Anh đưa mắt về phía cô: "Hai em đến rồi à, vào ăn tối thôi, anh đã chuẩn bị."
Cô không ngại ngùng mà lại chỗ bàn ăn nhìn những món ăn vẻ mặt thèm thuồng: "Chà, nhìn thôi đã thấy ngon rồi, em không ngờ anh có tài nấu ăn như này luôn."
"Anh còn nhiều tài nữa em chưa biết đấy."
Tiểu Bảo chỉ phòng cho Tiểu Long và Mộc Mộc, đợi hai chị em sắp xếp đồ xong, bốn người ngồi lại cùng ăn tối vui vẻ.
Mọi người đang chăm chú ăn thì Nam Phong nghiêm túc tuyên bố: "Kể từ ngày mai chúng ta sẽ chiến đấu không ngừng nghỉ nhé, lần này chỉ có thể thành công không được thất bại, nào uống một ly nào."
Cả bốn người cùng cụng ly để chúc mừng cho một sự khởi đầu mới.
Tiểu Bảo nhanh giọng: "Chúc cho chúng ta thành công, tiền vô như nước."
"Cùng cố gắng để cùng thành công." Tiểu Long nói.
"Chúng ta nhất định thành công." Câu khích lệ của Mộc Mộc.
Mọi người cười nói vui vẻ cho đến khi ăn xong buổi tối. Tiểu Long và Tiểu Bảo biết ý nên tranh thủ vào phòng, để lại Nam Phong và Mộc Mộc cùng nhau.
Cô dọn bàn và rửa chén bát, trong lúc cô đang rửa chén không để ý, Nam Phong ôm chầm lấy cô từ phía sau, anh đặt cằm mình lên vai cô.
Cô không chú ý nên giật bắn mình, theo phản xạ tự nhiên cô vung tay và xà phòng bắn đầy mặt Nam Phong, chốc lát cô nhận ra mình đã phản ứng quá đà: "Anh có sao không? Em xin lỗi, không biết sao giật mình nữa, bữa sau anh đừng có làm bất ngờ vậy."
Dứt lời, cô đẩy mạnh anh vào tường và tuyên bố: "Em đến đây để làm việc, anh không được có những hành động như thế này, anh hãy xem em như Tiểu Long hay Tiểu Bảo mà đối xử, chúng ta phải nghiêm túc làm việc, anh mà còn như thế này thì đầu óc đâu em làm việc, em cảnh cáo rồi đấy."
Anh cười vừa đưa hai tay lên đầu hàng: "Anh thua rồi, từ ngày mai anh sẽ nghiêm túc, em thả anh ra đi."
Cô vừa thả tay, anh nhân cơ hội hôn trộm một cái vào má cô làm cho cô không kịp trở tay. Anh lập tức phóng đi, vừa nói: "Anh nói là từ ngày mai nhé, anh không phạm quy."
Cô nhìn theo bất lực, quá muộn để phản ứng bất cứ điều gì.
Dọn dẹp xong, cô vào phòng ngủ nhưng vẫn không quên nụ hôn khi nãy, bất giác cô cứ cười như đứa ngốc.
* * *
Sáng ngày hôm sau, Tiểu Bảo đã chuẩn bị đồ ăn sáng và mọi người điều dậy sớm một cách tự giác, cùng ăn sáng và cùng làm việc từ sáng đến tối khuya. Tần suất làm việc như vậy diễn ra liên tục trong một tháng, có hôm thức đến hai hay ba giờ sáng để làm. Game đã dần đi vào hoàn thiện.
Giờ đây trên gương mặt mọi người đã xuất hiện sự mệt mỏi và có chút ảm đạm.
Hôm nay là thứ bảy, để nạp thêm năng lượng cho mọi người Nam Phong đề nghị: "Mọi người, tối hôm nay chúng ta sẽ đi ăn lẩu và hát karaoke nhé."
Vừa nghe tới đoạn này, cả nhóm dù đang mệt nhưng mắt ai nấy sáng bừng, những cái đầu gật gù liên tục: "Được anh, được."
Hô hào xong thì tất cả cùng quay về trạng thái làm việc hăng say, thời gian trôi qua dường như nhanh hơn, thoáng chốc đã đến chiều tối, Tiểu Bảo đứng lên phát động: "Đi thôi nào mọi người, em đã đặt chỗ cho chúng ta."
Nam Phong chủ động phân nhóm: "Tiểu Bảo và Tiểu Long đi chung một xe, anh chở Mộc Mộc."
Tiểu Long đang định mở miệng nói gì đó thì bị Tiểu Bảo kéo đi, để lại Nam Phong và Mộc Mộc trong niềm vui khó tả.
Anh nhìn sang cô: "Chúng đi cả rồi, Chúng ta cũng đi thôi." Vừa nói, anh nắm tay cô kéo đi.
Chỉnh sửa cuối: