Một tháng trước..
Hắn có hẹn với Nhi lúc tám giờ. Cố gắng sửa soạn thật nhanh, hắn đến quán cà phê trước giờ hẹn mười năm phút. Hắn dừng chân trước chiếc bàn bên cạnh cửa sổ, nơi mà hắn và Nhi vẫn hay ngồi. Lấy cái laptop từ trong cặp, hắn bắt đầu làm việc.
Dạo này công việc của hắn khá bận, hắn phải quản lý tựa game mới mà chính hắn đã tạo ra nó, tựa game có lượt truy cập mới mỗi ngày không ngừng tăng. Hắn làm việc hầu như chẳng có thời gian nghỉ ngơi, từ đi gặp đối tác, đến quảng bá game, đến việc kiểm tra lỗi.. đều qua tay hắn. Công việc của hắn ngày càng thuận lợi, nhưng về mặt tình cảm thì không được tốt đẹp lắm.
Hắn không có nhiều thời gian dành cho Nhi như trước, khi mà hắn vẫn còn là sinh viên, hắn có thể ở bên cạnh Nhi, đến bên Nhi những lúc nhi cần. Bây giờ, một tháng đôi ba lần hắn mới có thời gian để gặp Nhi, chủ yêu là liên lạc qua điện thoại. Hôm nay là kỉ niệm ngày hắn và Nhi chính thức yêu nhau được ba năm. Hắn đã sắp xếp công việc từ mấy hôm trước, để lúc này, hắn có thể toàn tâm toàn ý bên Nhi.
Nhưng người tính đâu bằng trời tính, phía công ty báo có lỗi trong game, buộc hắn phải kiểm tra. Ngày mai, tựa game này ra mắt chính thức rồi, hắn không còn nhiều thời gian nữa. Hắn cũng không muốn hủy hẹn với Nhi, nhất là trong ngày kỉ niệm này. Hắn không muốn làm nhi buồn, hắn sẽ cố gắng làm thật nhanh.
Nhi đến từ lúc nào hắn chẳng hề hay biết. Cô chằm chằm nhìn hắn, gõ mạnh xuống bàn làm hắn giật mình.
"Em đến rồi à. Ngồi đi, chờ anh một lát. Em ơi cho anh hai capuchino nóng nhé"
Hắn gọi đồ uống xong rồi quay trở lại làm việc.
Nhi nhìn hắn, giận chẳng nói lên lời. Cô nén túi xách cái bịp rồi ngồi xuống ghế, khoanh tay lại nhìn hắn.
Nữa tiếng đồng hồ trôi qua, hắn chẳng nói với Nhi câu nào. Hôm nay là ngày khỉ niệm, cô muốn được làm gì đó cùng hắn, người con trai cô yêu, chứ không phải là ngồi đây nhìn anh làm việc.
"
Mùa đông về rồi anh ạ, hôm nay chắc 16 độ đấy"
"Em nhắc anh mới nhớ đấy, cảm ơn em nhé." – hắn nói, tay với cái áo khoác ngoài, lúc đến hắn để bên cạnh, mắt không rời màn hình máy tính.
Lúc mới yêu nhau, cô hay ngồi nhìn hắn viết những thuật toán, những chương trình máy tính. Cô thấy sao hắn giỏi thế. Cô ngưỡng mộ con người ấy, đem lòng yêu hắn. Mà sao lúc này, cũng hình ảnh ấy, cô lại cảm thấy đáng ghét đến thế. Từ khi cô đến, hắn chẳng buồn đoái hoài đến cô dù chỉ một lần.
"Anh, tay em lạnh hết rồi này."
Hắn dừng lại, nhìn cô, rồi đứng dậy đi về phía cô, đưa hai tay nắm lấy hai bàn tay cô.
"Lạnh thật, Thế mà em không bảo anh sớm. Anh chỉ cho em cách này nhé."
Nói xong hắn đưa hai tay cô xuống phía dưới hai bên đùi cô, cho tay thật sát vào đùi.
"Em làm như vậy đỡ buốt tay lắm đấy, anh hay làm thế mà."
Rồi hắn quay lại chỗ ngồi, tiếp tục làm việc.
"Anh không còn quan tâm em nữa à?"
Nói xong cô vê cốc nước của mình toan đứng dậy. Thấy vậy, hắn đưa tay níu lấy tay cô, dỗ dành.
"Anh xin lỗi, hôm nay anh hơi bận. Được rồi. Bây giờ em muốn anh quan tâm em như thế nào?"
Hắn vòng sang, ngồi cạnh cô, lắm lấy tay cô.
"Anh có biết, yêu nhau vào mùa đông là bơi ngược trên một dòng sông không? Mà khi anh dừng lại, anh sẽ bị dòng nước cuốn đi, và em sẽ lạc mất anh."
Đi bơi vào mùa đông, trên dòng sông? Tự nhiên Nhi nói vậy làm hắn chẳng hiểu gì cả. Hắn mông lung lắm nhưng có phải tỏ ra thật bình tĩnh, vì hắn thấy được trên khuôn mặt Nhi lúc này vẫn đang toát lên sự giận dữ.
Chỉ tay vào đôi tình nhân đang ngồi phía đằng trước, cô nói tiếp:
"Anh nhìn kìa!"
Người con trai đang lắm tay cô gái, anh xoa nhẹ đôi bàn tay, rồi ấp chặt trong tay anh. Anh từ từ đưa miệng gần lại, thổi từng làn hơi vào đôi tay cô gái đang trong tay anh.
"Người ta đang làm gì vậy?" – hắn hồn nhiên hỏi.
"Anh ngốc thể. Mùa đông tay con gái thường lạnh, người ta làm như vậy để đôi bàn tay được ấm hơn." – cô hậm hực.
Hắn đưa tay lên gãy đầu, nhìn sang đôi tình nhân rồi ngượng nghịu nhìn cô.
"Làm vậy ở chỗ đông người ngại lắm! Cách vừa nãy anh chỉ cho em chẳng phải tốt hơn sao."
Cô thở hắt ra một cái. Chán nản, cô giật tay ra khỏi tay hắn, bưng cốc quay đi.
"Hay là em cứ sang bên kia ngồi cho ấm, bên này cạnh cửa sổ gió lạnh lắm. Lát xong việc anh sang bên đó với em." – hắn gọi với.
Cô đứng như đứng hình sau câu nói đó. Ngày hôm nay, ngày kỉ niệm tình yêu ba năm của cô, cô đã rất mong chờ. Đáng lẽ hôm nay là ngày cô sẽ thật hạnh phúc bên hắn, được hắn yêu thương, quan tâm, trong sóc. Nhưng từ lúc đến đây, cái cô nhận được chỉ là sự thờ ơ, lạnh nhạt từ hắn. Cô cảm thấy tủi thân, cô cảm thấy giận dữ. Nước mắt cô đã cố kìm nén, mà sại sao nó cứ trào ra. Cô nhắm mắt, quay người lại rồi ném cho hắn cái nhìn đầy căm hờn hòa lẫn nước mắt.
"Anh không nói được câu gì khác à. Vậy thì đừng nói, đừng gọi điện đừng nhắn tin cho tôi nữa."
Cô đặt thật mạnh cốc nước xuống bàn, nhoài qua người hắn lấy túi xách rồi bỏ đi.