3,831 ❤︎ Bài viết: 1501 Tìm chủ đề
99 0
Lời thơ – Vô Đề 3- Mạc Vấn

Bầu trời hôm ấy mãi xanh

Em bên người mới an lành không em?

"Thi nhân còn một chút duyên

Đời vò cho nát tình lèn cho đau"

Giá không có buổi ban đầu

Thì đâu đến nỗi ngày sau hững hờ

Gói hồn gửi mấy dòng thơ

Buồn vương khói thuốc cơn mơ nhạt màu

Cuộc tình qua, chúc nỗi sầu

Cũng mang vẻ đẹp bể dâu rạng ngời

* * *

"Mười con nhạn trắng" về nơi

"Như Lai thường trụ" nửa đời tìm quên

"Má hồng nhiều bước truân chuyên"

Mày râu nào khác cho nên chẳng đành

* * *

Nụ cười hôm ấy còn xanh

Dáng hình hôm ấy đã thành xa xưa

Em về đã biết hay chưa

"Thế gian buồn nhất" cơn mưa "đã từng"

Ta về làm lại người dưng

Em bên người mới ta mừng cho em

* * *

Vụ Quan ghé lại Thẩm viên

Phóng Ông còn nhớ hay quên Uyển Đường?

Em về gửi lại chữ thương

Túi thơ bầu rượu dặm trường riêng ta.

* * *


Đây là nhạc nền, thiếu mỗi giọng tôi-

Mấy chế cứ nghe demo trước đi

Khi ổn, tui lên video

Có những buổi chiều, tình cờ đọc được vài câu thơ, chợt thấy lòng mình lặng đi vì nhận ra: Có những cuộc tình khi qua rồi, chẳng còn quan trọng là yêu hay đã hết yêu. Điều duy nhất sót lại là một màu xanh rất cũ, cứ treo lơ lửng trong miền ký ức.

"Bầu trời hôm ấy mãi xanh".. Câu thơ ấy chạm vào tôi không phải để kể một câu chuyện cũ, mà như đang đóng khung một khoảnh khắc của chính tôi. Có một buổi ban đầu đẹp đến mức dù năm tháng có vò cho nát, tình có lèn cho đau, thì sắc xanh ấy vẫn vẹn nguyên trong trí nhớ. Nhưng cay đắng làm sao, nó là một màu xanh vĩnh viễn không còn thuộc về hiện tại.

Đọc đến câu hỏi: "Em bên người mới an lành không em?", tôi chợt thắt lòng. Tôi hiểu cái cảm giác hỏi không phải để nghe trả lời. Đó chỉ là một câu hỏi được thả đi cho lòng nhẹ bớt, là lời cầu chúc sau cùng khi ta không còn quyền bước vào đời nhau nữa. Khi ấy, người ta chỉ mong đối phương được.. Bình yên.

Bài thơ chẳng trách cứ buổi ban đầu, dù biết chính cái rực rỡ ấy đã dẫn đến sự hững hờ ngày sau. Tôi cũng thế, chưa bao giờ nỡ phủ nhận những điều đẹp đẽ đã qua, dù kết cục có là tan vỡ. Nỗi buồn ấy, tôi cũng từng gói lại thật kỹ, gửi vào khói thuốc, vào cơn mơ nhạt màu hay những dòng chữ viết lúc đêm thâu - những góc khuất mà nỗi nhớ có thể trú ngụ mà không làm phiền đến bất cứ ai.

Đi xuyên qua từng khổ thơ, tôi thấy mình như đang chứng kiến một cuộc tiễn đưa lặng lẽ. Không có tiếng khóc, không có những cái níu tay. Chỉ là những lời chúc dịu dàng dành cho nỗi sầu, cho một cuộc tình đã qua, vì dù thế nào đi nữa, nó vẫn xứng đáng được nâng niu hơn là oán hận. Những điển tích về "Như Lai thường trụ" hay "Vụ Quan ghé lại Thẩm viên" như muốn vỗ về tôi rằng: Trước tôi, đã có bao người cũng từng yêu nhau, cũng đã lạc mất nhau, cũng tìm quên suốt nửa đời như thế.

Hóa ra nỗi buồn này chẳng hề mới, chỉ là đến lượt mình phải mang lấy nó thôi.

Rồi có một đoạn khi đọc tới, đã khiến tôi.. Rơi nước mắt: "Em bên người mới ta mừng cho em." Tôi hiểu cái chữ "mừng" ấy.

Mừng nhưng tim vẫn nhói. Không phải vì ghen tuông, mà vì một phần linh hồn mình từng gắn bó, nay đã thuộc về một hành trình xa lạ.

Thế nên, tôi chọn cách quay đi, làm lại người dưng, để giữ cho nỗi đau không có cơ hội lớn thêm nữa.

Khép lại bài thơ, tôi thấy hiện lên hình ảnh một người lữ hành với túi thơ, bầu rượu và dặm đường riêng. Không oán than, không hối tiếc. Chỉ mang theo những gì đã từng là thật để bước tiếp dặm trường.

Bài thơ này chẳng bảo ai phải quay về. Nó chỉ đứng đó, nói với tôi một điều giản dị mà sâu sắc: Có những mối tình không đi cùng ta đến cuối đời, nhưng vẻ đẹp của nó đã đủ để ta mang theo sưởi ấm suốt một quãng đường dài phía trước.


P/s: Hỏi nhỏ: Như bài này tui là Blog Radio ổn không quý dị? Xin hãy góp ý, để tiểu nữ bắt đầu sự nghiệp là Vblog nào..
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

  • Xu hướng nội dung

    Back