1,591 ❤︎ Bài viết: 1536 Tìm chủ đề
1484 22
Bài thơ Giờ chơi nhằm giáo dục cho các bạn biết được sau khi chơi xong chúng ta phải biết cùng nhau giúp cô cất dọn đồ dùng, đồ chơi vào nơi quy định như: Cất vào giỏ, gác lên kệ..

Giờ chơi

Giờ chơi hết rồi

Nào các bạn ơi

Ta cùng cất dọn

Đồ dùng đồ chơi

Vào nơi quy định

Lê Thị Hoa

HmoylGf.jpg


Nội dung bài thơ "Giờ chơi của bé"​


Bài thơ "Giờ chơi của bé" miêu tả khung cảnh giờ ra chơi vui tươi, sinh động của các em nhỏ ở trường. Sau khi giờ học kết thúc, các bạn rủ nhau tham gia nhiều trò chơi đóng vai rất thú vị như làm bác sĩ, y tá, thợ xây, cô giáo, người bán hàng.. Qua đó, các em được hóa thân thành người lớn, tái hiện lại những công việc quen thuộc trong cuộc sống hằng ngày.

Trong thế giới trò chơi ấy, các bé cùng nhau khám bệnh, xây nhà, chăm sóc vườn cây, dạy học, đọc thơ, hát múa, vẽ tranh. Mỗi góc chơi đều mang màu sắc riêng: Góc nghệ thuật, góc học tập, góc xây dựng.. Tất cả tạo nên một không gian vui vẻ, hồn nhiên và đầy sáng tạo.

Bài thơ thể hiện niềm vui, sự hồn nhiên và trí tưởng tượng phong phú của trẻ thơ. Qua giờ chơi, các em không chỉ giải trí mà còn học hỏi, rèn luyện kỹ năng giao tiếp, tinh thần hợp tác và nuôi dưỡng những ước mơ đẹp về tương lai.

Tóm lại, bài thơ ca ngợi thế giới tuổi thơ trong sáng, đáng yêu, nơi mỗi giờ chơi đều trở thành một giấc mơ đẹp và tràn đầy tiếng cười.

Giờ chơi của bé

Giờ học hết rồi

Đã đến giờ chơi

Nào bạn hãy tới

Cùng tham gia nào

Mình làm bác sỹ

Đeo cái ống nghe

Bạn làm y tá

Khám các bệnh nhân

Còn các bạn khác

Làm bác thợ xây

Xây nhà tập thể

Cho các gia đình

Cùng đi mua sắm

Ở góc cửa hàng

Ra vườn tưới hoa

Trồng cây nhổ cỏ

Làm cô giáo nhỏ

Dạy các học sinh

Đọc thơ hát múa

Đóng kịch vẽ tranh

Làm góc nghệ thuật

Đến góc học tập

Tô chữ đọc thơ

Giờ chơi như mơ

Bé làm người lớn

Sao vui vui thế

Thế giới trẻ thơ

Phạm Thụy Quỳnh Anh
 
Last edited by a moderator:
1,591 ❤︎ Bài viết: 1536 Tìm chủ đề

Cảm nhận bài thơ Giờ chơi của bé​


Có những bài thơ chỉ cần đọc lên thôi là ta đã nghe thấy tiếng cười trong veo vang khắp sân trường. "Giờ chơi của bé" của Phạm Thụy Quỳnh Anh là một bài thơ như thế – nhẹ nhàng, hồn nhiên mà tràn đầy sức sống. Qua những câu thơ ngắn gọn, nhịp điệu vui tươi, tác giả đã mở ra cả một "thế giới trẻ thơ" đầy màu sắc, nơi mỗi em bé đều được hóa thân, được mơ ước và được sống trọn vẹn trong niềm vui tuổi nhỏ.

Bài thơ bắt đầu bằng một khoảnh khắc quen thuộc: "Giờ học hết rồi / Đã đến giờ chơi". Chỉ hai câu thơ đơn giản nhưng đủ khiến lòng người rộn ràng. Với trẻ nhỏ, giờ chơi luôn là khoảng thời gian được mong chờ nhất. Không còn khuôn khổ của bài học, không còn sự nghiêm túc của lớp học, thay vào đó là sự tự do, sáng tạo và tiếng cười. Câu gọi "Nào bạn hãy tới / Cùng tham gia nào" vang lên như lời mời thân thiết, thể hiện tinh thần hòa đồng, chia sẻ – một nét đẹp trong tâm hồn trẻ thơ.

Điều đáng yêu nhất trong bài thơ là trò "bé làm người lớn". Các em nhập vai vào những nghề nghiệp quen thuộc trong xã hội: Bác sĩ, y tá, thợ xây, cô giáo.. Hình ảnh "Mình làm bác sỹ / Đeo cái ống nghe / Bạn làm y tá / Khám các bệnh nhân" khiến người đọc mỉm cười. Những vật dụng tưởng tượng giản đơn cũng đủ làm nên cả một "bệnh viện" thu nhỏ. Qua trò chơi ấy, ta thấy trẻ em không chỉ vui đùa mà còn quan sát, ghi nhớ và tái hiện thế giới người lớn theo cách của riêng mình.

Không chỉ có nghề y, các em còn "làm bác thợ xây / Xây nhà tập thể / Cho các gia đình". Trò chơi ấy mang màu sắc tập thể, hướng đến cộng đồng. Rồi các em "đi mua sắm", "ra vườn tưới hoa / Trồng cây nhổ cỏ". Những hoạt động đời thường được đưa vào trò chơi một cách tự nhiên, cho thấy trẻ nhỏ luôn học hỏi từ cuộc sống xung quanh. Qua đó, ta cảm nhận được sự phong phú trong trí tưởng tượng và khả năng sáng tạo vô tận của các em.

Đặc biệt, hình ảnh "Làm cô giáo nhỏ / Dạy các học sinh / Đọc thơ hát múa / Đóng kịch vẽ tranh" vừa đáng yêu vừa ý nghĩa. Trẻ em không chỉ thích được chăm sóc mà còn thích được làm "người hướng dẫn", được thể hiện mình. Góc nghệ thuật, góc học tập.. Tất cả hiện lên như một lớp học thu nhỏ, nơi trò chơi và học tập hòa quyện vào nhau. Ở đó, việc "tô chữ đọc thơ" cũng trở thành niềm vui, không còn là nhiệm vụ bắt buộc.

Câu thơ "Giờ chơi như mơ / Bé làm người lớn" gợi lên cảm xúc thật đặc biệt. Trong thế giới trẻ thơ, mọi điều đều có thể. Chỉ cần một góc lớp nhỏ bé, vài món đồ đơn sơ, các em đã tạo nên cả một xã hội thu nhỏ đầy sinh động. Từ "như mơ" diễn tả cảm giác say mê, thích thú, như thể thời gian trôi nhanh hơn, nhẹ hơn trong tiếng cười.

Khép lại bài thơ là câu cảm thán: "Sao vui vui thế / Thế giới trẻ thơ". Niềm vui ấy không chỉ của riêng các em mà còn lan sang người đọc. Ta chợt nhớ lại tuổi thơ của mình, những giờ ra chơi đầy nắng, những trò đóng vai giản dị mà say mê. Bài thơ không chỉ tái hiện một hoạt động quen thuộc ở trường mầm non hay tiểu học, mà còn tôn vinh sự hồn nhiên, trong sáng – những giá trị đẹp đẽ nhất của tuổi thơ.

Với ngôn ngữ giản dị, trong sáng, nhịp thơ nhanh và vui, "Giờ chơi của bé" đã khắc họa thành công một bức tranh sinh động về sân chơi trẻ nhỏ. Qua đó, ta thêm yêu hơn tiếng cười của các em, thêm trân trọng những khoảnh khắc hồn nhiên không thể quay lại của đời người. Bởi chính trong "giờ chơi như mơ" ấy, những ước mơ đầu tiên đã được gieo mầm, những hạt giống của yêu thương và sáng tạo đã bắt đầu lớn lên trong tâm hồn trẻ nhỏ.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back