(Đây là lời giới thiệu bài hát. Lướt xuống để xem lời bài hát)
Thuở ấy, thiên địa phân chia, âm dương cách biệt.
Trên chín tầng trời cao vời vợi, có vị tiên nhân tóc trắng tựa tuyết, tay nâng cuốn Sổ Hồng, tay se tơ duyên. Người đời gọi ông là Nguyệt Lão. Ngài đứng giữa cung điện lạnh lẽo, nhìn thấu vạn trượng hồng trần, kết nối cho nghìn đôi vạn lứa trong nhân gian được tròn duyên vẹn ý. Thế nhưng, trớ trêu thay cho một kiếp thần tiên, ngài se được duyên cho thiên hạ, lại chẳng thể nối lại sợi chỉ đỏ đã đứt đoạn của chính mình. Mỗi đêm thanh vắng, Nguyệt Lão chỉ biết mượn rượu giải sầu, dùng rượu viết lên hư không một cái tên, để rồi lại nhìn gió thổi tan biến vào hư vô.
Dưới suối vàng sâu thẳm, bên dòng Vong Xuyên cuồn cuộn, có một bóng hình cô độc đứng bên cầu Nại Hà sương mù bao phủ. Người ta gọi nàng là Mạnh Bà. Nàng đứng đó, lặng lẽ khuấy nồi canh đắng, giúp chúng sinh gột rửa bụi trần, quên đi tiền kiếp để bước vào luân hồi. Người đời chỉ cần uống một bát liền sạch nợ tình xa, nhưng riêng nàng, dù đã múc canh suốt ba nghìn năm, vẫn không sao múc cạn được hình bóng một người đã khắc sâu nơi đáy bát.
Ba nghìn năm đằng đẵng, kẻ ở Thiên biên, người tại Hoàng tuyền. Khoảng cách ấy không chỉ là mây trời hay đất lạnh, mà là khoảng cách của luật trời khắc nghiệt và một câu nói năm xưa vẫn còn dang dở. Ngày nàng đi, nàng không để lại lời thề non hẹn biển, chỉ quay đầu nhắn nhủ một câu giản đơn: "Ông uống ít rượu thôi".
Lời dặn ấy, nàng niệm suốt ba nghìn năm dưới bếp lò nghi ngút khói. Lời đáp ấy, ông rót đầy chén rượu nơi thiên đình vắng vẻ mà nghẹn ngào: "Được, ta sẽ uống ít đi...". Thế nhưng, nếu không say, làm sao ông có thể vượt qua nỗi cô độc thấu xương của ba nghìn năm ngăn cách? Nếu không say, làm sao ông có thể lừa dối trái tim mình rằng nàng vẫn còn đâu đây?
Ca khúc "Hai Mái Đầu Bạc" không chỉ là một bản nhạc, mà là một tiếng thở dài của thời gian. Nó kể về một tình yêu vượt qua sinh tử, nhưng lại đầu hàng trước định mệnh. Một nồi canh đắng, một bầu rượu nồng, hai người ở hai đầu thế giới, cùng nhau bạc đầu, cùng nhau tiếc nuối một cái ngoảnh mặt đã hoá thành thiên thu.
Bài hát: Bạc Hai Mái Đầu
Nghệ sĩ: Uy Mãnh Tiên Sinh
Lyrics + Pinyin:
[Verse 1] 天庭燈冷 又一晚
Tiāntíng dēng lěng yòu yī wǎn
他倒了酒 獨自嘆
Tā dǎo le jiǔ dúzì tàn
紅線千根手裡纏
Hóngxìan qiān gēn shǒulǐ chán
根根牽往人間岸
Gēn gēn qiān wǎng rénjiān àn
翻到自己 空一半
Fān dào zìjǐ kōng yī bàn
用酒寫了 又吹散
Yòng jiǔ xiě le yòu chuī sàn
[Verse 2] 奈何橋冷 霧漫漫
Nàihé qíao lěng wù mànmàn
她攪著鍋不抬眼
Tā jiǎo zhe guō bù tái yǎn
指尖的紅都褪完
Zhǐjiān de hóng dōu tùi wán
鍋底沉著舊容顏
Guō dǐ chén zhe jìu róngyán
別人一碗就忘完
Biérén yī wǎn jìu wàng wán
她舀千年 舀不乾
Tā yáo qiān nían yáo bù gàn
[Pre-Hook] 他牽紅線給人間
Tā qiān hóngxìan gěi rénjiān
自己那根早就斷
Zìjǐ nà gēn zǎojìu dùan
她熬苦湯渡忘川
Tā áo kǔ tāng dù wàngchuān
自己那碗喝不完
Zìjǐ nà wǎn hē bù wán
[Hook] 他牽了線三千年
Tā qiān le xìan sān qiān nían
牽不到她面前
Qiān bù dào tā mìanqían
她熬了湯三千年
Tā áo le tāng sān qiān nían
忘不掉碗底的臉
Wàng bù dìao wǎn dǐ de liǎn
他白了頭在天邊
Tā bái le tóu zài tiānbiān
她白了頭在黃泉
Tā bái le tóu zài húangquán
那句話還沒說完
Nà jù hùa hái méi shuō wán
一轉身 又是 三千年
Yī zhuǎn shēn yòu shì sān qiān nían
[Verse 3] 他醉了倒在紅簿邊
Tā zùi le dǎo zài hóng bù biān
她累了靠在灶台前
Tā lèi le kào zài zàotái qían
他替別人圓了緣
Tā tì biérén yúan le yúan
她替別人斷了念
Tā tì biérén dùan le nìan
一鍋湯 一壺酒 對著嘆
Yī guō tāng yī hú jiǔ dùi zhe tàn
隔著陰陽 隔著天
Gé zhe yīnyáng gé zhe tiān
心頭那個人沒有換
Xīntóu nà gèrén méiyǒu hùan
三千年了 還是從前
Sān qiān nían le háishì cóngqían
[Hook] 他牽了線三千年
Tā qiān le xìan sān qiān nían
牽不到她面前
Qiān bù dào tā mìanqían
她熬了湯三千年
Tā áo le tāng sān qiān nían
忘不掉碗底的臉
Wàng bù dìao wǎn dǐ de liǎn
他白了頭在天邊
Tā bái le tóu zài tiānbiān
她白了頭在黃泉
Tā bái le tóu zài húangquán
那句話還沒說完
Nà jù hùa hái méi shuō wán
一轉身 又是 三千年
Yī zhuǎn shēn yòu shì sān qiān nían
[Hook] 他牽了線三千年
Tā qiān le xìan sān qiān nían
牽不到她面前
Qiān bù dào tā mìanqían
她熬了湯三千年
Tā áo le tāng sān qiān nían
忘不掉碗底的臉
Wàng bù dìao wǎn dǐ de liǎn
他白了頭在天邊
Tā bái le tóu zài tiānbiān
她白了頭在黃泉
Tā bái le tóu zài húangquán
那句話還沒說完
Nà jù hùa hái méi shuō wán
一轉身 又是 三千年
Yī zhuǎn shēn yòu shì sān qiān nían
Lời bài hát + Lời dịch:
[Verse 1] Thiên đình đăng lãnh hựu nhất vãn
(Thiên đình đèn lạnh lại một đêm)
Tha đảo liễu tửu độc tự thán
(Ông rót chén rượu một mình thở dài)
Hồng tuyến thiên căn thủ lý triền
(Nghìn sợi chỉ hồng quấn quýt trên tay)
Căn căn khiên vãng nhân gian ngạn
(Mỗi sợi đều se về phía bến bờ nhân gian)
Phiên đáo tự kỷ không nhất bán
(Lật đến trang mình lại trống không một nửa)
Dụng tửu tả liễu hựu xuy tán
(Mượn rượu viết chữ rồi lại thổi tan đi)
[Verse 2] Nại Hà kiều lãnh vụ mạn mạn
(Cầu Nại Hà lạnh sương mù mịt mù)
Tha kiểu trước oa bất thái nhãn
(Bà khuấy nồi canh chẳng ngước mắt nhìn)
Chỉ tiêm đích hồng đô thối hoàn
(Sắc đỏ nơi đầu ngón tay đã phai nhạt hết)
Oa để trầm trước cựu dung nhan
(Dưới đáy nồi lắng đọng dung nhan cũ)
Biệt nhân nhất oản tựu vong hoàn
(Người khác một bát là quên sạch hết)
Tha yảo thiên niên yảo bất can
(Bà múc ngàn năm múc chẳng cạn bao giờ)
[Pre-Hook] Tha khiên hồng tuyến cấp nhân gian
(Ông se chỉ hồng cho nhân thế)
Tự kỷ na căn tảo tựu đoạn
(Sợi dây của chính mình sớm đã đứt đoạn)
Tha áo khổ thang độ Vong Xuyên
(Bà nấu canh đắng độ người qua sông Vong Xuyên)
Tự kỷ na oản hế bất hoàn
(Bát canh của chính mình uống mãi chẳng vơi)
[Hook] Tha khiên liễu tuyến tam thiên niên
(Ông se sợi chỉ suốt ba nghìn năm)
Khiên bất đáo tha diện tiền
(Chẳng thể se được đến trước mặt bà)
Tha áo liễu thang tam thiên niên
(Bà nấu nồi canh suốt ba nghìn năm)
Vong bất điệu oản để đích liễm
(Chẳng thể quên gương mặt dưới đáy bát)
Tha bạch liễu đầu tại thiên biên
(Ông bạc mái đầu nơi chân trời)
Tha bạch liễu đầu tại hoàng tuyền
(Bà bạc mái đầu chốn hoàng tuyền)
Na cú thoại hoàn một thuyết hoàn
(Câu nói ấy vẫn chưa nói hết)
Nhất chuyển thân hựu thị tam thiên niên
(Vừa quay lưng đã lại ba nghìn năm)
[Verse 3] Tha túy liễu đảo tại hồng bạ biên
(Ông say khướt ngã bên cuốn sổ hồng)
Tha luy liễu kháo tại táo đài tiền
(Bà mệt mỏi tựa bên cạnh bếp lò)
Tha thế biệt nhân viên liễu duyên
(Ông giúp người khác tác thành duyên nợ)
Tha thế biệt nhân đoạn liễu niệm
(Bà giúp người khác dứt bỏ niềm vương vấn)
Nhất oa thang nhất hồ tửu đối trước thán
(Một nồi canh một bầu rượu cùng than thở)
Cách trước âm dương cách trước thiên
(Cách trở âm dương cách trở đất trời)
Tâm đầu na cá nhân một hữu hoán
(Người ở trong lòng chưa từng thay đổi)
Tam thiên niên liễu hoàn thị tòng tiền
(Ba nghìn năm rồi vẫn như thuở ban sơ)
[Hook] Tha khiên liễu tuyến tam thiên niên
(Ông se sợi chỉ suốt ba nghìn năm)
Khiên bất đáo tha diện tiền
(Chẳng thể se được đến trước mặt bà)
Tha áo liễu thang tam thiên niên
(Bà nấu nồi canh suốt ba nghìn năm)
Vong bất điệu oản để đích liễm
(Chẳng thể quên gương mặt dưới đáy bát)
Tha bạch liễu đầu tại thiên biên
(Ông bạc mái đầu nơi chân trời)
Tha bạch liễu đầu tại hoàng tuyền
(Bà bạc mái đầu chốn hoàng tuyền)
Na cú thoại hoàn một thuyết hoàn
(Câu nói ấy vẫn chưa nói hết)
Nhất chuyển thân hựu thị tam thiên niên
(Vừa quay lưng đã lại ba nghìn năm)
[Bridge] Tha tẩu na thiên giải hạ hồng tuyến
(Ngày bà đi, tháo xuống sợi chỉ hồng)
Hồi đầu chỉ thuyết liễu nhất cú nhĩ thiểu hế điểm
(Ngoảnh đầu lại chỉ nói một câu: "Ông uống ít rượu thôi")
[Hook] Tha khiên liễu tuyến tam thiên niên
(Ông se sợi chỉ suốt ba nghìn năm)
Khiên bất đáo tha diện tiền
(Chẳng thể se được đến trước mặt bà)
Tha áo liễu thang tam thiên niên
(Bà nấu nồi canh suốt ba nghìn năm)
Vong bất điệu oản để đích liễm
(Chẳng thể quên gương mặt dưới đáy bát)
Tha bạch liễu đầu tại thiên biên
(Ông bạc mái đầu nơi chân trời)
Tha bạch liễu đầu tại hoàng tuyền
(Bà bạc mái đầu chốn hoàng tuyền)
Na cú thoại hoàn một thuyết hoàn
(Câu nói ấy vẫn chưa nói hết)
Nhất chuyển thân hựu thị tam thiên niên
(Vừa quay lưng đã lại ba nghìn năm)
[Outro] Tha tại oa tiền khinh thanh niệm nhĩ thiểu hế điểm
(Bà bên nồi canh khẽ khàng niệm: "Ông uống ít rượu thôi")
Tha tại thiên thượng hựu đảo mãn
(Ông ở trên trời lại rót đầy chén)
Hảo thiểu hế điểm
("Được, sẽ uống ít một chút")
Khả thị bất hế chẩm ma ngạo quá giá tam thiên niên
(Nhưng nếu không uống, sao vượt qua nổi ba nghìn năm này...)

37
0