Tôi vẫn cố chấp như vậy, kiên quyết như vậy, tin rằng sự bỏ công này sẽ giúp cho tôi chạm vào trái tim anh từng chút.
Mỗi buổi sáng, tôi sẽ làm thêm một phần cơm mang đến công ty. Là tự tay tôi nấu cho anh, thực phẩm mà tôi mua không phải ở ngoài chợ mà là trong siêu thị. Cho dù đắt tiền hơn một chút vẫn không sao. Cứ thế, tôi đi đến công ty sớm hơn anh, đặt thức ăn trên bàn giám đốc rồi ra ngoài.
Tuy rằng phải làm công việc của mình, nhưng nếu rảnh sẽ ghé sang đứng ngoài cửa sổ để nhìn anh một chút. Tôi cứ tưởng rằng anh sẽ ăn ngon lành thức ăn tôi mang tới, nhưng khi anh nhìn phần đồ ăn đó, lập tức đoán ra là tôi làm, liền đổ vào thùng rác..
Anh liếc sang phía cửa sổ, tôi giật mình định trốn đi thì giọng nói của anh kêu tôi lại. Hai chân tôi không thể nào nhấc lên được, đứng như trời trồng. Cuối cùng, anh bước ra ngoài đối diện với tôi. Anh nói:
"Cô vẫn chưa bỏ cuộc sao? Trần Thương Diệp?" –Anh nhếch môi cười nhạo.
Tôi lắc đầu rồi gật đầu, sau đó lại lắc đầu. Anh đến gần tôi hơn, bàn tay to lớn kia khẽ vuốt một sợi tóc của tôi sang một bên. Tôi nghe tiếng tim mình đập thật nhanh, rồi lại như bị lệch nhịp.
"Cô có thật sự
yêu tôi không?"
Tôi từ nhỏ đã không biết nói dối, với lại anh cũng đã biết tâm ý của tôi như thế nào, chỉ có thể thật lòng gật đầu. Tôi dường như cảm thấy cằm của mình nâng lên, khiến cho mắt tôi phải nhìn thẳng anh.
"Nhưng tôi thì không! Tôi cảm thấy cô không xứng với tôi. Tôi đường đường là giám đốc của một công ty lớn, lại có thể có một cô tình nhân là nhân viên quèn hay sao? Còn nữa, cô nhìn kĩ khuôn mặt mình đi, cô như thế này mà đòi yêu tôi sao? Nhà cô có giàu không? Cô có xinh đẹp không? Vì vậy hãy bỏ đi ý định theo đuổi tôi nhé! Tôi thấy rất phiền phức khi nhìn lại sau lưng luôn có một cái đuôi bám theo."
Anh cầm cái gương trong túi ra, nhét vào tay tôi. Từng câu từng chữ mà anh nói như một con dao nhọn đâm xuyên trái tim non nớt của tôi. Anh làm tổn thương tôi..
Tôi muốn giống như những nữ chính trong tiểu thuyết, mạnh mẽ đứng dậy tát cho anh một cái rồi bỏ đi. Nhưng tôi vẫn là làm không được, ngược lại khiến cho nước mắt rơi không ngừng.. Tự cảm thấy bản thân sao quá yếu đuối và nhu nhược. Không có anh, tôi vẫn sống được chứ? Đúng không? Chẳng phải trong 25 năm qua, tôi sống rất hạnh phúc sao? Nhưng từ khi anh xuất hiện, làm đảo lộn cuộc sống vốn dĩ rất bình yên của tôi.
Tôi lau nước mắt, gượng cười nhìn anh, rồi sau đó hứa rằng từ nay về sau vĩnh viễn không đứng ở trước mặt anh nữa! Từ nay tôi sẽ bỏ cuộc, không làm phiền tới anh. Không phải vì tôi tuyệt vọng hay đau lòng do anh nói nặng khi ấy, mà là vì tôi sợ anh càng thêm ghét tôi, nên chỉ có thể nghe lời anh mà thôi.
Vậy là từ nay, anh đi đường anh, tôi đi đường tôi. Anh là vị giám đốc cao sang, tôi là nhân viên quèn không ai nhớ tới mặt. Giữa anh và tôi không hề xứng với nhau. Tôi cố tránh mặt anh, sợ khi anh nhìn thấy tôi sẽ nhíu mày khó chịu.
Tôi đã ở tuổi 25, cũng không còn là cô gái trẻ 18, 19 nữa. Mẹ già ở dưới quê thúc giục tôi phải sớm kiếm được một tấm chồng thật tốt. Tuy không muốn vậy, nhưng lại càng không nỡ thấy gương mặt tiều tụy của mẹ buồn vì tôi.
Thế là tôi nhận lời đi xem mắt.
Người đàn ông ngồi trước mặt tôi điều kiện cũng khá tốt, khuôn mặt sáng sủa, khí chất toát ra vẻ tao nhã thanh lịch. Tôi tiếp chuyện anh ta cũng được gần nửa tiếng thì bất chợt phát hiện ra Vương Khiêm đang ngồi ở bàn đối diện trong quán cà phê này.
Tôi hốt hoảng khi thấy anh đang nhìn tôi, vâng, một cái nhìn tràn ngập khinh bỉ. Tôi đoán được suy nghĩ trong anh, có lẽ anh nghĩ rằng tôi là loại con gái vừa mới nói yêu anh cách đây vài hôm bây giờ đã đi xem mắt người khác. Tôi cũng chẳng muốn giải thích, bởi vì tôi đâu là gì của anh? Chẳng phải anh cũng thế sao? Đang ngồi cùng một cô gái khác..
Dĩ nhiên, cô ta đẹp hơn tôi, phong cách ăn mặc vô cùng thời trang, cũng không kém phần kín đáo. Nhưng tại sao, nhìn thấy nét mặt của cô ấy dường như không vui? Thậm chí là cáo giận? Tôi không nghe được đối thoại của họ nên chỉ có thể suy đoán mà thôi. Nhưng để làm gì chứ? Anh ta, cô ta có làm sao thì liên quan đến tôi không? Tôi nghĩ, mình làm gì có tư cách xứng đáng để quan tâm đến bọn họ.
Nói là như vậy, nhưng tầm mắt tôi lại dừng trên khuôn mặt diễm lệ của cô gái kia. Cô ta đang gọi cho ai đó, thoạt nhìn rất vui, nụ cười thật ngọt. Lại liếc sang anh, tôi phát hiện anh rất khó chịu. Song, cô ta đứng dậy bỏ đi không ngoảnh đầu lại. Vương Khiêm cũng không có đuổi theo, ánh mắt trầm ngâm đau khổ.
Rồi, tôi thấy anh ta đi về phía chúng tôi. Người đàn ông đối diện với tôi cũng kinh ngạc nhìn anh chợt nắm lấy tay tôi. Tôi đâu nào ngờ anh lại làm như vậy, tình huống này quá bất ngờ, quá đỗi kì quặc. Vương Khiêm xoay người nói với anh chàng cùng tôi xem mắt:
"Xin lỗi, đây là bạn gái của tôi. Cô ấy giận tôi nên mới đi xem mắt với anh. Bây giờ chúng tôi đã làm hòa."
Anh chàng kia cũng không hề nổi giận gì cả, mỉm cười:
"Không có gì."
Anh kéo tay tôi đứng dậy khỏi ghế và bước ra khỏi quán cà phê. Tôi không dám buông tay anh, cũng không dám mắng chửi anh câu nào. Tôi không biết tại sao mình lại thiếu dũng cảm như vậy, có lẽ là vì người kéo tay tôi là anh.
Anh đề nghị:
"Kết hôn đi!"
Tôi lúc này mới ngẩng đầu không tin vào tai mình. Anh đang nói gì chứ? Kết hôn? Là kết hôn với tôi? Anh yêu tôi sao? Tôi ngây ngô tròn mắt. Không phải là anh từng nói tôi không xứng, không phải là anh bảo tôi không đẹp không giàu, không phải là anh từng cho rằng tôi bước vào nhà anh sẽ làm bẩn nền nhà, sao? Bây giờ anh nói câu này có quá buồn cười hay không!
"Làm vợ tôi đi." –Anh thấy tôi không trả lời nên giục thêm một lần nữa.
Lúc ấy, tôi ngu ngốc tin vào cái điều là tình cảm có thể bồi đắp cho nhau theo năm tháng. Cho dù hiện tại bây giờ anh không yêu tôi, tôi sẽ cố gắng hết mình để khiến anh có tình cảm với tôi. Tôi không biết là anh vì lí do gì mà đề nghị vấn đề này, nhưng lúc ấy tôi đã gật đầu đồng ý theo bản năng, theo con tim, bỏ quên lí trí. Mãi đến sau này tôi mới nhận ra rằng, anh kết hôn với tôi là do người con gái ngồi trong quán cà phê hôm ấy..
Tôi biết anh không yêu tôi, nhưng tôi vẫn gả cho anh.
Hôn nhân của tôi chỉ đơn giản là một tờ giấy có chữ kí của hai bên, không tổ chức rềnh rang như tôi từng mơ ước: Có xe hoa, trong nhà thờ treo đầy bong bóng hình trái tim, chú rể sẽ đeo nhẫn sau đó hôn tôi.. Nhưng tôi không đòi hỏi, được làm vợ trên danh nghĩa của anh đã là niềm hạnh phúc lớn lao nhất của tôi rồi. Mẹ già bảo tôi ngốc, họ hàng bảo tôi khờ, tôi chỉ cười rồi im lặng.
Tôi không có một đêm tân hôn mà các cô dâu đều ngượng ngùng đỏ mặt khi thấy chú rể đang ngắm mình. Đêm ấy, tôi chờ anh, chờ mỏi mòn cho tới 3 giờ sáng thì anh trở về. Dù đứng xa cũng ngửi thấy được cả người anh nồng nặc mùi rượu. Trông anh mệt mỏi, trông anh dường như còn khổ hơn cả một người vợ ở nhà chờ chồng như tôi. Anh chỉ nói với tôi hai chữ "xin lỗi" rồi bước ra phòng khách ngủ. Giây phút ấy, tôi không biết nói gì, đành mang nến, bánh kem, thức ăn vào bếp rồi lên giường nằm nghỉ. Nói là như vậy, nhưng tôi không thể nào chợp mắt được. Tôi dường như cảm nhận được từng giọt nước nóng hổi đang chảy xuống gò má, miệng. Đầu lưỡi chạm được vị mặn, tôi mới biết thì ra đó là nước mắt, chứ không phải máu của con tim đang rỉ.
Hằng ngày anh đưa đón tôi đi làm, tôi trở thành bà nội trợ vào mỗi buổi tối khi cả hai trở về từ công ty. Tôi nhớ, có một lần duy nhất anh mở miệng khen tôi nấu ăn ngon. Lúc ấy tim tôi như nhảy ra khỏi lồng ngực vì hạnh phúc. Anh kêu tôi ngày mai ở nhà làm những món ăn như vậy, rồi đợi anh trở về.