Màn đêm buông xuống,
tổng tài tập đoàn LWA* vừa bước ra khỏi cửa công ty, một hàng vệ sĩ xếp ngay ngắn chỉnh tề: "Buổi tối tốt lành". Hắn ừ rồi leo lên chiếc xe Bugatti La Voiture Noire, kêu tài xế đi về biệt thự của hắn. Theo sau xe Bạch Tuấn Kiệt là một chiếc xe của đám vệ sĩ đi theo bảo vệ. Tới con đường hơi vắng.. "Bụp" một tiếng vang ở xe của đám vệ sĩ, một đám người lao vào họ như hổ đói. Bạch Tuấn Kiệt đang ngồi thoải mái, tay cầm ly rượu vang nhìn thấy cảnh đằng sau thì kêu bác tài dừng lại: "Dừng lại, xem xem ở đó xảy ra chuyện gì?"... "
Có một đám người quấy rối thưa ngài". Bác tài vừa nói hết, một gã áo đen dừng lại bên cửa kính của xe mà gõ cốc cốc: "Bạch Tuấn Kiệt, người giỏi thì xuống xe thử xem, ta có điều hay cho người đấy".
Hắn cười nhếch mép: "Vậy à, cảm ơn.. nhưng tôi không thích".
Tên kia bỏ đi, rồi quay lại trên tay là một thùng dầu hỏa: "Một là xuống, hai là chết trên xe".
Bất đắc dĩ, Bạch Tuấn Kiệt xuống xe thì đã thấy một top người đen đã chờ hắn, trên tay mỗi người có một cây súng lục bạc: "Thấy thế nào, món quà được chứ".
"Ồ, món quà thật làm ta bất ngờ, NÓI! Ai sai khiến các ngươi"..
"Xuống dưới đó mà hỏi, Bắn!". Khẩu hiệu bắn được vang lên, những tên áo đen lập tức bắn về phía Bạch Tuấn Kiệt, hắn không đơn giản, làm sao có thể bị hạ gục, di chuyển thân mình nhẹ nhàng né những viên đạn đang đến chỗ hắn. Né, lăn, nằm, đủ mọi tư thế, khuôn mặt đầy nam tính rơi mồ hôi vì bắt đầu mệt, thấy một tên áo đen sơ hở, lập tức, Bạch Tuấn Kiệt chạy tới chỗ hắn, cho một đường quyền vào mặt rồi cướp súng của tên đó: "Ta có súng, các ngươi chết chắc". Tên thủ lĩnh trên tay cầm súng cũng hé miệng cười: "Thế thì coi thử ai chết, ai sống". Hai người bắt đầu cuộc chiến bắn nhau tới tập, những ng áo đen kia thì dừng lại động tác để cho thủ lĩnh của họ tự tay xử lý Bạch Tuấn Kiệt. Một hồi sau, đạn hết, Bạch Tuấn Kiệt đành một thân lao vào, hắn dù gì cũng là đai đen karate, nên không thể nào thua được. Thân hình linh hoạt, chân đá vào hạ bộ của tên kia, tên kia nhanh tay bắt chân hắn lại, thấy thế, hắn xoay người, dùng chân còn lại đá, lấy thế đà rút chân bị nắm lại khỏi tên thủ lĩnh, tay đấm một đấm vào mặt của tên kia, làm cho tên kia ngã xuống, tên thủ lĩnh không cam tâm, liền rút một con dao đâm cào chân của hắn: "Á".
"Hahahaha, này mới là người chết đấy Bạch Tuấn Kiệt".
Tại nơi mà xe của đám vệ sĩ của Bạch Tuấn Kiệt, có một cô xinh đẹp đi qua, mái tóc cô dài được cột lại ngay ngắn, mắt được đeo chiếc kính đen xinh xinh, thân hình hơi lùn lùn nhưng trông rất là cute.
Nam Cung Ngọc thấy cảnh tượng trước mắt thì thấy làm hiếu kì, nên lại gần xem, trong đám vệ sĩ bất tỉnh, có người vẫn còn thều thào.
Thấy cô tên đó mở miệng run run phát ra tiếng: "Cô gì.. đó ơi, mau.. mau cứu Bạch.. tổng, ngài ấy, ngài ấy bị.. truy.. sát.. đi thẳng.. tí nữa sẽ thấy. Mau kêu người đến cứu..".
Nói xong câu, anh chàng đó ngất xỉu, cô gãi tóc: "Thằng Bạch tổng là thằng nào nhỉ? Thôi ng ta đã nhờ thì tới cứu vậy".
Thở dài một hơi cô đi qua xe Bugatti La Voiture Noire, bên trong là bác tài bị đánh ngất xỉu, cô thế liền lấy điện thoại ra gọi cấp cứu.. nói xong địa chỉ cho cô y tá đầu bên kia, sau đó thì báo cảnh sát. Cô hít thật sau mà đi thẳng.
Bên này, tên thủ lĩnh nói: "Người có muốn biết ai sai ta giết ngươi không?".
Bạch Tuấn Kiệt chân bị thương nặng, đầu óc hơi mụ mị vì bị tên kia cho ngửi ít thuốc mê để hắn không có sức mà đứng lên đánh, hắn mỉm cười: "Ta có hỏi thì ngươi có nói đâu".
"Hahaha đúng thật là ta không nói, nhưng vì người sắp chết nên ta gợi ý cho ngươi tí vậy".
Tên thủ lĩnh dừng rồi nói tiếp: "Là phụ nữ".
Xong hắn giơ con dao lên từ từ hạ xuống, Bạch Tuấn Kiệt thì nhắm mắt lại, trong đầu thì nghĩ cách né tránh. Bỗng một giọng nói thanh thoát vang lên: "Dừng tay!".
Tên thủ lĩnh quay đầu nhìn lại thì thấy một cô bé cấp 2 xinh xinh kêu dừng lại, hắn mở mắt ra nhìn cô gái kia rồi sang nhìn chỗ khác, đừng nói với hắn, cô bé kia sẽ cứu hắn đấy, nhìn thế nào cũng là một học sinh.. thế là rất nguy hiểm, hắn hét lên: "Chạy đi!".
Tên thủ lĩnh cười cợt: "Bé con, trời khuya rồi về nhà đi, chuyện người lớn, không được xen vô. Cô lúc này:"... "
TMD, thằng mặt mày hung hăng đó vừa nói cô là cái gì, cô nghiến răng nói:" bảo ai là bé con đấy ".
Tên thủ lĩnh không biết gì nói:" nói cô bé đấy ". Thấy tên thủ lĩnh lo quan sát" cô bé "kia nên hắn trở mình đứng đậy đá tên kia. Thấy Bạch Tuấn Kiệt thoát khỏi, hắn mắng:" Mợ nó, con nhỏ khốn kiếp, do mày mà tao lơ là ".
Nam Cung Ngọc máu đã tới não hét lên:" BÉ CÁI ĐẦU! ". Nói xong cô xông vào đánh tên thủ lĩnh, quay sang nói với Bạch Tuấn Kiệt:" Đi Đi, có tôi giải quyết ". Rồi điên loạn đánh tên kia dã man:" Này thì bảo bà bé này, này thì bảo bé, bà đây 25 tuổi rồi nhé, và lùn kệ bà mắc mớ gì kêu bé, này thì bé.. "Cô đánh tới tấp, hung hăng cào mặt, chả phải võ gì cho cam nhưng cũng khiến mấy tên áo đen đứng há hốc mồm, tên thủ lĩnh la lên:" Nhìn gì mà nhìn, bắn nó ".
Mấy người kia định lấy súng bắn thì Bạch Tuấn Kiệt từ đầu xuất hiện, đá bay mấy cây súng ra, chân hắn đang rỉ máu, nhưng phải nhẫn nhịn. Vừa hay lúc đó, cảnh sát tới cứu kịp, bắt gọn bọn người áo đen và tên thủ lĩnh, những y tá, bác sĩ đưa cáng để hắn nằm rồi đưa hắn ra xe cấp cứu, cô là người còn lại, nên bác sĩ kêu cô theo cùng vì tưởng là người nhà. Cô hầm hực đành đi theo.
Tại bệnh viện
Sau khi được băng bó xong, hắn ra ngoài thì thấy cô nhóc ngồi trên hàng ghế đợi, dáng vẻ như cô bé học sinh cấp 2 năm cuối cấp, da trắng hồng hào, mặc áo thun và quần dài, cùng lúc đó, ba mẹ của hắn tới thăm hắn, mẹ hắn thấy con trai như thế thì khóc lóc:" Kiệt, con có sao không, con làm mẹ lo quá đi ".
" Không sao đâu mẹ, con ổn, có cô bé kia cứu con kịp thời ". Vừa được nhắc cô ngẩng đầu lên nhìn, nghe hắn gọi mình là cô bé cô nói:" Tôi 25 tuổi rồi đấy nhé, ứ phải cô bé gì đâu ". Thấy cô đáng yêu như thế Bạch phu nhân có cảm tình:" Con cứu Kiệt nhà cô, cô hết lòng cảm ơn, con là ân nhân của Kiệt, sau này Bạch gia sẽ không bạc đãi con, đúng không ông xã? ". Bà quay sang nhìn chồng của mình. Bạch lão gia nghe vợ mình nói thế cũng đồng ý, chỉ có hắn nghe được tuổi thật của cô liền trở mặt:" Tỏ vẻ làm gì, cô cũng giống như những phụ nữ khác giả vờ cứu tôi, kiếm cớ quyến rũ tôi chứ gì, chỉ sợ rằng đám người hôm nay, do cô sai khiến đi? ".
" Này anh kia, không biết ơn thì thôi, thì im nhé, bà đây chỉ là nhân viên quèn. Tiền đâu mà mướn người đập anh, rảnh quá ha, bớt tự kỉ dùng cái ". Bạch phu nhân đứng một bên nhéo con trai, cười cười:" Con nhà cô nó tự như thế đấy cháu thông cảm, à mà con tên gì để cô biết cho dễ xưng hô ".
Thấy Bạch Phu nhân là người lịch sự, nên cô nhẹ nhàng đáp lại:" Thưa cô, còn tên là Nam Cung Ngọc, thôi trời đã khuya con xin phép cô, chú con về ". Nói rồi cô bỏ đi không thèm nhìn cái tên vô sỉ nào đó.
" Khoan đã "- Bạch phu nhân gọi cô
" Có chuyện gì vậy ạ ". Cô xoay người lại mặt đối mặt với Bạch phu nhân
" Thật ra.."
*LWA: Là love Windy Angel, tên Bạch lão gia đặt tên dựa theo tên vợ của m